Buổi sáng hôm ấy, lớp 12/1 yên ắng hơn thường ngày. Trên bàn của mỗi học sinh, tờ phiếu đăng ký nguyện vọng đã được gấp ngay ngắn, nằm im như một bí mật nhỏ. Ai nấy đều lặng lẽ, có người che tay viết nốt, có người cắn bút suy nghĩ, không khí trong lớp vì thế căng như sợi dây đàn.
An Dư cúi đầu, bàn tay nhỏ siết lấy tờ giấy của mình. Những con chữ viết tối hôm qua như vẫn còn in rõ trong đầu. Trong căn phòng nhỏ, đèn bàn sáng mờ, bóng dáng cô gái nhỏ ngồi trước phiếu trắng. Ngòi bút dừng mãi chẳng chịu hạ xuống. Hình ảnh những giờ học cùng Tống Dư Niên, giọng trầm thấp khi cậu giảng đề, bàn tay ấm siết lấy tay cô trên xe buýt… tất cả hiện lên, hòa thành một thứ cảm xúc rõ rệt nhưng không gọi tên được.
Cuối cùng, dòng chữ “Đại học Vân Thành”, ngành “Báo chí Truyền thông” được viết xuống, từng nét chữ có phần run nhưng kiên định. Khi đặt bút xuống, trái tim cô đập mạnh như vừa ký vào một cam kết với chính mình.
Giờ ra chơi, hành lang từng tốp người, rời đi âm thanh vang dội, đầy tiếng thảo luận. Tiếng ghế dịch ra sau vang lên. Tống Dư Niên đứng dậy, tờ giấy gấp gọn trong tay, dáng người cao thẳng.
An Dư vẫn ngồi đó, ôm chặt phiếu nguyện vọng, ánh mắt còn ngẩn ngơ như đang chìm trong suy nghĩ.
Cậu quay đầu nhìn, rồi khẽ cúi người, ngón tay dài gõ nhẹ lên trán cô một cái. Giọng trầm thấp, mang theo ý cười mờ nhạt: “Em không đi hửm?”
An Dư giật mình, đôi mắt mở to, rồi vội vàng ôm phiếu đứng bật dậy.
“Đi… đi chứ.” Giọng nhỏ như muỗi, gò má thoáng hồng.
Tống Dư Niên không nói thêm, chỉ xoay người bước ra cửa. Bóng dáng cao lớn ấy như tự nhiên trở thành nhịp dẫn, để cô gái nhỏ rón rén đi theo phía sau.
Ra khỏi lớp, hành lang rộng dài mở ra trước mắt. Ánh nắng mùa xuân rọi xiên qua ô cửa kính cao, loang loáng thành từng mảng sáng vàng nhạt trên nền gạch sạch bóng. Ngoài kia, gió luồn qua khe cửa, kéo theo tiếng lá xào xạc lẫn mùi hương hoa thoang thoảng trên sân trường.
Tống Dư Niên đi trước nửa bước, bóng dáng cao lớn như che bớt cơn gió còn hơi lạnh lùa thẳng vào hành lang. Một tay cậu đút túi quần, tay kia kẹp chặt tờ phiếu, bước chân vững vàng, thong dong.
Ngay phía sau, An Dư ôm sát tập giấy vào ngực, dáng vẻ gầy nhỏ lọt thỏm trong chiếc áo khoác rộng. Mỗi khi cơn gió lùa qua, vạt áo dài phấp phới theo nhịp bước, mái tóc buộc cao cũng khẽ lay động.
Khoảng cách không xa, nhưng mỗi bước của cậu lại khiến cô cảm thấy như có một sợi dây vô hình kéo mình đi theo. Ánh sáng hắt từ cửa sổ chiếu xuống, bóng hai người song song trải dài trên nền gạch, một lớn một nhỏ, thẳng tắp mà ăn khớp đến kỳ lạ.
Đi ngang qua vài lớp học khác, thỉnh thoảng có tiếng bàn ghế dịch chuyển, tiếng trò chuyện râm ran vọng ra. Vài ánh mắt tò mò thoáng liếc nhìn, nhưng cậu trai chẳng buồn để tâm, dáng đi vẫn bình thản, ung dung như thể chuyện này vốn dĩ tự nhiên.
An Dư thì lại khác, mỗi lần cảm nhận có ánh mắt nào đó rơi lên mình, tim lại nhảy dựng. Cô khẽ cúi đầu, ngón tay vô thức siết chặt mép áo, nhưng khóe môi không kìm được vẫn cong cong.
Phía trước, Tống Dư Niên liếc nhẹ qua cửa kính, thấy cái bóng nhỏ phía sau mình loạng choạng bám sát, bờ môi cậu cũng khẽ nhếch, nhưng không quay đầu, chỉ bước chậm lại một nhịp.
Gió mùa thổi dài theo hành lang, nhưng giữa hai bóng dáng song song, dường như lại có một lớp ấm áp mơ hồ, lặng lẽ mà vững vàng.
