Sau đó không lâu, trường chính thức bước vào kỳ nghỉ đông kéo dài, trùng với Tết Nguyên Đán. Thành phố lạnh hơn, gió hun hút thổi qua những hàng cây trụi lá, nắng mùa đông yếu ớt rơi xuống hành lang loang loáng, vàng nhạt mà mong manh…
Dù nghỉ học, Tống Dư Niên và An Dư vẫn gặp nhau. Có những ngày, cả hai cùng đến thư viện trường. Góc bàn khuất quen thuộc, mỗi người một cuốn sách, nhưng dưới gầm bàn, bàn tay khẽ chạm nhau, ngón tay nhỏ run rẩy bị bàn tay lớn siết lại. Lúc cô mỏi gục đầu xuống trang giấy, mái tóc dài rủ xuống, cậu im lặng dịch ghế, khẽ chỉnh cho cô tựa thoải mái hơn.
Có khi, họ lại ghé tiệm sách cũ của ông chủ Hàn đối diện trường. Căn tiệm nhỏ, mùi giấy ố vàng quyện với hương trà nóng. Ông chủ già hiền hòa, quen gọi Tống Dư Niên là “nhóc con hay đọc báo cũ”. Lần này thấy cả hai cùng bước vào, ông cười khẽ, ánh mắt đầy ẩn ý. An Dư đỏ mặt, vội nép vào kệ truyện tranh, giả vờ chăm chú đọc bìa sách, tai lại đỏ bừng.
Ngày tháng yên ả, lặng lẽ như dòng suối trôi.
Tết Nguyên Đán năm nay đến sớm, thành phố khoác lên tấm áo đỏ rực. Khắp phố phường, đèn l*иg treo cao, câu đối dán chật ngõ, những gánh hàng rong rộn ràng bán hạt dưa, bánh kẹo. Mùi trầm hương xen lẫn pháo giấy phảng phất trong gió, hòa vào tiếng người mua bán tấp nập.
An Dư theo mẹ đi chợ Tết, xách nặng đôi tay, nhưng ánh mắt vẫn luôn lơ đãng dõi theo những quầy hàng đầy màu sắc. Mỗi khi đi ngang một sạp bán len, cô lại nhớ tới chiếc khăn tro đậm đã tặng, trong lòng khẽ dấy lên cảm giác ấm áp khó nói thành lời.
Đêm giao thừa, bầu trời thành phố sáng rực như bừng tỉnh. Trên ban công nhỏ của tầng hai, An Dư quấn chặt khăn tro đậm quanh cổ, hai tay ôm cốc trà nóng, từng làn khói trắng bốc lên quấn lấy gương mặt nhỏ.
Bên dưới, tiếng trẻ con cười vang, tiếng người lớn gọi nhau í ới, và rồi đoàng! tiếng pháo hoa đầu tiên vang lên, xé tan màn đêm. Vệt sáng trắng bùng nổ, rồi tỏa ra thành chùm hoa rực rỡ. Ngay sau đó, hàng loạt tiếng nổ nối tiếp, những dải sáng đỏ, xanh, tím bung nở, soi rõ cả khu phố.
Trong khoảnh khắc ấy, điện thoại cô khẽ rung.
YN: [Nhìn pháo hoa chưa?]
Cô mím môi, gõ thật nhanh: [Đang xem. Đẹp lắm.]
Vài giây sau, màn hình lại sáng:
YN: [Ừ. Năm mới vui vẻ. Bình an.]
An Dư ngẩn ngơ. Hai chữ “Bình an” như hòa vào tiếng pháo, thành âm vang sâu trong tim. Cô khẽ siết chặt điện thoại, đôi môi cong lên một nụ cười ngốc nghếch.
Đúng lúc một chùm pháo sáng nổ tung, điện thoại trong tay rung lên.
Cô thoáng giật mình, nhìn màn hình sáng nhấp nháy. Là Tống Dư Niên
Tim cô đập mạnh. Trong khoảnh khắc lúng túng, suýt nữa làm đổ trà nóng. Vội đặt cốc xuống lan can, cô hốt hoảng bấm nhận, giọng lí nhí: “A… alo…”
Âm thanh bên kia vang lên ngay, trầm thấp lẫn tiếng pháo: “An Dư.”
