Tối hôm sau —
Hoắc Cảnh Hàn trở về nhà, theo thói quen đi đến cửa sổ kính sát đất, nhìn sang phòng Nguyễn Đường ở đối diện.
Rèm phòng ngủ đã kéo lên, nhưng tất cả đèn trong phòng đều đang bật, rõ ràng là cô chưa ngủ.
Lúc này đã qua 12 giờ đêm, cô lại còn đang bị cảm. Liệu có phải cô ấy sốt đến mức không còn sức để tắt đèn không?
Hoắc Cảnh Hàn bắt đầu cảm thấy lo lắng, vừa định đi qua xem cô thế nào thì điện thoại anh bỗng nhận được thông báo tin nhắn.
Nguyễn Đường lại gửi cho anh mấy tấm ảnh.
Đó là các bản thiết kế mặt ngọc mà cô vừa vẽ.
Nguyễn Đường:
“Anh thấy mấy kiểu này, kiểu nào đẹp hơn?”
Hoắc Cảnh Hàn theo bản năng muốn hỏi cô cảm mạo đã đỡ hơn chưa, nhưng nhớ tới thái độ lạnh nhạt mà mình vẫn giữ, anh đành nhịn lại.
Nhìn qua những bản thiết kế cô gửi, anh cảm thấy cái nào cũng đẹp. Nhưng anh không muốn cô phải làm việc quá sức khi đang bệnh, chỉ mong cô sớm nghỉ ngơi.
Hoắc Cảnh Hàn:
“Còn chưa ngủ?”
Nguyễn Đường:
“Chưa, tôi muốn vẽ xong rồi mới ngủ. Tôi đã vẽ cả buổi chiều rồi. Anh thấy kiểu nào đẹp hơn?”
Hoắc Cảnh Hàn:
“Cô vẽ liên tục đến giờ luôn à?”
Nguyễn Đường:
“Đúng vậy. Thậm chí còn quên cả ăn tối. Nhưng chỉ cần anh ấy thích, mọi nỗ lực đều xứng đáng.”
【Hoắc Cảnh Hàn: Giá trị hận ý giảm xuống 20 điểm, tổng giá trị 50.】
Hoắc Cảnh Hàn đọc tin nhắn của Nguyễn Đường, trái tim bỗng chốc thắt lại.
Anh vậy mà đã nghĩ đến chuyện nếu không thể không tha thứ cho cô, thì thôi hãy quay lại bên cô đi.
Dù cô yêu tiền, vậy thì chỉ cần anh là người giàu nhất, cả đời này cô cũng sẽ không rời xa anh.
Anh cảm thấy mình điên thật rồi.
Nguyễn Đường:
“Nếu anh thấy không hợp, tôi sẽ vẽ thêm thử mấy bản nữa, anh giúp tôi góp ý được không? Bây giờ cũng muộn rồi, nếu anh muốn nghỉ ngơi thì để mai xem cũng được.”
Hoắc Cảnh Hàn:
“Cô không ngủ à?”
Nguyễn Đường:
“Sinh nhật anh ấy sắp đến rồi, mấy viên ngọc này cũng gần hết hạn đặt giữ, nên tôi muốn nhanh chóng hoàn thiện bản thiết kế để gửi cho tiệm chế tác, họ còn phải mài giũa nữa.”
Hoắc Cảnh Hàn:
“Cô chưa ăn tối sao?”
Nguyễn Đường:
“Lo vẽ nên quên mất rồi.”
Hoắc Cảnh Hàn:
“Người yêu cũ anh ta quan trọng với cô đến vậy à?”
Nguyễn Đường:
“Anh ấy là mối tình đầu của tôi, đương nhiên rất quan trọng. Chỉ khi ở bên anh ấy tôi mới từng thực lòng yêu.”
Một lúc lâu sau, anh mới gửi thêm một tin nhắn.
Hoắc Cảnh Hàn:
“Cô muốn quay lại với anh ta sao?”