Văn phòng giáo viên sáng đèn vàng, không khí nghiêm trang. Bàn giáo viên kê ngay ngắn, trên đó đã có vài xấp phiếu nguyện vọng xếp chồng.
Tống Dư Niên bước lên trước, đặt tờ giấy gọn gàng xuống. Chữ “Đại học Vân Thành” hiện rõ dưới ánh đèn, sắc nét như chính dáng người cậu. Thẳng thắn, mạnh mẽ, dứt khoát.
Ngay sau đó, An Dư cũng đặt tờ giấy của mình cạnh bên. “Đại học Vân Thành.” Hàng chữ nghiêng nghiêng, nét bút nhỏ nhắn nhưng đầy kiên định, như muốn khắc sâu một lời hứa thầm lặng.
Hai tờ giấy nằm sát nhau, hai cái tên liền kề. Một là Công nghệ thông tin lý trí, logic, con đường rực rỡ. Một là Báo chí Truyền thông ngôn từ, cảm xúc, ước mơ dịu dàng.
Giáo viên chủ nhiệm ngẩng đầu lên, mắt thoáng ngạc nhiên sau gọng kính. Bà lật nhanh qua hai tờ phiếu, hàng chữ “Đại học Vân Thành” hiện rõ, liền kề nhau.
“Được rồi. Tống Dư Niên, em về lớp trước đi. An Dư, em ở lại một lát.”
Cậu thiếu niên gật đầu, trước khi xoay người thì ánh mắt liếc về phía An Dư. Khóe môi khẽ cong, miệng mấp máy không tiếng: “Tôi ở ngoài đợi em.”
Vành tai An Dư lập tức đỏ ửng, đôi mắt khẽ run, chỉ biết gật gật đầu.
“Ngồi xuống đi.” Giọng giáo viên vang lên, kéo cô về thực tại.
Ánh mắt sau gọng kính dừng lại lâu hơn trên tờ phiếu của An Dư.
“An Dư, em quyết định thi vào Vân Thành thật sao? Đây là quyết định của chính em… hay có ai đó tác động?”
Tim An Dư khựng lại, ngón tay siết chặt mép áo đến trắng bệch. Ánh sáng đầu hè hắt vào cửa sổ, chiếu nghiêng xuống vai cô, nóng rát như thiêu đốt. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô liếc về phía cửa.
Bóng dáng cao lớn quen thuộc vẫn đứng ở đó, bờ lưng thẳng tắp, yên lặng như một bức tường. Sự trầm ổn ấy khiến lòng cô chùng xuống, như có thêm sức mạnh.
Hít sâu một hơi, An Dư khẽ ngẩng đầu, giọng nhỏ nhưng rõ ràng: “Vâng… là quyết định của em. Em muốn thử.”
Giáo viên chủ nhiệm im lặng một lát, rồi chậm rãi nói: “Cô biết em chỉ mới chuyển trường chưa lâu. Thành tích trước kia còn chênh lệch khá nhiều. Năm ngoái, điểm chuẩn của Vân Thành ít nhất cũng phải trên 550. Nghĩa là em còn phải nâng thêm khá nhiều. Em chắc mình chịu được áp lực này chứ?”
An Dư mím môi, hàng mi run run, nhưng ánh mắt lại sáng lên, kiên định hơn bao giờ hết. “Em chắc chắn… em sẽ làm được, thưa cô.”
Trong khoảnh khắc ấy, cả căn phòng im phăng phắc. Giáo viên chủ nhiệm nhìn cô gái nhỏ ngồi trước mặt, khóe môi khẽ cong lên, lộ ra nụ cười hiếm hoi. “Rất tốt. Cứ giữ vững nhịp độ này. Cô sẽ chờ giấy đậu đại học của em.”
An Dư cúi đầu, trái tim đập thình thịch, nhưng khóe môi cũng cong cong. Tờ phiếu trên bàn nằm kề ngay phiếu của Tống Dư Niên, hai cái tên sáng rõ, như hai con đường song song đã được định sẵn.
Cánh cửa văn phòng khẽ mở ra, An Dư bước ra ngoài. Mấy ngón tay siết chặt mép áo đồng phục, lòng bàn tay vẫn còn hơi ẩm mồ hôi.
Ngay hành lang, Tống Dư Niên đang dựa vào lan can, ánh nắng xiên hắt xuống vẽ thành một vệt sáng trên vai áo cậu. Nghe tiếng cửa, cậu nghiêng đầu lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Chỉ một thoáng thôi, vành tai An Dư đã đỏ lựng.
Không nói nhiều, cậu sải bước tới, nhẹ giọng: “Xong rồi?”
An Dư gật gật, giọng lí nhí: “Ừm.”
Khóe môi Tống Dư Niên khẽ cong: “Đi thôi, không phải em muốn uống sữa khoai môn à?”
