Sau Giáng sinh, chỉ chưa đầy nửa tháng sau, trời rét buốt hơn, gió đông quất lạnh qua từng khe áo. Trong lớp học, không khí ồn ào như mọi khi, nhưng trái tim An Dư lại đập dồn dập khác thường. Ngoài những bài học và đề cương dày đặc, còn có một bí mật nhỏ mà cô chưa nói với ai, hình như sắp đến sinh nhật cậu ấy rồi.
Làm sao cô biết ư?
Có lẽ là vào một buổi chiều, khi đem bài tập ngữ văn lên nộp cho giáo viên ở văn phòng, cô đã vô tình nhìn thấy một tập học bạ đặt trên đầu bàn. Tên của từng học sinh ghi ngay ngắn trên bìa, và trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô bất giác dừng lại ở một cái tên quen thuộc Tống Dư Niên.
Ngay bên dưới hàng chữ in ấy, ngày tháng năm sinh viết rõ ràng 08/01
Cô nhớ mình đã lặng đi vài giây. Ngón tay khựng lại trên xấp bài, trái tim như gõ nhịp mạnh hơn. Rồi vội vàng đặt tập vở xuống, quay người ra khỏi phòng, nhưng con số kia vẫn còn in rõ trong đầu, chẳng thể nào xóa.
Từ hôm đó, ngày tháng ấy như khắc sâu vào trí nhớ, trở thành một bí mật ngọt ngào mà chỉ mình cô giữ.
Buổi chiều sau giờ học, An Dư lặng lẽ rẽ sang khu thương mại trung tâm. Những tấm biển “Mừng năm mới” treo dọc lối đi, đèn điện sáng rực, nhạc xuân rộn ràng phát khắp hành lang. Người mua sắm đi lại tấp nập, từng bước chân gấp gáp, từng tiếng trò chuyện hòa vào nhau náo nhiệt.
Đi giữa dòng người, bàn tay cô siết chặt quai cặp, trong lòng khẽ hồi hộp. Sinh nhật Tống Dư Niên… nên tặng gì cho cậu ấy mới tốt?
Bước đi vô định, cô bất giác dừng lại trước một cửa tiệm văn phòng phẩm cao cấp. Sau lớp kính trong suốt, hàng loạt cây bút máy xếp ngay ngắn dưới ánh đèn vàng, ánh bạc lấp lánh như đang mời gọi.
Bút máy…
Trong đầu, hiện lên hình ảnh cậu con trai ngồi cạnh bàn học, dáng người hơi nghiêng, nét chữ gọn gàng, mạnh mẽ mà bình thản. Cô mím môi, rồi đẩy cửa bước vào.
Cánh chuông leng keng vang lên. Cửa tiệm yên tĩnh, ánh sáng dịu hơn ngoài hành lang. Không khí thoang thoảng mùi gỗ bóng và mực mới.
An Dư đi dọc theo quầy kính, ánh mắt dừng lại trên một cây bút đặc biệt: thân bạc sáng, phần ngòi khắc hoa văn tinh xảo, nắp điểm vòng vàng mảnh. Không khoa trương, không rực rỡ, nhưng toát ra sự tinh tế, điềm đạm.
Cô thoáng ngẩn ngơ. Cái này… giống hệt với cậu.
“Em gái muốn xem cây nào?” Một nhân viên lịch sự bước tới, hỏi nhẹ.
An Dư chỉ vào cây bút, giọng nhỏ như muỗi: “Cái này… bao nhiêu ạ?”
“200 tệ. Mẫu nhập mới, bền, viết trơn. Nhiều người chọn làm quà tặng lắm đó.”
200 tệ. Cô thoáng sững người. Với học sinh, số tiền này không hề nhỏ. Nhưng trong ví, cô đã tích cóp suốt mấy tháng từ tiền tiêu vặt và làm thêm lặt vặt. Đủ.
Bàn tay nhỏ siết lại quai túi, ánh mắt thoáng dao động rồi dần kiên định.
“Em… lấy cây này. Nhờ chị gói giúp em, đơn giản thôi là được.”
Một lát sau, trong tay An Dư là một hộp quà gọn gàng, giấy gói xanh đậm buộc ruy băng vàng mảnh. Cô ôm hộp quà vào ngực, bước ra khỏi cửa tiệm. Bầu trời mùa đông đã ngả dần sang tối, ánh đèn ngoài phố chớp nháy lung linh.
Trái tim cô đập dồn dập, khóe môi khẽ cong. Trong lòng, một niềm mong chờ lặng lẽ lan ra:
Không biết khi nhận món quà này, cậu sẽ thoáng hiện vẻ mặt như thế nào…
Hôm ấy, là tiết khí tiểu hàn, gió bấc lạnh đến mức lá khô thổi bay tán loạn trên sân trường. An Dư ngồi trong lớp, lòng bàn tay luôn ướt mồ hôi. Hộp quà nhỏ được cô giấu trong ngăn bàn, mỗi lần vô thức chạm vào đều khiến tim cô đập dồn dập.
