Ngày công bố điểm thi cao khảo, trong căn nhà nhỏ ở phố Vĩnh Hòa, không khí căng thẳng đến mức ngay cả tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng vang lên rõ rệt. Mẹ Trình hết đứng lại ngồi, còn ba dượng thì đi qua đi lại trước phòng khách, hai tay cứ đan chặt sau lưng.
Trên bàn, chiếc điện thoại trong tay An Dư run run. Ngón tay nhỏ siết chặt, đến khi màn hình hiện lên số điểm cô mới thở ra một hơi dài, nhưng tim lại đập thình thịch nhanh hơn.
[Tên thí sinh: Trình An Dư]
[Số báo danh: 2x xx xx xx xxxxxx]
[Ngữ văn: 137]
[Ngoại ngữ: 130]
[Toán: 120]
[Tổ hợp xã hội: 223]
[Tổng: 610 điểm]
“Trời ơi, 610! Dư Dư, con giỏi quá!” Mẹ Trình ôm chặt lấy con, đôi mắt long lanh vì vui sướиɠ. Ba dượng cười vang, vỗ mạnh vai cô:
“Con gái ngoan! Ba biết mà, con có thể làm được!”
Tiếng cười vang rộn cả buổi chiều trong căn nhà nhỏ ở phố Vĩnh Hòa. Hàng xóm ghé qua chúc mừng, ba dượng rót trà, mẹ Trình thì luôn miệng kể:
“Con bé nhà tôi được 610 điểm đấy, đủ để vào Vân Thành rồi!”
An Dư cũng cười, cũng nhận những lời khen, nhưng trong lòng cô lặng lẽ như có một khoảng trống.
Đêm xuống, căn nhà chìm trong tĩnh mịch. Mẹ đã ngủ, ba dượng cũng yên giấc. Chỉ còn An Dư ngồi bên bàn học, ánh đèn bàn vàng hắt lên gương mặt nhỏ. Bóng cây ngoài cửa sổ rung rinh theo gió đêm, in lên tường những vệt mờ run rẩy.
Ngón tay cô run khẽ khi đặt lên bàn phím điện thoại. Trong ngực, tim đập từng hồi nặng nề. Cô nhập từng chữ con số của Tống Dư Niên.
Màn hình xoay vòng vài giây, rồi dừng lại bằng con số lạnh như băng 275. Tim An Dư chùng xuống. Ánh sáng từ màn hình hắt lên đôi mắt, chiếu rõ từng nét run rẩy nơi hàng mi.
[Tên Thí sinh: Tống Dư Niên]
[Số báo danh: 2x xx xx xx xxxxxx]
[Ngữ văn: 125]
Ngoại ngữ và Tổ hợp xã hội điều là 0
Chỉ có Toán là điểm tuyệt đối, chói sáng đến chua xót.
Ngón tay cô siết chặt con chuột, khớp ngón trắng bệch. Trong căn phòng nhỏ, tiếng côn trùng ngoài hiên rả rích, xa xa là tiếng xe lăn bánh trên con đường vắng. Nhưng với cô, tất cả đều như bị chặn lại, chỉ còn nhát dao vô hình ấy cứa sâu vào tim.
Đôi môi nhỏ run khẽ, cong lên một nụ cười… nhưng chính cô cũng cảm nhận được nó nhạt nhòa đến mức nào. Nước mắt chực dâng, nhưng cuối cùng vẫn bị kìm lại.
Cô tắt điện thoại, ôm gối chôn mặt, trái tim đập dồn dập như muốn vỡ tung.
Ngoài cửa sổ, trăng non treo nghiêng, ánh sáng bạc loang loáng như phủ một lớp sương lạnh. Cô gái nhỏ ngồi co ro trong căn phòng vắng, giấu kín bí mật ấy vào đáy lòng, không một ai hay biết.
Đầu tháng tám, giấy báo nhập học của Đại học Vân Thành gửi về.
