Sau tang lễ, cuộc sống hai mẹ con An Dư rẽ sang một ngã đường đầy gập ghềnh.
Căn nhà phố Vĩnh Hoà đã bán đi, để lại trong ký ức cô hình ảnh quen thuộc của chiếc bàn ăn gỗ, của khung cửa sổ nhìn ra ngọn đèn đường.
Giờ đây, hai mẹ con chuyển đến một căn chung cư cũ kỹ ở phố Vĩnh Hiên. Hành lang hẹp, tường sơn loang lổ, ban đêm tiếng chó sủa và tiếng gió lùa khe cửa nghe càng trống trải.
Những hôm mưa, trần nhà ẩm mốc thoang thoảng mùi nồng. Nhưng nơi ấy vẫn là chỗ dựa cuối cùng còn lại cho cả hai.
Tiền bồi thường tai nạn lao động chẳng được bao, chỉ đủ chi trả tang lễ và ít nợ cũ. Chỉ mấy tháng đã thấy đáy.
Trình Nhu xin dạy nhạc bán thời gian tại trung tâm nhỏ gần nhà, thỉnh thoảng còn nhận dạy thêm vài đứa trẻ hàng xóm. Nhưng sức khoẻ bà yếu dần, những cơn ho dai dẳng thường đến vào đêm, khiến bà mệt mỏi nằm co trong chăn.
An Dư thì cố gắng gượng như người trưởng thành thật sự. Ban ngày lên giảng đường, tan học vội chạy tới quán cà phê nhỏ làm ca tối. Bàn tay từng mềm mại nay chai cứng vì rửa ly tách, vì bê khay nước.
Cuối tuần, cô lại xoay sang trung tâm photo trong hẻm để phụ in ấn, đóng tập. Mùi mực in bám vào áo, tay dính bụi giấy, cô lau vội trên quần jean rồi lại tiếp tục làm. Đôi vai gầy guộc quen dần với tiếng leng keng của máy dập bìa, với tiếng gọi order dồn dập ở quán.
Thỉnh thoảng, sau ca làm, cô ngồi thụp xuống bậc thềm trước quán cà phê, tháo dây giày thít chặt, hít một hơi dài để xua mùi cà phê và mệt nhọc ra khỏi l*иg ngực.
Trời khuya ở Vân Thành về mùa hè oi bức, tiếng ve còn râm ran trên vòm cây, gió thổi mang theo hơi nóng. Trong khoảnh khắc ấy, cô gái nhỏ từng chỉ biết mơ mộng về tuổi mười tám bỗng nhận ra mình đã khác.
Có đêm, cô về đến ký túc xá khi kim đồng hồ đã chỉ qua mười một giờ. Sách vở vẫn trải trên bàn, bạn cùng phòng đã ngủ say, còn An Dư ngồi trong bóng đèn bàn vàng nhạt. Mắt thâm quầng, mí nặng trĩu, nhưng cô vẫn kiên nhẫn giải thêm một đề văn, gạch từng dòng chữ lên trang giấy. Tiếng bút sột soạt xen lẫn tiếng xe ngoài đường, như lời khẳng định thầm lặng rằng cô không cho phép mình dừng lại.
Mất ngủ bắt đầu tìm đến, ban đầu chỉ là vài đêm trằn trọc, sau lại thành thói quen. Có những đêm, cô nằm trừng mắt nhìn trần nhà, nghe tiếng quạt kẽo kẹt. Bàn tay nhỏ vô thức chạm vào vòng tay bạc trên cổ tay, thứ vẫn luôn ở đó, lạnh lạnh nơi da thịt, như nhắc nhở về một người.
Nhưng ngay cả nỗi nhớ cũng không còn đủ sức khiến cô bật khóc. Nỗi mệt mỏi đè nặng hơn, khiến cô chỉ lặng im chôn mặt vào gối cho đến khi thϊếp đi trong mơ hồ.
