Sáng hôm sau buổi tổng duyệt, chuông báo thức reo lên như một sợi dây kéo từ đâu đó trong giấc mơ túm cô dậy. Mí mắt còn nặng, cơ tay như vừa vác qua một ngày leo dốc. An Dư ngồi dậy chậm rãi, rèm cửa sổ rung khẽ theo gió sớm, một vệt nắng yếu ớt luồn qua mép rèm nằm đúng trên bìa cuốn sổ bìa xanh để trên bàn.
Mẹ Trình gõ cửa hai cái, đẩy vào, tóc buộc gọn, áo len mỏng màu be ôm sát vai. Bếp đã có mùi cháo nóng và mùi gừng được giã nhẹ.
“Dư Dư ơi, dậy đi con. Hôm nay hình như tập dày hơn phải không?”
An Dư “dạ” nhỏ, bước ra bàn ăn. Bát cháo trắng để cạnh một quả trứng gà luộc bóc sẵn, bên ngoài là hộp sữa vừa lấy từ ngăn mát ra làm đọng sương trên vỏ. Ba dượng đang gấp tờ báo, cầm chén trà nóng, giọng trầm rất quen:
“Đừng bỏ bữa. Tập thì tập, nhưng sức mới là gốc. Có gì đừng cố một mình.”
An Dư gật. Húp cháo, vị gừng chạy qua cổ họng khiến người tỉnh ra một chút. Bà nhìn cô, khóe mắt nhăn rất nhẹ vì lo:
“Đừng ôm quá nhiều nhé?.”
“Không đâu mẹ. Khá ổn ạ. Con sắp xếp rồi.”
An Dư nói “ổn”, như một thói quen gần đây. Từ ấy đôi khi mỏng như tờ giấy, nhưng sáng nay nó nghe dày hơn, nhờ đêm qua viết được một trang trọn vẹn.
Ra khỏi nhà, hẻm nhỏ còn ngậm mùi đất sau mưa. Trên tường cũ, dây thường xuân bò đến nửa ô cửa, lá non chạm nắng bật lên một lớp ánh mỏng. Xe buýt tới đúng lúc. An Dư ngồi sát cửa, nhìn thành phố mở ra. Quán mì vén nắp nồi, hơi nước trắng xòe ra như một bông hoa. Ông thợ giày trước cổng trường tiểu học đã bày sẵn hộp xi. Mấy chiếc lá ngô đồng bị gió cuốn, xoay một vòng rồi rơi ngay mép vỉa hè.
Cổng Cao Trung Vân Tịch hôm nay dày tiếng chân. Từ xa đã nghe loa phát thanh nhắc lịch: “Khối 12 chú ý, trong tuần tăng tốc tập văn nghệ và thể thao, chuẩn bị cho lễ khai mạc.”
Bảng tin hành lang vừa dán thêm ba tờ giấy khổ lớn, chữ đỏ chen chữ xanh, mũi tên chỉ đi chỉ lại như bản đồ của một nhà ga đông người. Học sinh đi qua ngước nhìn, có người thở dài, có người cười “chơi cho đã đi”, có người vừa xem vừa nhắn tin trong nhóm lớp.
Lớp 12/1, bàn ghế dạt sang hai bên để nhường chỗ cho đạo cụ. Băng rôn cuộn lại tựa vào tường, dải lụa tím xếp thành chồng, bóng rổ đặt ở góc lớp trong chiếc rổ nhựa màu đen. Mùi giấy mới, mùi mồ hôi phảng phất, mùi phấn bảng, mùi nhựa nóng hắt lên từ nền gạch tất cả trộn vào nhau, như mùi của một xưởng nhỏ đang chạy hết công suất.
Bạn lớp trưởng ôm bảng phân lịch chạy vào, tóc ngắn chạm gáy rung rung, thước gõ “cộp” xuống bàn:
“Báo cáo, chiều nay múa phòng đa năng từ 14:00 đến 16:15, đội hình toàn khối 16:30 ngoài sân, bóng rổ 3v3 tập lúc 15:00 ở sân A. Ai chậm tự xử.”
“Ôi trời…” Tiếng than đồng loạt, nhưng sau đó là tiếng cười. Có ai đó huýt sáo, có ai đó đập tay. Cái mệt kêu ca thì kêu, mà niềm háo hức thì vẫn len lén chạy dưới da như một dòng điện nhỏ.
