Chương 3: Cái kiểu thiết lập gì vậy trời!?

Lâm Miểu hoảng hốt vội vàng ngồi dậy, kết quả vừa ngồi lên thì một cơn choáng váng ập đến khiến cậu ngã ngửa trở lại giường. Ngay lúc đó, một loạt thông tin cũng ồ ạt tràn vào trong đầu cậu.

Lâm Miểu năm nay mười tám tuổi, sinh ra trong một gia đình nhỏ, là con út trong nhà nên từ bé đã được mọi người chiều chuộng muốn gì được nấy. Chính vì thế, cậu ta lớn lên với tính cách vô cùng kiêu căng, lại còn hay mơ mộng viển vông. Chuyện học hành thì dở dở dang dang, cũng chẳng có món nghề nào thành thạo, chỉ có mỗi gương mặt xinh đẹp là nổi bật.

Nhà cậu ta cũng đủ điều kiện để nuôi cậu ta cả đời an nhàn không lo thiếu thốn. Nhưng không ngờ, trong chuyến ra ngoài vào tháng trước, cậu ta đã lọt vào mắt xanh của Tấn vương. Lâm Miểu bị đưa vào phủ dưới danh nghĩa là bằng hữu tri kỉ nhưng thực chất là làm nam sủng. Gia đình có lo lắng cũng chẳng ích gì, ai dám chống lại một Tấn vương quyền thế ngập trời? Huống chi Lâm Miểu dường như cũng tự nguyện, không ai khuyên được. Cuối cùng, gia đình đành phải nhanh chóng dọn sang nước láng giềng vì lo tính cách của Lâm Miểu sẽ gây họa.

Nguyên chủ luôn cho rằng bản thân là độc nhất vô nhị trên đời, đương nhiên phải được Tấn vương xem như bảo bối mà cưng chiều. Nào ngờ trong hậu viện của Tấn vương, bảo bối nhiều không đếm xuể. Hơn nữa, Tấn vương còn thích chơi mấy trò kiểu dục cự hoàn nghênh*, vì vậy mới đầu chỉ nâng niu, đùa giỡn vài lần rồi chẳng bao lâu sau đã ném cậu ta sang một bên.

(Dục cự hoàn nghênh: làm bộ muốn còn giả vợ từ chối)

Không có được sự sủng ái của Tấn vương, lại chẳng có tâm cơ hay tài cán gì mà chỉ biết trưng ra bộ dạng kiêu ngạo mắt cao hơn đầu, Lâm Miểu chẳng mấy chốc đã đắc tội gần hết đám tỷ tỷ muội muội trong hậu viện. Không biết là ai ra tay ác độc, thẳng tay đẩy cậu ta xuống bể nước, may mà lúc đó Trương di nương đi ngang qua nên kịp thời cứu sống.

Nguyên chủ làm bậy, giờ Lâm Miểu hiện đại thế chỗ cậu ta.

Lâm Miểu từng đọc không ít tiểu thuyết, cũng từng chê bai không ít thể loại tiểu thuyết vớ vẩn trên mạng. Nào ngờ bản thân lại xuyên thẳng vào cuốn tiểu thuyết mà tối qua cậu tiện tay chia sẻ còn cười ha ha ha. Cho cậu một kịch bản kiểu Long Ngạo Thiên hay nghịch tập tu tiên thì còn đỡ, đằng này một trai thẳng như cậu lại bị rơi vào một cuốn truyện đam mỹ, hơn nữa còn là một pháo hôi thụ trắng trẻo lẻo khẻo, đẹp nhưng vô dụng. Cái kiểu thiết lập gì vậy trời?!

Lâm Miểu nằm nguyên tại chỗ, thở dốc liên hồi, hai mắt trân trân nhìn lên khung cửa sổ chạm trổ hoa văn, trong lòng đang tính xem mình phải khóc to cỡ nào mới vừa.

Chịu một chút mà nói thì, tiểu thuyết đam mỹ cậu còn có thể chấp nhận, làm nam sủng cậu cũng nhắm mắt chịu đựng đi, nhưng tại sao lại phải rơi đúng vào kịch bản của Tạ Diễm và Trần Ninh? Cặp phu phu này, một tên thì biếи ŧɦái, một tên thì tra, còn bản thân cậu lại bị sắp xếp cho một kết cục bị lăng trì phanh thây.

Sao cậu lại xui xẻo đến thế cơ chứ! Lâm Miểu nghẹn ngào một tiếng, kéo chăn trùm kín đầu, thầm nghĩ biết đâu khi mở mắt ra lần nữa cậu lại có thể trở về hiện thực. Kết quả là vừa kéo chăn lên lên đã bị một đôi tay nhẹ nhàng kéo xuống.

Lâm Miểu hé đôi mắt từ trong bóng tối, chạm phải ánh nhìn ân cần dịu dàng của Trương di nương.

Trương di nương là thϊếp thất hầu hạ bên cạnh Trần Ninh. Vì tính tình hiền hòa, không hay dùng chiêu trò quyến rũ để lấy lòng, nên cũng chẳng được sủng ái mấy. Tuy vậy, bởi ở bên cạnh Trần Ninh nhiều năm, nàng vẫn được đám hạ nhân và các di nương khác nể trọng vài phần. Nếu không có nàng, e rằng Lâm Miểu đã chẳng còn mạng sống.