Chương 9: Ngày Khai Mạc

Sáng thứ bảy, trường Trung học Vân Tịch như mặc một chiếc áo lễ hội. Từ ngoài cổng đã căng hai dải băng đỏ in chữ vàng: “Chào mừng Hội thao. Tinh thần đoàn kết, tuổi trẻ tiến lên!”.

Sân trường rộn ràng hơn bất cứ ngày nào An Dư từng chứng kiến. Dàn nhạc kèn của trường tập duyệt sớm, tiếng trumpet chói sáng, tiếng trống bass dội từng nhịp xuống nền gạch. Khắp hành lang treo cờ màu, những chiếc lá ngô đồng chưa kịp rụng được gió cuốn lên, xoay vòng trong không khí như những cánh tay phụ họa.

An Dư đi xe buýt đến, xuống bến đã thấy học sinh mặc đồng phục trắng xanh kéo từng tốp. Nắng sớm không gắt, nhưng ánh sáng trong trẻo đến mức mọi thứ như vừa được gội sạch.

Mẹ Trình dặn khi tiễn cô ở cửa:

“Cứ coi như bình thường thôi. Biểu diễn hay không không quan trọng, miễn con hết mình.”

Ba dượng đứng cạnh, thêm một câu:

“Đừng để sợ làm chậm bước chân. Cứ đặt xuống từng nhịp, sẽ ổn.”

An Dư mỉm cười, ôm cặp đi. Nghe thì giống một dặn dò đơn giản, nhưng khi đứng ở trước sân trường ồn ào này, câu nói ấy như một sợi dây mảnh níu cô không bị trôi khỏi chỗ đứng.



Khối 12 tập trung ở góc sân phía đông. Lớp trưởng chạy đi chạy lại, hò hét phân người:

“Nhóm múa, về phía phòng đa năng thay đồ. Đội bóng rổ, tập trung sân A chuẩn bị khởi động!”

Cả lớp nhao nhao. Áo thể thao màu trắng của đội bóng rổ bật lên giữa đám đông. Tống Dư Niên trong bộ đồng phục thể thao trắng xanh, bóng rổ kẹp bên hông. Cậu không nói gì, chỉ cúi buộc lại dây giày, ngón tay kéo gọn cổ áo, rồi bật nhảy thử vài nhịp. Đồng đội cười đùa, nhưng cậu chỉ tập trung, ánh mắt bình lặng như mặt nước..

An Dư ôm túi đạo cụ, theo nhóm múa về phòng đa năng. Căn phòng sáng trắng, gương phản chiếu hàng chục bóng dáng nữ sinh mặc đồng phục chỉnh tề. Đội múa thay váy diễn màu trắng ngà, buộc dây lưng tím, tay cầm dải lụa cùng màu. Không khí rì rầm, có người trang điểm nhẹ, có người run đến mức tay đổ mồ hôi.

An Dư đứng ở góc, nhìn mình trong gương. Một gương mặt quen nhưng có gì khác có thể do ánh sáng, có thể do tâm trạng. Cô nuốt nước bọt, thử vung lụa. Mép lụa trôi, vòng cung gần tròn. Không hoàn hảo, nhưng đủ làm lòng nhẹ hơn.

Tiếng loa phóng thanh gọi: “Tiết mục khai mạc chuẩn bị. Đội múa di chuyển về sân khấu.”

Tim cô đập nhanh. Mọi người xếp hàng đôi, tay cầm lụa, theo hành lang dẫn ra sân khấu dựng tạm bằng gỗ. Bên ngoài, nắng xiên thành dải mật ong, chiếu lên nền cờ phướn rực rỡ. Tiếng khán giả học sinh reo hò, tiếng giày thể thao va nhau, tiếng trống kèn dậy khắp bốn góc.

Đứng chờ sau cánh gà, cô vô tình nhìn qua sân A. Đội bóng rổ đang khởi động. Tống Dư Niên bật nhảy, bóng chạm bảng, rơi “soạt” xuống rổ. Tiếng reo hò nổ tung một góc. Cậu không quay sang sân khấu, không nhìn về phía này, chỉ vén gấu áo lau mồ hôi, ngửa cổ uống nước. Hình ảnh ấy in vào mắt cô trước khi lớp trưởng thúc vai:

“An Dư, lên rồi!”