Đêm ấy, An Dư tan ca muộn. Khi về đến nhà, đồng hồ đã điểm hơn mười một giờ. Mùi cà phê còn vương trên tay áo, đôi vai mỏi nhừ. Cô tháo giày, khẽ thở dài rồi đặt túi xách xuống chiếc ghế sofa nhỏ trong phòng khách. Nghĩ rằng chỉ ngồi nghỉ một lát, vậy mà lưng vừa chạm vào nệm, mi mắt nặng trĩu đã khép lại.
Đèn hành lang ngoài cửa hắt qua khe cửa sổ, loang loáng một vệt sáng mờ trên khuôn mặt cô. Hàng mi cong run khẽ, khóe môi hơi tái vì lạnh. Bóng dáng nhỏ nhắn cuộn mình trên ghế sofa cũ, như một con mèo lạc loài giữa đêm tối.
Nửa đêm, Trình Nhu ho khẽ, tỉnh giấc vì cơn mệt. Bà khoác thêm áo, định ra lấy cốc nước thì bắt gặp con gái vẫn nằm ngủ quên trên sofa. Bước chân bà khựng lại.
Ánh mắt người mẹ dừng thật lâu nơi gương mặt con gái. Đôi vai gầy guộc, sắc mặt xanh xao sau bao ngày gắng gượng. Bà thở dài khẽ, ngồi xuống cạnh, đưa tay run run vuốt mái tóc lòa xòa trên trán cô. Giọng bà mềm đi, khẽ gọi:
“Dư Dư?”
“Con vào phòng ngủ đi, kẻo lạnh mất.”
An Dư giật mình, chớp mắt vài lần, chưa kịp hiểu gì đã vội ngồi bật dậy. Thấy mẹ đứng cạnh, cô hoảng hốt, sợ bà lạnh nên vội đỡ lấy cánh tay gầy guộc, thì thầm:
“Mẹ sao không ngủ… để con dìu mẹ vào phòng.”
Trình Nhu cười nhẹ, chỉ khẽ gật đầu. Cô gái nhỏ vừa dụi mắt vừa đỡ mẹ đi từng bước về phòng, đến khi chắc chắn bà nằm yên dưới lớp chăn ấm, cô mới lặng lẽ rút ra.
Trở về phòng mình, An Dư cởi bỏ chiếc áo khoác đã dính bụi đường, bước chậm vào nhà tắm. Nước ấm từ vòi sen chảy xuống, xua đi một phần mỏi mệt, nhưng không thể gột rửa được cái nặng trĩu trong lòng. Hơi nước mờ mờ phủ kín gương, phản chiếu bóng dáng gầy gò, đôi mắt thâm quầng sau những ngày dài kiệt sức.
Tắm xong, cô thay bộ đồ ngủ sạch sẽ, tóc còn ẩm, bước đến giường ngã lưng xuống. Cả cơ thể mềm nhũn, nhưng đôi mắt lại mở trừng. An Dư kéo chăn lên tận cằm, im lặng nhìn trần nhà tối mờ. Bóng đèn bàn học đã tắt, chỉ còn ánh trăng bạc xuyên qua khung cửa, trải dài trên gương mặt nhỏ nhắn.
Mệt mỏi thì nhiều, nhưng mí mắt vẫn không chịu khép lại. Trong đầu cô lặp đi lặp lại những hình ảnh rời rạc, tiếng ho của mẹ, di ảnh của cha dượng, những lần tất tả chạy việc làm thêm. Tất cả xoáy vào tim, khiến ngực cô nghẹn ứ như có tảng đá đè nặng.
Đồng hồ nhích từng tiếng “tích, tích” kéo dài, lòng càng thêm trống trải. Cô xoay người, ôm lấy chiếc gối ôm, mắt vẫn ráo hoảnh. Chỉ đến gần sáng, khi sức lực rút cạn, đôi mắt cay xè mờ nhòe, cô mới thϊếp đi. Giấc ngủ chập chờn, áo lưng ẩm mồ hôi lạnh.
Đêm đó, cũng là khởi đầu cho những đêm mất ngủ triền miên về sau, lặng lẽ bám lấy tuổi mười tám còn non nớt của cô.
