Bất chợt, có một bàn tay như tay của ác quỷ siết chặt lấy vai Tạ Diễm, ép hắn phải quay đầu đi nơi khác, còn lớn tiếng quát mắng hắn: “Ta mới là mẹ ruột của ngươi!”
“A Diễm!”
Cảnh vật xung quanh liên tục biến đổi trong một màn ánh sáng màu máu mờ mịt ghê rợn, Tạ Diễm bị ai đó đạp mạnh ngã xuống đất. Qua làn nước mắt, hắn thấy người mẹ gầy gò của mình, khuôn mặt nàng đã méo mó đến đáng sợ, đôi mắt thẫn thờ đờ đẫn đầy tơ máu dưới lớp chiếu rơm nhìn chằm chằm vào hắn.
Cửa sổ phòng không đóng chặt bị gió mưa thốc vào bật tung ra, vang lên một tiếng rầm trầm đυ.c khiến mấy ngọn nến gần đó đều bị thổi tắt. Âm thanh và cơn gió lạnh bất ngờ ấy kéo Tạ Diễm ra khỏi giấc mộng quái lạ đầy quỷ dị và hồi ức xưa kia.
Hắn hoảng hốt ngồi bật dậy, dùng một tay chống trán, hắn thở hổn hển mấy hơi trong căn phòng nửa sáng nửa tối, đến khi khung cảnh dần trở nên rõ ràng hơn mới chậm rãi lấy lại tinh thần. Nửa bên gương mặt hắn chìm trong bóng tối, hai mắt lạnh lẽo hắt lên ánh nến chập chờn như thể ánh sáng cũng không dám bén mảng lại gần.
Mưa vẫn rơi, kéo theo sắc trời dần sáng rõ.
Tối qua Lâm Miểu nghe tiếng mưa rơi rào rào mà ngủ một giấc rất ngon. Sáng sớm mới dậy còn chưa tỉnh hẳn, Bích Như đã đứng bên giường, khéo léo dâng quần áo cho cậu.
Không rõ Bích Như tới từ lúc nào, nhưng từ sớm đã chuẩn bị đâu ra đấy, một bát cháo nhỏ cùng bánh bao nhân thịt, thiếu điều mang thẳng đến bên giường để đút cho cậu thôi.
Nếu như cuộc sống như vậy diễn ra ở trong nhà mình, Lâm Miểu nhất định sẽ chẳng nói năng gì mà chỉ ôm chăn hưởng thụ thôi. Nhưng giờ lại đang ở trong Tấn Vương phủ, ít nhiều thì ngoài đó vẫn ẩn chứa nguy hiểm hại người.
Lâm Miểu dậy sớm, trước tiên ra sân đi dạo một vòng để giãn gân cốt trong người, sau đó dùng bữa sáng, chải chuốt chỉnh tề lại dung mạo rồi mới nói với Bích Như rằng hôm nay định đi cáo từ xin rời khỏi phủ.
“Đi nhanh vậy ạ?” Bích Như dù đã biết sớm muộn gì cũng phải đi nhưng không ngờ Lâm Miểu lại vội đến thế, cô thậm chí còn chưa kịp thu dọn bao quần áo.
“Ừ.” Lâm Miểu gật đầu, trong lòng quyết tâm nhất định phải nhanh chóng rời đi. Cậu không muốn bị dao cắt thịt từng miếng từng miếng một đâu.
Chỉ là lúc này Trần Ninh không có mặt ở phủ, hiện giờ người có thể làm chủ trong phủ Tấn vương cũng chỉ có một mình Tạ Diễm, vì vậy Lâm Miểu vẫn phải đến gặp Tạ Diễm để cáo từ.
Cũng may thân phận của Lâm Miểu không có gì vướng mắc, tuy không xuất thân từ gia đình quyền quý hay giàu có, nói chung là một người tự do, chuyện đi hay ở đều có thể tự mình quyết định.
Lâm Miểu một thân một mình đến Thanh Thu viện, dù giờ mới sáng sớm, mặt trời vẫn chưa quá gay gắt nhưng cậu lại dần cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình tăng lên không ngừng.
Đến trước cổng Thanh Thu viện, Lâm Miểu đưa tay sờ lên má mình, cảm thấy hơi nóng.
Chắc là vì căng thẳng quá, cậu thầm nghĩ vậy.
Ở cửa viện có một bà tử đứng gác ngăn không cho Lâm Miểu vào. Chỉ đến khi biết rõ mục đích cậu đến đây, bà mới suy nghĩ một lát rồi bằng lòng vào trong bẩm báo.
Lâm Miểu cố gắng bước lùi vào chỗ có bóng râm, nhân lúc không ai chú ý mới len lén áp má mình lên tường để hạ nhiệt, đáng tiếc là hiệu quả chẳng được bao nhiêu. Bà tử kia vào trong mất đến nửa khắc đồng hồ mới quay ra, cũng may là trong lúc chờ đợi cậu không mọc luôn nấm ở góc tường.
“Lâm công tử, Vương phi mời ngài vào.”
Lâm Miểu cảm ơn bà tử rồi lấy hết can đảm bước vào trong.