Sáng thứ năm, trời Vân Thành vừa tạnh mưa, bầu không còn xám nặng như hôm trước mà rửa qua một lượt ánh sáng mỏng. Từ cửa sổ phòng An Dư nhìn ra, giàn mướp đã ráo, những giọt nước cuối cùng treo ở đầu tua rơi xuống sân thành tiếng “tách” nhỏ xíu. Mẹ rót sữa vào cốc, tóc buộc gọn sau gáy, giọng dịu như một nốt nhạc giản đơn:
“Ăn nhanh rồi đi học. Hôm nay con tập cho cái gì ở trường ấy nhỉ?”
An Dư nhón một miếng bánh mì, chấm vào mứt cam mẹ làm, vị ngọt thanh kèm đắng nhẹ nơi vỏ cam khiến cổ họng tỉnh táo. “Con… chưa biết nữa mẹ. Thấy bảo sắp tổ chức Hội thao với văn nghệ khai mạc.”
Ba dượng mặc áo sơ mi xanh, đang chỉnh lại cà vạt trước gương. Ông nghiêng đầu nhìn cô qua bóng kính, nói bằng giọng trầm điềm tĩnh nhưng ấm áp hệt như mọi hôm:
“Bận rộn thì càng phải ăn sáng cho tử tế. Có gì khó thì gọi cho ba. Đừng cố một mình.”
An Dư “dạ” một tiếng rất nhỏ, ôm cặp chạy ra cổng. Con hẻm lát gạch đỏ vẫn còn ẩm, mùi đất sau mưa phả lên thơm sạch. Một chiếc xe đạp của hàng xóm lướt qua, bánh chém vào vũng nước bắn tung những tia sáng nhỏ dưới nắng sớm. Bến xe buýt đầu ngõ kịp chuyến, cô ngồi sát cửa, nhìn qua khung kính: những vệt nắng xô vào vỉa hè, quán mì mở nắp nồi bốc hơi trắng, lá ngô đồng lác đác rơi muộn.
Cổng Trung học Vân Tịch hôm nay như có hội. Ngay bảng tin hành lang, một tờ thông báo khổ A1 dán chiếm trọn nửa bờ tường, mực đỏ nổi bật:
HỘI THAO TOÀN TRƯỜNG - LỄ KHAI MẠC CÓ VĂN NGHỆ
Bên dưới là từng hàng danh mục: chạy tiếp sức, nhảy xa, bóng rổ 3v3, cầu lông, bóng chuyền… và một dòng in đậm: Mỗi lớp tối thiểu đăng ký 02 nội dung thể thao + 01 tiết mục văn nghệ.
Lớp 12/1 lập tức nổ như bắp rang. Tiếng bàn ghế kéo kèn kẹt, tiếng bút phấn “két két” trên bảng, tiếng cãi nhau nho nhỏ xem ai chạy nhanh hơn ai, tiếng cười rào rào như gió luồn qua hàng cây thẳng tắp ngoài sân. Lớp trưởng, một cô gái tóc ngắn, mắt sáng như đèn pin, đập thước xuống bàn:
“Nghe bố cáo! Chia người tham gia ngay và luôn!”
Tên các bạn bay lên bảng như pháo hoa. An Dư nép ở dãy cuối, cố làm mình nhỏ lại giữa những tiếng hô “Tớ! Tớ!”, nhưng bi kịch của người ít nói là càng lùi, ánh mắt lớp trưởng càng dễ chộp được.
“Trình An Dư.”
…Thôi xong.
An Dư ngẩng lên, mặt ngơ cả ra, tim lỡ nhịp. “Ơ… tớ á?”
“Cậu từng học múa hồi cấp hai đúng không?” Lớp trưởng ghé mắt vào sổ điểm của cô như có thần thông, tự nhiên biết cả chuyện ở quá khứ.
Mấy bạn nữ quay phắt xuống, hào hứng như vớ được vàng: “Dáng cậu cao, tay chân dài, hợp múa lắm đó An Dư. Đi mà!”
An Dư xua tay lia lịa: “Không… tớ lâu lắm rồi không tập, cứng hết rồi.”
Tiếng phấn “soạt” một cái, tên cô đã nằm gọn trong ô “Múa khai mạc”. Cả đám vỗ tay như bão, không cho cô cơ hội phản đối.