Sáng hôm sau, khi An Dư bước ra khỏi phòng, mái tóc dài buộc vội, quầng mắt vẫn còn thâm, mẹ Trình đã ngồi ở bàn ăn từ sớm. Trên bàn chỉ có một bát cháo loãng bà hâm lại từ hôm qua.
“Ngồi xuống ăn đi con.” Giọng bà khàn khàn vì ho, nhưng ánh mắt lại dừng thật lâu trên gương mặt con gái.
An Dư kéo ghế, cúi đầu ăn từng muỗng nhỏ. Mùi cháo gạo bình dị nhưng hôm nay sao khó nuốt hơn thường lệ.
“Mấy hôm nay con gầy đi nhiều quá rồi.” Trình Nhu đặt thìa xuống, khẽ thở dài:
“Đừng quá sức nữa, được không? Tiền thì từ từ tính, mẹ còn ở đây với con. Mẹ không muốn nhìn con đêm nào cũng mệt đến mức ngủ quên ngoài sofa.”
Đôi tay An Dư khựng lại, thìa chạm nhẹ vào thành bát kêu “leng keng”. Cô cắn môi, vành mắt thoáng đỏ nhưng vẫn mỉm cười, giọng nhỏ xíu:
“Con không sao mà. Con chỉ muốn… đỡ phần nào cho mẹ thôi.”
Mẹ Trình nhìn con gái, trong mắt vừa đau lòng vừa bất lực. Bà đưa tay khẽ vuốt mái tóc lòa xòa của An Dư, giọng nghèn nghẹn:
“Từ từ rồi cũng sẽ ổn thôi.”
Trong căn bếp nhỏ, ánh nắng đầu ngày len qua song cửa sổ, loang trên nền gạch. Tiếng đồng hồ tích tắc xen lẫn tiếng muỗng khua nhẹ trong bát, như khắc ghi vào buổi sáng yên tĩnh ấy một nỗi xót xa không thể nói thành lời.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, từ cuối hè rồi sang thu. Những hàng cây ngả vàng ngoài sân trường, lá khô rơi đầy lối đi, tiếng gió hun hút len qua hành lang gạch men lạnh buốt. An Dư vẫn miệt mài giữa hai nhịp sống sáng đến lớp, chiều ôm bài vở trong thư viện, tối tất bật ở quán cà phê hoặc trung tâm photo.
Thành phố gần về đông lạnh dần, mỗi tối tan học cô thường quấn thêm chiếc khăn choàng cũ, đôi bàn tay nhỏ nắm chặt quai túi. Bước chân dồn dập trên nền gạch ẩm sương, như chạy đua với thời gian.
Tối hôm đó, như thường lệ, sau ca học dài, An Dư ghé quán cà phê nơi cô làm thêm. Không khí trong quán nhộn nhịp, khách ra vào đông hơn vì trời lạnh, ai cũng muốn tìm hơi ấm nơi cốc cà phê bốc khói. Cô gái nhỏ xắn tay áo, nhanh nhẹn bưng khay nước đến bàn gần góc cửa sổ.
Không khí đang yên bỗng rộ lên tranh cãi. Một đôi khách bàn bên bắt đầu lời qua tiếng lại, giọng nữ sắc nhọn, giọng nam trầm đυ.c, càng lúc càng to. Khách xung quanh thoáng quay đầu nhìn, quán xôn xao.
“Để tôi yên!” Tiếng nữ khách quát lớn, rồi vùng tay hất mạnh.
An Dư đứng gần đó, hoảng hốt quay lại. Cô vừa bước tới thì người phụ nữ kia loạng choạng, đυ.ng sầm vào khay nước cô đang bưng. Phản xạ đầu tiên, An Dư đưa tay đỡ lấy người ta, cố giữ cho họ không ngã xuống.
Nhưng lực đẩy quá mạnh, cả thân hình mảnh khảnh của cô bị dồn ngược ra sau.
“Cẩn thận!” Ai đó trong quán kêu lên.
An Dư ngã mạnh vào cạnh bàn phía sau. Âm thanh “rầm” khô khốc vang lên, khuỷu tay cô chống xuống nền gỗ, một cơn đau nhói bén ngót truyền thẳng từ cánh tay lên tận vai. Khuôn mặt cô thoáng tái đi, mồ hôi lạnh rịn ra nơi trán.