An Dư ngồi xuống bàn, mở ngăn bên phải, sắp lại vở. Vô thức liếc sang ngăn bên trái. Ngăn của Tống Dư Niên luôn là một thế giới đóng kín. Hộp bút đen, thước bạc, compa đặt thẳng hàng, tập Toán viền xanh nằm sát tay phải. Hộp sữa vị khoai môn kia vẫn nằm ngay ngắn bên trong. Cô thở ra rất khẽ, rốt cuộc thì nó vẫn nằm ở đấy.
Tiếng giày. Cậu vào lớp đúng nhịp, cặp vắt vai. Không nhìn qua, không kiểm tra nhiều, chỉ kéo ngăn trái ra nửa gang, chỉnh lại thước bạc lùi vào đúng vạch. Âm thanh “cạch” khi khép ngăn mỏng như một sợi tóc. Mùi xà phòng rất nhạt bay qua rồi tắt. Chỉ thế.
Phòng đa năng bật sáng, gương lớp ánh đèn trắng dồn xuống sàn thành những mảnh gạch sáng trưng. Nhóm múa xếp hàng, cầm lụa. Cô giáo Văn hôm nay trực tiếp đứng chỉ huy, áo sơ mi kem gọn gàng, tóc búi cao, một cây bút đỏ cầm tay như cái chấm than.
“Động tác số ba. Vào nhạc. Này, này, vai mở, không phải bẻ gập. Cánh tay mềm hơn. An Dư, chân trái em đang khoá, đừng khoá, đừng chống.”
An Dư gật, nuốt nước bọt, thử lại. Lụa tím mát ở mép, trơn, chỉ cần lệch cổ tay nửa phân là nó sẽ không nghe lời. Trong gương, cô nhìn thấy mười mấy phiên bản của chính mình. Phiên bản nào cũng có cặp mắt mở to, đang cố bắt kịp một dòng chảy đang đi quá nhanh.
“Lần nữa.” Cô nói.
Âm nhạc bật. Nhịp đầu cô vào được. Nhịp hai, đầu lụa cô mắc vào khuỷu tay bạn đứng cạnh.
“Xin lỗi! Xin lỗi!” An Dư hoảng, vội gỡ ra. Phía cuối phòng có tiếng cười bật. Không cay nghiệt, nhưng đủ để lòng ngực nóng lên như ai đặt một viên than nhỏ.
Cô giáo không cười, cũng không cau: “An Dư, em không cần nhanh. Em cần đúng.”
“Dạ.” An Dư nói mà như nuốt phải một hòn sạn.
Đèn trắng rọi xuống lâu làm mắt khô. Gót chân trái sắp rát lên chỗ cũ, cô lén day day. Bài hát kết thúc. Cô “Tốt, nghỉ năm phút.” rồi quay đi trao đổi với lớp phó. An Dư ôm lụa ra hành lang, cần gió và một màn hình không phản chiếu mình thêm nữa.
Hành lang buổi chiều có mùi nắng phơi trên vải, mùi gỗ của bệ cửa sổ, mùi bụi phấn bay lơ lửng. An Dư tựa lưng vào tường, nâng cổ tay thử lại một góc vung. “Lấy cổ tay, đừng lấy vai…” An Dư lẩm bẩm, nhắm mắt.
Bộp. Một âm thanh êm vang lên. Trước mũi giày cô bỗng có một quả bóng. Nó lăn một vòng rồi dừng đúng rìa lụa cô vừa thả xuống.
An Dư giật mình ngẩng lên. Tống Dư Niên đứng ngay mép góc hành lang, tay còn để trống như vừa hất bóng ra để tránh đυ.ng. Cậu đang băng qua khu phòng đa năng để sang sân A, áo đồng phục đã ẩm phần cổ, sợi tóc rũ xuống trán. Trong giây đó, cô với một dải lụa dài gấp hai lần cánh tay và cậu với một quả bóng cứng như chành chành đứng lệch nhau nửa bước, thế mà cảm giác như cả hành lang bị chật đi.
Quả bóng nằm dưới chân cô. An Dư hơi cúi xuống định nhặt, nhưng lụa trong tay vướng vào tay nắm cửa, mép lụa suýt mắc. Một bàn tay khác đã nhanh hơn. Cậu cúi, nhặt bóng, và kỳ lạ cách nào đó đặt nó vào tay cô trước. Chỉ một nhịp. Có lẽ để cô rảnh chỗ sửa dải lụa đang mắc.
Ngón tay cậu chạm vào đầu quả bóng khi ở trong tay cô lạnh và khô. An Dư tranh thủ rút lụa khỏi tay nắm, thả bóng lại cho cậu bằng hai tay.
“Xin lỗi… suýt đυ.ng.” Giọng cô bé như một dấu chấm.
