Chương 11

Người đang đứng trong góc phòng là vị quản sự họ Tôn, chuyên phụ trách việc phát tiền tiêu hàng tháng cho đám oanh oanh yến yến trong phủ này. Tiền tiêu của Lâm Miểu không được phát đúng hạn đương nhiên là do ông ta quản lý.

Tạ Diễm liếc mắt nhìn sang Tôn quản sự, giọng điềm đạm nhưng rõ ràng ẩn chứa sức ép không lường: "Đã qua nửa thasg rồi, tại sao tiền tiêu trong viện vẫn chưa được phát? Chẳng lẽ Tôn quản sự đã dùng nó vào việc nào mà ta không hay biết sao?" Lời Tạ Diễm nói vừa dứt, không hiểu sao Lâm Miểu bỗng thấy trong lòng phấn chấn hẳn lên.

Thì ra gọi mình đến đây không phải là để thẩm tra rồi cầm dao chặt xương róc thịt mình mà là để đòi lại công bằng cho mình!

Lâm Miểu lén lút đánh giá Tạ Diễm bằng khóe mắt, càng cảm thấy con người này có lẽ cũng không đến mức độc ác hay tệ bạc như lời đồn.

Mồ hôi lạnh của Tôn quản sự túa ra như mưa, trong lòng hoang mang không hiểu sao chuyện này lại đến tai Tạ Diễm. Chẳng phải Vương phi xưa nay vẫn luôn không quan tâm đến chuyện vặt vãnh ở hậu viện, càng đừng nói là quản lý mấy việc lặt vặt thế này? Đã thế trước nay tính tình Lâm Miểu rất tùy tiện, không ít lần vô lễ với người khác, Vương phi lẽ ra phải thấy cậu chướng mắt từ lâu mới đúng chứ?

Nói cho cùng thì, tiền tiêu hàng tháng của viện Lâm Miểu vốn dĩ cũng chẳng đáng bao nhiêu, Tôn quản sự tưởng rằng dù có bị Tạ Diễm biết được thì cùng lắm chỉ bị mắng vài câu rồi cho qua thôi.

Ngày thường ông ta quản lý những chuyện này trong phủ, mấy vị di nương ở hậu viện mỗi người một tính, nhưng kể cả những người đang được sủng ái cũng đều phải cười tươi nịnh bợ khi thấy mặt ông ta, khiến Tôn quản sự ngày càng trở nên kiêu căng tự mãn. Chỉ có mỗi tên Lâm Miểu kia, rõ ràng không có chỗ dựa nào vậy mà vẫn cứ tỏ ra ngông nghênh, chẳng coi ai ra gì, càng không xem người quản sự này là ông ta vào mắt. Tôn quản sự lúc đó mới nghĩ, phải để Lâm Miểu nếm chút đau khổ, cho một bài học nhớ đời, để cậu biết đây là vương phủ này không phải chốn ngoài kia muốn làm gì thì làm, mà là nơi nhiều quy củ, luật lệ nghiêm khắc.

Tôn quản sự nghĩ vậy cũng không sai, quả thật Tạ Diễm xưa nay không quan tâm đến chuyện hậu viện, cũng chẳng ưa gì Lâm Miểu, mấy khoản tiền tiêu hàng tháng ấy lại càng chẳng đáng lọt vào mắt hắn.

Nhưng vấn đề không nằm ở chỗ Tôn quản sự cắt xén bao nhiêu, mà là ở chỗ trong mắt Tạ Diễm, Tôn quản sự đã vượt quá giới hạn của một kẻ làm tôi tớ, dám tự cho mình là khôn ngoan mà chữa lợn lành thành lợn què.

Tôn quản sự há miệng mấp máy mà chẳng nói nổi một câu trọn vẹn, mồ hôi lạnh từ sau gáy chảy xuống thành từng giọt.

“Hay là... Đầu lưỡi của Tôn quản sự không được thành thật?” Tạ Diễm hờ hững liếc mắt nhìn sang người Tôn quản sự, ánh mắt lạnh như băng quét qua từng tấc một. Lời nói tuy nhẹ nhàng lấp lửng, nhưng ý tứ thì rõ rành rành, nếu lưỡi không thành thật thì cắt đi.

Lúc này Lâm Miểu mới bất giác giật mình hiểu ra, khẽ rụt cổ lại theo bản năng. Ánh mắt cậu dính chặt lấy đôi giày dưới chân mình, không còn dám liếc nhìn lung tung nữa.

Tôn quản sự cũng bị dọa cho giật nảy mình lên, vội vàng giải thích: “Không, không phải vậy! Nô tài chỉ tạm thời giữ lại số tiền tiêu hàng tháng kia trong kho, vốn định mấy hôm nữa sẽ cho người đưa đến chỗ Lâm công tử.”

Bên ngoài Lâm Miểu vẫn giữ vẻ mặt đơ như khúc gỗ nhưng trong lòng hả hê sung sướиɠ vô cùng. Tên khốn này khiến mình phải chịu đói, giờ bị lật như vậy đúng là đáng đời!

Tạ Diễm xử sự nhẹ nhàng dứt khoát, không cần nhiều lời mà chỉ khẽ nâng ngón tay thon dài lên, chỉ ra ngoài rồi phán: “Phạm thượng, đánh ba mươi trượng, đuổi khỏi phủ.”