Chương 35: Mùa Xuân Lại Đến

Ánh nắng xám mờ rọi qua khe rèm cửa. An Dư giật mình tỉnh giấc, đồng hồ báo đã muộn hơn thường ngày. Cánh tay phải vẫn còn râm ran, nặng nề như bị treo một tảng đá. Cô khẽ nhăn mặt, cố xoay người ngồi dậy.

Trên bàn học, tập tài liệu ôn tập còn dang dở, cạnh đó là chiếc vòng tay bạc lặng lẽ nằm đó, lấp lánh ánh sáng yếu ớt. Cô hít sâu một hơi, vội thay đồ, rửa mặt qua loa rồi khoác balo đến trường.

Trên xe buýt sáng, dòng người chen chúc, tiếng phanh xe ken két, tiếng trò chuyện ồn ào. Cô ngồi nép vào một góc, bàn tay che khuỷu tay đau, ánh mắt vô thức nhìn ra cửa kính. Ngoài kia, những con phố vẫn tấp nập, nhưng trong mắt cô chỉ toàn một màu nhạt nhòa.

Đến lớp, giảng đường rộng lớn dần lấp đầy sinh viên. An Dư mở vở ra, tay trái cầm bút, từng chữ viết run rẩy, không còn gọn gàng như trước. Nhưng cô vẫn cúi đầu, chăm chú, chẳng để ai nhìn thấy sự khác thường.

Tối hôm đó, sau giờ học, cô lại vội vã chạy đến quán. Lần này, cô đứng sau quầy thu ngân, nụ cười mỉm trên môi như một chiếc mặt nạ. Mỗi khi khách đưa tiền hay gọi món, cô đều nhẹ giọng đáp, giấu đi bàn tay đang run run trong tay áo.

Cả ngày mệt nhoài, nhưng cô vẫn đứng thẳng lưng, như thể nếu cúi xuống một chút thôi, tất cả sẽ sụp đổ.

Thời gian trôi đi nhanh đến mức, đôi khi An Dư không kịp nhận ra.

Cuộc sống của An Dư dần trở lại quỹ đạo sáng đến trường, chiều làm thêm, tối về ký túc xá. Không còn những ngày bận tâm bởi quá khứ, nhưng cũng chẳng có niềm vui nào đủ khiến tim cô rộn ràng trở lại.

Cánh tay phải từng rạn xương đã lành, vết thương cũ giờ chỉ còn vệt mờ như một dấu kỷ niệm. Mỗi tối, sau khi tắm rửa, cô lại quen tay xoa nhẹ chỗ đó, như sợ nó còn âm ỉ đâu đó dưới da.

Trước đây khi cánh tay vẫn còn đang trong tình trạng hồi phục, An Dư ở lại ký túc xá thường xuyên hơn. Không phải vì bận học, mà vì sợ mẹ phát hiện. Sợ đôi mắt dịu dàng kia lại nhìn cô đầy lo lắng, sợ bà sẽ thở dài rồi âm thầm khóc. Những tin nhắn [Con bận lắm, cuối tuần con học nhóm] lặp lại như thói quen. Trong khi thật ra, cô chỉ ngồi một mình ở thư viện, nhìn ánh đèn phản chiếu xuống mặt bàn trống trơn.

Mùa đông qua, lạnh tê người nhưng không còn buốt như năm trước. Rồi xuân đến, những nhành cây khô ngoài sân trường lại bắt đầu nhú chồi non.

Quán cà phê nơi cô làm thêm đông khách hơn hẳn. Người ta tìm đến để trú gió, để tận hưởng chút ấm áp giữa trời đông chưa kịp tan. Tay cô đã dẻo hơn, động tác pha chế thành thục, bọt sữa được đánh đều, lớp cà phê loang màu sóng sánh. Thỉnh thoảng, Huỳnh Dịch đi ngang qua lại nói đùa: “Bây giờ nhìn em chẳng khác gì nhân viên lâu năm rồi đấy, An Dư.”

Cô chỉ mỉm cười, cúi đầu lau quầy, giấu đi ánh nhìn có chút mệt mỏi nhưng vẫn ấm áp. Làm việc khiến cô thấy dễ thở hơn. Ít nhất khi tay bận rộn, tim sẽ thôi trống trải.

Tết năm ấy, trường nghỉ, cô không về nhà ngay. Quán cần người, cô tình nguyện ở lại làm hai ca. Tiểu Lâm tròn mắt nhìn cô: “Cả giao thừa cũng làm à chị?”

“Ừ. Về sớm hay muộn cũng chỉ hai mẹ con thôi mà.”

Cô nói nhẹ tênh, nhưng trong đáy mắt thoáng qua một nỗi buồn sâu, như gió lạnh luồn qua lớp áo dày. Đêm ba mươi, quán chỉ mở đến chín giờ. Bên ngoài, đèn đường hắt ánh vàng dịu, từng chùm pháo điện sáng lấp lánh trên mái ngói. Tiếng cười nói râm ran, mùi hương của đêm giao thừa quyện trong không khí. Sau khi dọn dẹp xong, mọi người chúc nhau năm mới, rồi lần lượt ra về.

An Dư là người cuối cùng rời quán. Cô khoác áo len dày, quàng chiếc khăn xám tro cũ, chiếc khăn của năm nào, vẫn còn nguyên mùi hương nhạt đã phai. Tay kéo khóa áo, cô bước ra đường, gió đêm lùa qua khiến tóc khẽ tung.

