Sau kỳ nghỉ đông và Tết Nguyên Đán, tiết trời dần chuyển sang đầu xuân. Sân trường vắng vẻ ngày nào nay đã ồn ã trở lại. Những cành cây khẳng khiu bên đường bắt đầu nhú ra chồi non xanh biếc, báo hiệu mùa mới, nhưng trong khối 12 không ai còn tâm trí ngắm cảnh. Bầu không khí căng thẳng như phủ dày trên từng dãy hành lang, trên từng bàn học.
Giáo viên bộ môn liên tục nhắc nhở: “Đây là giai đoạn nước rút, ai lơ là là tự đánh mất cơ hội.”
Bảng đen chi chít chữ, đề cương chất chồng cao như núi, tập bài tập dày đặc đến nỗi An Dư chỉ cần nhìn thôi đã thấy nhức đầu. Trong lớp 12/1, không còn tiếng bàn tán ồn ào như trước mà thay vào đó là tiếng bút bi chạy sột soạt trên giấy, tiếng lật sách đều đều vang lên, xen kẽ với những tiếng thở dài nặng trĩu.
An Dư vẫn ngồi cạnh Tống Dư Niên. Trong bầu không khí căng thẳng ấy, sự hiện diện của cậu chính là niềm an ủi lớn nhất.
Dưới ngăn bàn, đôi khi tay cô lỡ chạm khẽ vào tay cậu. Chỉ một thoáng thôi, nhưng bàn tay to lớn kia vẫn im lặng xoay nhẹ, bao lấy bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của cô, siết một cái thật khẽ rồi lại buông ra, như ngầm trấn an: “Có tôi ở đây.”
Sau giờ học, khi lớp đã thưa người, cả hai thường ở lại thêm. Nhiều buổi chiều, căn phòng tự học chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng bút cọ giấy.
Đèn vàng treo cao trên trần hắt xuống, soi hai bóng dáng song song, một thiếu nữ tóc dài cúi đầu giải đề, một thiếu niên dáng cao dựa lưng vào ghế, nghiêng người xem qua vở của cô.
Có lúc An Dư cau mày vì một bài toán khó, Tống Dư Niên lặng lẽ cầm bút, viết từng bước lời giải ngay vào lề vở, nét chữ cứng cáp, sạch sẽ. Ngón tay cậu vô tình chạm vào mép giấy nơi tay cô đang đặt, làm lòng bàn tay cô hơi tê, tim lại lỡ một nhịp.
Đêm về, cả hai đều mệt rã rời. Nhưng trước khi tắt đèn, điện thoại luôn rung lên một tin nhắn ngắn ngủi.
YN: [Ngủ sớm.]
Dư: [Ừm. Ngủ ngon.]
Chỉ vài chữ đơn giản, không hoa mỹ, không thừa một lời. Thế nhưng mỗi lần nhìn màn hình sáng lên, môi An Dư lại khẽ cong, nỗi mệt mỏi trong ngày bỗng tan biến, chỉ còn niềm ấm áp lấp đầy. Cô ôm gối, cuộn người dưới chăn, tim đập khe khẽ, rồi thϊếp đi trong giấc ngủ bình yên.
Trong giai đoạn căng thẳng nhất của tuổi học trò, hai người vẫn tìm thấy một góc nhỏ ấm áp chỉ thuộc về riêng mình, bình lặng, nhưng vững chãi như hơi thở, như nhịp tim đều đặn.
Một tuần sau, giờ sinh hoạt lớp, cô chủ nhiệm gõ thước lên bàn, giọng không to nhưng cả lớp 12A1 tự khắc im bặt: “Các em lưu ý tuần tới nộp nguyện vọng dự kiến. Cân nhắc kỹ nhé. Đừng ghi cho có. Ghi để… chịu trách nhiệm với chính mình.”
Giấy phát xuống lạo xạo. Trên tờ phiếu là mấy ô trống thênh thang như những ngã rẽ. Không khí trong lớp đặc quánh: người cắn bút, người thì thầm, người chụm đầu nhìn bảng điểm. An Dư cụp mắt, đầu bút lơ lửng trên ô số 1, lòng bàn tay ướt mồ hôi. Vân Thành vẫn nằm sẵn trong đầu, vừa sáng lóa vừa xa.
