Chương 33.2: Những Năm Tháng Không Có Bóng Người

Cuối tháng sáu, Vân Thành rực cháy trong nắng hạ. Trời xanh ngăn ngắt nhưng nắng thì gay gắt đến mức hơi nóng từ mặt đường bốc lên từng đợt, như muốn thiêu đốt cả không khí. Tiếng ve kêu ran khắp tán phượng đỏ rực trong sân trường, khiến không gian thêm phần chói chang và nặng nề.

An Dư vừa thi xong môn cuối cùng của năm nhất. Tay cầm tập giấy nháp đã bị mồ hôi làm nhăn dúm, cô thở ra một hơi thật dài. Bước chân đi ra khỏi phòng thi nhẹ hơn đôi chút, trong lòng cũng có cảm giác như trút được gánh nặng.

Trở lại ký túc xá, An Dư ngồi xuống bàn, mở vở, định tranh thủ đọc thêm vài tài liệu để chuẩn bị cho kỳ sau. Ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã ngả dần, ánh sáng chiều rót qua rèm cửa thành từng vệt vàng mảnh, kéo dài trên nền nhà. Không khí oi bức khiến tóc cô dính vào gáy, từng giọt mồ hôi nhỏ xuống cổ áo.

Điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Màn hình lóe sáng, hiện tên: Mẹ.

Cô đưa tay cầm lấy, khẽ mỉm cười, giọng nhẹ nhàng: “Alô, mẹ, con…”

Nhưng chưa kịp nói hết câu, đầu dây bên kia đã vang lên một tiếng nấc nghẹn, run rẩy và đứt quãng: “Dư… Dư… ông ấy… không… còn nữa rồi…”

Khoảnh khắc ấy, máu trong người như đông lại. Tim cô hẫng đi một nhịp, tai ù đặc. Điện thoại run lên trong bàn tay nhỏ bé, giọng cô bật ra, vỡ vụn: “Mẹ… mẹ nói gì cơ? Ai không còn…?”

An Dư sững người vài giây, đầu óc quay cuồng. Cuộc gọi vừa rồi ngắt ngang, tiếng nấc của mẹ như còn vang vọng bên tai.

Cô run run bấm gọi lại. Lần thứ nhất, chuông reo dài, không ai nhấc máy. Bàn tay nhỏ siết chặt đến trắng bệch, trái tim đập thình thịch như sắp nhảy khỏi l*иg ngực.

Cắn mạnh môi, cô lại nhấn gọi lần nữa. Lần này, sau vài hồi chuông, giọng một người đàn ông xa lạ, khàn khàn vì vội vã vang lên:

“Alo, cháu là… An Dư phải không? Bác là đồng nghiệp của ba dượng cháu. Cháu mau đến bệnh viện trung tâm Vân Thành đi. Ông ấy…”

Giọng nghẹn lại, như nuốt xuống phần còn lại, chỉ còn tiếng ồn náo loạn phía sau làm nền. Tim An Dư lạnh toát. Cô vừa bật hỏi, giọng run run vừa thở gấp:

“Bác… bác nói gì? Ba con làm sao cơ… ông ấy sao rồi ạ?!”

Không chờ được câu trả lời đầy đủ, đôi chân cô đã lao vụt ra khỏi phòng ký túc, va mạnh vào cánh cửa sắt kêu rầm một tiếng.

Bên kia điện thoại, người đàn ông dồn dập: “Cháu cứ đến ngay đi.”

An Dư lao như bay xuống cầu thang, suýt trượt ngã mấy bậc. Tiếng giày dồn dập đập vào nền xi măng, hòa lẫn tiếng thở hổn hển dồn dập. Điện thoại còn cầm chặt trong tay run bần bật, như bấu víu lấy một hy vọng mong manh.

Ra đến cổng trường, vừa vặn một chiếc taxi trống đang đỗ lại. An Dư gần như nhào tới, giọng lạc đi vì khóc: “Chú ơi… làm ơn… bệnh viện trung tâm Vân Thành, nhanh lên ạ!”

Cửa đóng sập lại, xe lăn bánh. Thành phố buổi trưa oi bức, nhưng trong mắt cô chỉ là một màu trắng xóa mơ hồ.