Ở phía dãy bàn bên kia, bọn con trai xúm thành một cụm dán chặt lấy trang “bóng rổ 3v3”. An Dư nghe lẫn trong ồn ào mấy câu rổn rảng:
“Thiếu người kìa! Nhanh nhanh đi, ghi Tống Dư Niên!”
“Có Tống thì khỏi lo, đường bóng như máy.”
Mắt cô bị một cái tên hút lại. Ở bàn cạnh cửa sổ, Tống Dư Niên ngồi thẳng lưng, đồng phục xanh đen sạch đến vô cảm. Cậu không ngước nhìn bảng, cũng chẳng cản ai ghi tên mình. Chỉ một trang vở lật tiếp, nét bút mực trượt êm như đường thẳng cậu vẫn quen kẻ lên mọi thứ. Lớp trưởng lia phấn, viết thêm “Tống Dư Niên” vào danh sách đội bóng, cuối dòng có dấu chấm nhọn như một cái gật đầu không phát ra tiếng.
An Dư bỗng thấy tay hơi lạnh, chẳng hiểu vì Hội thao quá ồn, hay vì tên ấy vừa xuất hiện ở nơi nào cũng lập tức trở thành tâm.
Buổi chiều, nhóm múa của cô chiếm phòng đa năng ở tầng hai. Phòng rộng, gương chạy kín tường, ánh đèn trắng rọi xuống nền sàn bóng loáng. Thảm tập màu xám mờ mềm dưới chân. Lớp phó văn thể mỹ bật loa: nhạc pop đập vào ngực, nhịp rõ như gõ trên bàn phím.
“Bước trái, mở vai, vung tay phải, xoay!”
Tiếng đếm dồn dập, lời hướng dẫn nối liền không kịp thở.
An Dư nhìn bóng mình trong gương: một cô gái tóc buộc cao, mặt hơi nhợt vì lo, tay chân cứng như cành cây mới cưa chưa kịp mài nhẵn. Bước trái của cô chậm nửa nhịp, xoay người thì lỡ trớn, suýt vấp vào mép thảm. Tiếng cười “ối” vang lên từ góc phòng, không ác ý nhưng đủ làm tai nóng bừng.
“Không được, An Dư.” Một bạn nữ chạy đến, nhẹ nhàng nắm cổ tay cô, chỉnh từng li.
“Vai phải mở thêm. Gối trái đừng khóa. Xoay thì đặt chân làm trụ trước.”
An Dư gật, cố gắng làm y hệt, mồ hôi ứa ở thái dương, tóc mái dính vào da, mắt cay nhẹ do đèn trắng quá sáng. Mỗi lần nhìn gương, cô thấy sau lưng mình là vô số gương mặt phản chiếu, miệng đếm “ba-bốn” đều tăm tắp, chỉ cái bóng của cô cứ lệch nhịp.
Giờ nghỉ, cô ôm chai nước chạy ra hành lang. Ở đây gió mát hẳn, có mùi lá cây phả lên từ sân, có cả mùi phấn bảng táp vào mũi khi một lớp bên cạnh vừa lau bảng. An Dư vịn lan can, nhìn xuống.
Sân bóng rổ như một khung cảnh khác. Vạch sơn trắng kẻ như thước, quả bóng nảy theo một nhịp gần như tuyệt đối. Ở giữa, Tống Dư Niên nhận bóng. Cậu dẫn qua một người, cúi thấp, ngoặt tay trái, bóng đổi hướng mượt như một đường cong học thuộc lòng. Bật nhảy. Đường bóng vẽ một vòng hoàn hảo, chạm lưới ‘soạt’ nghe rất êm. Con trai lớp khác hú lên, có đứa vỗ tay, có đứa cười to, có đứa chỉ tay về phía rổ như vừa tận mắt thấy một công thức khó tự nhiên rơi đúng chỗ.
Cậu không giơ tay ăn mừng, không đập tay ai. Chỉ lùi lại về phần sân của mình, hít một hơi, ra hiệu cho đồng đội đổi vị trí. Bóng nấc tiếp nhịp đều.
An Dư vô thức đưa tay lên cổ, chạm phải dây cột tóc. Một ý nghĩ vu vơ đi qua…Nếu mình múa mà cũng được như cậu chơi bóng… mỗi động tác đều biết đặt ở đâu thì hay biết mấy.
An Dư quay vào phòng, trong đầu cố gói lại cái hình ảnh “đặt đúng chỗ” ấy rồi đem trải ra trên thảm.