Cả lớp 12/1 xôn xao. Giấy trắng phát xuống từng bàn, tiếng xào xạc vang như gió quét qua rừng. Có bạn mặt mày phấn khích kể chuyện thi trường mơ ước, có bạn thì cắn bút, cau mày đến trắng trán.
An Dư cầm tờ giấy, bút trong tay run khẽ. Mấy ô trống lạnh lẽo trước mặt như đang hỏi: “Con đường của em là gì?”
Trong đầu cô, ba chữ “Đại học Vân Thành” lặp đi lặp lại, sáng rực rỡ mà xa vời.
Cô cụp mắt, đầu ngón tay bấu mép giấy. Thật lâu, bút vẫn chưa hạ xuống.
Ra chơi, Tống Dư Niên không hỏi “căng không?”, cũng chẳng nói “đừng lo”. Cậu kéo ghế ngồi sát, kẹp tờ giấy trắng vào vở của cô, bình thản vẽ một đường kẻ dọc chia đôi tờ giấy, đặt bút như xếp quân: “Làm bài này trước đã. Bên trái là em giỏi. Bên phải là em thích.”
Cô ngơ ngác nhìn, cậu đã đưa đầu bút:
“Giỏi Văn, Anh, viết tóm tắt.”
Chữ cậu nghiêng nhẹ, gọn và sắc.
“Thích?” Cậu ngước mắt.
An Dư mím môi, viết chậm:
“Viết, Vẽ, Sách, T…” suýt nữa An Dư đã viết tên cậu, cô vội vàng tẩy đi.
“Được.” Cậu gật đầu, kẻ thêm một hàng: Ngành, đường đi phù hợp. Bút chạy roạt roạt:
“Truyền thông (PR, Media), Báo chí, Ngôn ngữ & Biên tập, Quảng cáo, Sáng tạo nội dung. Nếu nghiêng nghệ thuật ứng dụng thì có thể chọn Thiết kế truyền thông thị giác hoặc vẽ, em có thể chọn ngành thiết kế (design).”
Cậu nhìn cô, giọng nhàn nhạt vang lên: “Trường em muốn… là gì?”
Một câu hỏi nhẹ nhàng nhưng như đâm trúng tim. An Dư ngẩng lên, chạm ngay ánh mắt sâu thẳm ấy. Trong khoảnh khắc, cổ họng cô khô khốc, môi mấp máy không thành lời.
“Em…” Giọng nhỏ như muỗi: “Em nghĩ đến Đại học Vân Thành. Nhưng…”
Chữ “nhưng” rơi xuống, đôi mắt cụp xuống, hàng mi dài khẽ run. Cô không dám nói tiếp nỗi lo của mình sợ điểm không đủ, sợ không theo kịp, sợ bị bỏ lại.
Cậu xoay tờ giấy, vẽ nhanh thêm một bảng nhỏ: “Cơ hội 1, Cơ hội 2, Cơ hội 3”.
Bên cạnh là ba cột “Mức khó, Điểm dự kiến, Hợp mình”.
“Cơ hội 1: Ngành Truyền thông hoặc Báo chí. Đại học Vân Thành 570-600 điểm.”
“Cơ hội 2: Ngành tương tự. Đại học Bắc Thành. 400-530 điểm.”
“Cơ hội 3: Trường chắc suất, vẫn đúng định hướng, để không rơi tự do.”
Cô cắn môi: “Nhỡ… em không theo kịp thì sao?”
Cậu đỡ nắp bút, giọng đều đều, ánh mắt không rời cô:
“Nếu không thích, thì đừng chọn. Nếu không hợp, thì hãy đổi đường.”
Ngừng một nhịp, cậu nói chậm hơn, như đóng dấu:
“Em giỏi Văn, Anh. Toán cũng đã tiến bộ hơn rồi. Em có mắt nhìn chi tiết. Truyền thông, Viết, Báo chí là con đường của em. Chọn thứ giúp em muốn dậy sớm và chịu khó khuya mà vẫn thấy xứng đáng.”
Gió hành lang lùa qua, góc tóc cô khẽ rung. An Dư nhìn dòng chữ “Truyền thông, Báo chí” trên giấy, tim đập ổn hơn.
Cậu nghiêng người, dùng bút đánh dấu tròn vào hai chữ “Vân Thành”, viết bên cạnh một mũi tên nhỏ: “Gần hệ sinh thái media, cơ hội thực tập sớm.” Rồi thêm một mũi tên khác: “Nếu không hợp chuyển track Biên Tập hoặc content”
“Còn Thiết kế?” Cô hỏi nhỏ, giọng như chuông bạc rụt rè.