Tờ giấy trắng tinh, góc trên in quốc huy đỏ thẫm, con dấu nổi bật đến chói mắt. Ngay giữa trang là dòng chữ ngay ngắn: “Ngành Báo chí và Truyền thông”. Chỉ một hàng chữ thôi, mà như khẳng định tương lai phía trước của cô gái nhỏ.
Mẹ Trình run run cầm tờ giấy, mắt hoe đỏ mà cười không ngừng. Bà quay sang ôm con gái, trong lòng trào lên niềm vui và sự tự hào khôn xiết. Ba dượng thì bận rộn rót trà, mang chai rượu cất kỹ đã lâu ra mời mấy người hàng xóm thân quen. Cả căn nhà nhỏ trên phố Vĩnh Hòa ngập tiếng chúc mừng, rộn ràng như ngày tết.
Trong tiếng nói cười náo nhiệt ấy, An Dư vẫn mím môi cười ngoan. Nhưng nơi đáy mắt, có gì đó cứ âm ỉ như một đám sương mù chẳng tan đi được.
Ngày 27 tháng 08, trời Vân Thành nắng nhẹ. Trên những tán cây ven đường, ve còn kêu ran, tiếng ve dồn dập lẫn trong hơi nóng cuối hạ. An Dư kéo chiếc vali nhỏ, bước chân dứt khoát rời khỏi phố Vĩnh Hòa. Mỗi bước đi, trong lòng vừa háo hức, vừa thắt lại một khoảng trống vô hình.
Ký túc xá đại học là một tòa nhà sáu tầng, tường sơn vàng đã cũ. Hành lang loang loáng ánh nắng chiều, vang vọng tiếng ríu rít của những tân sinh viên mới làm quen. Tiếng cười, tiếng gọi nhau, những chiếc vali lăn rầm rì trên nền gạch. Không khí ồn ào, trẻ trung như một khúc nhạc mở màn.
Những ngày đầu nhập học trôi qua chớp mắt. Chưa kịp quen với nhịp sống mới, lớp tân sinh viên đã bắt đầu khóa huấn luyện quân sự bắt buộc.
Sân vận động rộng mênh mông, nắng cuối hạ gay gắt đến mức như muốn thiêu cháy từng tấc da. Hàng trăm sinh viên mặc quân phục xanh lá xếp thành hàng thẳng tắp, mũ lưỡi trai đè xuống che nửa trán, lưng thẳng, tay siết chặt bên sườn. Giọng huấn luyện viên vang to, dứt khoát át cả tiếng ve kêu dai dẳng trên những tán cây cao.
An Dư đứng trong hàng, bộ quân phục rộng thùng thình làm dáng người vốn nhỏ nhắn càng thêm gầy gò. Cô cố gắng đứng thẳng, đôi giày vải cứng khiến gót chân tê dại. Nắng gắt khiến mồ hôi rịn trên trán, chảy xuống gò má, làm làn da trắng nõn đỏ bừng.
Buổi sáng còn đỡ, đến trưa, mặt trời đứng bóng, hơi nóng từ mặt sân bê tông hắt lên, nóng đến bỏng rát. Cô gái nhỏ cắn môi chịu đựng, đôi mắt đen lấp lánh vẫn kiên cường, không dám than một lời.
Có lúc, cả hàng nghỉ giải lao, mọi người ùa ra dưới tán cây tìm chỗ ngồi. An Dư chậm chạp hơn, chỉ tựa nhẹ vào gốc cây, kéo chai nước suýt cạn ra uống một ngụm nhỏ. Những bạn nữ bên cạnh ríu rít than thở, còn cô vẫn im lặng, chỉ khẽ kéo mũ xuống thấp che nửa gương mặt.
