Chương 31.3: Mùa Thi

Những ngày cuối cùng trước kỳ thi cao khảo, không khí trong trường trở nên căng thẳng khác thường. Hành lang lớp 12/1 vốn đã ồn ào giờ chỉ còn tiếng giở sách sột soạt, tiếng bút viết sàn sạt. Trên sân trường, hàng bàng đã xanh non, gió tháng Sáu thổi qua mang hơi nóng hầm hập, phả vào từng nhịp thở nặng nề.

Chiều hôm ấy, khi tiếng chuông tan học vang lên, An Dư xếp lại tập đề dày cộp, định đứng dậy thì Tống Dư Niên khẽ nghiêng người sang, giọng trầm thấp vang lên bên tai:

“Ngày thi cuối… đợi tôi, tôi có thứ muốn đưa cho em.”

An Dư ngẩn người, đầu ngẩng lên, đôi mắt chớp nhanh.

“Là… cái gì?”

Khóe môi Tống Dư Niên cong nhẹ, ánh mắt sâu không đoán được.

“Đến lúc đó em sẽ biết.”

Nói xong, cậu đã đứng dậy, mang theo cặp sách của cả hai đi ra cửa. Bóng lưng cao lớn khuất dần trong ánh chiều, để lại trái tim thiếu nữ đập thình thịch chẳng yên.

Sáng sớm hôm thi đầu tiên, cả thành phố Vân Thành như khoác lên một bầu không khí khác thường. Trên đường tới điểm thi, đâu đâu cũng thấy phụ huynh đưa con đi, những tấm băng rôn đỏ treo dọc cổng trường với dòng chữ “Chúc các sĩ tử thi thành công”, “Nhất cử thành danh”. Gió biển mang hơi mặn thổi qua, xen lẫn tiếng ve sầu kêu râm ran, làm nhịp tim thiếu niên, thiếu nữ càng thêm gấp gáp.

An Dư ngồi ghế sau. Cô ôm chặt cặp trong lòng, ngón tay vô thức siết lấy quai đeo. Trương Hữu Quân tập trung lái xe, gương mặt nghiêm túc nhưng khóe môi vẫn thấp thoáng nụ cười trấn an. Mẹ Trình ngồi ở ghế phụ, thỉnh thoảng quay đầu lại, giọng dịu dàng:

“Đừng lo quá, An Dư. Cứ làm hết sức là được.”

Cô chỉ gật đầu, môi cắn khẽ. Trong lòng, lại bất giác nhớ đến dòng tin nhắn tối hôm qua.

YN: [Ngủ sớm đi. Ngày mai cần tinh thần tốt.]

Một lời nhắc đơn giản, nhưng cô đọc đi đọc lại không dưới mười lần, tim vẫn đập lạc nhịp.

Đến điểm thi, An Dư xuống xe, hòa vào dòng thí sinh đông nghịt. Cổng trường chen chúc phụ huynh, tiếng dặn dò vang khắp nơi. Bất chợt, ở phía xa, cô thoáng thấy bóng dáng quen thuộc trong đám đông cao lớn, vai rộng, dáng đi trầm ổn. Tống Dư Niên cũng đến, nhưng hai người không lại gần nhau. Họ chỉ lặng lẽ trao nhau ánh mắt, giữa tiếng ồn ào rộn ràng, như một lời hẹn ngầm.

Cùng chung điểm thi, nhưng bảng phân phòng lại sắp xếp khác nhau. Tên của cô và cậu tách biệt, ở hai dãy phòng khác nhau. An Dư khẽ siết quai cặp, trong lòng hơi hụt hẫng, nhưng rồi hít sâu một hơi, bước vào phòng mình.

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, cả điểm thi như vỡ òa. Từng tốp học sinh lục tục kéo ra khỏi phòng, tiếng bước chân, tiếng trò chuyện rộn ràng cả sân trường. An Dư thu dọn giấy bút, ôm chặt hộp bút trong tay, hít sâu một hơi trước khi bước ra khỏi phòng.