“Có thể là phụ. Học song song kỹ năng. Lên đại học chọn nhánh truyền thông thị giác hoặc học thêm chứng chỉ. Đừng ép mình thi khối không phải sở trường ngay bây giờ.”
Cậu ngẩng đầu, mắt hạ thấp, nói khẽ, đủ cho hai người: “Đường dài thì đổi là chuyện bình thường. Đừng đánh rơi thế mạnh chỉ vì sợ thử.”
An Dư cúi đầu, tay siết chặt bút. Trong ngực, nhịp tim nặng trĩu vừa lo lắng vừa mong chờ.
Tống Dư Niên im lặng vài giây, mắt nhìn chằm vào hàng chữ “Đại Học Vân Thành” mà cô viết nháp. Rồi cậu gõ nhẹ đầu bút xuống bàn, giọng trầm ổn nhưng mang theo chút thử thách:
“Nguyện vọng của em viết là Vân Thành. Nhưng với điểm Toán còn lệch… em phải nâng ít nhất bốn mươi điểm. Đủ gan không?”
An Dư sững người, trái tim như bị ai đó siết mạnh. Đầu ngón tay run lên, nhưng trong ánh mắt thoáng lóe sáng.
Cậu nghiêng người gần hơn, ánh mắt đen sâu nhìn thẳng vào đôi mắt tròn xoe của cô, giọng nói rõ ràng từng chữ: “Chỉ cần em gật đầu, tôi sẵn sàng giúp em.”
Trong tiếng gió ngoài hành lang, câu nói ấy rơi xuống, như một lời cam kết. Ngắn gọn, bình thản, nhưng lại đủ khiến tim An Dư run rẩy.
Cô cắn môi, rồi khẽ gật đầu. Nhỏ thôi, nhưng kiên định.
Khóe môi Tống Dư Niên khẽ nhếch, mắt sâu lại dịu xuống một chút. Cậu thu tờ giấy nháp, gấp lại, nhét vào bìa vở cô, chỉ để lại một câu: “Vậy thì bắt đầu từ hôm nay. Tôi giúp em.”
An Dư lặng đi, bàn tay nhỏ siết chặt cây bút, trái tim đập thình thịch. Cô ngẩng lên, bắt gặp bóng dáng thiếu niên trầm tĩnh bên cạnh. Giữa bầu không khí căng thẳng của lớp 12, chỉ một câu nói, một nụ cười nhạt ấy thôi, cũng đủ biến tờ giấy trống thành con đường mới mở ra.
Tống Dư Niên nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ còn đang ngẩn ngơ bên bàn, khóe môi cong rất nhạt.
“Ngơ ngác gì thế. Tối về tôi gửi em bảng tổng hợp, mấy ngành phù hợp. Giờ thì…”
Cậu đứng dậy, cầm khay sách trên tay cô đặt sang một bên: “… đi ăn cơm.”
An Dư còn chưa kịp phản ứng, đã bị cậu kéo tay ra khỏi lớp.
Căng-tin trường đông nghẹt, tiếng thìa muỗng lách cách, tiếng học sinh bàn tán ồn ào. Hai người chọn bàn cạnh cửa sổ. Cô cúi đầu ăn cơm, rõ ràng trong lòng vẫn còn vương nỗi lo, muỗng gắp miếng rau cũng lơ đễnh rơi xuống khay.
Tống Dư Niên im lặng nhìn một lát, rồi khẽ thở ra. Cậu vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu cô một cái, giọng thấp và dứt khoát: “Có tôi ở đây, em không cần lo.”
An Dư ngẩn ra rồi vội cúi đầu cắm cúi ăn cơm, muỗng xúc đi xúc lại mà chẳng biết mình đang ăn món gì. Vành tai nhỏ nhắn đã đỏ bừng, nóng ran đến mức chẳng dám ngẩng lên nhìn ai. Bên ngoài, tiếng “ồ” của đám học sinh đi ngang càng làm cô lúng túng hơn, chỉ biết gắng ăn cho nhanh, mong chóng kết thúc.