Khách nữ kia đã được cô đỡ nên chỉ loạng choạng rồi đứng vững, còn An Dư thì khụy xuống, bàn tay run run ôm lấy khuỷu tay phải. Cảm giác buốt tê, như có cái gì rạn ra bên trong.
Cả quán thoáng chốc im bặt, chỉ còn tiếng thở dồn dập của An Dư hòa cùng nhịp tim hỗn loạn trong l*иg ngực.
Âm thanh chiếc cốc vỡ vụn vang chát chúa, mảnh thủy tinh lăn loảng xoảng trên nền gạch. Mọi người xung quanh giật mình quay đầu, bầu không khí náo động phút chốc im bặt.
“Chị An Dư!” Một đồng nghiệp trong quán vội vàng chạy tới. Là Tiểu Lâm khuôn mặt cô bé tròn như trứng ngỗng thoáng biến sắc khi thấy cô ngồi khụy xuống, bàn tay gầy run run ôm lấy khuỷu tay phải.
Người phụ nữ ban nãy cũng đã hoàn hồn, hoảng hốt cúi xuống đỡ cô: “Em có sao không… xin lỗi… tôi không cố ý…”
Ngón tay người kia vừa chạm vào cánh tay đau, An Dư đã hít mạnh một hơi, gương mặt trắng bệch thoáng nhăn lại.
“Không… không sao đâu ạ.” Cô lắc đầu nhỏ giọng, hơi né cánh tay đau khi, cười nhẹ, hơi thở dồn dập như muốn trấn an người khác hơn là chính mình.
Dứt câu, cô ngồi xổm dậy nghiêng người, cố dùng bàn tay còn lại nhặt từng mảnh cốc vỡ trên sàn, động tác khẩn trương, sợ ảnh hưởng đến khách. Ánh mắt cúi thấp, mái tóc dài rũ xuống che gần hết gương mặt, chỉ để lộ đôi môi mím chặt và vành tai đỏ ửng vì đau.
“Chị An Dư, để đó em làm cho.” Tiểu Lâm kêu lên, vội giữ tay cô lại.
Quản lý quán nhanh chóng chạy tới, giọng khách khí. Ông cúi đầu, vừa nói với người phụ nữ vừa quay sang mấy bàn xung quanh:
“Xin lỗi chị, cũng xin lỗi mọi người ở đây. Vừa rồi chỉ là một chút bất cẩn nhỏ thôi, mong mọi người thông cảm. Chúng tôi sẽ xử lý ngay.”
Một vài vị khách bị tiếng động làm giật mình khẽ gật đầu, có người mỉm cười tỏ ý không để bụng. Người phụ nữ kia còn chưa kịp đáp, An Dư đã lắc đầu vội vã: “Không sao, để em dọn là được…”
Cô cúi người định nhặt mảnh thủy tinh, bàn tay còn lại khẽ run. Nhưng quản lý đã cau mày, ngăn lại: “Em thế này mà còn dọn gì nữa. Vào trong đi. Để đây cho tụi anh dọn.”
Quay sang cô bé mặt trứng ngỗng bên cạnh, ông đưa mắt ra hiệu: “Tiểu Lâm dọn sạch chỗ này cẩn thận, coi chừng mảnh vỡ cắt vào tay.”
Người phụ nữ vừa va trúng cô khi nãy vẫn còn ái ngại, tiến thêm một bước, giọng nhỏ xuống: “Xin lỗi em lần nữa… thật sự là do chị sơ suất.”
An Dư khẽ mỉm cười, sắc mặt hơi nhợt nhưng vẫn lắc đầu: “Không sao đâu ạ, chị đừng lo.”
Nói rồi, cô xoay người đi vào phía trong. Vừa bước qua quầy pha chế khuất tầm mắt khách, đôi chân nhỏ khựng lại. Lưng cô dựa nhẹ vào tường, bàn tay run rẩy ôm lấy cánh tay vừa bị va chạm, mồ hôi đã lấm tấm trên trán. Cánh tay đau nhói, cứ mỗi lần cử động là từng cơn tê dại chạy dọc xương, nhưng cô chỉ mím môi, hít một hơi, khẽ xoa nhẹ chỗ đau rồi lại cố gắng đứng thẳng.
