Chương 2: Cử động rồi

“Tui còn nhớ trong truyện có một chi tiết, ở nội dung cuối truyện, lúc gặp nguy hiểm Tạ Diễm cũng chỉ lo cho an toàn của mình trước tiên. Tác giả giải thích rằng hắn là người vô cùng ích kỷ từ trong xương, không bao giờ thay đổi được. Cái này đúng là lôi cực lớn luôn!! Bên trên nói đúng lắm, hai người này đúng là một cặp trời đánh. Mà thật ra, thứ duy nhất khiến tui ráng đọc cuốn truyện này là khí chất mạnh mẽ cuốn hút của Tạ Diễm và mấy đoạn thịt nóng bỏng thôi, haiz!"

“Tui vốn rất thích tác giả này… Ai ngờ truyện lần này lại viết thành ra như vậy. Tui hiểu thiết lập tính cách của hai nhân vật chính, nhìn từ mọi góc độ đúng là cũng hợp lý đấy. Nhưng việc tác giả khẳng định họ là cặp đôi phù hợp nhất thì tui thật sự không thể đồng tình nổi. Nói là tình yêu chi bằng nói thẳng ra là họ hợp tác để cùng tồn tại thì đúng hơn. Chứ nói thật, tui cũng chẳng biết ai mới phù hợp với Tạ Diễm nữa. Người đa nghi, độc ác như hắn, nếu không ở vậy cả đời thì đúng là chỉ có thể ở cùng với một người cặn bã như Trần Ninh thôi. Má ơi, tui bị logic của tác giả làm cho rối não luôn!”

“Tui thì lại khác mọi người. Tui thích kiểu đại mỹ nhân như Lâm Miểu cơ, nhưng tiếc là chẳng sống được bao lâu. Cảnh tác giả miêu tả cậu ấy bị lăng trì phanh thây ám ảnh tui đến mức đọc mà nổi cả da gà.”

“Công nhận Lâm Miểu đẹp khỏi chê, đọc miêu tả thôi mà tui còn tưởng tượng ra được cơ. Nhưng mà đẹp thì đẹp chứ ngu quá, kết cục như vậy cũng đáng đời.”

Không ngờ trong truyện lại có một nhân vật phụ trùng cả tên lẫn họ với mình. Ngoài đời, cậu chỉ là một thanh niên độc thân với nhan sắc bình thường chẳng có gì nổi bật. Thế mà ở trong sách, vất vả lắm mới biến thành một chàng trai siêu đẹp sáng mã thì cuối cùng lại bị lăng trì phanh thây thảm thương. Lâm Miểu vừa định ha ha ha bấm nút chia sẻ thì tay lập tức cứng đờ lại khi nhìn đến đoạn này.

Đúng là nỗi sầu chẳng cho ai chỗ trốn mà.

Lâm Miểu thở dài một hơi, nhét điện thoại xuống dưới gối rồi kéo chăn trùm kín đầu, đắm mình trong bóng tối mơ hồ với hy vọng sẽ mơ được một giấc mộng đẹp để tự an ủi bản thân.

Cơ thể rã rời, uể oải, tứ chi bủn rủn, những cảm giác ấy khiến giấc ngủ của Lâm Miểu trở nên vô cùng chập chờn, không yên ổn. Cuối cùng, khi trong mơ hồ cảm nhận được một bàn tay mang theo chút hơi ấm khẽ chạm vào môi mình, Lâm Miểu mệt mỏi xoay đầu, muốn tránh bàn tay ấy.

Cùng lúc đó, những âm thanh xung quanh cũng dần trở nên rõ ràng hơn, truyền thẳng vào tai cậu.

“Ơ, cử động rồi.” Đó là một giọng nữ nhẹ nhàng.

“Vậy là không sao rồi.” Âm thanh này lại là giọng của một người phụ nữ lớn tuổi.

Cả hai giọng nói này đều không giống chị dâu cậu, lại càng không giống giọng mẹ cậu. Sáng sớm thế này, chẳng lẽ mẹ lại đưa một cô gái lạ vào phòng cậu sao? Nhớ tới lời uy hϊếp tối qua của mẹ muốn sắp xếp hôn sự cho cậu, Lâm Miểu giật mình, vội vàng mở to mắt.

Hai mắt cậu nhìn sang, quả nhiên bên giường có một thiếu nữ với gương mặt trẻ trung xinh đẹp đang ngồi. Trên đầu cô không chỉ cài trâm gài tóc, mà trên người còn mặc... Hán phục? Hình như gần đây kiểu này đúng là đang rất thịnh hành. Lâm Miểu hơi đỏ mặt, chính cậu cũng chẳng biết mình ngủ thế nào mà lại nằm ngửa chỏng chơ như vậy, lần này xem ra đã để lại một ấn tượng đầu tiên không mấy tốt đẹp với đối phương rồi.

Tim cậu đập dồn dập, cảm thấy người mà mẹ đưa đến vậy mà lại đúng ý cậu ngoài sức tưởng tượng. Nhưng khi ánh mắt lướt qua trang sức xung quanh thiếu nữ, nụ cười trên môi cậu còn chưa kịp nở đã đông cứng lại.

Bên trong căn phòng, cách bày trí chẳng khác gì khung cảnh trong một vở kịch cổ trang, hoàn toàn không phải nhà cậu, càng không thể là phòng ngủ của cậu.