“Đi sát tường.” Cậu nói, không nhìn lâu, một câu ngắn gõ xuống nền như mũi phấn chấm vào cuối dòng.
Cậu dẫn bóng đi, tiếng bóng nảy bụp, bụp xa dần, rồi hòa vào tiếng hò hét ở sân A. An Dư đứng im, vài giây sau mới nhận ra vai mình vừa rơi khỏi chỗ gồng. Một việc rất nhỏ. Một nhịp rất khẽ. Nhưng vừa đủ để cô sửa lại cổ tay, chỉnh lại nhịp thở, và quay vào phòng không phải hốt hoảng dằn cái dải lụa như trước.
Buổi tập tiếp theo, cô cố làm đúng từng chữ giáo viên nói. Không nhanh, chỉ đúng. Lúc vung lụa qua đầu, cô nhớ tay của cậu đặt quả bóng vào tay mình một nhịp, ví tay mình như trục quay. Giữ chắc trục, vòng sẽ tròn. Đến cuối bài, lụa của cô lần đầu vẽ được một vòng gần như tròn làm An Dư muốn cười ra tiếng.
“Được hơn rồi đó.” Bạn nữ đứng cạnh nói khẽ, không trêu, không khen quá. Chỉ là một ghi nhận. An Dư gật, trong bụng nhẹ như vừa xong một bài tập khó.
Căn tin trưa chen chúc đến mức tiếng muỗng chạm vào khay cơm cũng vang như nhạc cụ. Mùi dầu rán trộn mùi canh nóng và mùi tương ớt mở nắp. Nhóm múa chiếm một góc, mở hộp cơm. An Dư ăn chậm, vừa nhai vừa lấy ngón tay gõ nhịp “một, hai, ba, bốn” trên mép khay.
“An Dư, chiều cậu nhớ dán lại gót chân đi, đoạn xoay hay trượt lắm đó.” Lớp phó nhắc.
“Tớ có mang băng dán.” Cô đáp, nuốt vội thì ho sặc, mấy đứa quanh bàn cười. Không ai ác, chỉ là gần gũi.
Nhìn ra cửa căn tin, đội bóng rổ đi qua, đồng phục sẫm mồ hôi. Chai nước chuyền tay. Tiếng cười của con trai rõ hơn tiếng muỗng. Tống Dư Niên đi cuối hàng. Cậu vừa đi vừa đọc lướt một mẩu giấy kẹp giữa lòng bàn tay, chắc là lịch thi đấu hoặc mấy dòng ghi chú. Người đi ngang tự nhiên dạt ra, con đường nhỏ giữa đám đông mở thành một rãnh nước, không cần phải kẻ sơn. An Dư bất giác nghĩ: cậu không yêu cầu, nhưng trật tự vẫn tự tìm đến cậu như sắt vụn tìm nam châm.
Chiều. Khối 12 tập đội hình ngoài sân. Nắng đầu thu không còn gắt như tháng trước, nhưng mặt sân xi măng vẫn phả hơi nóng lên như lò sưởi. Cờ phướn cắm hai bên, tiếng trống march gõ nhịp xuất phát. Học sinh xếp hàng dài, mỗi người cách nhau một cánh tay. Lớp 12/1 ở hàng ba, cô xếp ngay trước Tống Dư Niên một người.
“Giữ hàng thẳng! Người bên trái làm chuẩn.” Thầy tổng phụ trách nhắc, chiếc mũ rộng vành đổ bóng đậm trên nửa khuôn mặt.
An Dư nhìn vạch sơn dưới chân. Đỡ run hơn hôm tổng duyệt, nhưng không phải không run. Trong đầu lẫn lộn cả nhịp lụa, nhịp đọc khẩu hiệu, nhịp bước. Tim bởi vậy cứ muốn bị phân mảnh.
“Bước đều… bước!” Trống nổi.
An Dư đi. Ban đầu, chân trái và nhịp trống cùng nhau, chân phải đến chậm một nửa bước. Làn mồ hôi lăn qua thái dương. Sắp tới góc cua, cả hàng chuyển hơi lệch. Trong khoảnh khắc ấy, phía sau lưng cô có một âm thanh rất nhỏ, nghe được nếu và chỉ nếu người ta đứng đúng vào khoảng trống của nó: “Hai. hai.”
An Dư không quay lại, nhưng biết đó là giọng của ai. Không ra mệnh lệnh. Không mang màu cảm xúc. Giống một chiếc metronome đặt ở chế độ bé xíu.
