Kem mát lạnh tan chảy ngay khi vào miệng, ngọt ngào và rất ngon.
Ban đầu cô chỉ định ăn một chút thôi, nhưng nhìn phần còn lại, cô nghĩ ăn thêm một chút nữa cũng không sao đâu nhỉ? Hơn nữa, lãng phí là không tốt!
Ăn thêm một chút nữa!
Chiếc thìa của cô bé lại múc thêm một muỗng nữa đưa vào miệng, cảm giác mát lạnh tan chảy trong miệng khiến đôi mắt cô híp lại.
Giang Hoán nghiêng đầu nhìn, theo bản năng nuốt nước bọt. Cậu cũng tự múc một muỗng kem bỏ vào miệng, tại sao cậu lại cảm thấy khi nhìn đại tiểu thư ăn kem thì kem của mình dường như cũng trở nên ngon hơn một chút chứ?
Cứ thế Đường Tịnh ăn thêm một chút, rồi lại không ăn nữa, rồi lại ăn thêm một chút nữa. Với tâm lý tự nhủ như vậy, cô đã ăn hết toàn bộ số kem.
Sau khi ăn xong, Đường Tịnh có hơi hoảng hốt, hình như cô không thể ăn nhiều kem như vậy.
Vừa nghĩ đến đó, một cơn đau nhói quen thuộc truyền đến từ ngực, mặt Đường Tịnh tái mét, ôm ngực nằm sấp xuống bàn.
“Này! Cậu sao thế!” Giang Hoán vẫn luôn dõi theo Đường Tịnh, sợ hãi đứng bật dậy khỏi chỗ. Tiếng kêu của cậu lập tức làm mọi người chú ý: “Đại tiểu thư! Có chuyện gì vậy?”
“Đau quá…” Đường Tịnh đau đến vã mồ hôi lạnh, Giang Hoán lập tức ba chân bốn cẳng chạy đi gọi cô giáo. Sau khi cô giáo Hứa biết Đường Tịnh đã ăn kem của Giang Hoán thì sợ đến mức vội vàng gọi điện thoại cho cấp cứu 120.
Xung quanh dường như đột nhiên trở nên hỗn loạn. Giang Hoán đứng tại chỗ, có chút lúng túng không biết phải làm gì, có phải cậu đã làm sai rồi không?
...
Phương Nhĩ Nhã nhận được điện thoại từ nhà trường, sợ đến mức cảm thấy cả người không khỏe. Bà vội vã chạy đến bệnh viện, thấy ở hành lang ngoài hiệu trưởng Trần và cô giáo Hứa ra còn có một cậu bé ngồi một bên, đang thẫn thờ, ủ rũ.
“Sao rồi?” Phương Nhĩ Nhã vội vàng hỏi.
“Bà Đường, bà đến rồi.” Hiệu trưởng Trần vội vàng tiến lên, tâm trạng có chút lo lắng. Bà ấy vừa mới hứa hẹn sẽ chăm sóc tốt cho Đường Tịnh, mới nửa ngày đã xảy ra chuyện, lỡ như nhà họ Đường nổi giận thì sao?
“Dì Phương, cháu xin lỗi.” Giang Hoán cúi gằm cái đầu nhỏ, khẽ nói lời xin lỗi.
“Không trách cháu đâu, cháu cũng không phải cố ý.” Phương Nhĩ Nhã xoa đầu cậu: “Đừng tự trách mình.”
Nói rồi, bà cũng không kịp trấn an Tiểu Giang Hoán thêm, lập tức bước tới hỏi tình hình: “Bây giờ con gái tôi sao rồi?”
“Đang truyền dịch, bác sĩ nói không sao rồi.” Cô giáo Hứa vô cùng tự trách: “Thật sự rất xin lỗi, nếu lúc đó tôi chú ý một chút thì tốt rồi.”