Tống Dư Niên thì vẫn thản nhiên, chẳng hề bận tâm đến những ánh mắt xung quanh. Cậu ăn uống thong thả, thỉnh thoảng liếc qua gương mặt cúi gằm kia, khóe môi khẽ cong, ánh mắt thoáng dịu đi một chút.
Trở về lớp, hành lang vắng hơn. Ánh chiều đổ dài thành từng vệt loang loáng trên nền gạch. Tống Dư Niên đi chậm lại gần cô hơn, giọng nói thấp mà rõ ràng:
“Chiều tan học, em đợi tôi. Tôi đưa em đi kiếm vài tài liệu ở tiệm sách của chú Hàn.”
An Dư thoáng sững người, khẽ gật đầu. Vành tai vẫn còn chưa tan màu đỏ.
Ngay lúc ấy, ở ngã rẽ hành lang, Giang Mặc tình cờ đi tới. Cậu ta dừng bước, nghe rõ từng chữ. Trong mắt Giang Mặc thoáng hiện một tia thâm trầm, rồi nhanh chóng lặng xuống. Dù là học sinh lớp chọn, top 10 của khối, nhưng khoảnh khắc đó, trong lòng cậu lại trào lên một cảm giác khó tả.
Chiều muộn, như đã hẹn, Tống Dư Niên đưa An Dư đến tiệm sách cũ của chú Hàn. Mùi giấy ố vàng xen lẫn hương trà thoang thoảng trong không khí. Cậu chọn một chồng tài liệu khá dày có sẵn, bảo cô mang về tham khảo, từng quyển đều đánh dấu sẵn phần quan trọng.
Tối hôm đó, trong phòng học nhỏ, An Dư ngồi trước bàn, tờ phiếu nguyện vọng đặt bên cạnh. Ngòi bút lơ lửng trên giấy, lòng vẫn chưa quyết. Điện thoại rung lên, màn hình sáng lóa trong căn phòng tối tĩnh lặng.
[Tài liệu ôn tập Toán & Bảng tổng hợp ngành.]
Vài giây sau tiếng chuông reo vang lên trong căn phòng. An Dư giật mình, tay vội vã cầm lên. Trên màn hình hiện cái tên quen thuộc. Trái tim cô thoáng chao nghiêng, đập dồn như muốn phá l*иg ngực.
“Ăn cơm chưa?” Giọng trầm thấp vang ra từ loa, không gấp, cũng chẳng mang âm điệu thừa, nhưng lại khiến sống lưng cô run nhẹ.
“Ừm… rồi.” An Dư trả lời nhỏ như muỗi kêu, mặt đỏ bừng dù biết bên kia không nhìn thấy.
Khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua. Rồi giọng cậu lại cất lên, nhạt nhẽo như gió thoảng, nhưng từng chữ lại rơi xuống tim cô nặng như chì: “Nhớ tôi không?”
Cả người An Dư như đông cứng. Cô cắn chặt môi, tim đập dồn dập đến mức ngay cả tiếng tích tắc đồng hồ trong phòng cũng bị át đi. Mặt nóng ran, tai đỏ đến tận gốc. Cuối cùng, cô chỉ lí nhí một tiếng “Ừm…” Nhẹ đến nỗi gần như tan vào không khí.
Đầu dây bên kia im lặng. Nhưng trong khoảng lặng ấy, An Dư lại nghe rõ tiếng tim mình nện loạn, từng nhịp như đập thẳng vào tai.
Một lát sau, tiếng cười Tống Dư Niên vang lên, trầm thấp, rồi cậu nói cũng ẩn chút dịu dàng:
“Được rồi. Để điện thoại ra xa một chút, bật camera lên. Tôi giúp em làm đề. Ngồi cắm đầu mãi mà không xong thì đến bao giờ?”
“Ơ… ngay bây giờ á?” An Dư hốt hoảng, ngón tay run run bấm vào màn hình.
“Ừ. Mở đi.” Giọng cậu bình tĩnh, không cho cô thoái thác.
An Dư cắn môi, ngập ngừng vài giây, rồi rụt rè đặt điện thoại lên chồng sách, bật camera. Màn hình sáng lên.
Không phải dáng vẻ quen thuộc ở trường, Tống Dư Niên lúc này ngồi trước bàn học của mình, trên người chỉ là một chiếc áo len cổ tròn màu xám đậm, tay áo xắn hờ, dáng ngồi thẳng tắp. Ánh đèn bàn hắt nghiêng xuống, đường nét gương mặt càng rõ, sống mũi cao, đôi mắt hẹp và sâu, thần sắc ôn nhu đến mức khiến cô khó thở.
