Chương 6: Sân Bóng Và Ánh Nắng

Sáng thứ tư, bầu trời Vân Thành nhuốm một màu xám tro, mây dày đặc phủ xuống như muốn ép sát cả thành phố. Ngay từ lúc rời khỏi nhà, cô đã thấy gió hanh khác thường, mùi đất ẩm lẫn trong không khí. An Dư do dự, nhìn chiếc ô treo ở cửa, định cầm theo nhưng lại bỏ xuống, tự nhủ chắc chỉ lác đác, không đến mức phải lo.

Từ lúc bước ra khỏi ngõ, cô đã ngửi thấy mùi đất ẩm ngai ngái, cái mùi quen thuộc báo hiệu mùa mưa thực sự đã tới. Gió lùa qua dãy phố nhỏ, hàng ngô đồng ven đường khẽ rùng mình, vài chiếc lá vàng bị hất tung, xoay vòng trong không khí trước khi đáp xuống mặt đường loang lổ.

Cổng trường đông như thường lệ. Học sinh nối nhau đi qua, áo đồng phục xanh đen loang lổ những giọt nước nhỏ. Tiếng giày dẫm lên nền lát gạch vang vọng, hòa với tiếng ve cuối mùa còn sót lại. Lúc bước vào lớp, vài giọt mưa bụi đã bắt đầu lất phất trên tóc.

Lớp học sáng nay cũng ẩm hơn mọi ngày. Trên ô cửa kính, những giọt nước lăn thành vệt dài, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua lớp mây dày. Bảng đen được lau sạch từ hôm qua, nhưng bụi phấn vẫn còn mờ mờ ở mép. Cả căn phòng như bị bọc trong một màn sương mỏng, khiến tiếng nói chuyện của bạn bè cũng vang lên trầm hơn thường lệ.

An Dư ngồi xuống chỗ quen thuộc của mình. Kéo rèm, mở tập ra, tâm trí đã lơ đãng nghĩ… Chiều nay, nếu mưa thật sự to, làm sao để về?

Lại nhìn sang góc bàn bên cạnh, ngăn bàn bên trái vẫn ngăn nắp đến mức gần như vô cảm, mọi thứ được xếp như một trật tự cố định không thể xáo trộn. Nhìn thoáng qua thôi, cô đã nhận ra hộp bút đen, thước kẻ bạc, cả tập vở viền xanh đặt thẳng hàng.

Tiết Toán thứ hai trong ngày, cô giáo bước vào với chồng bài kiểm tra. Cả lớp nín thở. Cô lần lượt gọi từng tên, trao lại tờ giấy có những con số đỏ ở góc. Đến lượt cô, con số ấy hiện ra: 78.

Không tệ, nhưng cũng chẳng đủ để khiến cô vui. An Dư định gấp lại cất ngay thì nghe tiếng xì xào dãy trên:

“Ngồi cạnh học bá, chắc được hưởng ké chứ gì?”

Tiếng cười theo sau, rộn như hạt mưa đập vào hiên mái tôn. Má An Dư nóng bừng. Cô cắn môi, cúi đầu.

Ngay lúc ấy, một cơn gió lùa qua cửa sổ, hất tờ giấy khỏi tay. Nó bay lượn xoay vòng rồi rơi ngay dưới chân bàn bên cạnh. An Dư cúi xuống, tay còn chưa kịp với tới thì một bàn tay khác đã nhặt lên.

Tống Dư Niên.

Cậu cầm giấy, mắt thoáng lướt qua con số. An Dư nín thở, chờ một câu mỉa, hay chí ít một cái nhếch môi. Nhưng không. Cậu chỉ đặt lại trước mặt cô, ánh mắt lạnh nhạt như chưa từng nhìn thấy. Sau đó, cậu rút bút, tiếp tục viết, yên tĩnh đến mức giống như sự việc chưa từng xảy ra.

Trong giây phút ấy, cô thấy ngực mình lạ lùng nhẹ bẫng. Có những im lặng, kỳ lạ thay, còn dễ chịu hơn cả những lời an ủi vụng về.

Buổi chiều tan học, mưa đã đổ nặng hạt. Sân trường biến thành một tấm gương khổng lồ, phản chiếu ánh đèn vàng mờ nhòe. Từng dòng nước chảy xuống từ mái hiên, vỡ tan trên mặt gạch lát. Tiếng mưa nện trên mái tôn át hết cả tiếng người. Từng tốp học sinh che ô nối đuôi nhau rời cổng, tiếng cười nói nhòa trong tiếng mưa. An Dư đứng nép dưới mái hiên, ôm chặt quai cặp. Không ô, không áo mưa, chỉ còn biết chờ. Nhưng mưa chẳng hề giảm, ngược lại càng tạt xiên mạnh.

Tiếng bước chân vang lên phía sau, đều đặn, dứt khoát. An Dư quay lại.

Lại là Tống Dư Niên.

Cậu mở một chiếc ô đen, dáng đi thản nhiên như không bận tâm tới cơn mưa đang cuồn cuộn. Áo đồng phục ướt vài chỗ, tóc lòa xòa rũ xuống trán.