Chiếc taxi phanh kít lại trước cổng bệnh viện. An Dư gần như lao ra ngoài khi xe chưa kịp dừng hẳn, tiền trả vội đặt lên ghế mà chẳng kịp đợi thối lại. Cánh cổng sắt xoay vòng, cửa kính xoay trong sảnh bệnh viện phản chiếu dáng chạy vội vã, mái tóc dài rối tung của cô gái nhỏ.

Mùi thuốc sát trùng nồng gắt ập tới, ánh đèn trắng lạnh lẽo dội thẳng vào mắt. Trái tim như bị bóp nghẹt, An Dư hổn hển chạy qua từng dãy hành lang, ánh mắt hoảng loạn dáo dác tìm kiếm.

“An Dư, bên này!” Giọng một người đàn ông trung niên vang lên.

Cô khựng lại, xoay đầu nhìn thấy chú đồng nghiệp của ba dượng đang vẫy tay gọi ở cuối hành lang. Trái tim như rơi tuột xuống, An Dư lao đến.

Ngay hàng ghế dài trước phòng cấp cứu, bà Trình ngồi bệt xuống, hai bàn tay ôm mặt, toàn thân run rẩy, khóc không thành tiếng. Mái tóc rối tung, gương mặt nhòe nhoẹt, dáng vẻ tuyệt vọng đến mức khiến người nhìn cũng thấy xót xa.

“An Dư…”

Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, khàn giọng nức nở. Nhưng chưa kịp nói gì thêm thì tiếng cạch vang lên, cửa phòng cấp cứu đột ngột mở ra.

Một tấm vải trắng được phủ kín từ đầu đến chân. Bác sĩ đẩy ra, đôi mắt mệt mỏi, không còn ai đi theo sau ngoài một y tá cúi đầu.

“Xin nén bi thương.”

Bước chân An Dư dừng khựng lại giữa hành lang. Cả thân người như đông cứng, không tiến lên được, cũng chẳng lùi lại được. Môi cô run run, ánh mắt mở to đến vô hồn. Mẹ Trình chới với lao tới, đôi tay run run ôm lấy thành băng ca, tiếng gào khóc vỡ òa, thảm thiết vang khắp hành lang.

Cô nhìn chằm chằm băng ca. Chỉ một lớp vải trắng mỏng manh, nhưng lại ngăn cách cô với người từng ngày gọi là ba. Trong khoảnh khắc ấy, xung quanh như chìm vào khoảng không. Chỉ còn lại tiếng gào khóc bi thương của mẹ Trình văng vẳng đâu đây, xé toạc l*иg ngực.

Ánh mắt An Dư dần nhòa đi. Mọi thứ chao đảo. Nỗi đau cuộn dâng, nghẹn ứ đến mức không thốt nổi thành tiếng. Đôi vai nhỏ khẽ run, gương mặt trắng bệch. Trong mắt cô, thế giới bỗng sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc.

Ngón tay An Dư run run, dần đưa ra phía trước như muốn chạm vào mép băng ca lạnh lẽo ấy. Khoảng cách chỉ còn nửa bước, chỉ cần cô nhích thêm một chút là có thể chạm đến. Nhưng bàn tay nhỏ dừng lại giữa không trung. Một nỗi sợ hãi vô hình ập đến, siết chặt l*иg ngực cô.

Nếu thật sự chạm vào, chẳng phải sẽ phải thừa nhận tất cả là thật sao?

Ngón tay cô co lại, rụt về, khẽ siết chặt lấy vạt áo.

Mẹ Trình vẫn ôm lấy thành băng ca, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng, gọi mãi tên chồng mình. Âm thanh ấy vang vọng khắp hành lang trắng toát, đập vào tim An Dư từng nhịp đau nhói.

Tang lễ diễn ra trong ba ngày mưa lất phất. Trên linh đường, khói hương nghi ngút, tiếng tụng niệm hòa cùng tiếng khóc xé lòng. An Dư mặc áo tang trắng, dáng người nhỏ bé run rẩy giữa những vòng hoa viếng. Đôi mắt sưng húp, gương mặt hốc hác đi trông thấy.