Ánh mắt ấy vừa rơi xuống màn hình, dừng lại nơi cô gái nhỏ.
An Dư thoáng ngẩn người. Cô mặc bộ đồ ngủ tay dài màu nhạt in hình mèo nhỏ, tóc buộc cao, gương mặt còn vương nét ngây ngô. Màu đỏ ửng trên má lan dần đến vành tai, càng làm cô thêm đáng yêu. Cảm giác như bản thân vừa bị bắt gặp khi không chuẩn bị gì, trái tim đập loạn cả lên.
Ánh mắt ấy dừng lại.
Khóe môi Tống Dư Niên khẽ nhếch. Cậu bật cười rất nhẹ, tiếng cười trầm thấp, như mang theo chút trêu chọc: “Bộ đồ ngủ này… hợp với em đấy.”
An Dư: “!!!”
An Dư lập tức đỏ bừng cả mặt, tay vội đưa lên xoa má, mắt liếc đi chỗ khác, lí nhí: “Cậu… nói linh tinh gì vậy…”
Tống Dư Niên khẽ lắc đầu, ánh mắt mềm lại, giọng gọi chậm rãi: “An Dư.”
Ánh mắt Tống Dư Niên chậm rãi nhìn thẳng vào màn hình, dịu hẳn đi, giọng cũng thấp hơn thường ngày: “Em đang ở bài nào? Đọc tôi nghe.”
An Dư cúi đầu, lật tập sách, giọng nhỏ xíu đọc đề. Cậu không ngắt lời, chỉ im lặng nhìn, đôi mắt chăm chú, khiến cô càng thêm rối rắm.
“Giải được chưa?” Cậu hỏi tiếp, ngữ điệu trầm mà chậm.
Cô khẽ gật đầu, run run viết ra, rồi đưa tập vở lại gần màn hình cho cậu xem.
Tống Dư Niên nghiêng đầu, mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ. Ngón tay dài gõ nhịp nhẹ lên bàn, rồi chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt ôn hòa mà vững chắc:
“Có sai chỗ này. Chờ tôi chỉ. Rồi làm lại.”
An Dư lí nhí: “Ừm.” Đầu càng cúi thấp, mặt đỏ đến tận mang tai. Thế nhưng trong lòng lại dâng lên một thứ cảm xúc vừa ngọt vừa ấm, khiến cả căn phòng lạnh giá cũng trở nên mềm mại hơn.
Trong lúc An Dư cúi đầu hí hoáy sửa lại lời giải, ngòi bút run run vạch ra từng con số, Tống Dư Niên im lặng nhìn màn hình.
Ánh đèn vàng trong phòng cô hắt xuống, soi rõ gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đôi mắt cụp xuống, hàng mi run run như đang giấu đi một bí mật. Bộ đồ ngủ in mèo nhỏ càng khiến cô trông ngây ngô, như một chú mèo con đang loay hoay cào lên trang giấy.
Cậu thoáng nhướn mày, khóe môi khẽ cong. Đầu bút trong tay gõ nhịp nhè nhẹ xuống vở, nhưng ánh mắt lại chẳng hề dừng ở trang giấy, mà cứ lặng lẽ dõi theo gương mặt kia.
Dường như cảm nhận được, An Dư ngẩng đầu lên vô thức, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm qua màn hình vẫn dừng lại nơi mình. Trái tim cô hẫng đi một nhịp, bàn tay siết chặt cây bút.
“C… cậu nhìn gì vậy?” Giọng cô nhỏ xíu, run rẩy như sợ làm vỡ đi bầu không khí mong manh ấy.
Tống Dư Niên chậm rãi dời mắt xuống, giọng bình thản, thản nhiên như không có chuyện gì:
“Nhìn em… loay hoay mãi vẫn chưa viết xong một bước.”
An Dư cắn môi, cúi gằm đầu, tai đỏ bừng. Ngòi bút lại chạy vội trên giấy, tim đập loạn, chẳng biết mình đang làm bài hay chỉ ghi lại từng nhịp đập hỗn loạn trong l*иg ngực.
Đầu bên kia, Tống Dư Niên vẫn im lặng nhìn. Đến khi thấy cô cắm cúi một cách vụng về, vai khẽ run, cậu mới khẽ gọi: “An Dư.”