Ngoài sân, nắng đầu hạ chiếu rực rỡ, từng tia sáng chói lòa phản chiếu xuống gạch lát sân loang loáng. Dòng người đông đúc, đủ sắc áo đồng phục chen vai nối gót, âm thanh ồn ào như sóng biển.

Giữa biển người ấy, ánh mắt An Dư vô thức lướt qua, rồi khựng lại. Cách đó không xa, bên ngoài cổng trường, Tống Dư Niên đứng thẳng lưng, dáng người cao lớn nổi bật hẳn lên giữa đám đông. Cậu mặc chiếc áo sơ mi mỏng, tay đút túi quần, ánh mắt sâu thẳm quét qua đám người chỉ để tìm một bóng dáng.

Khoảnh khắc ấy, dù bao nhiêu người chen chúc, An Dư vẫn nhìn thấy cậu. Tim cô nhảy một nhịp thật mạnh.

Khi cô bước ra khỏi đám đông, Tống Dư Niên lập tức bước về phía trước. Ánh mắt cậu dừng trên gương mặt ửng đỏ vì nắng của An Dư, giọng trầm thấp vang lên, bình thản mà dịu dàng: “Ổn chứ?”

An Dư hơi ngẩn người, rồi gật đầu thật nhanh. Đúng lúc này, phía bên kia, ba dượng và mẹ Trình đã chen tới gần. Tống Dư Niên thoáng dừng lại, ánh mắt trầm ổn, khẽ gật đầu chào người lớn. Rồi cậu nghiêng người, hạ giọng nói với An Dư:

“Tối nhắn cho tôi.”

Đôi má cô thoáng nóng lên. Giữa chốn đông người, cô chỉ dám gật đầu vội vã, rồi cúi thấp đầu, bước nhanh về phía cha mẹ đang chờ. Nhưng khi đi được vài bước, trái tim lại không kìm nổi, cô khẽ quay đầu.

Dưới nắng chiều, bóng dáng cao lớn ấy vẫn đứng đó, ánh mắt như còn dõi theo. Gió từ biển thổi qua, lay động vạt áo sơ mi trắng, khiến cảnh tượng càng khắc sâu hơn vào trong mắt thiếu nữ.

An Dư chớp mắt một cái, rồi quay đi, ôm chặt cặp trong lòng. Bàn tay nhỏ vô thức siết lại, trong tim nảy lên một nhịp ngọt ngào khó gọi tên.

Tối hôm đó, sau bữa cơm, An Dư trở về phòng. Cửa sổ mở hé, hương hoa nhẹ nhè ở khóm hoa ngoài vườn thổi vào, lay động từng sợi tóc mai.

Điện thoại trên bàn khẽ rung. Một tin nhắn mới hiện lên:

YN: [Về nhà rồi chứ? Có mệt không?]

An Dư ngẩn người, rồi vô thức mím môi cười. Đầu ngón tay lướt nhanh trên màn hình:

[Về rồi. Không sao.]

Một lát sau, lại thêm một tin nhắn nữa:

YN: [Ngủ sớm đi. Ngày mai còn phải thi.]

Cô ôm điện thoại trong lòng bàn tay, ánh sáng màn hình phản chiếu lên đôi mắt trong veo. Trái tim thiếu nữ run rẩy, từng nhịp đập dồn dập như muốn vỡ tung trong l*иg ngực.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, dòng chữ đơn giản kia lại giống như một sợi chỉ đỏ, quấn quanh trái tim cô, khiến mọi lo lắng đều dịu xuống.

Cô gõ vài chữ ngắn gọn: [Tớ biết rồi. Ngủ ngon nhé.]

Rồi đặt điện thoại xuống, chui vào chăn. Nhưng mãi lâu sau, ánh mắt vẫn còn sáng rực, khóe môi cong cong chẳng dứt.

Sáng hôm sau, là ngày thi cuối cùng, thành phố Vân Thành lại ngập trong nắng gắt. Từng đoàn học sinh nối nhau đi vào cổng trường, tiếng giục giã, tiếng dặn dò vang khắp nơi.