Bạn bè trong lớp cũ cũng có người ghé qua, khuôn mặt quen mà lạ trong khói hương mờ ảo. Trong dòng người ấy, có Giang Mặc. Cậu ta mặc áo đen đơn giản, dáng cao gầy, lặng lẽ tiến đến trước linh cữu, dâng một nén nhang. Hơi khói mỏng cuộn lên, che khuất ánh mắt nhưng không thể giấu được sự trầm lặng nơi gương mặt.

Đến lúc cúi đầu xá ba cái rồi xoay người đi, ánh mắt Giang Mặc vô thức tìm đến An Dư. Nhưng điều cậu thấy chỉ là một cô gái nhỏ gầy guộc trong áo tang trắng, mái tóc rối bết, đôi mắt đỏ hằn vệt nhưng trống rỗng vô hồn.

An Dư đứng như một con rối gỗ, chỉ khẽ cúi đầu cảm ơn theo phép lịch sự, giọng khàn khàn đến run rẩy: “Cảm ơn vì đã đến.”

Không nhiều hơn một chữ, không còn sức để nhìn sâu thêm.

Giang Mặc siết chặt nén nhang đã tàn trong tay, ánh mắt khựng lại mấy giây, rồi xoay người đi thẳng, bóng lưng hòa vào màn mưa mờ ngoài sân.

Còn An Dư… vẫn đứng đó, chẳng buồn nhìn theo, như thể cả thế giới xung quanh đều đã tan biến vào một khoảng lặng tang thương.

Sau tang lễ, căn nhà phố Vĩnh Hòa vốn đã quen thuộc bỗng trở nên quá rộng, quá vắng. Những khung ảnh gia đình treo trên tường, chiếc áo lao động của ba dượng còn vắt hờ trên ghế, tất cả đều như găm vào lòng An Dư từng mũi kim lạnh buốt. Mẹ Trình gần như suy sụp, mỗi đêm đều trằn trọc không ngủ, ánh mắt bà trũng sâu, mái tóc bạc đi nhiều, sắc mặt gầy guộc, xanh xao thấy rõ.

An Dư không còn cách nào khác ngoài gắng gượng cùng mẹ. Cô giúp bà thu dọn từng món đồ của ba dượng, từ đôi giày bảo hộ dính bụi công xưởng, đến chồng tài liệu lương thưởng vẫn còn dang dở. Bàn tay nhỏ run run nhưng vẫn ép mình phải kiên cường. Có những lúc nước mắt rơi xuống gấu áo, cô lại vội vàng đưa tay quệt đi, không dám để mẹ thấy.

Cuộc sống bắt đầu khó khăn hơn. Lương hưu ít ỏi, chi phí thuốc men, sinh hoạt… tất cả đổ dồn lên đôi vai hai mẹ con. Cuối cùng, họ buộc phải bán ngôi nhà ấy, rời bỏ những năm tháng ký ức, dọn đến một căn chung cư cũ kỹ ở phố Vĩnh Hiên, nhỏ hẹp, tường bong tróc, hành lang chật chội, nhưng rẻ hơn nhiều.

Cô vẫn ở ký túc xá để tiện học hành, nhưng cuối tuần nào cô cũng về, thậm chí giữa tuần nếu tan lớp sớm cũng sẽ bắt xe về. Căn nhà giờ chỉ còn hai mẹ con, trống trải đến nỗi mỗi bước chân vang lên như vọng dài. Cô biết, mẹ cần mình, và chính cô cũng cần mẹ để không ngã quỵ trong khoảng trống quá lớn này.

Những đêm trong căn phòng mới, An Dư nằm trên chiếc giường nhỏ cũ sờn, nhìn lên trần nhà loang lổ vết ố nước. Ngoài cửa sổ, tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng xe cộ xa xa vang vọng.

Cô siết chặt chiếc vòng tay bạc nơi cổ tay món quà năm nào Tống Dư Niên tặng. Lòng trống rỗng đến đau nhói. Tựa như cả thế giới đều đã thay đổi, chỉ còn lại mình cô chới với, loay hoay tìm cách gắng gượng sống tiếp.

Và cô hiểu… tuổi mười tám của mình, đã khắc ghi một vết thương đầu tiên, vĩnh viễn chẳng thể phai.