Cô cúi đầu, tiếp tục sắp xếp dụng cụ, dọn quầy pha chế như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng tay trái của cô run rẩy thấy rõ, từng động tác đều chậm chạp, vụng về hơn thường ngày.
Chỉ ít phút sau, Tiểu Lâm từ bên ngoài chạy vào. Nhìn thấy An Dư vẫn đang bận rộn, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi rịn trên trán, cô vội vàng chạy tới: “Chị An Dư! Chị sao rồi? Tay… còn đau nhiều không?”
An Dư lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ, cố gắng che giấu: “Không sao đâu, chỉ là va phải một chút thôi…”
Nhưng lời nói ấy chẳng giấu được sự thật. Cánh tay phải khẽ run, chiếc cốc thủy tinh trong tay cô suýt trượt khỏi ngón tay.
Đúng lúc đó, quản lý bước vào. Huỳnh Dịch, người đàn ông đã ngoài ba mươi, gương mặt chững chạc, là cha của một đứa bé nhỏ và chồng của một người vợ hiền, vừa nhìn thoáng qua đã biết ngay có vấn đề. Sắc mặt anh thoáng nghiêm lại, xen lẫn một tia lo lắng không che giấu:
“Con bé này… nhìn là biết tay có vấn đề rồi. Đừng cứng đầu nữa. Hôm nay đến đây thôi, kết thúc ca sớm đi, đến bệnh viện kiểm tra ngay đi. Để lâu nguy hiểm đấy.”
An Dư cắn môi, khẽ cúi đầu, giọng nhẹ như sợ người khác nghe thấy: “Không sao đâu ạ… cũng gần hết giờ làm rồi. Để em cố thêm chút nữa, tiệm đóng cửa xong em sẽ đi.”
Huỳnh Dịch chau mày, đôi mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trước mặt. Anh khẽ thở dài, lắc đầu bất lực, nhưng giọng nói lại kiên quyết:
“Còn có vài tiếng nữa thôi là đóng cửa rồi. Em cứ về đi, đừng có cứng đầu. Tiền công của ca hôm nay, anh vẫn tính cho đủ, không thiếu một xu. Nhưng giờ em mà ráng thêm, tay này rất có thể rạn xương rồi. Đừng coi thường.”
Câu nói vừa là dặn dò, vừa giống như sự quan tâm của một người anh trai trưởng thành, khiến đồng nghiệp xung quanh đều im lặng, ánh mắt đầy xót xa nhìn về phía An Dư.
Tiểu Lâm kéo tay áo An Dư, mắt đỏ hoe:
“Đi khám đi, chị An Dư. Đừng cố nữa.”
Hai bạn ca tối cũng phụ họa: “Đúng đó, tay cậu run rồi kìa.”
Cô mím chặt môi, trong lòng vừa ấm vừa chua xót, nhưng vẫn khẽ gật đầu. Bóng dáng gầy nhỏ dưới ánh đèn vàng nơi quầy pha chế, nhìn kiên cường mà cũng yếu ớt đến đáng thương. Sự cứng đầu thường ngày ngập ngừng một nhịp, rồi rốt cuộc cô cúi đầu:
“Em… cảm ơn anh. Cảm ơn mọi người. Em đi đây.”
Cô chào mọi người, khoác vội áo ngoài, ôm tay phải men theo con hẻm ra trạm xe buýt. Đêm chớm đông se sắt, đèn đường vàng loang như chảy trên mặt đường ẩm sương. Xe vào bến, cô bước lên, ngồi sát cửa kính. Mỗi lần xe xóc nhẹ, khuỷu tay lại ê buốt, mồ hôi lạnh rịn nơi thái dương.
Bệnh viện đêm có thứ mùi khử trùng quen thuộc, ánh đèn trắng làm người ta tỉnh táo hẳn. Cô đăng ký, chụp X quang thẳng, nghiêng khuỷu, đợi tên trên bảng điện tử.
