[Nam chính điên ngầm x nữ chính ngốc nghếch vô tri]
Tôi chỉ là một NPC quần chúng, hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ rất đơn giản: 1. Trở thành bạn của nam chính. 2. Lúc nguy cấp thì chắn một dao thay nam chính. 3. Chết trong vòng tay nam chính, đọc câu thoại có sẵn một cách bi thương, khiến nam chính bi phẫn tột độ mà bộc phát sức mạnh, nhờ đó vượt cấp đánh bại trùm cuối.
Hệ thống nói, cái chết của tôi sẽ góp phần tạo nên một phân cảnh kinh điển lấy đi bao nước mắt, rồi tôi có thể an tâm nghỉ hưu.
Tôi gật đầu, tỏ ý đã hiểu rồi. … Nhưng rồi tôi nhận ra rằng cái khó nhất của nhiệm vụ này không phải là “làm bạn với nam chính” mà là “chết”.
Ai nói cho tôi biết với, tại sao tốc độ nam chính bộc phát sức mạnh lại còn nhanh hơn cả tốc độ tôi kịp đọc “lời trăn trối” thế này?
Tôi còn chưa kịp ngã xuống, con BOSS rung trời chuyển đất kia đã bị nam chính đang bùng nổ sức mạnh đập chết rồi!
Thế là tôi chỉ có thể chờ đợi lần “hiến tế” tiếp theo, nhưng mà…
A a a sao lại thế này, tốc độ nam chính bật hack còn nhanh hơn tốc độ tôi nằm xuống, tôi thật sự chẳng tìm nổi cơ hội!
“Không ai có thể làm em bị thương… tuyệt đối không.”
Cảm ơn anh, nhưng thật sự không cần phải làm đến mức ấy chỉ vì một “người bạn” đâu!
Vì sao sau khi nói câu này, sắc mặt nam chính lại càng khó coi hơn vậy?
Hệ thống: [Hay là cô thử nhìn lại mấy cái tag xem?]
Tôi đưa mắt nhìn thử.
Rõ ràng là “thiếu niên nhiệt huyết”, phía sau lại bổ sung thêm một cái “trùm phát cơm chó”.
Tôi: “?”
Ý gì thế này, sao tôi chẳng hiểu gì cả?
Nói mới nhớ, trong vòng “bình chọn nhân vật được yêu thích nhất” gần đây, cái tên đứng đầu lại giống hệt tôi…
Khoan, hình như chính là tôi thì phải?
Hả?
Tôi thực sự chỉ là một nhân vật quần chúng thôi mà! ….
Lưu ý trước khi đọc:
1. Bối cảnh: đô thị yêu quái, xuyên vào truyện tranh, có nội dung dạng diễn đàn nhưng không phải mạch chính. 2. Hệ thống chiếm kha khá đất diễn, định vị theo hướng “cây hài”, chuyên vai tấu hài châm biếm. 3. Có dị năng, xen một chút yếu tố linh dị nhưng không phải truyện kinh dị.