Chuông hết tiết cuối cùng vang lên, tiếng xôn xao trong lớp rộn ràng như thường. Nhưng An Dư lại không thể tập trung, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Cô cúi đầu, lấy tờ giấy trắng nhỏ, viết vội vài chữ, nét chữ run run:
“Tớ đợi cậu ở sân thượng.”
Viết xong, cô gấp gọn rồi lén đặt trên góc bàn Tống Dư Niên khi cậu vừa quay người trao đổi với bạn cùng bàn khác. Tim đập thình thịch, cô không dám nhìn phản ứng, chỉ vội thu dọn đồ, khoác balo rời lớp trước.
Trong balo, ngoài sách vở còn cất một hộp quà nhỏ gói giấy xanh đậm buộc ruy băng vàng mảnh, và một chiếc bánh kem mini mua khi đi học sớm buổi sáng. Cả ngày hôm nay, cô đã ôm theo, lòng hồi hộp vừa chờ mong vừa thấp thỏm.
Tống Dư Niên xoay người lại sau khi nói chuyện xong, ánh mắt liếc xuống bàn. Một mảnh giấy gấp gọn gàng đặt ở góc, rất dễ để lẫn đi nếu không để ý. Cậu đưa tay mở ra.
Chỉ vài chữ ngắn ngủi, nét chữ tròn trịa, hơi nghiêng về bên phải. Cậu chỉ liếc một cái đã nhận ra ngay chữ viết của An Dư. Khóe môi Tống Dư Niên khẽ cong lên. Cậu gấp giấy lại, bỏ vào túi áo khoác, ánh mắt tối đi vài phần nhưng cũng dịu hơn. Ngẩng lên thì phát hiện chỗ ngồi bên cạnh đã trống.
Trên sân thượng, gió hun hút thổi, thổi tung mái tóc dài của cô, lạnh đến nỗi vành tai đỏ rực. Vừa lúc đó, cửa “cạch” một tiếng, bóng dáng cao lớn quen thuộc bước vào. Tống Dư Niên vẫn khoác chiếc áo khoác dài, khăn tro đậm quấn hờ quanh cổ, tay còn cầm một lon nước ngọt chưa khui.
Ánh mắt cậu dừng lại nơi cô gái nhỏ đang đứng sát lan can, khẽ nhướng mày: “Sao lên đây?”
An Dư nghe thấy, ngẩng đầu vội vàng quay lại. Cảnh tượng trước mắt khiến cậu thoáng ngẩn người.
Một cô gái nhỏ đứng quay lưng về phía cửa, mái tóc dài bị gió thổi tung, chiếc khăn tro đậm quấn kín cổ. Trên tay cô, một chiếc bánh kem tròn nhỏ xíu, ngọn nến mảnh run rẩy trong gió đông. An Dư cúi người che chắn, hai bàn tay khép lại cẩn thận để ngọn lửa không tắt.
Ánh sáng mong manh từ ngọn nến phản chiếu gương mặt cô đỏ hồng vì gió, hàng mi khẽ run, vẻ mặt nghiêm túc đến mức khiến người khác muốn bật cười.
Tống Dư Niên đứng yên vài giây, đáy mắt dâng lên một cảm giác ngỡ ngàng khó nói. Rồi cậu khẽ bật cười, tiếng cười trầm thấp vang giữa gió rét, ấm áp mà bất ngờ.
Trong đôi mắt trong veo còn ánh lên lửa nến, cô lúng túng giải thích, giọng nhỏ như muỗi: “Gió… mạnh quá, tớ sợ nến tắt…”
Tống Dư Niên bước chậm lại, ánh mắt dừng nơi gương mặt đỏ ửng của cô gái nhỏ, hàng mi run run che giấu sự lúng túng. Cậu khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong cong: “Mèo con ngốc.”
Hai chữ ngắn gọn, nhưng trong giọng cậu lại mang chút mềm mại hiếm thấy.
An Dư mím môi, ôm khư khư chiếc bánh kem nhỏ trong tay, ngọn nến lập lòe chiếu lên gương mặt, càng làm đôi mắt trong veo sáng long lanh. Cô hít sâu, cố lấy dũng khí, giọng lí nhí vang lên: “Chúc… chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”
Nói xong, gương mặt đỏ bừng, vành tai nóng ran đến mức gần như muốn bốc khói.
Trong khoảnh khắc ấy, gió đông vẫn thổi hun hút, nhưng ngọn nến trong lòng bàn tay cô không hề tắt. Ngược lại, trong mắt Tống Dư Niên, thứ đang rực sáng nhất lại chính là cô gái nhỏ trước mặt.
Cậu đứng lặng vài giây, sau đó cúi người, thổi phù một hơi nhẹ. Ngọn nến vụt tắt, khói trắng mảnh cuộn lên, tan vào trong gió.
An Dư thoáng ngơ ngác, vừa định nói gì thì bàn tay to lớn đã đưa ra, đỡ lấy chiếc bánh kem từ tay cô.
“Cảm ơn em.” Giọng cậu trầm thấp, đơn giản, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
An Dư mím môi, tim như nhảy loạn. Cô luống cuống mở balo, lấy ra một hộp quà nhỏ đã được gói chỉnh tề. Hai tay run run đưa về phía cậu: “Cái này… cũng là cho cậu.”