Mười lăm phút sau, bác sĩ nhìn kết quả phim chụp, gõ nhẹ cây bút vào bảng, giọng bình tĩnh: “Ừm, may là chỉ rạn nhẹ thôi, không gãy hẳn. Nghỉ ngơi một thời gian là ổn.”
Ông ngẩng lên, hỏi thêm: “Công việc của cháu thường phải làm gì?”
An Dư cắn môi, chậm rãi đáp: “Cháu… làm pha chế ở quán cà phê. Bưng khay, rót nước, lắc bình… khá nhiều việc phải dùng tay.”
Nghe vậy, bác sĩ khẽ lắc đầu: “Những động tác đó sẽ làm chỗ rạn nặng thêm. Ít nhất trong ba, bốn tuần tới phải tránh hẳn những việc cần xoay, bưng hay chống tay. Nếu vẫn cố làm thì xương sẽ lâu liền, sau này còn dễ để lại đau nhức.”
Ông dừng một chút, giọng chậm rãi nhưng chắc nịch: “Có thể đi làm, nhưng chỉ làm bằng tay còn lại. Ví dụ thu ngân, nhận order, lau bàn nhẹ… tuyệt đối đừng bưng bê hay lắc gì cả. Hiểu chưa?”
An Dư khẽ gật đầu, trái tim chùng xuống. Bàn tay nhỏ siết chặt vạt áo, trong lòng nặng nề. Nghỉ ngơi… đối với cô bây giờ là một điều xa xỉ.
An Dư cắn môi, nhìn tờ giấy kết quả trong tay, rồi ngẩng lên hỏi nhỏ, giọng run run: “Bác sĩ… có cần nẹp lại không ạ? Nếu… nếu không cần, cháu có thể bỏ qua không? Cháu còn phải đi làm… cháu có thể xin chuyển sang đứng ở quầy thu ngân, không bê vác gì nặng.”
Vị bác sĩ trung niên ngẩng lên, ánh mắt vừa nghiêm vừa pha chút thương xót. Ông đặt cây bút xuống, khẽ thở dài:
“Nẹp thì chắc chắn tốt hơn, nhưng tay cháu chỉ rạn nhẹ, không bắt buộc. Tuy nhiên, dù thế nào cũng phải hạn chế dùng. Ngay cả đứng quầy thu ngân, cũng phải chú ý không lặp lại động tác xoay cổ tay hoặc dùng sức quá nhiều. Nếu chịu khó giữ gìn, hai, ba tuần sẽ ổn. Nhưng nếu coi thường, sau này sẽ đau dai dẳng, hối không kịp.”
Giọng ông không nặng nề, nhưng từng chữ như đè vào lòng ngực An Dư. Cô cúi đầu thật thấp, bàn tay lành vô thức siết lấy vạt áo khoác. Trái tim nghẹn lại, vừa biết ơn vì không phải bó nẹp cứng nhắc, vừa nặng nề vì câu “phải giữ gìn” kia nghe quá xa xỉ.
“Cháu… cháu biết rồi ạ. Cảm ơn bác sĩ." An Dư gật đầu, giọng nhỏ như muỗi.
Bước ra khỏi phòng khám, trên tay ôm đơn thuốc giảm đau và túi thuốc nhỏ, cô hít sâu một hơi. Hành lang bệnh viện sáng trắng lạnh lẽo, mùi thuốc sát trùng len lỏi vào phổi. Bên ngoài cửa kính, bầu trời đêm phủ một màu xám tro, ánh đèn đường hắt xuống nền gạch loang lổ, bóng dáng cô gái nhỏ kéo dài, mỏng manh đến mức tưởng chừng gió thoảng qua cũng có thể cuốn đi.
Ra khỏi bệnh viện, An Dư ôm túi thuốc trong tay, cánh tay phải đau nhức nên cử động khó khăn. Trời đã tối, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường loang loáng sau cơn mưa chiều, từng vũng nước phản chiếu ánh sáng lấp loáng như những mảnh gương vỡ.