An Dư ngồi ở ghế sau xe, hai tay ôm chặt cặp. Hôm nay vẫn là Ba dượng Trương Hữu Quân và mẹ Trình Nhu đưa cô đi:

“Cố gắng thêm hôm nay nữa thôi, An Dư. Sau này nghỉ ngơi cũng không muộn.”

Cô gật đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Vâng.”

Ánh nắng phản chiếu qua cửa kính, rọi xuống gương mặt thiếu nữ. Hôm nay là sinh nhật mười tám của cô. Ý nghĩ ấy thoáng lướt qua khiến ngực cô khẽ rung lên, trái tim đập mạnh hơn một nhịp.

Xe dừng trước điểm thi. An Dư bước xuống, theo dòng người tiến vào. Cô vô thức đưa mắt tìm một bóng dáng quen thuộc, nhưng trước cổng trường đông nghịt, không thấy Tống Dư Niên đâu cả.

Khoảnh khắc ngẩn ngơ, cô cắn môi, rồi tự trấn an chắc cậu ấy vào phòng rồi. Nghĩ vậy, An Dư không nghĩ ngợi thêm, nhanh chóng bước vào khu thi.

Thi xong buổi sáng, An Dư về nhà thay đồng phục, giặt mặt mũi qua loa rồi đứng thật lâu trước gương. Cô tết gọn mái tóc dài, kẹp thêm chiếc nơ nhỏ mà mẹ tặng từ năm trước. Trong balo chẳng có gì ngoài vài tờ giấy nhớ, một cuốn nhật ký mỏng, và một trái tim đang đập loạn.

Buổi chiều, cô bước đến gốc phong trước cổng trường nơi từng hẹn. Cây phong xanh mướt, lá xao xác trong gió, ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá, in bóng loang loáng trên mặt đất. Dưới bầu trời rực nắng, bóng dáng cô gái nhỏ đứng chờ trở nên đơn độc mà kiên nhẫn.

Một giờ trôi qua. Người ra người vào, xe cộ lướt ngang, từng tốp học sinh bàn tán rời trường. An Dư vẫn đứng đó, hai tay siết chặt quai balo, mắt không ngừng nhìn ra xa, hy vọng bóng hình quen thuộc xuất hiện.

Hai giờ trôi qua. Cơn gió từ biển thổi đến càng thêm oi nồng, mang theo mùi mặn chát. Mồ hôi thấm ướt sau gáy, lòng bàn tay cũng lạnh ngắt. Cô ngồi xuống ghế đá gần đó, lật mở điện thoại ra, bấm số gọi.

Tiếng chuông kéo dài trong vô vọng.

“Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”

Tim cô như bị bóp nghẹt. An Dư mím môi, cắn chặt đến bật máu, ngón tay run run bấm lại. Vẫn thế. Chỉ có giọng máy vô tình vang vọng.

Ánh mặt trời dần ngả về tây. Hoàng hôn đỏ rực nhuộm cả bầu trời, phản chiếu xuống mặt đường loang loáng như lửa cháy. An Dư vẫn còn đứng đó, hai mắt hoe đỏ, bóng dáng nhỏ bé in dài dưới nắng chiều. Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, hòa vào nền gạch đã hầm lên hơi nóng cả ngày.

An Dư cứ đứng dưới gốc phong ấy. Từng tốp học sinh cuối cùng cũng đã lục tục rời đi, tiếng cười nói tan dần trong gió. Đến khi sân trường chỉ còn ánh đèn vàng leo lét hắt ra từ hành lang, tiếng ve râm ran át đi tất cả, cô vẫn đứng nguyên chỗ cũ, đôi mắt không ngừng quét quanh, mong nhìn thấy dáng người quen thuộc.

Trời tối dần. Nắng hoàng hôn đã tắt, nhường chỗ cho bóng đêm trùm xuống thành phố ven biển. Đèn đường bật sáng, gió biển thổi từng cơn lạnh buốt qua vai áo. Kim đồng hồ trong điện thoại chỉ sáu giờ tối.