Âm nhạc nổi. Dải lụa quét một vòng. Ánh đèn và nắng trộn vào nhau. An Dư bước ra theo nhịp, chân trái đặt trước, vai mở, cổ tay xoay. Những động tác đã tập hàng chục lần giờ tuôn ra như một dòng chảy. Lần đầu tiên, An Dư không thấy gương mặt mình trong gương, chỉ thấy hàng trăm ánh mắt dưới khán đài.

Lụa quét thành vòng hoa. An Dư xoay một vòng. Tim đập dữ dội, nhưng không còn lạc nhịp. Cô nhớ lời cô Văn: “Đúng đã rồi tính nhanh.” Cô không nghĩ đến đẹp, chỉ nghĩ đến đúng. Và kỳ lạ là khi đúng, nó lại trở thành đẹp.

Tiếng nhạc dồn, tiết mục kết thúc trong tiếng vỗ tay. An Dư thở hắt, mồ hôi chảy dọc sống lưng, nhưng môi cong thành một nụ cười rất nhỏ.

Ngay sau đó, cô chạy xuống sân, kịp lúc đội bóng rổ bước vào. Khán đài bùng nổ tiếng hò hét. Đội 12/1 đối đầu 12/3. Tiếng còi trọng tài vang.

Trận đấu nhanh đến mức mắt không kịp theo. Bóng nảy, chuyền, bật nhảy. Và Tống Dư Niên tâm điểm của cả sân giống như bản dịch hoàn hảo của mọi công thức toán học thành chuyển động. Cậu dẫn bóng qua người, đổi hướng, bật nhảy, tay vung gọn. Bóng rơi vào rổ, soạt, âm thanh khô và gọn, khiến tiếng cổ vũ dậy lên như sóng.

An Dư đứng ở góc khán đài, ôm dải lụa tím đã cuộn. Tim còn theo nhịp múa, mắt lại bị kéo theo từng bước bóng rổ. Một bên là sân khấu ồn ã vừa rời đi, một bên là sân đấu ồn ã đang diễn ra. Hai thế giới song song, nhưng đều rực rỡ như nhau.

Cậu không nhìn khán đài, không ăn mừng khi ghi điểm, không đưa tay hô hào. Chỉ lùi lại, ra hiệu cho đồng đội. Ánh mắt tập trung đến mức ai nhìn vào cũng phải yên lặng một nhịp.

Khi trọng tài thổi còi kết thúc, 12/1 thắng sát nút. Tiếng hò hét như bão. Đồng đội vỗ lưng cậu, nhưng cậu chỉ gật nhẹ, cầm khăn lau mặt, đi thẳng ra mép sân. Mồ hôi rơi thành từng giọt nhỏ trên nền xi măng, lấp lánh dưới nắng.

An Dư quay đi, ôm lụa, cảm giác như vừa đi hết hai con đường khác nhau trong cùng một buổi sáng. Một bên là cô, một bên là cậu. Không giao nhau, nhưng đều đang chạy hết sức.

Đám nữ sinh nhóm múa ríu rít kéo nhau về phòng đa năng để thay đồ. An Dư bị đẩy lùi lại phía sau, lúc đi qua cầu thang thì vài bạn va mạnh vào vai, cô loạng choạng, chân phải trẹo nhẹ. Cơn đau nhói lên ở mắt cá, nhưng cô nghiến răng, cố đi tiếp. Mấy bạn kia vội vàng xin lỗi, chạy đi. An Dư gượng bước đến phòng y tế, chân hơi cà nhắc.

Cửa phòng y tế mở, mùi cồn sát trùng mát lạnh tràn ra. An Dư ngồi xuống ghế, cô y tá nhìn qua, đưa cho cô chai xịt giảm đau:

“Xịt vào, rồi ngồi nghỉ mười lăm phút nhé. Chắc do tập nhiều quá.”

An Dư gật, xịt, mùi bạc hà xộc vào mũi, dịu hẳn. Đang ngồi thả lỏng thì cánh cửa lại bật mở.

Tống Dư Niên bước vào, tay vẫn cầm khăn, áo đồng phục ướt mồ hôi.

“Cho em một miếng cao dán.” Cậu nói, giọng điềm tĩnh.

Cô y tá đưa cho. An Dư hơi giật mình tưởng cậu sẽ quay lại với đội ngay, nhưng không. Cậu kéo ghế, ngồi xuống ở băng ghế đối diện. Động tác chậm, có phần mệt, lưng tựa vào tường, nhắm mắt một chốc.