Cô men theo lối đi ra trạm xe buýt, bước chân chậm chạp. Trạm dừng nằm ngay dưới bóng một cây bàng lớn, lá mùa hè xào xạc theo gió. Ghế ngồi bằng sắt lạnh buốt, cô thả mình xuống, lưng hơi gập lại. Túi thuốc đặt gọn trong lòng, bàn tay trái ôm nhẹ lấy cổ tay phải như che chở.
Người qua lại vẫn tấp nập. Có nhóm sinh viên cười nói ồn ào kéo nhau đi ngang, có người vội vã tan làm, tay xách túi lớn túi nhỏ. Tất cả như một dòng chảy hối hả, duy chỉ có cô là ngồi yên lặng, dáng người nhỏ bé lọt thỏm trong chiếc khoác phao và khăn choàng màu xám tro cũ.
Ánh đèn từ xe buýt vừa cập bến chiếu tới, phản chiếu đôi mắt An Dư. Dưới ánh sáng ấy, gương mặt cô càng trở nên tái nhợt, mệt mỏi. Lúc đưa tay trái lên chỉnh lại vạt áo, túi thuốc rơi xuống nền gạch, lọ thuốc nhỏ lăn đi một đoạn. Cô cúi xuống nhặt, bàn tay run run, động tác chậm chạp đến đáng thương.
An Dư ngồi co vai trên băng ghế sắt lạnh, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống khuôn mặt nhỏ nhắn. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi rung lên, màn hình sáng lên hiện hai chữ quen thuộc: Mẹ.
Cô hơi giật mình, tay trái vội đưa lên bắt máy. Giọng mẹ Trình ở đầu dây kia xen lẫn tiếng gió và mệt mỏi: “Dư Dư, muộn thế này rồi sao còn chưa về?”
Trái tim cô nhói lên một cái, khóe môi khẽ cong cố che giấu sự mệt mỏi. Giọng nhỏ nhẹ vang ra: “Con… đang đợi xe buýt, chắc một lát nữa về đến thôi ạ. Mẹ ngủ trước đi nhé, đừng chờ con.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, chỉ còn nghe hơi thở run run của người phụ nữ. Rồi giọng bà dịu xuống: “Ừ… đi đường cẩn thận. Có lạnh không? Có mang khăn choàng không đó?”
An Dư siết chặt túi thuốc trong tay, đôi mắt rũ xuống, khẽ “vâng” một tiếng. Cô không dám kể về cánh tay đang đau nhức, cũng không dám nói mình vừa từ bệnh viện đi ra. Sợ mẹ lo, sợ ánh mắt ấy lại phủ thêm một tầng mây mệt mỏi.
“Xe tới rồi, mẹ đừng lo.”
“Được rồi.” Giọng mẹ Trình vẫn còn chút không yên lòng, nhưng cuối cùng vẫn dịu dàng đáp lại.
Cuộc gọi kết thúc, màn hình tối đen trở lại. An Dư ngồi lặng yên, gió đêm từ con phố thổi đến làm tóc khẽ bay loạn. Cô hít sâu một hơi, ngửa đầu nhìn bầu trời. Giữa những vệt mây đen, vài vì sao yếu ớt vẫn lấp lánh, mong manh như chính lòng cô lúc này.
Một chiếc xe buýt chầm chậm cập bến, tiếng thắng xe ken két vang vọng. An Dư vội đứng dậy, khẽ cắn môi vì cử động làm cánh tay đau nhói. Cô bước lên xe, dáng người nhỏ bé lọt thỏm trong dòng người vội vã, bóng dáng gầy gò khuất dần trong ánh đèn vàng của trạm xe, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo phía sau.
Bước chân lên từng bậc cầu thang cũ kỹ, An Dư nghe tiếng giày ma sát vào nền xi măng loang lổ. Ánh đèn huỳnh quang trên hành lang lập lòe, lúc sáng lúc tắt, hắt bóng người cô lên tường dài ngoằng, run rẩy theo từng nhịp tim mệt nhọc. Không gian quạnh quẽ, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ đã cũ, như một khúc nhạc buồn kéo dài vô tận.