Màn hình bỗng sáng, mẹ Trình gọi đến.

“An Dư, con còn ở đâu đấy? Hôm nay là sinh nhật con, mau về đi.” Giọng mẹ xen lẫn lo lắng.

Cô siết chặt điện thoại, hít sâu, rồi lí nhí: “Dạ… con về ngay đây.”

Tắt máy, cô khẽ ngẩng đầu, nhìn quanh thêm một lần nữa. Gốc phong vẫn yên tĩnh, bóng dáng quen thuộc không xuất hiện. Tim cô như bị siết chặt, nặng nề đến khó thở.

Con đường từ trường về nhà tối nay dài hơn mọi ngày. Hàng bàng hai bên rủ bóng, đèn đường trải ánh vàng xuống mặt đất. Gió biển thổi qua, mang theo hơi muối mằn mặn, lùa qua mái tóc dài. Bàn tay nhỏ nắm chặt quai cặp, nhưng đôi vai lại rũ xuống, bước chân lảo đảo như dẫm lên khoảng trống.

Cánh cửa nhà mở ra, hương thơm từ căn bếp tỏa ra ấm áp. Trương Hữu Quân đã mua sẵn một chiếc bánh kem đặt ngay ngắn trên bàn ăn, còn Trình Nhu thì bận rộn bày biện những món ăn giản dị nhưng đầy tình cảm.

“Về rồi à?” Bà ngẩng đầu, thấy dáng vẻ bần thần của con gái thì khẽ chau mày. Nhưng bà chỉ dịu giọng: “Đi rửa tay, rồi ra ăn cơm. Hôm nay là sinh nhật con đấy.”

An Dư khẽ gật đầu, giọng nhỏ xíu, rồi xoay người bước vào phòng tắm. Bóng dáng mảnh khảnh biến mất sau cánh cửa, chỉ còn lại bầu không khí trong nhà thoáng lặng đi một nhịp.

Trong phòng ăn, ánh đèn vàng hắt xuống bàn tròn phủ khăn trắng. Ở giữa đặt chiếc bánh kem màu trắng kem, nến chưa thắp, xung quanh là mấy món ăn phong phú hơn thường ngày cá hấp, thịt kho tàu, gà hầm thuốc bắc, rau xào đủ loại. Trước mặt An Dư còn có một bát mì trường thọ, sợi mì dài, trên mặt rắc thêm hành hoa xanh non, khói bốc lên thơm lừng.

Mẹ Trình múc thêm cho cô một thìa canh nóng, dịu giọng: “Hôm nay là sinh nhật, ăn bát mì trường thọ cho đủ may mắn, sau này mọi chuyện đều thuận lợi.”

“Vâng.” An Dư khẽ đáp, giọng mềm đến mức gần như tan trong không khí. Đôi mắt cụp xuống, nhìn vào bát mì nghi ngút khói mà lòng lại cuộn sóng.

Mẹ Trình múc cho cô một bát canh, giọng ôn nhu: “Ăn nhiều một chút, mấy ngày thi chắc mệt rồi.”

“Vâng.” Cô khẽ đáp, mắt rủ xuống, thìa cơm trong tay đảo qua loa.

Ba dượng Trương Hữu Quân vốn tính tình ngay thẳng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ bần thần ấy thì hơi cau mày, song ông cũng không nói nhiều. Ông chỉ gắp một miếng thịt bỏ vào bát con gái, giọng nghiêm mà dịu:

“Hôm nay là sinh nhật, không được qua loa.”

An Dư ngẩng lên, vội vã gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười. Nhưng đôi mắt vẫn hoe đỏ, như có tầng sương mỏng bao phủ. Trong nhà là không khí ấm áp của một bữa cơm sum vầy, nhưng trái tim cô lại vắng đi một khoảng, chỗ trống ấy cứ lặng lẽ đau nhói, cô cảm thấy bất an.

Khi bánh kem được đẩy ra giữa bàn, ánh nến lung linh bập bùng, phản chiếu trong đôi mắt trong veo của An Dư, tim cô bất giác nghẹn lại.

