Lời của Tạ Diễm vừa dứt, bên ngoài đã có hai thị vệ bước vào kéo Tôn quản sự đang tái mét mặt mày ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, trong sân đã vang lên những tiếng kêu thảm thiết. Nhưng chỉ mới hét được một tiếng, âm thanh đã nhanh chóng bị đè nén xuống thành tiếng rêи ɾỉ nghẹn ngào, như có thứ gì đó bị nhét vào miệng để chặn tiếng ồn.
Dù vậy, những tiếng rên ấy vẫn đủ lọt vào tai khiến Lâm Miểu nổi hết da gà da vịt, trong người cũng cảm thấy bồn chồn không yên.
Tạ Diễm đứng dậy rời đi, hoàn toàn không để ý đến Lâm Miểu, hắn đi thẳng vào nội thất của mình. Vẫn là Dư Văn tiến lên tiễn khách, dường như nàng hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi chuyện vừa rồi, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng khách sáo như trước, mỉm cười dịu dàng với Lâm Miểu: “Làm phiền Lâm công tử phải đích thân đến một chuyến rồi, lát nữa sẽ có người mang tiền tiêu hàng tháng của tháng này đưa đến tận sân của ngài.”
Lâm Miểu gật đầu, cảm ơn Dư Văn. Đến khi bước ra ngoài phòng chính cậu mới nhìn thấy ngay bên ngoài là vị Tôn quản sự lúc trước còn đứng ngay cạnh mình giờ đã bị đánh đến nỗi mông tóe máu, mặt cắt không còn giọt máu, nửa tỉnh nửa mê, e rằng chẳng còn nổi nửa cái mạng.
Trong mắt của Lâm Miểu, sắc mặt của Tôn quản sự lúc trắng bệch, lúc lại tái xanh, biến đổi liên tục, như thể phản chiếu trước mắt Lâm Miểu viễn cảnh thảm hại sắp tới của chính mình.
Cậu quay lưng lại cố giữ vững bước chân mà rảo bước đi ra ngoài cửa, đến khi không còn ai trông thấy mới cắm đầu cắm cổ chạy như vừa thoát chết.
Tạ Diễm quả nhiên không phải con người mà!
Kể từ khi Lâm Miểu rời đi, Bích Như ở trong phòng cũng đứng ngồi không yên. Cô đi đi lại lại mấy vòng trong sân đến mức mồ hôi túa ra đầy đầu. Bất chợt, bên tai vang lên tiếng bước chân dồn dập như bị ma đuổi, khiến người nghe cũng bất giác hốt hoảng bất an.
Bích Như lùi lại nửa bước, còn chưa kịp kinh sợ thêm thì đã thấy Lâm Miểu xuất hiện mồ hôi đọng trên mặt thành từng hạt như hạt châu còn nhiều hơn cả cô. Cậu lao vào sân như con ruồi mất đầu, vụt qua người cô rồi chạy một mạch thẳng vào phòng.
Trong lòng Bích Như giật nảy, cứ ngỡ thiếu gia nhà mình lại nổi tính bừa bãi rồi gây chuyện rước họa vào thân, bị người ta đuổi về. Gương mặt cô đầy lo lắng, đang định mở miệng hỏi cho rõ đầu đuôi, thì Lâm Miểu chỉ vội vàng nhanh nhanh chóng chóng chạy vào phòng, tu một hơi hết hơn nửa bình trà, vì dọc đường vừa chạy thục mạng lại vừa không tìm ra lối về, mệt lử cả người lại thêm khát khô cổ, sau đó mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Làm Bích Như đứng bên cạnh nhìn mà sốt ruột đến mức vỡ tim.
Lúc này Lâm Miểu mới hoàn hồn lại, còn chưa kịp giải thích gì thì bên ngoài lại vang lên tiếng của người khác. Nghĩ đến bộ dạng hốt hoảng, lấm lét chạy về khi nãy của cậu, Bích Như đoán ngay rằng bên ngoài là truy binh đuổi tới, đang chuẩn bị xông ra bảo vệ lại không ngờ người đến là những gia nhân từ khi khác khiêng theo đồ ăn và vật dụng hàng ngày. Cả băng giải nhiệt cũng được mang theo, vừa được đem vào nhà là hơi lạnh đã tỏa ra khắp nơi, mát rượi cả phòng.
Người đến tuy không đến mức cúi đầu khúm núm, nhưng thái độ lại hết sức lễ độ, khác hoàn toàn với dáng vẻ lạnh nhạt mấy ngày trước, có thể nói là khác biệt một trời một vực.
Ngoài ra, còn có mười lượng bạc được giao tận tay Lâm Miểu khiến Bích Như không khỏi vui mừng khôn xiết.