Cô giật mình ngẩng lên. Đôi mắt trong veo còn ngân ánh lo lắng, gò má đỏ ửng, mái tóc lòa xòa rũ xuống như muốn giấu đi tất cả.
Ánh mắt cậu qua màn hình dịu xuống, giọng trầm thấp hơn thường ngày, chậm rãi từng chữ: “Chậm thôi em. Đừng run.”
Một câu đơn giản, nhưng như chạm vào nơi mềm nhất trong tim cô.
An Dư mím môi, đôi mắt khẽ run rồi cúi xuống lần nữa. Ngòi bút lần này di chuyển chậm rãi hơn, từng con chữ rõ ràng, gọn gàng hơn trước. Nhưng trái tim thì vẫn còn rối loạn, từng nhịp đập vang vọng như không chịu nghe lời.
Khi kết thúc, cô buông bút xuống, thở ra một hơi dài.
Ngẩng lên định báo đã xong, cô chạm phải ánh nhìn qua màn hình.
Tống Dư Niên tựa người ra ghế, tay cầm bút gõ nhẹ cạnh bàn, nhưng đôi mắt hẹp sâu vẫn dừng lại nơi cô. Khóe môi cậu khẽ cong, ý cười nhàn nhạt, chẳng vội nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn.
Trái tim An Dư hẫng một nhịp. Cô vội cụp mắt xuống, ngón tay xoắn chặt mép vở, mặt đỏ đến tận mang tai.
“Xong rồi?” Giọng cậu vang lên, trầm thấp mà nhẹ nhõm, giống như chẳng hề bỏ sót từng động tác nhỏ bé nào của cô vừa rồi.
“Ừm…” Cô đáp khẽ, chẳng dám ngẩng đầu thêm lần nữa.
Nhưng trong đầu, hình ảnh khóe môi nhếch cong kia cứ lặp đi lặp lại, khiến trái tim nhỏ bé của cô rối loạn không yên.
Hai người lại tiếp tục thêm một đề nữa. Đến khi kim đồng hồ nhích gần 11 giờ, An Dư dụi mắt, tay vẫn còn muốn lật sang trang kế tiếp.
Đầu bên kia, Tống Dư Niên khẽ nhíu mày. Cậu chống tay lên bàn, giọng trầm xuống: “Được rồi. Hôm nay đến đây thôi.”
An Dư ngẩng đầu, mím môi, ánh mắt hơi dao động: “Nhưng… còn chưa hết…”
“Nghe lời.” Cậu cắt ngang, ánh mắt nghiêm lại nhưng sâu lắng.
Cô cắn môi, vành tai đỏ bừng, khẽ gật đầu: “Ừm.”
Màn hình thoáng lặng, chỉ còn tiếng gió thổi khe khẽ qua cửa sổ phòng cô. Tống Dư Niên đưa mắt nhìn sang, ngắm gương mặt nhỏ nhắn trong bộ đồ ngủ mèo, đôi má hồng hồng vì mệt. Khóe môi cậu cong rất nhẹ, rồi giọng trầm thấp vang lên:
“ Đừng thức khuya. Ngủ ngon, mèo con lười.”
“Ngủ ngon.”
Màn hình vụt tắt.
Trong căn phòng yên ắng, An Dư ôm điện thoại vào ngực, mặt đỏ rực. Trái tim đập loạn như đang gõ trống. Cô nằm xuống gối, chăn trùm kín đầu, khẽ cười trong bóng tối. Chỉ vài chữ ngắn ngủi, nhưng đủ làm lòng mềm nhũn.
Mày thật không có tiền đồ, Trình An Dư ơi.
Ở phía kia, phòng của Tống Dư Niên vẫn sáng đèn. Màn hình điện thoại còn hiện cái tên “An Dư” một lúc lâu. Cậu chống tay lên bàn, ánh mắt dừng lại, đáy mắt hiếm khi hiện chút mềm mại.
Khóe môi thiếu niên khẽ nhếch, một đường cong rất nhẹ. Cậu buông bút xuống, dựa lưng ra ghế, để màn hình tối dần đi rồi mới tắt đèn bàn.
Ngoài cửa sổ, gió đông vẫn thổi buốt, nhưng trong phòng, hơi ấm âm thầm lan ra, không nói thành lời.