“An Dư, mau ước đi.” Mẹ Trình khẽ nhắc.

Cô giật mình, ngẩng đầu. Ngọn nến nhỏ lay động theo gió, khói thơm ngọt phảng phất. An Dư chắp tay, nhắm mắt lại.

Trong bóng tối nhắm nghiền ấy, hình ảnh duy nhất hiện lên lại là dáng người cao lớn dưới nắng, ánh mắt trầm ổn, giọng nói trầm thấp.

Mi mắt run run. Lời ước không thành tiếng, chỉ hóa thành một cơn sóng dội mạnh trong tim.

Khi mở mắt ra, cô thổi tắt ngọn nến. Trong tiếng vỗ tay khe khẽ của ba mẹ, nụ cười trên môi An Dư gượng gạo, yếu ớt như ánh nến vừa vụt tắt.

Trong bữa cơm, An Dư cố nuốt từng miếng mà như nuốt vào cả nỗi trống rỗng trong lòng. Chắc cậu ấy bận… thi xong rồi có việc gì đó chưa kịp nhắn thôi. Ý nghĩ ấy lặp đi lặp lại trong đầu như một tấm bùa hộ mệnh, nhưng càng lặp, lòng càng thêm nặng nề.

Xong bữa tối cô phụ mẹ dọn dẹp rồi trở về phòng, bước chân lên cầu thang, lòng bàn tay cô siết chặt điện thoại. Màn hình tối đen, chẳng có lấy một tin nhắn mới.

Cánh cửa phòng khép lại, bóng dáng nhỏ bé ngồi phịch xuống giường. Trái tim nặng trĩu, ánh mắt ngơ ngẩn, như thể mọi sức lực đều bị bỏ lại ở nơi gốc phong chiều nay.

An Dư mở điện thoại, ngón tay run run gõ vài chữ gửi đi:

[Tớ thi xong rồi. Cậu sao rồi?]

Màn hình sáng lóe, tin nhắn “Đã gửi” hiện lên. Trái tim nhỏ đập dồn, chờ một tiếng “ting” hồi âm. Nhưng vài phút trôi qua… rồi nửa giờ… vẫn chỉ là khoảng trống im lìm.

An Dư đặt cằm lên gối nhìn chằm chằm vào màn hình. Thỉnh thoảng lại nhấn mở, lại tắt, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt nhỏ. Đôi mắt trong veo dần ươn ướt.

Thời gian trôi, kim đồng hồ nhích qua từng phút. Ngoài cửa sổ, đêm Vân Thành phủ kín, đèn đường xa xa chớp nháy như những ngôi sao lạnh lẽo.

Cô dựa lưng vào giường, ôm điện thoại trong tay, mắt mỏi dần, đầu óc mơ hồ. Đợi mãi, đợi mãi, mi mắt nặng trĩu. Cô gục xuống gối, thϊếp đi lúc nào không hay.

Nửa đêm, An Dư giật mình tỉnh lại. Căn phòng vẫn yên tĩnh, bóng đèn bàn hắt ánh sáng vàng nhạt. Cô vội cầm điện thoại lên màn hình vẫn tối đen, không có tin nhắn nào đến.

Ánh sáng màn hình phản chiếu trên gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt cụp xuống, thoáng hiện nét buồn bã. Ngón tay run run khẽ chạm viền máy, hít vào một hơi dài, nhưng cuối cùng chẳng còn sức để viết thêm chữ nào.

Cô nằm nghiêng, ôm chặt chiếc điện thoại vào ngực, mắt nhắm lại. Nhưng trong lòng, sóng gợn từng đợt, khiến cô trằn trọc mãi không ngủ nổi. Đến khi hơi thở mỏi mệt, khóe mi vẫn còn ươn ướt, cô mới chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Ngoài kia, đêm Vân Thành tĩnh mịch, chỉ còn tiếng sóng biển vỗ xa xăm như vọng lại nhịp tim bất an của thiếu nữ.