Dọc theo hành lang, họ đi một mạch về phía trước, lên bậc thang rồi lại xuống bậc thang, khúc khuỷu vòng vèo mất chừng nửa khắc đồng hồ thì Lâm Miểu mới thấy một khoảng sân yên tĩnh, thanh nhã hiện ra trước mặt. Trong sân có mấy nha hoàn và bà tử đang giảm nhẹ bước chân, lặng lẽ qua lại.
Bầu không khí trầm lặng, đè nén như vậy khiến Lâm Miểu vốn đã thấp thỏm trong lòng càng lúc càng lo lắng. Cậu không khỏi nghĩ thầm không biết trong phòng kia, có phải Tạ Diễm đã biến thành yêu quái mọc ra bốn tay bốn chân hay không.
Dư Văn dừng bước ở dưới chân bậc thang, quay đầu lại khẽ nói với Lâm Miểu: “Xin công tử chờ một chút.”
Nàng nói xong thì bước lên bậc thang trước, vén rèm cửa rồi đi vào phòng. Khoảng mười mấy nhịp thở sau mới có một tiểu nha đầu mặt tròn trĩnh ló đầu ra từ trong phòng, nghiêng cổ nói với Lâm Miểu: “Lâm công tử, Vương phi mời ngài vào nói chuyện.”
Lâm Miểu cố gắng giữ bình tĩnh, cất từng bước lên bậc thang, cúi đầu vén rèm bước vào trong phòng.
Bên trong như thể là một thế giới hoàn toàn khác với bên ngoài, các đồ đựng băng trong phòng tỏa ra luồng khí mát trong lành dễ chịu, khiến cái nóng oi ả của mùa hè như bị cách ly hoàn toàn khỏi nơi này.
Chưa kịp thở ra hơi nào, từ khi bước vào phòng Lâm Miểu chỉ dám cúi đầu nên lập tức trông thấy một đôi chân xỏ giày đen cùng vạt áo bào viền vàng rũ xuống lòa xòa trên giường ngay trước mặt mình. Không cần đoán cũng biết, đó chính là Tạ Diễm.
Dựa theo lễ nghi mà mình còn nhớ được, Lâm Miểu không nói lời thừa, lập tức hành lễ với Tạ Diễm. Thế nhưng vừa mở miệng, hắn lại không kìm được mà nói lắp một câu, thật sự là không có chút bản lĩnh nào: “Bái… bái kiến Vương phi.”
Chỉ một câu nói lắp ấy thôi mà khiến bầu không khí trong phòng như khựng lại, lặng đi vài phần.
Trong lòng Lâm Miểu chỉ muốn òa khóc. Cậu thầm nghĩ kiếp trước mình cũng đâu làm chuyện gì thất đức mà sao giờ lại phải chịu tội thế này?
Thế nhưng ngay sau khoảnh khắc sau, điều xảy ra lại vượt ngoài dự đoán của cậu, Tạ Diễm ngồi trên ghế lại mở miệng nói: “Ừ, ngồi xuống đi.”
Giọng hắn vô cùng nhẹ nhàng hòa nhã, hoàn toàn không giống với hình tượng lạnh lùng, tàn nhẫn mà Lâm Miểu vẫn nghĩ trong đầu. Điều này khiến cậu bần thần trong chốc lát, rồi không nhịn được mà đánh bạo ngẩng đầu liếc nhìn Tạ Diễm một cái.
Tạ Diễm khoác lên mình chiếc trường bào màu đen huyền với ống tay hẹp, trên đầu cài phát quan bằng bạch ngọc. Dù chỉ đang ngồi nhưng vẫn có thể thấy được dáng người cao lớn, khí chất nổi bật của hắn. Không chỉ thế khuôn mặt của hắn lại vô cùng tuấn tú, phong thái thì ung dung đĩnh đạc, quả thực là một người xuất chúng hoàn hảo.
Lâm Miểu ngồi xuống bên cạnh hắn, trong lòng không khỏi dấy lên những nghi ngờ về những lời đánh giá mà mình từng đọc vì ấn tượng đầu tiên quá khác biệt này. Cậu đã đọc qua không ít tiểu thuyết, cũng biết rõ đôi khi bình luận của người đọc về truyện có thể hơi khoa trương, phóng đại. Chẳng lẽ Tạ Diễm cũng bị mang tiếng xấu bởi những bình luận đó hay sao?
Lâm Miểu hơi hơi thả lỏng một chút, tâm trạng cũng dịu xuống đôi phần. Thế nhưng trong phòng còn một người khác là tiểu quản sự đã đứng chờ từ lâu, sau khi nhìn thấy Lâm Miểu thì tim như muốn nhảy lên đến tận cổ họng.
Tạ Diễm đưa mắt nhìn sang Lâm Miểu, giọng điệu bình thản không lộ rõ đang vui hay giận: "Tháng này Lâm công tử đã nhận được tiền tiêu hàng tháng chưa?"
Lâm Miểu theo phản xạ lắc đầu.