Bất ngờ, nó hiệu nghiệm.
Đến lượt tập lại, bước chân cô bớt rối. Không phải đã đẹp, nhưng không còn chới với.
Ngày kế tiếp, lớp trưởng ôm bảng phân công chạy vào như một cơn gió:
“Tin mới! Lớp mình ngoài múa còn phải chuẩn bị khẩu hiệu đọc trong lễ khai mạc. Ai đọc rõ giọng, đứng thẳng lưng, phát âm chuẩn…”
Con mắt cô bạn lia một vòng như radar, rồi khóa chặt cô: “An Dư.”
An Dư suýt sặc. “Hả… tại sao lại là t..tớ”
“Giọng cậu hay mà,” mấy bạn nữ xung quanh đồng thanh. “Hôm trước đọc thơ cũng được cô khen còn gì.”
An Dư há miệng, chưa kịp lắc đầu thì lớp trưởng đã viết “An Dư: đọc khẩu hiệu” lên bảng. Vạch phấn dứt khoát, không lùi.
Cô đành nhận tờ giấy A4 in khẩu hiệu, mặt chữ to như hét: [Đoàn kết - Kỷ luật - Quyết tâm - Chiến thắng!]
Bên dưới là đoạn “tuyên thệ” dài hơn, xếp thành khối, yêu cầu nhấn giọng đúng nơi… An Dư đọc thầm một lượt, thấy lưỡi mình hơi vướng.
Tiết ra chơi, cô trốn ra hành lang chỗ đầu cầu thang, nơi ít người qua lại, cầm tờ giấy tập đọc nhỏ. Lần đầu, giọng vấp. Lần hai, “kỷ luật” hụt mất chữ “l”. Lần ba, cô bớt gấp, tự nhẩm nhịp: “một, hai, ba, bốn”. Đến lần bốn, nó trôi.
Đang lúc tập trung, có tiếng bước chân chậm rãi lên bậc. An Dư vô thức im bặt. Một bóng đồng phục xanh đen hiện ở mép tầm mắt. Không cần ngẩng cũng biết là ai. Tống Dư Niên đi ngang, tay kẹp một xấp bản in, chắc là lịch thi đấu. Cậu không nhìn cô, chỉ lướt qua, mùi xà phòng hương bạc hà phảng phất, tiếng đế giày chạm bậc thang đều như thước.
An Dư định cúi đầu tránh để khỏi ngượng thì cậu dừng nửa nhịp, nói một câu rất ngắn, không quay mặt:
“Chữ quyết tâm nhấn ở "tâm", không phải ở "quyết". ”
An Dư đơ một giây. “À… ờ. Cảm ơn.”
Cậu “ừ” một tiếng mờ như gió, lại bước tiếp. Cầu thang hấp thụ âm thanh, trả lại lớp không khí rỗng, chỉ còn tờ giấy A4 trên tay cô bỗng dưng nhẹ hơn nửa lạng.
Buổi chiều, nhóm múa chuyển sang tập với đạo cụ. Mỗi người cầm một dải lụa tím nhạt, mép lụa mát lạnh trong tay. Khi âm nhạc nổi lên, cả bọn quét lụa thành vòng, không khí trước mặt như được vẽ thêm một bông hoa. An Dư tìm nhịp đang ổn thì “phựt” đầu lụa của cô mắc vào đồng phục bạn đứng cạnh. Cả hai suýt quấn vào nhau. Tiếng cười bật ra, rồi tiếng xin lỗi ríu rít. Lớp phó thở dài:
“Không sao, làm lại. Nhịp đều thôi.”
An Dư cắn môi, hít sâu. Rõ ràng vừa nãy mình đã làm được, sao cầm thêm một dải lụa là rối? Cô nhớ về sân bóng: khi có vật trong tay, Tống Dư Niên không thay đổi nhịp chân, chỉ thay đổi góc cổ tay. Cô thử đưa cổ tay trước khi vung, dải lụa nghe theo, ngoan ngoãn vẽ thành nửa vòng. Một chút niềm vui nhỏ xíu nảy trong lòng, như hạt phấn rơi đúng vệt sáng.
Giờ nghỉ, cô chạy qua phòng y tế mượn băng dán vì gót giày cọ vào da.