Bóng dáng cao lớn ấy như tự nhiên kéo theo, để cô gái nhỏ ngoan ngoãn bước sóng đôi bên cạnh. Dưới ánh nắng đầu hè, hai bóng dáng một cao một nhỏ, một cúi đầu một ngẩng đầu mắt khẽ cong trải dài trên nền gạch sáng loáng, song song mà thẳng tắp.
Từ sau ngày nộp nguyện vọng, bầu không khí trong lớp 12/1 dần trở nên căng thẳng như sợi dây đàn sắp đứt. Bảng đen chẳng còn khoảng trống, chi chít công thức, dàn ý, từ khóa. Bàn giáo viên chất cao từng xấp đề cương, phát đi rồi lại phát thêm, dày cộp đến mức làm học sinh thở dài liên tục. Trong lớp, tiếng bút bi loạt xoạt, tiếng lật giấy sột soạt, tiếng giáo viên giảng giải khàn đặc vì lặp đi lặp lại tất cả như bản nhạc nền cho tháng ngày nước rút.
An Dư cũng bị cuốn vào guồng quay đó. Mỗi buổi sáng, cô vẫn thấy Tống Dư Niên đứng chờ dưới ngõ, áo sơ mi trắng giản dị, dáng người cao gầy nổi bật dưới nắng. Cậu không nói nhiều, chỉ nhìn thoáng qua rồi đưa cặp lấy cho cô, động tác như một thói quen đã khắc sâu. Đến trường, hai người bước vào cùng nhau, ánh mắt nhiều bạn bè thoáng lướt qua, xì xào rồi lại cắm cúi vào bài vở.
Buổi trưa, căn-ten đầy tiếng ồn, mùi cơm nóng phả ra. Hai người ngồi cùng một bàn nhỏ, không quá gần cũng chẳng xa. An Dư gắp rau, cúi đầu ăn ngoan ngoãn. Tống Dư Niên thì thong thả, thỉnh thoảng liếc cô, khẽ gõ đầu đũa vào khay cơm nhắc: “Nhìn gì đó, lo ăn đi.”
Buổi tối, khi màn đêm phủ xuống thành phố, trong căn phòng nhỏ nhà An Dư, ánh đèn bàn lại sáng. Màn hình điện thoại đặt sát tập vở, hình ảnh quen thuộc của Tống Dư Niên hiện lên. Cậu giảng đề với giọng trầm thấp, từng bước logic rõ ràng. Cô cắm cúi ghi chép, ngón tay thoăn thoắt chạy trên mặt giấy. Mỗi khi An Dư ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt cậu nhìn thẳng qua màn hình, trái tim lại lỡ một nhịp.
Có những buổi tối sau bữa cơm, An Dư mang tập vở lên phòng, bật đèn bàn sáng rực. Trên màn hình điện thoại, giọng nói trầm thấp quen thuộc vang ra từng chút, đều đặn giảng giải từng bài tập khó. Mẹ Trình thường thấy cảnh Tống Dư Niên đưa con gái mình đi học, lại còn giảng bài về đêm. Bà nhìn mãi, trong lòng vừa an tâm lại vừa lo lắng.
Tối hôm đó, bà bưng một chén lê hấp đường phèn còn nóng hổi lên gõ cửa.
“An Dư?”
Tiếng gõ khẽ khiến An Dư giật mình. Tay vội úp điện thoại xuống bàn, kéo một tập vở dày đè lên.
“Mẹ… mẹ vào đi.”
Cửa mở ra, hơi nóng từ chén lê tỏa ra thơm dịu. Mẹ Trình bước vào, ánh mắt lướt qua bàn học bừa bộn nào là đề cương, sách tham khảo, chồng bài thi chấm đỏ kín lề.
Mẹ Trình đặt chén lê hấp đường phèn xuống bàn, ánh mắt dừng lại trên chồng sách vở và đề cương cao ngất, khẽ chau mày. Mẹ Trình ngồi xuống mép giường, ánh mắt dừng lâu trên đôi mắt mệt mỏi nhưng sáng rõ của con. Bà ngập ngừng một chút rồi hỏi khẽ:
“Thường ngày mẹ thấy thằng bé kia đưa con đi học, tối lại nghe giọng con trò chuyện trong phòng… Nó kèm con học sao?”
An Dư sững người, ngón tay siết chặt mép bút. Sau một thoáng, cô khẽ gật đầu, giọng mềm mại nhưng nghiêm túc:
“Vâng…”
“Ngày nào cũng thấy con học khuya thế này… Hay để mẹ mời một gia sư về cho con nhé? Như vậy cũng đỡ làm phiền bạn bè.”
An Dư giật mình, tay nắm chặt mép áo, vội lắc đầu: “Không cần đâu mẹ! Mời gia sư tốn kém lắm… Con… con chỉ hỏi cậu ấy mấy bài khó thôi, không phiền gì đâu.”
Mẹ Trình vẫn nhìn chăm chú, ánh mắt vừa nghiêm vừa lo.
