Chương 15

Khác hẳn với hôm qua, hôm nay Tạ Diễm lại đứng giữa sân viện, trên người chỉ mặc thường phục, tay cầm kéo lớn chăm chú tỉa tót một chậu hoa cỏ trước mặt.

Lâm Miểu dừng lại cách hắn khoảng năm mét, hành lễ từ xa, trong lòng cực kỳ e dè cây kéo lớn trong tay Tạ Diễm, chỉ sợ hắn có thể vung kéo về phía mình bất cứ lúc nào.

Ngược lại, Dư Văn đang đứng giữa hai người bọn họ, nàng vẫn giữ dáng vẻ cười tủm tỉm quen thuộc ấy. Có điều sau khi chứng kiến biểu hiện của nàng hôm qua, Lâm Miểu cũng không dám tùy tiện xếp nàng vào hạng người đơn thuần lương thiện gì cho cam.

Tạ Diễm lên tiếng đáp lại một câu qua loa, xem như đã đáp lễ với Lâm Miểu, ngoài ra không thèm liếc cậu lấy một cái mà chỉ lạnh lùng hỏi:

"Có chuyện gì?"

Giọng hắn vẫn trong trẻo êm tai như thường, nhưng ngữ khí lại rõ ràng lộ vẻ thiếu kiên nhẫn. Vốn dĩ, Tạ Diễm chẳng hề xem trọng đám người thân tín của Trần Ninh, càng không muốn dính dáng gì đến họ. Mà riêng Lâm Miểu, từ hôm qua đến nay đã tới hai lần, khiến mức độ chịu đựng của Tạ Diễm đạt đến giới hạn.

Lâm Miểu nghe ra được tâm trạng của hắn, trong lòng khẽ run nên lập tức không dám nói nhiều, cũng không dám làm phiền thêm, nhanh chóng đáp:

“Ta đến để cáo từ với Vương phi.”

Câu này vừa thốt ra lại khiến Tạ Diễm ngừng tay, quay đầu nhìn về phía Lâm Miểu, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Hắn cứ tưởng Lâm Miểu đến để hỏi thăm tin tức về Trần Ninh.

“Cáo từ để đi đâu?” – Tạ Diễm thuận miệng hỏi.

Lâm Miểu sợ Tạ đại gia không vui, lập tức lấp liếʍ nói dối như lúc giải bài tập: “Ra ngoài du lịch ngắm trời nước một thời gian, sau đó tìm một nơi yên tĩnh, sống cuộc sống điền viên thôn dã.”

Thật ra, những lời này đều là Lâm Miểu nhớ đến giấc mơ ẩn cư từng thịnh hành trong giới người có học mà thuận miệng nói theo thôi.

“Ta muốn đi ngắm biển phương nam, núi phương bắc, sau đó quay về, sống cuộc sống nhịp nhàng theo mặt trời mọc rồi lại lặn.”

Đây cũng chính là tâm nguyện lớn nhất khi còn sống của mẹ cậu..

Tạ Diễm vì lời của Lâm Miểu mà bất giác liên tưởng xa hơn, lông mày hắn không khỏi cau chặt lại.

Chiếc kéo trong tay cũng theo đó mà lệch đi, lỡ tay cắt trúng một cành hoa quý giá, cành lá hỏng lập tức rơi xuống đất.

Lâm Miểu suýt chút nữa bị cảm xúc thay đổi đột ngột của Tạ Diễm dọa cho đứng tim, cả người không kìm được mà run lên một trận.

Thế mà Tạ Diễm vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Lâm Miểu, khiến cậu đến run cũng không dám run mạnh. Vốn dĩ hai má cậu đã đỏ bừng, giờ lại càng nổi bật hơn trên làn da trắng nõn tái nhợt.

Tạ Diễm im lặng quan sát cậu thật lâu, đến mức hai chân Lâm Miểu gần như mềm nhũn sắp đứng không nổi, suýt thì quỳ tại chỗ mà kêu một tiếng đại gia tha mạng. Lúc ấy Tạ Diễm mới đột nhiên lên tiếng: “Ngươi bị bệnh rồi.”

Ban đầu Lâm Miểu còn tưởng Tạ Diễm đang mắng mình đầu óc có bệnh, trong lòng tức đến muốn chửi thề, cảm thấy tên Tạ Diễm này đúng là cái đồ khốn kiếp, không chỉ thích giày vò người ta về mặt tinh thần, còn không quên việc sỉ nhục người khác!

“Ừm... chắc là không đâu.” Lâm Miểu lắp bắp, lí nhí định cãi lại một câu.

Tạ Diễm lại liếc nhìn Lâm Miểu một cái, lần thứ hai khẳng định chắc nịch: “Ngươi bị bệnh, hơn nữa là bệnh rất nặng.”

Nếu lời này nói với người khác, có lẽ đã là chuyện sỉ nhục không thể tha thứ, quân tử thà chết chứ không chịu nhục. Nhưng với Lâm Miểu thì khác, mạng sống đối với cậu quan trọng thể diện rất nhiều. Không chỉ bị nói là có bệnh, dù có bị chê là béo phì cũng chẳng sao.

“Vậy... chắc là ta bị bệnh thật.”

Mặt Lâm Miểu đỏ bừng bừng nhưng vẫn thành khẩn gật đầu đáp.

Bên cạnh, Dư Văn khẽ nghiêng đầu, nơi khóe môi không kiềm được mà thấp thoáng một nụ cười.