Thế giới 1 - Chương 8: Thái tử gia bệnh kiều của giới thượng lưu Kinh thành và chim hoàng yến của anh

Cô từ từ mở mắt ra.

Ngũ quan cao quý xen lẫn vẻ sắc bén khiến người ta không thể rời mắt, bộ quần áo sẫm màu, thân hình thẳng tắp, mái tóc đen rối bời xõa trên trán.

Vừa mở mắt đã bị sắc đẹp tấn công, ai mà chịu nổi.

Huống hồ đây còn là phiếu cơm dài hạn của cô, thuộc về cô.

Cô giơ hai tay lên, ôm lấy mặt anh.

Chụt.

“Hi hi, phiếu cơm.” Tô Băng Thiến cười tít mắt.

Quý Trạch Lan cứ thế nằm sấp bên giường Tô Băng Thiến nhìn cô cả đêm. Chỉ cần nghĩ đến việc người trước mặt hoàn toàn thuộc về mình, trong lòng anh lại không ngừng dâng lên niềm vui sướиɠ.

Quý Trạch Lan đã nghĩ đến hàng ngàn vạn khả năng nhưng không bao giờ ngờ rằng khi cô mở mắt sẽ cho anh một nụ hôn.

Từng tế bào trong cơ thể anh đều toát ra sự phấn khích.

Chắc chắn đây không phải là anh đang mơ chứ?

Yết hầu Quý Trạch Lan trượt lên xuống, trong mắt lập tức mang theo sắc dục.

“Em đói chưa?” Quý Trạch Lan mở miệng lần nữa, giọng nói có chút khàn khàn. Với người mà anh yêu sâu sắc cả thể xác lẫn linh hồn, chỉ một cái chạm nhẹ của cô cũng đủ khiến anh say đắm.

“Em đói lắm, em muốn ăn ngon!” Tô Băng Thiến đưa hai tay ra trước, mắt sáng long lanh.

Cuối cùng cô cũng đã trói buộc được với phiếu cơm của mình rồi, hu hu hu, hạnh phúc quá.

Kiếp trước làm việc đến đột tử, kiếp này cô nhất định phải lười đến chết.

Quý Trạch Lan bật cười, cúi người bế Tô Băng Thiến lên, trong lòng anh dâng lên sự thỏa mãn vô hạn.

Anh thật sự quá yêu Thiến Thiến, càng thích Thiến Thiến dựa dẫm vào anh mọi thứ.

Anh muốn len lỏi vào mọi phương diện, để Thiến Thiến ỷ lại vào anh, để thế giới của cô chỉ có mình anh.

Anh muốn đút cho Thiến Thiến ăn cơm anh nấu, mặc quần áo anh mua, đi xe anh lái, ở phòng ngủ của anh.

Quý Trạch Lan bế Tô Băng Thiến ra khỏi phòng ngủ. Sàn nhà lát đá cẩm thạch đen, đèn chùm pha lê sáng như gương, sảnh lớn xa hoa lộng lẫy, cửa sổ sát đất cao lớn trong suốt khẽ hắt vào những tia nắng.

Quý Trạch Lan đứng bên bàn ăn có chút do dự, anh không muốn Thiến Thiến ngồi cạnh mình, anh muốn Thiến Thiến ngồi trên đùi anh.

Nhưng... Thiến Thiến có đồng ý không?

Anh không muốn thừa nhận nhưng đúng là hôm qua mới là lần đầu tiên họ gặp nhau.

Tô Băng Thiến như biết được suy nghĩ của Quý Trạch Lan, đôi tay đang choàng qua cổ anh không có ý định buông ra.

“Ghế cứng quá, anh bế em được không?” Tô Băng Thiến bắt chéo chân quanh người Quý Trạch Lan, ngẩng đầu lên, mắt lấp lánh.

Yết hầu Quý Trạch Lan trượt lên xuống, đương nhiên là vui mừng.

Anh cũng muốn bế Thiến Thiến, đút cho Thiến Thiến ăn.

Anh liếc nhìn chiếc ghế gỗ hồng sắc cao cấp được đặt làm riêng, ngay cả hoa văn điêu khắc trên đó cũng do các bậc thầy quốc tế tự tay làm.

Trước đây không cảm thấy chiếc ghế này thế nào, bây giờ chỉ cảm thấy nó quá tốt.

Cảm giác ôm báu vật của mình trong lòng thật sự khiến mỗi tế bào trong anh đều vui sướиɠ.