Tống Dư Niên thoáng sững người, đôi mắt hẹp khẽ nhướng, cúi đầu nhìn hộp quà được gói chỉnh tề bằng giấy xanh đậm buộc ruy băng vàng mảnh. Gió thổi qua, sợi ruy băng khẽ rung, phản chiếu ánh sáng chiều muộn.
“Là… quà sinh nhật.” Giọng cô nhỏ đến mức gần như bị gió cuốn đi.
Ánh mắt cậu dừng lại trên gương mặt đỏ bừng của cô, thoáng xao động. Rồi cậu đưa tay nhận lấy, ngón tay dài chạm thoáng qua bàn tay nhỏ. Cái chạm ngắn ngủi ấy khiến An Dư run khẽ, tim suýt nhảy khỏi l*иg ngực.
Cậu im lặng mở nắp hộp, nhìn thấy cây bút máy bạc viền vàng tinh xảo nằm ngay ngắn bên trong. Đôi mắt đen sâu thoáng ngưng lại. Gương mặt lạnh nhạt thường ngày khẽ mềm xuống, khóe môi gần như cong lên một đường khó nhận ra.
“Bút máy?” Giọng trầm thấp vang lên.
An Dư đỏ mặt, cúi đầu gật nhẹ: “Ừm… tớ nghĩ… hợp với cậu.”
Một thoáng im lặng. Rồi Tống Dư Niên cất hộp quà vào túi áo, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt trầm hơn, giọng nói chậm rãi:
“Tôi sẽ dùng nó. Cảm ơn em.”
Khoảnh khắc ấy, ánh nắng chiều cuối đông đổ xuống, in bóng hai người sát gần trên nền gạch. Trái tim An Dư đập hỗn loạn, tay nhỏ siết lấy mép áo khoác, mặt đỏ bừng nhưng khóe môi lại mím chặt, cong cong như cánh hoa.
Tống Dư Niên lặng lẽ đặt hộp quà xuống bệ tường cạnh chiếc bánh kem nhỏ. Ngón tay cậu chậm rãi buông ra, rồi bước từng bước về phía cô.
An Dư thoáng lùi nửa bước, lòng bàn tay siết chặt vạt áo khoác, đôi mắt tròn xoe không chớp nhìn bóng dáng cao lớn đang tiến lại. Gió bấc thổi l*иg lộng, cuốn tung sợi tóc dài trước trán cô, vành tai đã đỏ ửng càng thêm đỏ, gương mặt nhỏ bừng lên như phủ một lớp ánh chiều.
Chưa kịp nghĩ gì thêm, Tống Dư Niên bỗng cúi người, cánh tay dài vững chắc vòng qua vai và lưng cô, kéo cả người nhỏ bé vào lòng.
Khoảnh khắc ấy, An Dư cứng đờ. Đôi mắt mở to, ngây dại, hơi thở như nghẹn lại trong cổ họng. Cô ngửi thấy hương bạc hà quen thuộc thoang thoảng từ áo khoác của cậu, hơi ấm dồn ép từ l*иg ngực rộng lớn bao trọn mình trong đêm đông rét buốt.
Gương mặt cô thoáng ngẩn ngơ, rồi từ từ đỏ rực, máu dồn lên tận vành tai. Đôi môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì nhưng không thành lời, cuối cùng chỉ còn im lặng, đôi tay nhỏ bất giác siết nhẹ vạt áo khoác của cậu, như thể sợ nếu thả ra thì tất cả chỉ là một giấc mơ.
Tống Dư Niên cúi đầu, cằm khẽ chạm lên mái tóc mềm mại của cô. Ánh mắt cậu trầm lặng, sóng gió nơi đáy mắt rối loạn nhưng giọng nói khi cất lên lại rất thấp, khàn khàn, như muốn giấu đi bao cảm xúc:
“Cảm ơn. Lần đầu tiên… tôi nhận được sinh nhật thế này.”
L*иg ngực rộng rãi truyền đến từng nhịp tim chắc nịch, làm trái tim An Dư cũng đập loạn theo. Đôi mắt ươn ướt, vừa hoảng hốt vừa vụng về, nhưng trong ánh nhìn ấy lại dần lóe lên một niềm vui ngốc nghếch không cách nào kìm nén.
Trong vòng tay ấm áp của cậu, giữa sân thượng lộng gió, An Dư ngỡ như thế giới ngoài kia bỗng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại hơi thở đều đều bên tai và vòng ôm chặt chẽ không cho cô lùi bước.
Khoảnh khắc ấy, cô mới nhận ra rõ ràng không phải chỉ có mình trao quà, mà còn nhận lại một món quà vô giá từ cậu sự hiện diện, sự trân trọng và một lời thừa nhận lặng lẽ. Phía chân trời, ánh nắng cuối cùng của mùa đông tàn lụi dần, chỉ còn gió lạnh gào thét qua sân thượng. Nhưng giữa khoảng trời ấy, có hai bóng người ôm chặt lấy nhau, ấm áp đến mức mọi rét buốt đều hóa thành hư vô.