Trong lòng Lâm Miểu vẫn còn hoảng hốt, vừa nghĩ đến dáng vẻ thê thảm của Tôn quản sự vừa rồi lại cảm thấy đó chẳng khác nào tình cảnh tương lai của mình. Đồng thời, cậu lập tức đưa ra quyết định không cần lo chuyện tĩnh dưỡng thân thể nữa, ngày mai phải tìm cách cáo từ rời khỏi nơi đây.
Ở trong hoàn cảnh như vậy, đừng nói là dưỡng cho khỏe người, chỉ riêng việc luôn sốt sắng sợ hãi thôi cũng đủ khiến cậu mắc bệnh rồi.
Mặt trời lặn xuống nhường chỗ cho ánh trăng vươn lên, những ngôi sao dần biến mất sau tầng mây bồng bềnh mờ ảo. Ánh chớp xé toạc đêm đen u tối thành hai mảnh, tiếng sấm ầm ầm vọng lại từ đỉnh núi ngoài thành, nặng nề khuấy động không khí xung quanh khiến người ta không sao yên giấc.
Dư Văn cầm đèn l*иg đứng dưới hiên hành lang, ánh nến trong l*иg lúc nghiêng lúc thẳng giống như có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào. Ngoài trời mưa vẫn rơi rả rích, từng giọt từng giọt tí tách rơi không ngớt, chúng đọng lại thành dòng chảy ngoằn ngoèo trên mặt đường lát đá như dòng suối nhỏ.
Mấy bà tử do phải chạy đi dời những chậu hoa vốn đặt ngoài sân để tránh mưa nên giờ người nào người nấy cũng ướt sũng, trông khá chật vật. Khi chạy vội lên bậc thang thứ ba, vài giọt nước bắn tung toé lên cả váy áo sạch sẽ của Dư Văn.
“Đêm nay mọi người nghỉ sớm đi, không cần hầu hạ bên ngoài đâu. Nếu Vương phi không gọi thì cũng đừng đến quấy rầy ngài.”
Các nha hoàn, bà tử nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm, lễ phép lui xuống. Dư Văn quay đầu liếc nhìn gian nội thất phía sau vẫn còn đang sáng đèn rực rỡ, sau đó nàng cụp mắt, xoay người chậm rãi rời đi.
Trong phòng chỉ có một tấm bình phong ngăn ở giữa, từ bàn ghế đến bàn trà, chỗ nào cắm được nến đều đã thắp lên hết. Ánh nến lớn nhỏ chập chờn tỏa sáng khiến cả gian phòng chìm trong ánh sáng mờ ảo, mà cũng mang lại vẻ huyền bí ma mị như yêu quỷ xuất hiện. Trong ánh lửa hắt bóng từng tầng từng lớp, Tạ Diễm cau mày nằm nghiêng trên chiếc giường mềm, mơ màng thϊếp đi, rơi vào một giấc mộng xưa cũ.
Dưới chiếc ô giấy dầu, một người phụ nữ với khuôn mặt hiền từ đang dắt tay hắn khi ấy mới hơn ba tuổi. Trước mặt họ là một ao sen nở rộ, những hạt mưa tí tách rơi xuống làm mặt nước gợn lên những cơn sóng nhỏ lăn tăn, đẹp như trong tranh vẽ.
“Chỉ vài hôm nữa thôi, phụ thân con sẽ đến đón chúng ta. A Diễm có muốn đi không?” Người phụ nữ ấy nói với giọng vừa háo hức chờ mong vừa mừng rỡ khôn nguôi, như thể đang ôm lấy một giấc mộng thơ ngây của chính mình.
Hắn ngơ ngác ngẩng đầu lên gọi một tiếng mẫu thân, nhưng khuôn mặt của người phụ nữ kia lại như tan vào một màn hơi nước mờ mịt.
Cảnh vật nhanh chóng thay đổi, quay ngược trở lại thời điểm hắn năm, sáu tuổi. Lúc đó, cậu đang bám hai tay lên miệng giếng trong sân, mắt chăm chú dõi theo thùng đựng nước đang từ từ được kéo lên. Bỗng một cô bé chạy đến, vỗ vỗ vào vai cậu, vừa cười khúc khích vừa nói: “A Diễm, cậu đang làm gì vậy?”
“Ta đang đợi phụ thân đến.”
“Phụ thân ngươi ở kinh thành không tới đâu, sau này cứ theo bọn ta là được.”
Tạ Diễm ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa nơi mẫu thân đang nắm vạt áo quay lưng lại với hắn, nói cười với người đàn ông đứng bên cạnh. Từ đằng xa, nàng lại quay đầu gọi với sang: “A Diễm, con có muốn ăn bánh bao không?”
Hắn nhanh chóng gọi một tiếng mẫu thân, người phụ nữ kia quay đầu lại, cũng nở một nụ cười với hắn. Ngay khoảnh khắc đó, Tạ Diễm cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của nàng. Thế nhưng còn chưa kịp đáp lại bằng một nụ cười, thì người phụ nữ ấy đột nhiên phun ra một ngụm máu, chỉ trong tích tắc đã nhuộm đỏ cả vạt áo trước ngực. Ngực nàng bị khoét mất một mảng thịt lớn, để lộ ra trái tim vẫn còn đập mạnh mẽ, nhấp nhô không ngừng.