Khi đi ngang qua cô, không một câu, chiếc ô bỗng nghiêng sang, che một nửa khoảng trống nơi cô đứng. An Dư sững người, rồi vội bước theo. Khoảng cách dưới ô vốn đã chật hẹp, lúc gió mạnh hất nước, cô vô tình lùi lại nửa bước, vai khẽ chạm cánh tay cậu. An Dư giật mình né ra, nhưng nước mưa hất tạt vào khiến cô phải dịch lại gần.

Khoảng cách chỉ còn một gang. Tim An Dư đập loạn, lẫn trong tiếng mưa rơi lộp bộp. Cậu không nhìn cô, ánh mắt hướng thẳng con đường phía trước, dáng đi thẳng và vững. Mùi xà phòng hương bạc hà mát lạnh thoảng nhè nhẹ từ áo cậu len vào mùi đất ẩm, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ mà cô chưa từng quen.

Hai người đi cạnh nhau một đoạn. Đến ngã rẽ, cậu dừng, không quay đầu. Chiếc ô nghiêng thêm một lần nữa về phía cô, như một lời nhắc nhở vô thanh, rồi cậu rẽ sang hướng khác. Bóng lưng ấy dần biến mất sau màn mưa trắng xóa.

An Dư đứng nhìn một thoáng, tim còn rung nhè nhẹ, rồi bước tiếp về phía bến xe. Trong lòng mơ hồ có cảm giác gì đó, rất nhỏ, nhưng rõ rệt.

Buổi sáng hôm sau, cô đến trường sớm hơn hẳn mọi ngày. Con hẻm nhỏ từ nhà dẫn ra đường chính còn vương mùi sương đêm, mấy chậu hoa giấy bên tường còn đọng sương mai, lá rung nhẹ dưới nắng mới. Khi xe buýt dừng trước cổng Trung học Vân Tịch, bầu trời còn xanh trong, chưa kịp bị ánh mặt trời thiêu đốt. An Dư bước xuống, hòa vào dòng học sinh thưa thớt, tiếng bước chân rải rác trên sân lát xi măng còn hơi ẩm.

Lớp học tầng ba vẫn vắng người. An Dư đẩy cửa, mùi phấn mới lau trên bảng quyện với mùi gỗ bàn ghế hơi ấm. Những tia nắng đầu ngày chiếu nghiêng qua khung cửa sổ dài, trải thành từng vệt sáng đứt đoạn trên nền gạch. Cô ngồi xuống, ngập ngừng mở cặp, lấy ra hộp sữa khoai môn. Vị khoai môn là sở thích của cô từ nhỏ, mùi hương ngọt dịu làm cô thấy an toàn, cứ như chỉ cần uống một ngụm thôi thì mọi mệt mỏi đều tan biến. An Dư cầm hộp sữa trên tay một lát, do dự rất lâu, rồi khẽ mở ngăn bàn bên trái, đặt hộp sữa vào góc trong. Không ghi tên, không ghi chữ, chỉ lặng lẽ rồi vội vàng ngồi xuống, giả vờ mải chỉnh lại sách vở.

Một lát sau, tiếng bước chân vang lên đều đặn ngoài hành lang. Cửa lớp bật mở. Cậu bước vào, bóng cao ráo che bớt ánh nắng ngoài cửa. An Dư giả vờ cắm cúi chép lại bài hôm qua, nhưng ngòi bút run đến mức chữ xiêu vẹo. Trong đầu muôn vàng câu hỏi nhảy lung tung.

Cậu ấy có thấy không nhỉ? Liệu có vứt đi không?

Tiếng ghế kéo khe khẽ. Tống Dư Niên ngồi xuống. Cậu mở ngăn bàn, ánh mắt dừng nửa nhịp trên hộp sữa khoai môn đặt gọn ở góc. Bàn tay thon dài cầm lên, xoay nhẹ, ngón cái vô thức lau đi vệt sương đọng trên vỏ giấy. Nắp vẫn niêm kín.

Không một câu hỏi. Không một ánh nhìn dò xét. Cậu đẩy hộp sữa vào sâu trong hộc, đặt sát cạnh tập Toán như sắp xếp một vật ngoài kế hoạch vào đúng vị trí, rồi khép ngăn lại bằng một tiếng cạch rất nhỏ. Sau đó, cậu mở vở, tiếp tục viết, mặt bàn trở về trật tự cũ, bình thản như chưa có gì ghé qua.

An Dư cúi đầu, đầu ngón tay bất giác siết mép vở. Mặt nóng lên rồi dịu xuống. Không phải từ chối phũ phàng, chỉ là giữ khoảng cách, mực thước như cách cậu vẫn làm với mọi thứ trên bàn mình.

Sau buổi tối thường ngày, An Dư về phòng, vẫn chỗ ngồi đó, như thói quen cuối ngày cô mở cuốn nhật ký, ngòi bút run khẽ.

"Ngày DD/MM/YY, hôm nay trời mưa.

Cậu ta cho tôi đi cùng ô…

Hình như… tôi không thấy cậu đáng ghét nữa…"

Khép sổ lại, cô thở dài, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui mơ hồ nhỏ bé, yên lặng, đủ để khiến một buổi chiều ở Vân Thành trở nên sáng hơn.