Cửa mở, mùi cồn sát trùng mát lạnh chạm mũi. Cô y tá đưa cô một miếng dán, cười hiền: “Tập vừa vừa thôi, không đến ngày thi lại đau chân.”
An Dư gật đầu, dán vào cổ chân, bước thử đỡ rát hẳn.
Về lớp, ngăn bàn trái của Tống Dư Niên mở hé. An Dư không cố ý nhìn vào, nhưng ánh mắt phát hiện một chi tiết nhỏ: hộp sữa khoai môn cô để hôm trước vẫn nằm ở góc trong, vẫn niêm nắp, được xếp thẳng hàng với thước bạc và tập Toán. Không biến mất, không bị nhét vội vã, cũng không lăn lóc. Nó được đặt ở đúng chỗ.
Ngực cô nhẹ đi một chút không rõ vì sao.
Thời khóa biểu của cả lớp mấy ngày sau bị xáo tung: nửa buổi học, nửa buổi tập. Phòng đa năng bật đèn trắng đến tận chiều muộn. Sân bóng rổ đổi đội liên tục. Loa phát thanh tổng duyệt thử bài marching cho ngày khai mạc.
Trưa ăn ở căn tin, mùi dầu rán lẫn tiếng gọi nhau í ới. An Dư và nhóm múa ngồi một góc, mở hộp cơm, vừa nhai vừa đếm nhịp bằng ngón tay trên mặt bàn. Bọn con trai đội bóng rổ đi ngang, đồng phục sẫm mồ hôi, tiếng cười giòn ầm ĩ. Dáng Tống Dư Niên đi cuối hàng, chai nước cầm tay, cặp tài liệu kẹp dưới nách.
Không ai cần gọi tên cậu, ai cũng tự động dạt ra nhường lối như dòng người tẽ nước cho một con thuyền đi đúng kênh.
Có lần, cô ôm một cuộn băng rôn khẩu hiệu bự tổ chảng, loay hoay giữa cửa lớp và hành lang. Băng rôn to quá, gió lại kéo phồng lên như một cánh buồm, suýt đập vào mặt ai đó. Một bóng tay giữ lấy mép băng rôn giúp cô, lực đạo vừa đủ để nó xẹp xuống.
An Dư ngẩng lên Tống Dư Niên. Cậu dùng tay còn lại giữ cửa, giọng điềm tĩnh:
“Đi sát vào trong.”
An Dư “ừ” một tiếng, bước qua. Khi băng rôn qua khỏi cửa, cậu thả tay ra, không nhìn cô. An Dư quay lại, định nói “cảm ơn” thì hành lang đã nuốt mất bóng cậu.
Những thứ như vậy lặp đi lặp lại. Rất nhỏ. Rất khẽ. Không ai khác để ý, nhưng cô nhớ.
Ngày tổng duyệt, cả khối 12 có mặt ở sân đúng 3 giờ chiều. Mặt trời đậu trên đỉnh tháp đồng hồ, đổ xuống vệt nắng dày như bánh mật. Bàn ghế được xếp lại dọc theo đường chạy, loa phóng thanh dựng ở bốn góc sân. Thầy tổng phụ trách cầm micro, giọng to rõ:
“Các lớp vào vị trí. Đội hình khối 12 hàng sáu, giữ khoảng cách một mét, người cầm bảng tên lớp đứng đầu.”
Lớp 12/1 của cô ở gần hàng thứ ba. An Dư cầm tờ khẩu hiệu đã được bọc bìa nhựa, đứng sát bên lớp trưởng. Trên tay trái, miếng dán gót chân lộ ra khỏi vớ một tí nhưng đỡ rát. Nhóm múa được dặn lát nữa tách ra di chuyển về khu vực sân khấu; cô sẽ đọc khẩu hiệu trước khi chạy về vị trí đổi trang phục.
“Bắt đầu!” Thầy tổng phụ trách hô.
Dàn nhạc trống kèn của trường rót vào không khí một điệu
march rộn ràng, cờ phướn hai bên cổng sân mở ra như sóng vỗ.
An Dư bước lên bục nhỏ đặt tạm giữa sân, micro thử một lần “Alô” thì rè nhẹ rồi ổn. Nhịp tim đập theo dàn trống.
