Thế giới 1 - Chương 18: Bệnh kiều tướng quân cầm tù công chúa mất nước

Editor: Ấu Nhi Viên Hiệu Trưởng

Hắn bước nhanh đến mép giường.

Bên cạnh, ma ma vội vàng dâng khăn voan đỏ.

Sở Tẫn nhận lấy, tay hơi run, nhẹ nhàng vén một góc khăn lên.

Khoảnh khắc khăn voan được vén hoàn toàn, Sở Tẫn có cảm giác như một luồng sáng đâm thẳng vào mắt.

Hắn nín thở, máu trong người như sôi trào.

Dưới ánh nến, Tạ Lan Âm hơi ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh, như chỉ còn lại bóng hình hắn trong đó.

Sở Tẫn như bị mê hoặc, vô thức cúi người lại gần.

“Công chúa…”

“Lan Âm…”

Bỗng nhiên, trước ngực hắn bị một đôi tay ngăn lại, không thể tiến thêm nửa bước.

“A Tẫn, còn chưa uống rượu hợp cẩn mà.”

Sở Tẫn nuốt nước bọt, ánh mắt rơi xuống đôi môi đỏ.

Hắn phất tay, ra hiệu cho ma ma mang rượu hợp cẩn lên.

Hai chiếc ly ngọc xinh xắn được nối bằng một dải lụa đỏ. Hắn đưa tay, vừa khéo chạm phải tay Tạ Lan Âm.

Sở Tẫn thấy lòng bàn tay tê dại, ly rượu trong tay khẽ chao nghiêng, giống như tâm trạng đang rung động mãnh liệt.

Hắn hơi cúi đầu, tiến lại gần chén rượu, hơi thở của hai người gần như hòa làm một.

Trong lòng hắn rung động không ngừng.

Cuối cùng cũng cưới được nữ nhân mà hắn yêu thương.

Dù tất cả điều này… có thể chỉ là một màn kịch.

Khi buông ly rượu, hắn bất ngờ đưa tay siết chặt tay Tạ Lan Âm.

“Lui ra cả đi.”

Cung nữ và ma ma đều cúi đầu lui xuống.

Sở Tẫn nhẹ nhàng kéo tay nàng, cúi đầu xuống, khẽ cắn lên đôi môi mà hắn hằng khao khát.

“Công chúa, người là thần trong mắt ta.”

Tạ Lan Âm vừa định ngẩng lên nhìn hắn thì đôi mắt đã bị một bàn tay nóng bỏng che lại.

Ngay sau đó, trời đất như xoay chuyển.

Nàng lại không nhìn thấy gì, nhưng các giác quan khác trở nên nhạy bén hơn.

Ngày thường, Sở Tẫn hay gọi nàng là Lan Âm.

Nhưng một khi lên giường, hắn lại thích cúi đầu bên tai nàng, thấp giọng gọi “Công chúa” hết lần này đến lần khác, dịu dàng đến lạ… nhưng động tác thì vô cùng mãnh liệt.

Hắn không cho nàng nhìn thấy vẻ mặt và ánh mắt của hắn, cố chấp giữ chặt lấy mắt nàng.

Cả đêm, Tạ Lan Âm bị hắn dày vò đến mức rã rời.

Không hổ là nam chính.

Dù là phương diện nào, cũng đều vượt trội.

Vì lúc này trong hậu cung chỉ có mình Tạ Lan Âm, Sở gia thì đã bị tru di, nên hậu cung rộng lớn chỉ còn lại nàng.

Dù có ngủ đến tận trưa cũng không ai dám quấy rầy.

Cuộc sống thật sự quá thoải mái đưa tay là có người hầu, mở miệng là có cơm dâng đến.

Tạ Lan Âm rửa mặt qua loa, thay phượng bào, ngồi xuống bàn ăn thưởng thức bữa trưa vừa được Ngự Thiện Phòng đưa tới.

Nàng vừa bưng chén canh lên, bên ngoài đã vang lên tiếng của Hạ công công:

“Hoàng thượng giá lâm.”

Tạ Lan Âm thở dài, suýt nữa húp đến miếng cuối cùng.

Nàng đặt chén xuống, định đứng dậy hành lễ, nhưng chưa kịp quỳ thì tay đã bị giữ lại.

“Lan Âm thấy trẫm, không cần hành lễ.”

Sở Tẫn nói rồi đỡ nàng ngồi xuống ghế.

Hắn nhìn Hạ công công một cái, người nọ lập tức hiểu ý, vội vàng dâng thêm ghế.

Sở Tẫn cầm lấy bát canh, hạ giọng nói:

“Làm công chúa chịu khổ, trẫm đích thân hầu nàng.”

Hai chữ “công chúa” khiến Tạ Lan Âm nhớ đến chuyện đêm qua. Nàng liếc hắn một cái đầy oán trách, nhưng vẫn yên tâm uống chén canh do hắn đưa tận tay.

Chỉ một ánh mắt ấy thôi đã khiến Sở Tẫn như mất hồn.

Các cung nữ trong Phượng Tê Cung đều cúi đầu, đối với cảnh tượng như thế này đã sớm quen, không lấy làm lạ.

Dùng bữa xong, Sở Tẫn phải đến Hoa Chương cung xử lý chính sự, nhưng nhất định muốn kéo Tạ Lan Âm theo, còn ép nàng ngồi cùng hắn trên long ỷ.

Tuy Hạ công công đã quen nhìn Hoàng thượng sủng ái Hoàng hậu, nhưng khi thấy nàng ngồi lên long ỷ, hắn vẫn kinh ngạc đến sững sờ.

Nhận thấy ánh mắt của Sở Tẫn, Hạ công công vội vàng cúi đầu, nhanh chóng bảo các cung nữ lui xuống.

Sợ Tạ Lan Âm ngồi đó thấy nhàm chán, Sở Tẫn tiện tay đưa cho nàng một tấu chương hắn đã xem qua.

“Đây là tấu chương Giang Nam gửi lên, ghi chép khá nhiều chuyện thú vị bên đó. Nàng chắc sẽ thích, cứ xem chơi cho đỡ buồn.”