Chỉ hai chữ ngắn gọn thôi, nhưng cô thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
“Cậu… cậu gọi làm gì vậy?” Giọng cô nhỏ xíu, khàn đi, gió đông thổi qua càng khiến run rẩy.
Bên kia khẽ “ừ” một tiếng, im lặng vài giây, rồi chậm rãi: “Còn đang xem pháo hoa?”
Cô cắn môi, ánh mắt ngước lên trời rực rỡ, khẽ đáp: “Ừm…”
Tiếng hít thở nhè nhẹ từ đầu dây bên kia truyền tới, cùng nhịp pháo hoa ngoài xa. Giọng cậu vang lại, trầm thấp hơn, dường như chỉ để mình cô nghe: “Nhìn nãy giờ chưa thấy chán à?”
An Dư thoáng ngẩn ra, lòng rối loạn. Chưa kịp tìm lời, giọng cậu lại vang, khẽ thôi, nhưng rõ ràng hơn tiếng pháo: “Có lẽ… không phải pháo hoa đẹp.”
Cô siết chặt điện thoại, đôi tai nóng bừng. Gió lạnh ùa qua, nhưng toàn thân như phủ một lớp lửa ấm. Bàn tay run rẩy, cô lắp bắp: “V… vậy thì… cái gì?”
Bên kia không trả lời ngay. Chỉ có tiếng cười khẽ, rất thấp, rất ngắn. Trong khi An Dư còn run rẩy, chưa kịp hỏi thêm thì đầu dây bên kia vang lên giọng cậu, trầm thấp, xen lẫn chút tiếng gió:
“Xuống đây.”
Cô ngẩn ngơ, tròn mắt: “Hả… gì cơ?”
“Nhìn xuống.” Giọng cậu ngắn gọn.
An Dư lập tức chạy ra sát lan can, cúi đầu nhìn. Bên dưới gốc cây lớn trước cổng, ánh sáng pháo hoa từ bầu trời rực rỡ hắt xuống, soi rõ bóng dáng cao lớn quen thuộc.
Tống Dư Niên đứng đó, khăn choàng xám tro đậm chính tay cô đan vắt trên cổ. Trong tay cậu còn cầm một ly trà sữa, hơi khói bốc nghi ngút hoà vào ánh sáng nhiều màu. Đôi mắt cậu ngước lên, lặng lẽ dừng ở cô, bình tĩnh mà sâu lắng.
An Dư tròn mắt, còn chưa kịp định thần. Trái tim An Dư đập thịch một tiếng. Điện thoại còn chưa tắt màn hình, pháo hoa trên trời vẫn bung nở, soi rõ gương mặt cô đỏ bừng, ánh mắt ngơ ngác xen lẫn bối rối.
Cô vội vã quay lưng chạy xuống cầu thang. Đúng lúc ngang qua phòng khách, mẹ Trình và ba dượng cũng đang nhìn ra ngoài cửa sổ, bà giật mình hỏi: “Con đi đâu thế?!”
An Dư ôm chặt điện thoại, hổn hển đáp nhanh: “Con… con ra ngoài nhìn pháo hoa!”
Không đợi thêm, cô đã chạy ra ngoài cổng.
Gió bấc ùa vào mặt, từng chùm pháo sáng liên tục nổ tung phía chân trời. Bước chân vội vàng, khi dừng lại trước mặt cậu, hơi thở cô gấp gáp, gương mặt đỏ bừng vì lạnh xen lẫn hồi hộp.
Ánh mắt cô dừng lại nơi cậu, lóe lên tia sáng vui mừng không giấu nổi: “Sao… sao cậu lại đến đây?”
Tống Dư Niên không đáp ngay. Cậu đưa ly trà sữa trong tay cho cô, khẽ nói: “Trà sữa vị khoai môn. Vừa mua.”
Ngón tay cô run rẩy đón lấy. Hơi nóng lan qua lớp nhựa mỏng chạm vào lòng bàn tay, cùng lúc ấy, hơi ấm trong tim cũng dâng trào.