Một tuần quân sự, bàn tay nhỏ của cô chai sần vì tập động tác bồng súng, bờ vai ê ẩm vì hô nhịp liên tục. Đêm về ký túc, cả phòng ríu rít bàn tán chuyện huấn luyện viên đẹp trai, chuyện trốn tập, chỉ riêng An Dư nằm lặng ôm gối, trong lòng mơ hồ nghĩ: “Nếu có cậu ấy ở đây, chắc chắn sẽ không để mình khổ đến vậy…”
Dù vậy, làn da cô không bị đen đi quá nhiều, chỉ gầy hơn, gương mặt vẫn giữ nét trong trẻo, khiến không ít ánh mắt dõi theo.
Thời gian trôi, mùa thu dần qua, đông kéo đến.
Gió Vân Thành thổi hun hút dọc hành lang dài của tòa giảng đường. Mỗi buổi sáng, khi tiếng chuông vào lớp vang lên, từng nhóm sinh viên khoác áo dày bước nhanh qua sân. Ánh nắng mùa đông yếu ớt, loang loáng rơi trên những hàng cây trụi lá, gió lùa qua khe áo lạnh buốt.
An Dư thường ngồi một mình ở thư viện. Cửa sổ kính mờ hơi nước, ngoài kia là bầu trời xám tro, từng đàn chim sẻ bay vụt qua, để lại những vệt bóng nhỏ. Cô vẫn giữ thói quen mang chiếc khăn choàng xám tro của Tống Dư Niên, vòng tay bạc cũng chưa một lần tháo xuống. Mỗi lần chạm vào, lòng lại dấy lên cảm giác mơ hồ nhớ mong xen lẫn chua xót.
Một buổi chiều, khi cô bước ra khỏi lớp, chàng trai khóa trên chặn lại trước cửa. Trong tay anh là phong thư gọn gàng, ánh mắt có chút rụt rè nhưng kiên định.
“Có thể cho mình một cơ hội không?” Giọng anh vang lên, khiến không ít bạn học ngoái lại.
An Dư khựng lại, tim đập dồn dập. Nhưng cô không hề thấy hồi hộp, mà chỉ thấy một khoảng trống trĩu nặng.
Mím môi, cô cúi đầu, đưa trả lại phong thư.
“Xin lỗi… mình đã có người yêu rồi.”
Gương mặt chàng trai thoáng biến sắc, rồi nén lại nụ cười gượng gạo. An Dư bước đi nhanh, chiếc khăn choàng xám tro khẽ bay trong gió. Những người xung quanh xì xào, nhưng cô không để tâm.
Người yêu… nhưng đã bao lâu rồi, chẳng còn một lời hồi âm. Chẳng có tin tức, chẳng có liên lạc. Không chia tay, cũng không hẹn ước. Chỉ còn lại cô gái nhỏ, ôm chặt lấy những món quà vụn vặt năm mười tám tuổi, cố chấp coi đó như sợi dây mỏng manh kết nối hai người.
Một chủ nhật cuối đông, bầu trời Vân Thành phủ mây dày. Những hàng cây trơ trọi ngoài phố hắt bóng dài trên mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa đêm.
An Dư mang chiếc balo gọn nhẹ, bước xuống từ chuyến xe buýt quen thuộc. Đôi giày vải giẫm lên nền đất ướt lạnh, hơi sương bốc lên làm gương mặt cô thoáng trắng nhợt. Vừa thấy mái hiên nhà mình ở cuối ngõ, trái tim cô chợt mềm xuống, bước chân cũng nhanh hơn một chút.
Cánh cửa mở ra, hơi ấm từ trong nhà phả ra, mang theo mùi canh sườn hầm củ sen và vị ngọt thanh quen thuộc. Mẹ Trình đang loay hoay trong bếp, nghe tiếng cửa liền ngẩng đầu.
“Về rồi à?” Giọng bà dịu dàng, nhưng ánh mắt vô thức đảo nhanh trên người con gái.
An Dư gật đầu, đặt balo xuống góc nhà, bước tới phụ mẹ nhặt rau.
“Con về sớm thế, không ở lại ôn tập à?”