Cô đứng trước cửa căn hộ nhỏ, hít vào một hơi thật sâu. Túi thuốc và đơn khám vẫn bịn chặt trong chiếc túi vải treo bên vai, nặng nề như bí mật chẳng dám nói ra. Đôi mắt khẽ chớp, hàng mi run run, rồi nở nụ cười gượng gạo.
“Ổn thôi… sẽ ổn mà.” Cô thì thầm với chính mình.
Một tiếng cạch vang lên khi khóa cửa xoay nhẹ. Cánh cửa mở ra, hơi ấm trong nhà ùa ra xua đi gió lạnh ngoài hành lang. An Dư cúi đầu thật thấp, bước nhanh vào, bàn tay vô thức nhét gọn túi vải vào trong ngực áo phao, giấu kín như thể chỉ cần lộ ra thôi, cả sự yếu đuối của mình cũng bị phơi bày.
Trong phòng khách yên ắng đến lạ. Ngọn đèn vàng vẫn sáng, nhưng không có bóng dáng mẹ Trình. Cô khựng lại nửa giây, rồi thở phào nhẹ nhõm, lòng bớt căng thẳng. Cúi người cởi giày, động tác cố làm thật khẽ để không gây tiếng động. Đặt gọn giày bên cạnh kệ, cô vội vàng đi thẳng vào phòng mình.
Khép cửa lại, lưng cô tựa vào cánh gỗ mỏng manh, hơi thở dồn dập mới bung ra như muốn vỡ òa. Ngẩng đầu lên trần, ánh mắt mệt mỏi pha chút trống rỗng. Cánh tay phải vẫn nhói đau từng cơn, nhưng cô chỉ cắn môi chịu đựng, chẳng dám để lộ.
Trong bóng đèn mờ nhạt, dáng người nhỏ bé của cô như lọt thỏm trong bốn bức tường cũ kỹ. Giây phút ấy, An Dư nhận ra mình thật sự không có cuộc sống nào mãi mãi là màu hồng.
Sau khi tắm xong, An Dư nằm lên giường, điện thoại rung khẽ trên bàn. Cô với tay lấy, đầu ngón tay hơi run vì cơn đau vẫn còn râm ran nơi khuỷu tay. Màn hình hiện tin nhắn mới từ Tiểu Lâm:
Tiểu Lâm: [Chị An Dư, về tới nhà chưa? Tay chị có ổn không? Em lo quá.]
Khóe môi cô cong nhẹ, nhưng nụ cười chỉ như một vết xước thoáng qua. Ngón cái chậm rãi gõ vài chữ:
Dư: [Ừ, chị ổn rồi. Cảm ơn em.]
Gửi xong, cô lại mở khung trò chuyện với quản lý. Bàn tay nhỏ hơi chần chừ, nhưng rồi vẫn gõ ra dòng tin:
Dư: [Anh Huỳnh, tuần tới có thể sắp cho em qua quầy thu ngân hoặc order được không ạ?]
Tin nhắn chỉ vài chữ, nhưng giống như dồn hết sức lực của cô vào đó. Một lát sau, chuông tin nhắn vang lên.
Huỳnh Dịch: [Ừ, được. Em nghỉ ngơi đi. Anh sẽ sắp xếp.]
Ngón tay An Dư run nhẹ khi đặt điện thoại xuống. Cánh tay phải vẫn nhói, như hàng trăm kim châm len lỏi, nhưng cô chỉ khẽ siết chăn, không để bật ra tiếng rên nào. Đôi mắt mở to nhìn trần nhà xám nhạt, ánh đèn bàn hắt bóng mờ mịt trên gương mặt tái nhợt.
Trong căn phòng nhỏ, mọi thứ đều lặng thinh. Tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường hòa cùng tiếng xe cộ mơ hồ ngoài phố. Đôi mắt cô càng lúc càng mỏi, từng nhịp chớp nặng trĩu. Mãi đến khi bóng tối như phủ xuống mí mắt, cô mới lặng lẽ thϊếp đi. Giấc ngủ đến chậm, muộn, và không yên.