Trời se lạnh. Không khí tĩnh đến lạ. Thành phố như chậm lại trong khoảnh khắc giao mùa. Cô bước qua những con phố vắng, bóng đèn loang lổ phản chiếu trên mặt đường ướt. Chút khói pháo lẫn trong sương, tan ra như kỷ niệm mờ nhạt.

Khi về đến nhà, đồng hồ đã chỉ gần mười giờ. Mẹ Trình vẫn chưa ngủ. Trong gian bếp nhỏ, hơi nước bốc lên nghi ngút. Trên bàn, những đĩa sủi cảo được xếp ngay ngắn, lớp bột mỏng trắng ngần, những nếp gấp ngay hàng.

“Con về rồi à? Mẹ đang gói nốt ít sủi cảo.” Giọng bà dịu dàng, mang theo chút ấm áp của bếp lửa.

An Dư cười, cởϊ áσ, treo lên móc: “Mẹ chưa ngủ à, để con tắm cái rồi ra phụ.”

Nước ấm trượt qua da, xua đi cái lạnh của đêm. Khi bước ra, mái tóc cô còn ẩm, mùi dầu gội thoang thoảng. Cô ngồi xuống cạnh mẹ, khéo léo học cách nắn từng mép bột. Hai người ngồi đối diện nhau, ánh đèn vàng phủ xuống, hắt bóng hai dáng người nhỏ xíu trên nền gạch.

“Gói nhiều hơn năm ngoái nhé mẹ. Mai con mang sang cho dì Mai ít.” Cô nói, giọng nhẹ như sợ làm vỡ bầu không khí này. Trình Nhu khẽ mỉm cười, ánh mắt hiền hậu: “Được. Năm nay con biết nghĩ rồi đó.”

An Dư khẽ cười. Trên bàn, hơi nước từ nồi sủi cảo đang sôi bốc nghi ngút, hòa cùng mùi gừng và tiêu. Ngoài kia, tiếng pháo đì đùng vang xa, soi sáng cả một góc trời.

Không còn tiếng cười vang trong nhà, không còn ai đứng ngoài cửa đốt pháo giấy, cũng chẳng còn dáng cao lớn quen thuộc năm nào dưới gốc cây trước ngõ.

Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, An Dư đứng bên cửa sổ, nhìn ánh pháo hoa rực sáng loang khắp bầu trời. Đôi mắt cô long lanh phản chiếu muôn màu, nhưng trong đáy mắt chỉ là tĩnh lặng. Cô lặng lẽ thì thầm câu chúc năm mới, rồi khẽ nhìn xuống cổ tay chiếc vòng bạc nhỏ vẫn lặng lẽ nằm đó. Một năm nữa trôi qua. Người đã đi, thời gian đã đổi, chỉ có nỗi nhớ là vẫn vẹn nguyên như ngày đầu.

Pháo hoa vẫn nổ rợp bầu trời. Từng đốm sáng bung ra như hoa nở, rực rỡ rồi tàn lụi giữa màn đêm. Ánh sáng ấy chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật đôi mắt trong veo đang phản chiếu muôn màu của bầu trời rực rỡ kia.

An Dư đứng im rất lâu. Lưng tựa nhẹ vào khung cửa sổ, hai tay ôm tách trà gừng mẹ vừa đưa, hơi nóng tỏa ra làm ấm đôi bàn tay nhỏ. Nhưng trong lòng cô vẫn là một khoảng trống lạnh lẽo chẳng thể lấp đầy.

Tiếng TV từ phòng khách vang khẽ chương trình giao thừa vẫn đang phát lời chúc mừng năm mới, xen lẫn tiếng cười, tiếng pháo, tiếng ca hát. Nhưng mọi thanh âm ấy dường như đều mờ xa trong tai cô.

Mẹ Trình từ bếp bước ra, thấy con gái đứng bên cửa sổ, liền cười hiền: “Pháo hoa đẹp không con?”

“Dạ… đẹp lắm.” Cô đáp khẽ, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng gió.

Một làn khói pháo vụt qua, rơi xuống nền trời đen, để lại vệt sáng kéo dài như một dấu chấm than cho năm cũ. An Dư khẽ chớp mắt, miệng nở nụ cười mong manh.

Năm mới lại đến rồi. Một năm nữa đi qua. Người từng hứa cùng cô đón pháo hoa, giờ không biết đang ở đâu.

Khi mọi thứ ngoài kia dần lắng xuống, An Dư quay về phòng. Căn phòng nhỏ im lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc vang đều. Cô ngồi xuống bàn, mở sổ nhật ký, đầu bút khựng lại rất lâu trước trang giấy trắng. Rồi dòng chữ chậm rãi hiện ra:

“Năm nay, pháo hoa vẫn đẹp. Nhưng người cùng em ngắm năm ấy… đã không còn ở đây nữa.”

Bàn tay cô run nhẹ, nét mực hơi nhòe vì giọt nước mắt rơi xuống. Cô hít sâu, khép lại quyển sổ, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa. Bầu trời vẫn loang ánh sáng tàn, chỉ còn khói mờ trôi lững lờ giữa màn đêm. Ánh sáng ấy, ấm mà xa. Giống như tuổi trẻ của cô, một lần rực rỡ, rồi chỉ còn lại dư âm lặng lẽ trong tim.