“Con… con nhớ nhà.” giọng cô nhỏ nhẹ, ánh mắt cụp xuống.
Bữa cơm trưa hôm đó, trên bàn đầy đủ món cô thích. Cá hấp gừng, thịt kho tàu, một đĩa rau cải xào tỏi xanh mướt. Ba dượng gắp thức ăn cho cô, cười hiền: “Ăn nhiều một chút, nhìn con gầy đi đấy.”
An Dư ngoan ngoãn gật đầu, cúi xuống bát cơm. Nhưng không khí yên bình ấy, mẹ Trình vẫn nhận ra điều gì đó khác lạ. Con gái bà ít nói hẳn, miếng ăn nhỏ, thỉnh thoảng chỉ ngẩn người nhìn chằm chằm vào đôi đũa, như suy nghĩ đâu xa.
Đặt bát xuống, bà khẽ lên tiếng: “Dạo này… con có chuyện gì giấu mẹ không?”
An Dư giật mình, đôi đũa suýt rơi khỏi tay. Cô vội lắc đầu: “Không… không có ạ. Chỉ là… hơi mệt vì học thôi.”
Mẹ Trình nhìn gương mặt con gái, đôi mắt sưng nhẹ vì thiếu ngủ, vành tai hồng đỏ khi bị hỏi thẳng. Bà thở dài một hơi, gắp thêm miếng thịt vào bát cô: “Con gái mẹ lớn rồi… nhưng nhớ, có chuyện gì cũng đừng giấu trong lòng. Cứ nói với mẹ, biết đâu sẽ dễ chịu hơn.”
An Dư cắn môi, cổ họng nghèn nghẹn. Cô khẽ “vâng” một tiếng, giọng nhỏ như muỗi. Trong lòng, một khoảng trống lại tràn ra, mơ hồ nhói buốt.
Bữa cơm kết thúc, An Dư lên phòng. Cô ngồi bên bàn học quen thuộc, bàn tay nhỏ siết chặt chiếc vòng bạc trên cổ tay. Trong gương, gương mặt thanh tú phản chiếu, ánh mắt ươn ướt. Mẹ Trình đứng ngoài cửa một lát, nghe tiếng ghế dịch nhẹ, tiếng bút lạch cạch, khóe môi bà khẽ cong, nhưng trong mắt là một nỗi lo chưa nguôi.
Tết Nguyên Đán năm ấy đến sớm hơn mọi năm, trời Vân Thành vẫn còn âm u, mưa phùn lất phất rơi trên từng mái ngói cũ. Trong ngõ nhỏ, nhà nào cũng treo câu đối đỏ, treo l*иg đèn trước cửa, tiếng pháo điện nổ lách tách vang xen lẫn mùi khói nhang thoang thoảng.
Trong căn nhà của An Dư, không khí bận rộn bao trùm. Ba dượng bày mâm ngũ quả, mẹ Trình loay hoay nấu nướng trong bếp. Tiếng dao thớt lạch cạch hòa cùng tiếng radio phát nhạc xuân rộn ràng.
An Dư mặc áo len đỏ sẫm mẹ chuẩn bị, mái tóc buộc gọn sau gáy, tay phụ bà rửa rau, bưng mâm bát. Nhưng suốt từ sáng đến trưa, nụ cười trên môi cô nhạt nhòa, chỉ thoáng hiện lên vài giây rồi tắt.
Trong bữa cơm tất niên, mâm thức ăn phong phú đầy đặn. Ba dượng rót rượu, vui vẻ chúc mừng năm mới, gắp thức ăn cho cả hai mẹ con. Nhưng mẹ Trình lại liếc sang con gái, nhận ra ánh mắt An Dư lúc nào cũng như lơ đãng, đũa cầm mà chẳng gắp nhiều. Ba dượng nâng chén rượu, cười hồn hậu:
“Năm nay, cả nhà ta cùng mạnh khỏe, Dư Dư học tập tấn tới. Được thế là yên tâm lắm rồi.”