Nguyễn Đường suy nghĩ rất lâu rồi đáp lại:
“Không dám mơ xa.”
Hoắc Cảnh Hàn không trả lời nữa, cũng không có phản ứng gì từ giá trị hận ý.
Tuy nhiên, hàng đặt chế tác đã nhiều lên. Nguyễn Đường cầm giấy và bút, tiếp tục vẽ.
Đây là cơ hội tốt, cô nhất định phải nắm bắt.
Hơn mười phút sau, chuông cửa bất ngờ vang lên.
Nguyễn Đường nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ sáng.
Cô cảnh giác hỏi hệ thống:【Bên ngoài là ai đến vậy?】
Hệ thống:【Văn Lâm.】
Nguyễn Đường thở phào, rồi bước đến cửa.
Đứng bên ngoài là Văn Lâm, vẻ mặt còn ngái ngủ, tay cầm một hộp cơm. Chợt nhớ ra hơn nửa đêm thế này thì không ai sẽ đi ra mở cửa, anh định lấy điện thoại gọi cho Nguyễn Đường.
Vừa rút điện thoại ra, cửa đã mở.
Văn Lâm tỉnh táo hẳn, chưa để Nguyễn Đường kịp nói gì, anh đã hỏi ngay:
“Sao cô lại mở cửa?”
Nguyễn Đường ngơ ngác, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Văn Lâm nhắc nhở:
“Lần sau nếu có ai ấn chuông cửa giữa đêm thế này, đừng có mà tùy tiện mở, biết chưa?”
Nghe giọng anh đầy vẻ quan tâm.
“Ừ… Được.” Nguyễn Đường gật đầu, rất ngoan ngoãn.
Nhưng nhìn dáng vẻ đó của cô, Văn Lâm lại thấy hơi ngây ngốc.
Chết thật… Anh nghĩ liệu mình có bị Hoắc tổng lây cái bệnh “não tình” không? Sao tự nhiên lại thấy một cô gái chỉ chăm chăm làm giàu như cô lại trông dễ thương thế này?
Thậm chí, trong thoáng chốc, anh còn nghi ngờ câu chuyện cô từng nói về việc cố tình chia tay với Hoắc tổng.
Mấy ngày nay, anh đã điều tra thêm về cậu phú nhị đại kia, nhưng chẳng tìm ra được gì. Thám tử tư chỉ chụp được vài tấm ảnh, nhưng điểm kỳ lạ là chẳng ai nhớ nổi gương mặt người trong ảnh trông ra sao. Có gì đó thật khó hiểu.
Nguyễn Đường hỏi:
“Trợ lý Văn, trễ thế này anh đến có việc gì sao?”
Văn Lâm bừng tỉnh, đưa hộp cơm trong tay cho cô:
“À… Tôi có mua dư một phần cơm hộp, thấy đèn phòng cô còn sáng nên tôi định mang qua cho cô dùng bữa khuya.”
Thật ra, chính xác là Hoắc tổng đã đánh thức anh vào lúc nửa đêm, bắt anh mang đồ ăn khuya cho Nguyễn Đường. Anh còn bị dặn đi dặn lại là không được để Nguyễn Đường biết đồ ăn này là do Hoắc tổng gửi.
Văn Lâm đúng là cạn lời. Đưa bữa khuya thì cứ đưa đi, vậy mà còn bày đặt yêu cầu không dầu mỡ và phải tốt cho dạ dày mới chịu.
Cuối cùng, Hoắc tổng tự đích thân xuống bếp nấu cơm rồi bảo Văn Lâm mang đến, ngụy trang thành cơm hộp để giao cho Nguyễn Đường.
Trần đời chưa từng thấy ai “trả thù” mà còn chuẩn bị cơm khuya cho người ta như vậy luôn.
Hoắc tổng chắc chắn đang ở giai đoạn cuối của bệnh “não tình”.
Văn Lâm cảm thấy rõ ràng Hoắc tổng đây không phải là đang trả thù Nguyễn Đường, mà là đang trả thù anh ta.