“Con chắc chứ? Dựa vào bạn mãi cũng không được. Mẹ chỉ sợ con vì ngại mà không dám nói ra.”
An Dư cắn môi, tim đập thình thịch. Cô cúi đầu, giọng nhỏ dần nhưng lại rõ ràng: “Cậu ấy giúp con nhiều lắm… Con không kéo chân cậu ấy là may rồi. Con… còn phải cảm ơn cậu ấy nữa.”
Nói xong, gò má An Dư nóng bừng, ngay cả vành tai cũng đỏ lên. Điện thoại dưới lớp vở vẫn sáng, cuộc gọi chưa hề kết thúc. Người ở đầu bên kia nghe rõ từng câu từng chữ, khóe môi khẽ cong, trên màn hình ánh mắt sâu dịu, chứa chút ý cười mơ hồ.
Mẹ Trình khẽ thở dài, đưa tay vuốt tóc con gái: “Được rồi. Nhưng đừng thức khuya nữa. Có học cũng phải giữ sức khỏe.”
An Dư gật đầu, lí nhí đáp: “Dạ…”
Cửa khép lại, cô thở phào, vội lật vở ra, kéo điện thoại lên. Màn còn đang ở chế độ cuộc gọi video. Ánh mắt sâu xa, khóe môi khẽ cong, trên môi còn treo một nụ cười nhàn nhạt của Tống Dư Niên in vào mắt cô.
An Dư: “…”
An Dư ngẩn người nhìn màn hình, cả gương mặt như nóng ran. Hai tay luống cuống muốn tắt đi, nhưng chưa kịp chạm, giọng nói trầm thấp quen thuộc đã vang lên từ loa:
“Thì ra… em nói sau lưng tôi thế à?”
An Dư sững lại, đôi mắt mở to, vành tai đỏ muốn nhỏ ra máu.
“Cậu… cậu nghe hết rồi?”
Khóe môi Tống Dư Niên khẽ cong, ánh mắt lấp lánh ý cười mờ nhạt.
“Hửm? Tôi có nghe gì đâu.”
An Dư ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to, thấy cậu cười, thì lại chôn đầu xuống đống bài tập giọng rầu rĩ: “Cậu… cậu rõ ràng nghe hết rồi còn giả vờ!”
Cậu dựa hẳn người ra sau ghế, vẻ mặt bình thản, giọng lại trầm thấp kéo dài:
“Thật sao? Tôi chẳng nghe được gì cả… chỉ thấy có người vừa đỏ mặt vừa cúi gằm thôi.”
“…” An Dư cứng họng, hai tay siết mép vở, vành tai nóng ran như sắp bốc khói.
Cậu thiếu niên ở đầu bên kia màn hình khẽ nhếch môi, nụ cười càng sâu hơn, nhưng vẫn giả bộ như không có gì.
“Thôi, đừng ngẩn ra nữa. Tiếp tục giải nốt bài kia đi.”
An Dư mím chặt môi, cúi đầu lật vở, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Nhưng trái tim nhỏ bé thì đập dồn dập, từng nhịp như muốn nhảy khỏi l*иg ngực.
“Tch…” Tống Dư Niên khẽ bật cười, giọng trêu: “Đúng là mèo con nhỏ, chỉ cần bị dọa một chút là hoảng loạn rồi.”
An Dư đỏ bừng cả mặt, ngẩng lên trừng cậu một cái rồi lại cúi gằm xuống, mái tóc dài che nửa gò má. Động tác vụng về, đôi mắt tròn xoe, cái cách cô siết chặt bút chẳng khác nào một chú mèo nhỏ bị trêu chọc, lông xù lên giận dỗi nhưng chẳng có cách nào phản kháng.
Tống Dư Niên nhìn vậy, nụ cười càng rõ. Trong đáy mắt, ánh sáng như hòa tan vừa buồn cười, vừa xót xa, vừa muốn đưa tay xoa nhẹ để dỗ dành.
Nhiều đêm như vậy, cô học đến mức ngủ gục trên bàn, bút rơi khỏi tay, gò má in hằn vết mực. Nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh cùng Tống Dư Niên học cùng một trường đại học là trái tim cô mềm nhũn, như có dòng nước ấm lặng lẽ chảy khắp l*иg ngực.
Cuối tháng Ba, khi những cơn gió xuân đã bắt đầu len lỏi qua hàng cây, mang theo mùi hoa ngọc lan lẫn trong khí lạnh cuối mùa, khối 12 bước vào kỳ thi thử toàn trường. Cả lớp 12/1 như phủ một tầng không khí căng thẳng khác thường. Bàn ghế được kê lại ngay ngắn, giấy trắng tinh tươm trải trên bàn, ai nấy đều ngồi nghiêm, gương mặt thấp thoáng lo âu. Đây là lần thử sức quan trọng, là thước đo thực tế nhất trước kỳ thi đại học sắp tới.