Ánh sáng pháo hoa nổ tung trên đầu, soi rõ gương mặt thiếu nữ ngẩng lên, ánh mắt sáng lấp lánh, sống động như cả bầu trời đang rơi xuống trong đôi mắt cô.
Tống Dư Niên nhìn cô chăm chú, sau một thoáng im lặng mới chậm rãi nói: “Năm mới vui vẻ.”
Giọng cậu trầm thấp, từng chữ rõ ràng, nhưng ẩn dưới lớp bình tĩnh ấy là một sự dịu dàng khó giấu.
An Dư cắn môi, khẽ gật đầu, vành tai đỏ ửng: “Năm mới vui vẻ.”
Tay ôm ly trà sữa, cô đứng cạnh cậu, ngẩng đầu nhìn pháo hoa, trái tim rối loạn đến mức suýt bật khóc vì hạnh phúc.
Trong đêm đông lạnh giá, dưới ánh sáng rực rỡ ấy, hai bóng người lặng lẽ đứng cạnh nhau. Một nam một nữ, một cao một nhỏ, chẳng cần nhiều lời, chỉ bằng sự hiện diện thôi, cũng đủ để cả mùa đông trở nên ấm áp.
Trời đông như sáng rực dưới màn pháo hoa. Mỗi chùm sáng bung nổ, cả thành phố như được khoác thêm lớp áo rực rỡ.
An Dư đứng lặng, tay nhỏ vẫn cầm ly trà sữa nóng hổi, hơi khói bốc lên quấn vào gương mặt đỏ bừng vì gió và vì nhịp tim loạn nhịp. Tống Dư Niên nghiêng người, ánh mắt cậu dừng lại nơi gò má cô, rồi khẽ đưa tay chỉnh lại chiếc khăn tro đậm. Động tác bình thản, nhưng ánh mắt ấy nhuốm sự chăm chú dịu dàng đến mức khiến trái tim cô mềm nhũn.
“Đeo kín vào. Lạnh.” Cậu nói ngắn gọn, giọng trầm thấp nhưng như phủ thêm một tầng ấm áp.
An Dư khẽ mím môi, đôi mắt trong veo ngước nhìn cậu, lấp lánh dưới pháo hoa, rồi gật đầu nhỏ như mèo con.
Ngay sau đó, bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay cô. Lúc đầu chỉ là chạm nhẹ, nhưng rồi dứt khoát kéo tay cô vào túi áo khoác rộng. Không khí ấm áp trong túi áo ngay lập tức nuốt chửng sự lạnh buốt, lòng bàn tay lớn che trọn bàn tay nhỏ run rẩy.
An Dư sững người, đôi mắt mở to ngơ ngác, miệng khẽ hé ra như muốn nói gì đó nhưng không thành lời. Cô cảm nhận rõ tim mình nhảy lên từng nhịp mạnh mẽ, đôi má đỏ bừng càng thêm đỏ dưới ánh sáng rực trời.
Còn Tống Dư Niên thì chỉ cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu và trầm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mơ hồ, như vừa trêu chọc vừa cưng chiều. Trong mắt cậu, hình ảnh cô gái nhỏ tóc dài bay trong gió, mắt sáng lấp lánh dưới pháo hoa, môi khẽ run rẩy vì lạnh… như thể đã khắc hẳn vào ký ức.
Cậu siết nhẹ bàn tay trong túi áo, giọng nói trầm thấp vang lên giữa tiếng pháo nổ dồn dập:
“Năm nay… có em.”
Khoảnh khắc ấy, pháo hoa bung nở thành ngàn vạn ánh sáng, soi rõ hai bóng người đứng cạnh nhau một cao một nhỏ, một trầm tĩnh một ngơ ngác. Dưới bầu trời lộng lẫy, sự im lặng ngọt ngào giữa họ còn rực rỡ hơn cả pháo hoa.