Mẹ Trình gắp thức ăn cho con gái, ánh mắt dịu dàng mà mang chút dò xét: “Toàn món con thích, ăn nhiều vô.”
An Dư mỉm cười nhẹ, “Dạ” một tiếng, rồi cúi đầu chăm chú vào bát cơm.
Nhưng khi câu chuyện trong mâm cơm xoay quanh trường lớp, mẹ Trình như vô tình buột miệng: “Trước đây hay thấy thằng bé họ Tống, hai đứa còn liên lạc không?”
Đôi đũa trong tay An Dư thoáng khựng lại, cơm trên thìa suýt rơi. Cô hít khẽ một hơi, cúi đầu thấp hơn, giọng nhỏ đi: “Bọn con… bận học, cũng ít liên lạc ạ.”
Mẹ Trình thoáng dừng lại, nhìn con gái một cái thật sâu, nhưng không hỏi thêm. Bà chỉ khẽ thở dài, gắp cho cô thêm miếng cá, giọng trở về bình thường: “Vậy à.”
Bữa cơm trôi đi trong những câu chúc Tết rộn ràng, nhưng trái tim An Dư lại trĩu nặng.
Tối hôm đó, sau khi phụ mẹ dọn dẹp xong, cô lên phòng. Ngồi bên bàn học một lát mà tâm trí lơ đãng, đôi mắt cứ hướng về chiếc vòng bạc vẫn yên vị trên cổ tay. Cô đưa tay khẽ chạm vào charm mèo đen, ngón tay run nhè nhẹ.
Không chịu nổi sự ngột ngạt trong lòng, cô bước ra ban công. Trời giao thừa sáng bừng pháo hoa, từng chùm nở rực rỡ trên bầu trời, sắc đỏ, vàng, tím hắt xuống cả ngõ nhỏ.
Ánh mắt An Dư vô thức dừng lại nơi gốc cây đầu ngõ. Chính ở chỗ ấy, năm ngoái, giữa tiếng pháo hoa vang rền, một người đã đứng chờ cô. Cậu con trai quàng khăn xám tro, tay cầm ly trà sữa còn bốc khói, ngẩng đầu gọi tên cô trong đêm cuối năm.
Tim nhói lên. Cảnh vật vẫn đó, gốc cây vẫn đó, chỉ là người đã biến mất. Cô ôm chặt cánh tay mình, thì thầm vào khoảng không: “Giá như năm nay… cậu vẫn còn đứng ở đó.”
Kỳ học mùa xuân sau Tết Nguyên Đán đến trong làn gió ấm đầu mùa. Trên đường đến trường, cành cây trụi lá bắt đầu nảy những chồi non xanh biếc. Bầy chim sẻ ríu rít trên mái ngói, không khí tràn đầy sức sống mới.
An Dư trở lại ký túc, tiếp tục guồng quay học tập. Bận rộn đến mấy, tối về, cô vẫn có thói quen mở điện thoại, nhìn tài khoản xám xịt lặng thầm. Cái tên ấy vẫn sáng rõ, nhưng trống rỗng chẳng có hồi âm.
Ngày tám tháng giêng, trời Vân Thành vẫn còn lạnh, mưa phùn lất phất ngoài cửa kính. Cô ngồi trong ký túc, mở WeChat. Trái tim đập mạnh khi gõ vài chữ đơn giản:
Dư: [Sinh nhật vui vẻ.]
Cô gửi đi, rồi để điện thoại xuống bàn. Đèn màn hình nhanh chóng tối lại, phản chiếu gương mặt thiếu nữ lặng thầm.
Bên ngoài, tiếng gió rít qua hàng cây, mang đi lời chúc ấy vào một khoảng không mênh mông, chẳng biết có đến được nơi cần đến hay không. Trong lòng, cô vẫn ôm chặt một niềm tin mong manh, nhưng hiện thực lặng lẽ như gió, chẳng cho cô bất kỳ hồi đáp nào.