Hôm ấy, An Dư không được xếp cùng phòng với Tống Dư Niên. Cô cầm phiếu báo danh, bước chân theo dòng người đến phòng thi, tim đập dồn dập. Khi đẩy cửa bước vào, ánh mắt cô chạm phải Giang Mặc. Cậu ta vẫn cao thẳng, áo sơ mi trắng phẳng phiu, sống lưng dựa nhẹ vào ghế. Nhìn thấy cô, ánh mắt thoáng hiện chút kinh ngạc rồi gật nhẹ một cái, như lời chào thầm lặng.
An Dư cúi đầu, mái tóc dài rũ xuống che đi nửa gương mặt, tim khẽ run, lập tức bước nhanh về chỗ ngồi. Căn phòng rộng im phăng phắc, chỉ còn tiếng giấy đề thi được phát loạt soạt, tiếng giày của giám thị gõ nhịp trên nền gạch.
Đề thi mở ra, hàng chữ in rõ ràng như bức tường sừng sững trước mắt. Bàn tay nhỏ cầm bút thoáng run, nét chữ đầu tiên còn nghiêng ngả. Nhưng dần dần, nhịp thở ổn định trở lại, từng con chữ hiện ngay ngắn, rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn. Giống như trái tim vừa được giữ nhịp, không còn run rẩy như lúc đầu.
Trong suốt buổi thi, tiếng bút bi sột soạt vang khắp gian phòng, hòa cùng tiếng lật giấy vụn vặt. Thỉnh thoảng có tiếng ho nhẹ, tiếng ghế dịch chân kẽo kẹt, nhưng ngoài ra, bầu không khí vẫn đặc quánh sự nghiêm túc.
An Dư nghiêng đầu thoáng nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, ánh nắng cuối xuân rọi xuống tán cây, in bóng rung rinh lên mặt tường. Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng nhớ tới câu nói của Tống Dư Niên:
“Vậy thì bắt đầu từ hôm nay. Tôi giúp em.”
Hàng mi khẽ run, ánh mắt sáng lên. Bút trong tay cũng đi nhanh hơn, dứt khoát hơn. Cô biết, kỳ thi này không chỉ để đo thành tích, mà còn là bước thử sức để tiến gần thêm một chút đến nơi cậu đang hướng tới.
Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, âm thanh lan khắp hành lang dài. Giám thị thu bài, từng xấp giấy được gom lại, cả phòng dần trở nên ồn ã hơn sau mấy tiếng đồng hồ im phăng phắc.
An Dư đặt bút xuống, bàn tay nhỏ còn in vết mực xanh nhòe. Cô khẽ thở ra, thu dọn thước kẻ, bút chì, gom hết vào hộp bút. Trong lúc ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trái tim cô bỗng dừng lại một nhịp.
Ở phía hành lang đối diện, ngay chỗ bức tường trắng, Tống Dư Niên đứng dựa hờ, dáng người cao thẳng, bóng in dài dưới ánh nắng chiều cuối tháng Ba. Một tay cậu đút túi, một tay kẹp vở, ánh mắt hờ hững nhìn về phía cửa phòng thi nhưng trong đáy mắt lại như chỉ chờ một người.
An Dư thoáng ngẩn ngơ, đôi mắt sáng lên.
“Đề hôm nay thật khó.” Giọng trầm khàn của Giang Mặc vang bên cạnh, kéo cô trở lại. “Cậu làm được hết không? Toán có hai câu cuối… chắc nhiều người bỏ.”
An Dư giật mình, quay sang. Khoảng cách gần đến mức cô nhìn thấy rõ nốt ruồi nhỏ bên xương quai xanh của cậu ta, đôi mắt mang chút ý cười.
“À… tớ…” Cô lúng túng, bàn tay vội siết chặt hộp bút. “Tớ cũng thấy khó, nhưng… tớ làm xong rồi.”
Giang Mặc thoáng cười, ánh mắt sâu thêm, khẽ rút tờ giấy nháp trong ngăn bàn ra:
“Không ngờ. Cậu tiến bộ nhanh thật. Có thể ghi cho tôi cách cậu giải được không? Ở chỗ này, cậu…”
“An Dư, em còn chờ gì vậy?”
Một giọng trầm thấp bất ngờ vang lên từ cửa, cắt ngang câu nói của Giang Mặc.
An Dư ngẩng phắt đầu, cả người thoáng sững lại. Tống Dư Niên đứng ở đó, dáng người cao lớn lấp ánh sáng sau lưng. Cậu không nhanh không chậm bước vào, ánh mắt điềm tĩnh nhưng sâu lắng, thản nhiên dừng trên cô.
Không khí chợt nặng xuống. Giang Mặc khựng lại, ánh mắt thoáng tối đi, bàn tay cầm tờ giấy nháp siết chặt.
An Dư vội đứng bật dậy, cúi đầu lí nhí:
“Xin lỗi, mình… đi trước nhé.”