Đêm giao thừa trôi đi, An Dư lặng lẽ trở về phòng. Trái tim cô vẫn còn đập loạn, gương mặt vẫn đỏ bừng, bàn tay vẫn nóng hổi trong ký ức. Cô ngồi xuống bàn học, mở cuốn sổ nhật ký đã quen thuộc.
Ngòi bút run rẩy, hàng chữ nghiêng nghiêng trải dài:
“Ngày DD/MM/20xx. Giao thừa, pháo hoa rất đẹp. Năm nay… có cậu.”
Viết xong, cô vội gập cuốn sổ, úp mặt xuống gối, đôi tai đỏ đến tận cổ. Ngoài kia, tiếng pháo hoa dần tan vào bóng đêm. Nhưng trong lòng cô, ngọn lửa ấm áp vẫn cháy rực, đủ để soi sáng cả mùa đông dài.
…
Những ngày Tết trôi qua như vậy, nhộn nhịp ngoài phố nhưng lặng yên trong tim. Sau Tết, khi phố phường dần trở lại bình thường, gió đông vẫn cắt da, cả hai lại cùng nhau đến thư viện, lại ghé tiệm sách của ông Hàn, như chưa từng có kỳ nghỉ nào chen ngang.
Chiều mùa đông hôm đó, sau buổi học ở thư viện, ánh nắng cuối ngày trải dài trên con phố nhỏ. Từng vệt sáng yếu ớt loang loáng trên nền gạch, gió bấc luồn qua khe áo, lạnh đến mức bàn tay nắm chặt quai cặp cũng run run.
Tống Dư Niên đẩy xe đạp đi bên cạnh. Hơi thở cậu đều đều, phả ra từng luồng trắng nhạt.
Đi ngang qua góc phố, An Dư dừng bước nhìn tấm biển “Trà Sữa Nguyệt Quang. Giảm giá mùa đông”. Cửa kính sáng rực, mùi ngọt ngào phảng phất.
“Em vào mua đi, tôi chờ ở góc đường.” Giọng Tống Dư Niên thấp, nhàn nhạt vang lên.
An Dư gật đầu, ôm ví chạy nhanh vào.
Tiếng chuông leng keng vang khi cửa mở ra. Trong quán, ánh đèn vàng ấm áp, hơi nước bốc lên từ nồi trân châu tỏa khắp không khí, át đi gió lạnh ngoài kia. Cô chọn mua hai ly một trà sữa khoai môn, một ca cao nóng. Khi thanh toán xong, tay nhỏ ôm khệ nệ hai ly còn bốc khói.
Đúng lúc đẩy cửa bước ra, cánh cửa bên ngoài lại được kéo vào. Một bóng người cao lớn đi thẳng vào. Hai người vô tình va nhẹ. Ly trà sữa trong tay An Dư nghiêng mạnh, suýt rơi.
Một bàn tay vội vàng đưa ra, giữ lấy cổ tay cô.
“Xin lỗi…” Giọng cô run nhẹ.
Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp gương mặt quen thuộc là Giang Mặc.
Anh khựng lại nửa giây, ánh mắt thoáng hiện sự kinh ngạc. Dưới lớp khăn choàng xám tro dày dặn, gương mặt An Dư ửng hồng vì lạnh, đôi mắt tròn ngơ ngác nhìn anh.
“An Dư?” Giọng anh trầm khàn, khẽ gọi, mang theo sự ngạc nhiên khó giấu.
Cô đứng sững. Khoảng cách quá gần, gần đến mức hơi thở của cả hai hòa vào nhau, ly trà sữa trong tay cô vẫn còn run. Bàn tay Giang Mặc giữ nhẹ lấy cổ tay cô, ánh mắt dừng lại vài giây, như muốn xác nhận cô gái nhỏ trước mặt thật sự là người mình đã từng ngóng trông.
Ngay khoảnh khắc đó, ngoài góc đường, Tống Dư Niên từ xa nhìn lại. Cậu đã dựng xe, một tay còn đặt hờ trên ghi-đông. Đôi mắt hẹp cau lại, ánh nhìn sâu dần, lạnh lẽo như gió bấc thổi ngang.
Bóng dáng cao lớn của cậu bước nhanh về phía cửa, giọng gọi ngắn gọn vang lên: “An Dư.”
