Đến cả Tạ Diễm cũng không ngờ Lâm Miểu lại phản ứng như vậy, đúng là hiếm có khó tìm, trên đời này chẳng mấy ai như thế. Có điều cái sự hiếm lạ này tạm thời Tạ Diễm chẳng hứng thú để mắt tới.
Sắc mặt hắn không hề thay đổi, chỉ lạnh nhạt xoay người đi đến bên cạnh nha hoàn đang bưng chậu nước rồi rửa tay trong đó. Hắn đưa lưng về phía Lâm Miểu, giọng nói thản nhiên vang lên: “Lâm công tử là khách do Vương gia đích thân mời về, việc đi hay ở không liên quan gì đến ta. Có chuyện gì, tốt nhất là đợi Vương gia trở về rồi hẵng nói với hắn.”
Lâm Miểu bị từ chối không chút nể nang, đành bất đắc dĩ quay người lại, bị người ta khách sáo mời ra khỏi viện.
Trong lòng cậu cảm thấy có chút thất bại: đến là để cáo từ, cuối cùng chẳng nói được câu nào ra hồn, lại còn bị nam chính mỉa mai một trận. Bảo người ta làm sao không giận cho được?
May mà Dư Văn đuổi theo ra ngoài, nói nhỏ với cậu: “Công tử đã đi khám đại phu chưa? Có vẻ như ngài bị cảm lạnh rồi.”
Lúc này Lâm Miểu mới bừng tỉnh, hóa ra khi nãy Tạ Diễm bảo cậu có bệnh là chỉ chuyện này.
Thì ra không phải nam chính sỉ nhục cậu mà là cậu ra sức tự làm nhục mình. Má nó chứ, càng nghĩ càng tức!
Cái thân thể này yếu hơn nhiều so với những gì Lâm Miểu tưởng tượng. Trước đó ngã xuống nước còn chưa kịp bồi dưỡng cho khỏe hẳn, hôm qua lại còn bị cảnh tượng Tôn quản sự bị đánh dọa cho sợ run người, kết quả vừa quay về đã sốt cao không dứt, toàn thân bủn rủn như nhũn ra, không nhúc nhích nổi. Chưa được hai ngày mà tiền tiêu cả tháng này đã đổ sạch vào khám bệnh rồi!
Chỉ có một lòng muốn rời đi chứ sức lực thì chẳng có nhiêu, lại càng không có tiền tài để chống đỡ, Lâm Túng Túng nằm trong chăn, nghiến răng tức giận đến mức đầu óc choáng váng.
Lâm Miểu nằm bẹp dí suốt hai ngày mới miễn cưỡng hồi phục lại thể trạng như bình thường, suýt nữa còn dặn Bích Như lo hậu sự khiến cô bé hoảng loạn hết cả lên.
Dù biết mình có sống cũng rất có thể phải đối mặt với những cửa ải còn kinh khủng hơn địa ngục, Lâm Miểu vẫn tràn đầy khát vọng muốn sống. Dù sao thì chết tử tế còn không bằng sống cho ra hồn , huống chi sớm muộn gì cậu cũng phải rời khỏi phủ Tấn vương, cậu nhất định phải sống sót!
Trời trong xanh mát mẻ, ánh nắng không quá gay gắt nên ban ngày cũng xem như thoáng đãng dễ chịu. Lâm Miểu mặc thường phục, đang tập mấy động tác thể dục thể thao đơn giản ngoài sân. Bích Như thì ở trong bếp chặt thịt gà, chuẩn bị lát nữa nấu cho Lâm Miểu một bát canh gà để bồi bổ cơ thể.
Nghe tin Lâm Miểu vừa khỏi một trận ốm nặng, Trương di nương đã mang theo Xuân Đào và một ít thuốc bổ sang thăm.
Lâm Miểu mời người vào phòng, khách sáo rót trà tiếp đãi.
Theo lý mà nói, trong nội viện phải kiêng kỵ chuyện nam nữ rất nghiêm ngặt. Thế nhưng trong phủ Tấn vương, có lẽ vì Vương phi vốn là đàn ông mà bản thân Trần Ninh xưa nay cũng không để ý mấy chuyện đó nên với một người như Lâm Miểu – trên danh nghĩa là khách, thực tế lại là người tình với Tấn vương – từ hạ nhân cho đến Trương di nương đều không bận tâm chuyện phân biệt nam nữ.
Dù là nam hay nữ, tất cả họ cũng chỉ là món đồ chơi của Tấn vương mà thôi.
"Cơ thể đỡ hơn chút nào chưa? Ta thấy sắc mặt của ngươi hình như cũng khá hơn nhiều rồi." Trương di nương ân cần nhìn sắc mặt Lâm Miểu.
Lâm Miểu hơi cảm động, dù sao thì Trương di nương với cậu vốn không thân không thích nhưng nàng lại thật lòng quan tâm đến cậu, điều đó quả thực rất đáng quý. Thật ra, trong thế giới này, những nữ nhân mà cậu từng gặp, ngoại trừ người đầu tiên đã hại nguyên chủ rơi xuống nước thì những người còn lại đều không tệ chút nào.