Nói xong, cô ôm chặt hộp bút, gần như chạy nhỏ bước về phía Tống Dư Niên. Cậu chỉ khẽ nghiêng người nhường đường, không nói thêm gì. Trong ánh nắng cuối tháng Ba, bóng dáng hai người sóng bước kéo dài trên hành lang. Gió xuân nhè nhẹ thổi qua, vài tán lá rung rinh ngoài cửa sổ.
Trên hành lang, tiếng giày gõ nhẹ trên nền gạch. Ánh sáng vàng nhạt hắt qua khung cửa sổ, kéo bóng hai người thành một dài một ngắn. Tống Dư Niên bất chợt đưa tay xoa đầu cô một cái. Động tác thản nhiên, giọng nhàn nhạt:
“Hôm nay làm được không?”
Mái tóc dài rối loạn, vài sợi vương trước trán. An Dư đỏ mặt, vội cúi gật gật đầu, ngượng ngùng vén tóc ra sau tai, vành tai nóng bừng như bị bắt gặp bí mật.
Tống Dư Niên liếc nhìn, khóe môi khẽ cong, không nói thêm gì, chỉ bước chậm lại nửa nhịp để chờ cô. Trước khi rẽ khỏi hành lang, Tống Dư Niên khẽ ngoái đầu, ánh mắt lạnh lẽo lia qua phía cửa phòng thi. Giang Mặc vẫn đứng đó, tay cầm tờ nháp dở dang, ánh mắt sâu trầm.
Cái nhìn kia ngắn thôi, nhưng đủ sắc bén như một lưỡi dao mỏng, không cần lời mà cũng rõ ràng mang ý cảnh cáo. Sau đó, cậu thu lại tầm mắt, bước đi, dáng vẻ bình thản đến mức như chưa từng xảy ra điều gì.
Bóng dáng hai người dần khuất nơi khúc rẽ, một cao lớn trầm ổn, một nhỏ nhắn ngoan ngoãn, khoảng cách gần đến mức không kẽ hở.
Sau lưng, trong phòng thi, Giang Mặc lặng lẽ dõi theo. Tờ nháp trong tay còn dang dở, ánh mắt anh dần trầm xuống, sâu như bóng nước mùa xuân.
Cuối tháng Ba, sau mấy ngày thi thử, bảng điểm tổng hợp đã được niêm yết ở văn phòng, đồng thời giáo viên chủ nhiệm cũng mang về lớp để tuyên dương.
Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng xiên qua khung cửa, chiếu vàng nhạt lên từng dãy bàn. Không khí trong lớp 12/1 yên ắng hơn thường ngày, ai nấy đều ngồi thẳng, vừa căng thẳng vừa mong chờ.
Giáo viên chủ nhiệm đặt tập giấy điểm lên bàn, đẩy gọng kính, giọng bình thản nhưng rõ ràng:
“Lần thi thử này, lớp chúng ta có kết quả khá tốt. Học sinh đạt điểm cao nhất toàn khối, vẫn là Tống Dư Niên, tổng điểm 662. Toán đạt điểm tuyệt đối. Rất ổn định.”
Cả lớp xôn xao, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía bàn cuối. Tống Dư Niên ngồi thẳng, lật sách nhàn nhã, như thể thành tích kia chẳng có gì bất ngờ. Nhưng ánh mắt cậu nâng lên thoáng chốc, dừng lại một nhịp trên cô gái nhỏ bên cạnh, rồi lại cúi xuống, khóe môi khẽ nhếch.
“Thứ hai, Trần Vũ Thanh tổng 647 điểm.” Giọng giáo viên vang đều, ánh mắt thoáng gật gù với cô lớp trưởng luôn nghiêm túc và gương mẫu. Cả lớp vỗ tay, vài tiếng trêu chọc: “Không hổ là lớp trưởng, giỏi ghê!”
“Hạng ba và tư, đồng điểm 641 là Hoàng Khải và Lâm Sương.” Hoàng Khải là một nam sinh cao gầy, đeo kính cận dày cộp, vội cúi đầu che đi nụ cười ngại ngùng. Và Lâm Sương là một bạn nữ góc trong cùng hơi ít nói, cũng mang một cặp kính gọng đen dày. Cả lớp lại rộ lên, không khí dần bớt căng thẳng.
Giáo viên chủ nhiệm dừng một nhịp, mắt lướt xuống trang kế tiếp, giọng rõ ràng hơn:
“Hạng 11 An Dư tổng điểm 597. So với lần trước lần này tăng 77 điểm.”
Lớp học thoáng lặng đi một nhịp. Tiếng lá bàng ngoài sân xào xạc lọt qua cửa sổ, gió xuân thổi lay rèm trắng, nhưng bên trong cả không gian như đông cứng. Một giây sau, vài tiếng xì xào vang lên:
“Wow… tăng gần tám mươi điểm á?”
“Ghê vậy… chỉ thiếu ba điểm nữa thôi là 600 rồi.”
An Dư khựng lại, sống lưng cứng ngắc. Bàn tay nhỏ siết chặt mép vở, móng tay in hằn lên giấy. Cô cảm giác từng ánh mắt đang hướng về mình, vừa tò mò vừa ngạc nhiên, khiến gò má nóng bừng.