Tiếng gọi quen thuộc khiến An Dư giật mình, toàn thân run khẽ. Cô lập tức rút tay về, vội xoay đầu. Thấy bóng cậu ở ngay đó, ánh mắt lạnh mà vững vàng, cô lập tức mỉm cười, gật đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, gương mặt nhỏ như tỏa sáng. Cô chạy nhanh về phía Tống Dư Niên, khẽ nâng ly ca cao nóng: “Tớ mua cho cậu cái này.”
Tống Dư Niên nhận lấy, bàn tay dài khẽ siết, mắt chỉ lướt qua Giang Mặc. Lạnh nhạt, sắc bén, không thèm dừng lại. Cậu quay sang cô, giơ tay kéo lại chiếc khăn choàng đã lệch, động tác tự nhiên, rồi ngón tay lạnh chạm nhẹ gò má cô.
“Đi thôi.” Giọng trầm thấp, ngắn gọn.
An Dư gật đầu, ngoan ngoãn theo cậu. Lúc đi được vài bước cô khựng lại quay đầu gật đầu tạm biệt với Giang Mặc.
Từ xa nhìn, Giang Mặc khẽ siết tay. Trong mắt anh, động tác thân mật kia rõ ràng không phải nhất thời. Hơi thở anh nặng xuống, ánh mắt tối lại. Nhưng cuối cùng, anh chỉ khẽ gật đầu, coi như lời chào muộn, rồi xoay người bước vào quán, bóng lưng chìm dần trong ánh đèn vàng.
Trên đường về, trời tối dần. Hai bên đường, những ngọn đèn vàng đã bật, ánh sáng nhạt phủ lên mặt đường lấp loáng. Tống Dư Niên đạp xe, An Dư ôm cặp ngồi sau, ly trà sữa nóng còn trong tay. Nhưng suốt dọc đường, cậu gần như không mở miệng. Chỉ trả lời ngắn gọn hoặc im lặng trước lời cô.
An Dư cắn môi, lòng thấp thỏm. Cô nghiêng người, khẽ kéo vạt áo cậu: “Cậu… sao thế?”
Cậu không trả lời. Chỉ đạp xe đều đặn, hơi thở hòa trong gió lạnh.
Đến ngõ nhà, xe dừng lại. Tống Dư Niên đặt chân xuống đất, giọng đều đều: “Vào đi.”
An Dư ngẩn người. Bàn tay khẽ siết lấy quai cặp, môi mấp máy, dường như muốn nói gì đó nhưng rồi nuốt lại.
Vừa xoay lưng, giọng cậu gọi khẽ: “An Dư.”
Cô giật mình quay lại. Ánh mắt cậu dừng trên gương mặt cô, trầm tĩnh khó dò. Rồi cậu ngoắc tay.
Cô ngơ ngác tiến lại gần. Đúng lúc ấy, bàn tay to lớn khẽ nhéo má cô, nhẹ thôi nhưng đủ để mặt cô đỏ bừng.
“Mèo lười nhà em, tránh xa Giang Mặc một chút.” Giọng trầm, lạnh nhưng mang chút kiềm nén.
An Dư sững lại. Đôi mắt mở to, chưa kịp đáp lời.
Cậu lại cười nhạt, bàn tay buông ra, giọng nhỏ đi: “Vào nhà đi, con mèo lười.”
Cô đứng ngây ra, tay ôm gò má, mặt nóng ran, đỏ đến tận vành tai. Tim cô đập loạn, bước chân loạng choạng khi vào cổng.
Phía sau, Tống Dư Niên đứng yên một thoáng, ánh mắt dõi theo bóng lưng nhỏ bé. Đôi môi mím chặt rồi khẽ cong lên, cuối cùng cậu xoay người, đạp xe đi, bóng dáng cao lớn hòa vào màn đêm gió bấc.
An Dư ôm má đỏ bừng, đẩy cổng vào nhà. Trong lòng còn vang vọng giọng trầm thấp kia, từng chữ như còn lưu lại trên da thịt. Tim cô đập loạn, chân bước vào mà đầu óc còn lơ lửng trên tầng mây. Bàn tay nhỏ siết chặt quai cặp, gương mặt nóng rực như muốn bốc khói.