An Dư ngồi bên kia, lòng hơi ngạc nhiên. Cô nghĩ cậu sẽ đi ngay, nhưng cậu ở lại. Trong khoảnh khắc im lặng ấy, cô thấy ánh mắt cậu mở ra, lướt xuống chân cô, nơi miếng dán lộ ra dưới mép tất. Không hỏi, không nói, nhưng cái nhìn ấy dừng đủ lâu để cô cảm nhận được.

An Dư hơi cúi đầu, siết chặt mép váy, hơi rụt chân lại. Không biết là ngượng hay bất an. Nhưng cậu không tiếp tục. Chỉ dán miếng cao vào bả vai mình, rồi lại ngồi yên, ánh mắt lạnh và yên như mặt gương.

Phòng y tế bỗng tĩnh. Bên ngoài, tiếng hò hét vẫn còn, nhưng trong này, chỉ có mùi bạc hà, mùi cồn, và hai bóng học sinh ngồi đối diện nhau, giữ yên khoảng cách.

Một lúc thì cửa lại bật mở, lớp trưởng và mấy bạn đội bóng rổ ló vào, giọng hối hả:

“Ê, tập trung nhanh đi, thầy hiệu trưởng sắp phát biểu rồi!”

An Dư gật, đứng dậy. Cử động cổ chân thử, cơn đau dịu bớt nhưng vẫn chưa tự nhiên, bước đi còn hơi khập khiễng. Cô y tá nhìn qua, nhắc: “Đi chậm thôi, đừng cố chạy.”

Cô mím môi, ôm lại túi lụa, bước ra cửa. Sau lưng, tiếng ghế cót két Tống Dư Niên cũng đứng dậy. Bộ dáng như đi cùng, nhưng khoảng cách vẫn giữ. Với chiều cao gần một mét bảy tám của cậu, bước chân dài và thẳng. Khi cô đi trước, dáng nhỏ bé của cô chỉ đến ngang vai cậu; nếu cậu đi sau nửa bước, tầm mắt có thể bao trọn cả đỉnh đầu An Dư.

Không biết có phải do mồ hôi vừa thấm áo hay do khoảng cách quá gần, cô thoáng cảm thấy một mùi bạc hà mát lạnh phảng phất từ phía sau, không nồng, chỉ đủ để nhận ra. Bước chân cô lạc nhịp một giây, rồi nhanh chóng chỉnh lại.

Ra tới sân, hàng khối 12 đang xếp lại chuẩn bị cho phần diễu hành. Lá cờ lớn đã dựng, tiếng loa vang dội:

“Tất cả các lớp, vào vị trí!”

An Dư chen vào hàng của lớp 12/1. Vẫn như lúc tập dượt, cô đứng hàng thứ ba, còn ngay sau lưng là Tống Dư Niên. Tiếng trống nổi. Mọi người bước đều, nhịp hô vang “Một! Hai! Một! Hai!” chạy dọc cả sân. Bàn chân chạm xi măng, tiếng vang như những nhát gõ phách.

Tim An Dư đập hơi nhanh, nhưng khi đi đến góc cua, sau lưng lại vang lên một nhịp nhỏ quen thuộc: “Hai.”

Cô đặt chân xuống đúng lúc. Cổ chân hơi nhói, nhưng không còn run. Giống như có một đường thẳng vô hình nối từ nhịp chân cô tới tiếng lặp phía sau.

An Dư hôm đó, về nhà, cô mở sổ bìa xanh. Trang giấy trắng đợi. Cô hít sâu, chờ cho ký ức ban ngày lắng xuống tiếng kèn, tiếng trống, tiếng bóng, tiếng dải lụa quét. Và cả một khoảnh khắc trong phòng y tế, khi ánh mắt ai đó dừng ở miếng dán cổ chân cô.

"Ngày DD/MM/YY. Hôm nay, trời trong.

Tôi làm được rồi! Cậu cũng thắng rồi! Chúc mừng, Tống Dư Niên!"

An Dư chấm bút một chấm nhỏ, khép sổ. Ngoài cửa sổ, thành phố thở đều. Trong đầu, tiếng nhạc, tiếng bóng, và nhịp thở mệt nhọc trong phòng y tế vẫn còn đọng lại, như ba nốt nhạc khác nhau nhưng viết chung vào một khuông.