Chương 1: Lâm Miểu tự nhận mình là trai thẳng

Bên ngoài cửa sổ tối đen như mực, chẳng có lấy một ánh sao. Nếu không phải trong phòng khách còn văng vẳng tiếng cười của đứa cháu nhỏ, của anh trai, chị dâu và ba mẹ, thì Lâm Miểu hoàn toàn chẳng cảm nhận được chút không khí Tết nào.

Cậu ngồi trước máy tính, vừa kết thúc một trận game với đám bạn, cảm giác rất đã tay. Đang lúc hứng thú bừng bừng định rủ cả bọn chơi thêm ván nữa thì bên kia lại bảo bị bạn gái lôi đi chúc Tết bên ngoại, không chơi tiếp được.

Lòng Lâm Miểu lập tức lạnh lẽo. Đầu óc cậu căng như sắp nổ tung vì ba mẹ thúc giục chuyện tìm người yêu, phải trốn vào phòng riêng nghỉ ngơi đôi chút. Ai ngờ trốn được ba mẹ thì lại không thoát nổi cảnh bị đút cơm chó khi chơi game. Cậu đứng dậy nằm phịch xuống giường, không để ý mà quên mất ván giường nhà mình là loại cứng như đá, suýt nữa tự đập đầu mình bất tỉnh. Đúng là người xui xẻo thì uống nước lã cũng mắc kẽ răng mà!

Bên ngoài chẳng ai quan tâm, chỉ vang lên một tiếng quát dữ dằn: "Thằng nhóc kia, phá nhà ra à!?"

Lâm Miểu ôm đầu im thin thít, chỉ sợ mẹ mình xông vào dạy cho một bài học, từ tám tác hại lớn nhất khi đến tuổi mà chưa chịu lấy vợ cho tới cái kết bi thảm của đời trai già, nghe thôi mà da đầu cậu đã tê rần cả lên.

Năm nay Lâm Miểu hai mươi sáu tuổi, đàn ông tầm tuổi này thật ra cũng chưa cần vội chuyện cưới hỏi. Nhưng mà không biết sao năm ấy ba cậu bằng tuổi này đã sinh ra cậu rồi, còn anh cậu lúc ấy cũng đã thay đến ba cô bạn gái, cuối cùng cưới chị dâu về sống chung. So ra, bản thân chưa từng có nổi một mối tình khiến cậu trở thành một trường hợp quá bất thường, làm mẹ cậu nóng ruột đến phát hỏa.

Chuyện tìm người yêu thì có sốt ruột cũng chẳng ích gì. Ngược lại, vốn tính Lâm Miểu rất thoải mái, cậu cũng chẳng mấy để tâm. Xoa xoa mái tóc một chút, cậu lại cầm điện thoại lên lướt Weibo, tìm chút thú vui nhảm nhí trên mạng để giải khuây.

Liên tục lướt xuống để làm mới, chỉ một lúc đã nhảy ra hai ba chục bài blog mới. Lâm Miểu cứ thế xem từng bài một, cho đến khi thấy một bài Weibo gần vạn lượt chia sẻ và bình luận thì mới dừng tay. Cậu nhìn kĩ lại lần thứ hai, thì ra là một Weibo bóc phốt mấy bộ đam mỹ cẩu huyết vô lý.

Lâm Miểu vốn tự nhận mình là trai thẳng, bình thường chẳng bao giờ đọc truyện đam mỹ. Nhưng mấy bài bóc phốt truyện vô lý kiểu này thường buồn cười chết đi được, cho nên cậu mới ấn theo dõi để kiếm vui.

Le Le chê truyện nhảm nhí: [Hình ảnh] Có ai đọc cuốn này chưa? Hôm qua tui thức trắng đêm đọc, cảnh H đúng là nóng bỏng thật, nhưng nội dung thì ác độc kinh khủng!

Bức ảnh là hình chụp phần văn án, giới thiệu sơ sơ về nội dung cốt truyện. Còn phía dưới phần bình luận thì toàn là chúng độc giả thi nhau bóc phốt.

“Nhìn!! Nhìn mà bà đây muốn ứa gan luôn. Ban đầu tui tưởng sẽ được thấy một mối tình thần tiên, yêu hận quấn quýt oanh oanh liệt liệt cơ! Kết quả là yêu hận quấn quýt thì có thật, nhưng tình yêu thần tiên lại biến thành tình yêu ma quỷ rồi. Thật ra thế cũng không sao, vấn đề là tác giả còn gắn tag truyệt ngọt là sao? Đây mà cũng gọi là truyện ngọt à?"

“Đúng là độc hết chỗ nói! Thật ra đến tận cuối cùng tui vẫn chẳng thấy Tạ Diễm yêu Trần Ninh bao nhiêu. Yêu thì chắc là có đấy, nhưng tuyệt đối không nhiều bằng tham vọng và lòng ham quyền lực của hắn. Nếu để quyền lực và Trần Ninh cùng đặt trước mặt Tạ Diễm, hắn chắc chắn sẽ chọn quyền lực không chút do dự. Mà nói thật, Trần Ninh cũng chẳng đáng thương gì cho cam. Bản thân anh ta cũng là đồ khốn thiếu quyết đoán, miệng thì nói yêu Tạ Diễm mà bên ngoài lại qua lại lăng nhăng hết người này đến người khác. Hai người này đúng là một cặp trời đánh, nhất định

đừng tách ra gieo vạ cho người khác nha!"