“Khụ.”
Một tiếng hắng giọng nhẹ vang lên từ bàn ăn. An Dư giật mình ngẩng đầu lên.
Mẹ Trình đang đứng đó, hai tay còn cầm chiếc muôi, ánh mắt thoáng liếc sang con gái. Trên bàn bày vài món ăn đơn giản, khói bốc nghi ngút. Trong phòng khách, đèn sáng rực, hơi ấm bao phủ. Nhưng khoảnh khắc ấy, An Dư chỉ thấy toàn thân cứng ngắc, máu dồn lên mặt càng nóng hơn.
“M… mẹ.” Giọng cô lí nhí, lắp bắp, hai bàn tay luống cuống giấu sau lưng, chẳng biết làm gì với ly trà sữa vẫn còn nóng hổi.
“Đi học nhóm về muộn thế, còn ngẩn ngơ cái gì vậy hả?” Mẹ Trình nói nhẹ, giọng bình thản nhưng khóe môi khẽ cong. Ánh mắt bà lướt qua gương mặt đỏ ửng của con gái, lại dừng ở dáng vẻ lúng túng kia, trong lòng thoáng hiểu ra đôi phần.
An Dư mím môi, cúi gằm đầu, bước nhanh về phía cầu thang.
“Rửa tay đi, rồi xuống ăn cơm nữa.” Bà gọi với theo, giọng không nghiêm khắc, chỉ mang chút ý vị.
“D… dạ.” Cô gật đầu, như chú mèo nhỏ bị bắt gặp, vội vàng chạy về phòng, lòng bàn tay vẫn còn nóng vì ly trà sữa chưa uống ngụm nào.
Vào tới phòng, An Dư ngồi phịch xuống ghế, ngực phập phồng. Cô đặt ly xuống bàn, ôm chặt mặt. Hơi nóng của ca cao, hơi nóng của má, và hơi ấm từ ngón tay ai đó còn vương lại, hòa thành một mớ rối rắm trong tim.
Bên ngoài phòng khách, mẹ Trình đứng yên một lát, ánh mắt xa xăm. Bà khẽ thở dài, nhưng khóe môi lại chứa một nét cười rất nhẹ, mơ hồ như vừa an tâm lại vừa lo lắng.
Đêm đó, An Dư ngồi bên bàn học, ly trà sữa đã nguội lạnh đặt ở một góc. Cô chống cằm nhìn quyển vở mở ra trước mặt, nhưng tâm trí thì lơ lửng ở đâu. Hình ảnh ban chiều lại hiện lên mùi hương bạc hà, rồi cả động tác chỉnh khăn choàng, ngón tay lạnh chạm vào má, giọng thấp khẽ gọi cô là “mèo lười”…
Điện thoại rung một cái.
Cô vội cầm lên. Trên màn hình, là tin nhắn mới đến:
YN: [Ngủ sớm đi. Ngủ ngon.]
Chỉ vỏn vẹn vài chữ, không thêm biểu tượng cảm xúc, không thừa một câu.
Nhưng An Dư ngồi ngẩn ngơ nhìn rất lâu. Tim mềm nhũn, khóe môi cong cong như cánh hoa hé nở.
Cô gõ nhanh một dòng hồi đáp: [Cậu ngủ ngon.]
Sau đó đặt điện thoại xuống, ôm mặt chôn vào gối, bật cười khẽ. Tin nhắn ít thôi, đôi ba câu, nhưng từ hôm hai người ngầm thừa nhận tình cảm, mỗi tối trước khi ngủ đều sẽ có một tin nhắn ngắn gọn như thế.
Chỉ bấy nhiêu thôi, nhưng lòng cô đã thấy đủ đầy.
Ngoài kia, gió đông thổi buốt. Trong phòng nhỏ, ánh đèn bàn vẫn sáng, soi gương mặt thiếu nữ đang đỏ bừng vì hạnh phúc vụng về.