“Tiến bộ rất đáng khen.” Giáo viên chủ nhiệm mỉm cười, giọng chậm rãi: “Nhưng nhớ, càng thế này càng phải giữ nhịp độ, đừng vì chủ quan mà trượt dốc. Cố gắng nhé.”
An Dư gật đầu thật nhanh, giọng lí nhí: “V… vâng.”
Trong tiếng vỗ tay rải rác, An Dư cúi gằm đầu, vành tai đỏ hồng, ánh mắt trốn tránh không dám nhìn ai.
Ngay khoảnh khắc ấy, dưới gầm bàn, một viên kẹo khoai môn được nhét khẽ vào lòng bàn tay cô. Cô giật mình ngẩng lên, ánh mắt lúng túng chạm phải nửa gương mặt nghiêng của Tống Dư Niên. Cậu vẫn cúi đầu, ngón tay dài lật trang sách, khóe môi khẽ cong lên, chỉ mấp máy rất nhẹ:
“Làm giỏi lắm.”
Trái tim An Dư run lên, nhịp đập như dồn thẳng vào tai. Cô vội cúi đầu, siết chặt viên kẹo trong tay, khóe môi cong cong nhưng lại cố giấu dưới màn tóc. Trên trang bài thi trước mặt, những con số đỏ rực bỗng trở nên rõ ràng đến mức chói mắt nhưng lần này, chúng không còn là gánh nặng, mà như một minh chứng nho nhỏ cho sự cố gắng.
Tan học hôm đó, An Dư nhắc cậu về tài liệu mới cho kỳ thi cao khảo, Tống Dư Niên đã đưa An Dư ghé tiệm sách cũ của chú Hàn. Con phố nhỏ trước cổng trường mùa này bắt đầu lên đèn, ánh sáng vàng phủ mờ vỉa hè, hương ngọt từ quán trà sữa đối diện hòa trong gió, gợi cảm giác quen thuộc.
“Em vào trước đi, nói chú Hàn đưa tập tài liệu tôi để đó.” Giọng cậu trầm, dứt khoát.
An Dư khựng lại, hơi ngẩng đầu: “Còn cậu?”
“Có việc nhỏ.” Tống Dư Niên chỉ đáp ngắn gọn, khóe môi nhàn nhạt cong lên.
Cô mím môi, không hỏi thêm, ôm cặp bước vào tiệm sách. Bên trong ánh đèn vàng ấm áp, mùi giấy cũ và trà thoang thoảng. Chú Hàn nhìn thấy cô liền gật đầu cười, đi vào trong lôi ra sấp tài liệu dày đã kẹp gọn, đặt lên bàn.
“Cái này nhóc Tống nhờ chú giữ hộ. Con đem về học chăm chỉ nhé.”
An Dư vội cúi đầu cảm ơn, hai tay đỡ sấp tài liệu, bước chậm ra cửa.
Đúng lúc ấy, bóng dáng cao lớn từ ngoài ngược sáng bước lại gần. Trong tay Tống Dư Niên là một ly trà sữa khoai môn mát lạnh, mùi ngọt lan tỏa ngay khi tới gần.
“Đưa đây.” Giọng cậu ngắn gọn, cánh tay dài khẽ nghiêng, ôm gọn lấy sấp tài liệu từ tay cô.
An Dư chớp mắt, còn chưa kịp phản ứng thì thấy cậu giơ ly trà sữa lên, đưa về phía mình.
“Cái này… phần thưởng em có được.”
Ánh đèn đường hắt xuống, phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm. Giọng cậu bình thản, nhưng nơi khóe môi lại ẩn ý cười nhẹ, giống như sự nghiêm túc kia vốn chỉ để che giấu điều dịu dàng.
An Dư ngẩn người vài giây, bàn tay nhỏ run nhẹ mới nhận lấy. Môi cô mím chặt, vành tai đỏ bừng.
“Cảm ơn…” Giọng lí nhí, nhẹ hơn cả tiếng gió.
Tống Dư Niên liếc sang, khẽ nhướng mày, bàn tay còn lại siết xấp tài liệu kẹp gọn dưới nách. Cậu xoay lưng, chậm rãi bước ra trước.
“Đi thôi, mèo lười. Về học tiếp.”
Gió xuân lạnh buốt thổi qua, mang theo hơi ngọt từ ly trà sữa mát lạnh. An Dư ôm ly trong tay, tim như bùng nổ, chỉ biết rảo bước theo bóng lưng rộng lớn kia, từng bước từng bước như bị dẫn dắt.
Tối hôm đó, cơm canh dọn ra bàn. Trong bếp còn phảng phất mùi xào nấu, hơi nóng từ nồi canh bắp cải nghi ngút bốc lên. An Dư bưng bát cơm ngồi xuống chỗ quen thuộc, gương mặt vẫn còn vương chút ửng đỏ chưa kịp tan hết từ ban chiều.