Cô nhấc chân, đặt xuống đúng lúc chữ “hai” thứ hai rơi. Gối không khóa. Vai không nhô. Góc cua đi gọn lại. Một người khác trong hàng bắt nhịp theo cô. Rồi thêm người nữa. Cả đoàn qua khỏi góc như sợi dây đèn không đứt bóng.
Hết vòng, thầy phụ trách hô “Dừng!” rồi nói to: “Hàng ba khá hơn. Giữ nhịp vậy.” Không ai biết ông khen ai. An Dư nuốt nước miếng. Lưng áo ướt, nhưng gáy bỗng mát đi hẳn.
“Lại.” Thầy nói.
Lại. Mỗi “hai” sau lưng rơi xuống như khâu lại một mũi chỉ, cô đặt mũi chân vào đúng chỗ nó vừa khâu qua.
Cuối buổi, An Dư mệt rã như sợi lụa bị phơi nắng lâu. Cô ngồi xuống mép bồn cây, tháo giày, thay băng dán. Những âm thanh của sân trường giảm dần, đội bóng rổ chuyển sang ném phạt. Nhóm văn nghệ ở sân khấu thử lại dây mic. Cô lao công chụm lá ngô đồng thành từng đống nhỏ. Ánh nắng hạ thấp, dàn đèn ở góc sân bật thử, ánh vàng mờ bôi lên trụ khung rổ.
Trong tầm mắt, Tống Dư Niên đứng cạnh đường biên, nghe người phụ trách nói gì đó. Cậu gật, quay cổ tay hai lần như khởi động, rồi đưa bóng cho bạn, bản thân đi lấy một chai nước. Ánh nắng gài vào sóng tóc nơi thái dương, làm sợi tóc đen trông mềm hơn. Cậu ngửa cổ uống, yết hầu giật nhẹ. Mỗi động tác của cậu giống một câu ngắn chấm dứt bằng chấm tròn rõ ràng, dứt khoát, không cần tính từ.
An Dư đứng dậy, xỏ giày. Trên đường quay lại phòng đa năng cất lụa, cô đi qua hành lang có cửa sổ nhìn xuống sân. Bóng cậu thu nhỏ lại trong khung kính, như một dấu phẩy trong câu văn dài của buổi chiều. Không cần ai đọc to, dấu phẩy ấy vẫn làm người ta ngắt đúng chỗ.
Về nhà, nhà đã bật đèn bếp. Mẹ đang rửa rau, tiếng nước chảy đều, mùi hành phi vương trên không khí.
“Con mệt không?” Mẹ Trình hỏi, vẫn giọng ấy, đặt mối quan tâm vào câu hỏi rồi để cô tự rót câu trả lời.
“Con ổn. Hôm nay… đỡ hơn.” Cô trả lời.
Ba dượng đặt chén canh xuống trước mặt cô, nói một câu không khác mọi ngày mấy:
“Ăn đi rồi tắm. Ngủ sớm.”
“Vâng ạ.”
Bữa cơm có đĩa thịt kho, bát canh rau ngót, dưa cải chua bà tự muối. Mỗi miếng đưa vào miệng làm cơ thể nhớ lại nó vẫn ở nhà, không phải ở phòng đa năng hay dưới sân nóng. An Dư rửa bát với bà, nghe bà kể chuyện một học trò cũ gọi điện hỏi thăm, giọng bà mềm đi. Trong khoảng thời gian ấy, cái mệt trong người lắng xuống như cặn trà.
Phòng cô vẫn là mùi giấy mực dễ chịu. Trên bàn, cuốn sổ bìa xanh nằm yên, sticker mèo ngủ ở góc cong nhẹ. An Dư mở sổ, đặt bút. Trước khi viết, cô lắng nghe trong đầu, tiếng trống march xa lại gần, tiếng bóng nảy bụp bụp lẫn vào tiếng lụa rít qua không khí, sau cùng là một tiếng nhỏ nhất, dẹt như sợi dây văng.
Rồi cô viết:
"Ngày DD/MM/YY, hôm nay, trời gió nhẹ.
Múa lại sai, lạc nhịp… Tôi vừa biết. Cậu ghét sai. Cậu không chịu nổi một bước thừa, một nhịp lệch, một nét bút vượt khỏi lề.
Hy vọng ngày mai nhẹ nhàng hơn, cố lên Trình An Dư!"
An Dư chấm bút một chấm nhỏ, khép sổ. Gió đêm luồn qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và một sợi mùi hoa giấy từ nhà hàng xóm. Ngoài kia, thành phố đang thở rất đều. Trong cô, tiếng “hai” cũng thở đều như vậy.