Ở phía đối diện, đội bóng rổ đang nghỉ nước, bóng rổ đặt thành hàng bên thảm xanh. Tống Dư Niên đứng quay lưng lại phía cô, tay vén gấu áo lau mồ hôi, cổ áo đồng phục kéo xuống để lộ khúc xương quai xanh nâu nhẹ vì nắng. Thầy phụ trách bóng rổ nói gì đó, cậu gật, ngửa cổ uống một ngụm nước.
“An Dư, chuẩn bị!” Lớp trưởng nhắc nhỏ.
An Dư cầm tờ khẩu hiệu, nhìn thẳng về phía dàn cờ phướn, lấy hơi. Một, hai, ba, bốn.
“Đoàn kết!” Tiếng của cô qua micro rõ đến mức thấy được biên độ rung.
“Kỷ luật!” Gió lùa qua, cờ phướn rạp xuống rồi bật lên như một động tác đáp lời.
“Quyết tâm!” Cô nhấn ở “tâm”, nhớ lời ai đó nói ở cầu thang hôm trước.
“Chiến thắng!”
Âm cuối cùng rơi xuống sân, lăn thêm một vòng trong không khí. Có tiếng vỗ tay rải rác, rồi dày lên. Lớp trưởng quay sang kín đáo giơ ngón tay cái. An Dư thả lỏng vai, cảm giác như hòn đá vừa rơi khỏi lòng mình, vỡ ra mà không gây tiếng.
Khi bước xuống khỏi bục, An Dư thoáng nhìn qua sân bóng rổ Tống Dư Niên đang xoay cổ tay, nghe gì đó từ đồng đội, cậu không nhìn về phía cô. Nhưng ở góc đường chạy, nơi nắng xén qua mái khán đài, cô bỗng thấy bóng cậu… gật một cái rất khẽ. Có lẽ là với đồng đội. Cũng có lẽ là chẳng với ai cả. An Dư tự cười mình vì ý nghĩ ngớ ngẩn, rồi chạy về phía phòng đa năng chuẩn bị cho tiết mục múa.
Khi nhóm múa quét dải lụa tím qua ánh đèn, cô chợt hiểu thứ mình đã học được bấy lâu không phải là một động tác, mà là cách đặt mọi vật về đúng vị trí. Bàn chân, cổ tay, nhịp thở, và cả một nỗi sợ đứng trước đám đông. Chúng đều cần được xếp hàng ngay ngắn, dù chỉ trong một phút.
An Dư đó, cô về nhà muộn hơn thường lệ. Mẹ đợi sẵn ở cửa, tay còn ướt nước rửa bát, hỏi ngay: “Thế nào rồi con?”
“Dạ tốt mẹ ạ.” An Dư cười, từ “tốt” lần này không phải để trấn an người khác mà để công nhận chính mình.
Cơm tối có canh rau ngót và đĩa trứng rán cắt miếng, ba dượng ăn chậm như mọi lần, thi thoảng ngước lên hỏi: “Ngày mai có cần ba đưa không?”
An Dư lắc đầu, nói đã quen đường rồi. Ông gật, không ép, rót cho cô bát canh, giọng trầm ấm khiến cái mệt trong người tan đi như muối bỏ nước.
Phòng An Dư mùi giấy mực dễ chịu. Cô ngồi xuống bàn, mở cuốn sổ bìa xanh có sticker mèo ngủ ở góc. Ngòi bút chạm giấy, cô chờ cho tiếng ồn trong đầu lắng lại. Tiếng trống march, tiếng rì rào của dải lụa quét qua không khí, tiếng bóng rổ bật lên khỏi mặt sân, tiếng ai đó nói nhỏ trên cầu thang nhấn ở "tâm”.
Rồi cô viết:
"Ngày DD/MM/YY. Hôm nay, trời gió nhẹ.
Múa, tôi trúng thưởng rồi…
Đọc khẩu hiệu, tôi trúng thưởng nốt…
“Chữ quyết tâm nhấn ở tâm, không phải ở quyết.”
Còn có… mùi hương bạc hà của cậu rất dễ chịu."
An Dư chấm bút một chấm nhỏ ở cuối hàng, khép sổ. Ngoài cửa sổ, giàn mướp vẽ bóng lá lên tường như một điệu múa không nhạc. Cô tắt đèn, nằm ngửa, lắng nghe tiếng thành phố thở rù rì, yên như mặt nước. Trong đầu, đường chạy của ngày mai, vòng lụa tím, tiếng bóng bật, và bốn chữ to đùng kia nối nhau như một vòng lặp ấm áp.