Mẹ Trình múc thêm miếng cá kho, đặt vào bát cô: “Hôm nay công bố điểm thi thử rồi phải không? Kết quả thế nào, con gái?”
An Dư giật mình, tay cầm đũa khựng lại một thoáng. Trong đầu thoáng hiện những ánh mắt xôn xao trong lớp, cùng giọng nói trầm thấp mấp máy dưới bàn của Tống Dư Niên: “Làm giỏi lắm.”
Tim cô khẽ rung một nhịp.
Cô cắn môi, đặt bát cơm xuống, giọng nhỏ nhẹ: “Con… được 597 điểm.”
Trong tích tắc, cả bàn ăn im phăng phắc. Mẹ Trình thoáng sững người, đôi mắt mở to. Bên kia bàn, chú Trương ba dượng cô, vừa gắp miếng đậu phụ còn chưa kịp bỏ vào bát, ngón tay khựng lại, suýt rơi cả đũa.
“Bao nhiêu cơ?” Giọng ông khàn đi, mang theo sự kinh ngạc.
“597 ạ.” An Dư lặp lại, giọng rụt rè hơn, ánh mắt không dám ngẩng lên.
Mẹ Trình chớp mắt vài cái, rồi bật cười khẽ, có chút không tin nổi: “Trời đất… lần trước mẹ còn nhớ rõ con chỉ được 520 thôi mà? Một tháng chưa tới, tăng gần 80 điểm?”
An Dư gật gật đầu, ngón tay vô thức xoay chiếc đũa.
Chú Trương đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, nhưng không phải vì giận, mà là vì xúc động quá mức. Gương mặt vốn luôn nghiêm khắc của ông thoáng giãn ra, xen lẫn chút tự hào không giấu nổi: “Con gái nhà mình… thiệt giỏi! Chỉ còn ba điểm nữa là sáu trăm rồi. Thế này thì Vân Thành… không phải không có hy vọng đâu.”
“Là… cậu bạn đó, tên gì mà Tống Dư Niên giúp con phải không?” Mẹ Trình khẽ hỏi, giọng dịu dàng nhưng xen chút thăm dò.
Lời nói vừa dứt, ánh mắt ông lại liếc sang, bất giác nhớ tới bóng dáng cậu học trò cao lớn vẫn hay đưa An Dư đi học về. Trong lòng ông vừa có niềm vui, lại vừa có chút hụt hẫng như củ cải trắng trồng trong vườn bỗng bị heo nhà ai ủi mất.
An Dư mím môi, vành tai đỏ bừng, cúi đầu gật khẽ. Không khí trong bữa cơm hôm ấy chợt trở nên khác lạ. Giữa mùi canh nóng và ánh đèn vàng, nỗi xúc động, tự hào và cả sự lo lắng đan xen, khiến trái tim thiếu nữ nhỏ bé càng thêm dậy sóng.
Chú Trương gắp một miếng thịt bỏ vào bát mình, nhưng động tác nặng nề hơn thường ngày. Ông khẽ hắng giọng, đôi mắt đen sâu dưới hàng mày rậm dừng lại ở con gái:
“Thế… mỗi ngày nó dạy con bao lâu? Cả tối à?”
An Dư ngẩng đầu, mắt mở to như bị bắt quả tang. Đôi đũa trong tay run khẽ, cô lắp bắp: “C… cũng… không hẳn ạ. Chỉ khi nào con có bài khó thì cậu ấy giúp thôi.”
Chú Trương nhíu mày, vẻ mặt cười cười hiền hoà nhưng giọng lại nghiêm nghị hơn: “Cả lớp bao nhiêu học sinh giỏi, sao con không nhờ người khác?”
“Ba…” Mẹ Trình khẽ cắt lời, ánh mắt nghiêm nhẹ. Bà đặt thìa xuống bàn, nhìn sang ông chồng như muốn nhắc:
“Con bé đang tiến bộ thế này, hỏi nhiều làm gì?”
Chú Trương ngừng lại, mím môi. Ông liếc An Dư một cái, thấy cô cúi đầu, đôi tai đỏ bừng, bàn tay nhỏ còn xoay xoay mép bát cơm. Trong lòng ông vừa xót vừa bất lực, chỉ thở dài:
“Thôi, miễn là con chăm chỉ. Nhưng nhớ giữ sức khỏe. Đừng có dại mà thức khuya nhiều, nghe chưa?”
“V… vâng.” An Dư vội gật đầu, giọng nhỏ xíu.
Mẹ Trình nhìn chồng, rồi nhìn con gái, khẽ cười lắc đầu. Bữa cơm tiếp tục, nhưng trong lòng ai nấy đều dậy sóng sự nghiêm túc của ba dượng, sự dịu dàng của mẹ, và sự bối rối đỏ mặt của An Dư tất cả hòa vào, khiến buổi tối hôm ấy như khắc hẳn một vết son trong ký ức.