Từ sau sự kiện trước, Doãn Như Hà hoàn toàn biến mất. Tin đồn lan rằng cô ta bị gia đình rút hồ sơ, chuyển đến một trường tư nhân ở thành phố khác. Trong hành lang lớp 12/1, chẳng còn những ánh nhìn soi mói, chẳng còn xì xào bàn tán. Thế giới của An Dư dần trở nên yên ổn, chỉ còn bóng dáng Tống Dư Niên đều đặn đi bên cạnh, sáng đón, tối đưa, cùng nhau qua những ngày đông giá lạnh.
Sáng Giáng sinh, thành phố phủ một lớp sương mỏng, lạnh đến nỗi hơi thở vừa thoát ra đã hóa thành khói trắng. Con đường đến trường rộn ràng hơn thường lệ. Từng tốp học sinh khoác áo dày, ôm cặp sách, trên tay lỉnh kỉnh những quả táo đỏ bóng được gói trong giấy kiếng xanh đỏ, nơ thắt xinh xắn. Tiếng cười đùa lan dọc hành lang, đâu đâu cũng nghe câu chúc “Bình an nhé.”
An Dư ôm cặp, bên trong ngoài hộp cơm mẹ chuẩn bị, còn có một quả táo đỏ tròn nhất và… chiếc khăn choàng xám tro đậm mà cô đã dày công đan suốt mấy đêm liền. Mũi kim vẫn còn vụng về, đường len không thật đều, nhưng từng vòng sợi đều chứa cả tâm tư của cô. Mỗi lần nhìn vào, trái tim cô lại đập dồn dập.
Hôm trước, Tống Dư Niên nhắn tin bảo sáng nay nghỉ hai tiết tự học buổi sáng, không thể qua đưa cô đến trường. Vì thế, cô một mình bắt xe buýt. Ngồi cạnh cửa sổ, gió lạnh len qua khe kính, hai bàn tay nhỏ ôm chặt quai cặp, trái tim đập loạn.
Hôm nay… nhất định phải trao được nó cho cậu.
Đến lớp, An Dư mở ngăn bàn định lén đặt quả táo to nhất cho Tống Dư Niên. Nhưng vừa nhìn vào, ngăn bàn cậu đã chật ních những quả táo đủ màu, đủ kiểu gói giấy, có người còn viết cả thiệp nhỏ.
Cô khựng lại, bàn tay siết quả táo trong cặp, môi khẽ mím. Sau một thoáng lặng im, cô nhẹ nhàng rút tay về, nghĩ thầm thôi, giữ lại, lát nữa trực tiếp đưa cho cậu vẫn hơn.
Hết tiết hai, tiếng cửa mở. Bóng dáng quen thuộc bước vào, áo khoác đồng phục buông lỏng, dáng người cao gầy nổi bật. Cả lớp xôn xao chào giáng sinh, có người còn nhét thêm táo vào bàn cậu.
Tống Dư Niên chỉ liếc bàn học đầy táo, chẳng nói gì, một tay gom toàn bộ, xoay người đặt lên kệ tủ phía sau lớp. Không giữ lại quả nào. Động tác thản nhiên, dứt khoát, như thể tất cả chỉ là đồ vật vô tri.
An Dư lặng lẽ quan sát, khóe môi khẽ cong. Trong lòng bỗng dâng lên một thứ ấm áp kỳ lạ.
Buổi trưa, căn-tin chật kín, nhưng An Dư không theo bạn bè. Cô ôm hộp cơm cùng chiếc túi nhỏ, khẽ bước lên sân thượng nơi căn cứ bí mật của cô. Trời xanh lạnh, gió se sắt, lan can phủ một lớp bụi mỏng. Góc ghế quen thuộc vẫn trống.
Cô ngồi xuống, đặt hộp cơm ra một bên, hai bàn tay mân mê chiếc khăn len trong túi. Ngón tay nhỏ lần theo từng vòng sợi, tim đập thình thịch, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Không biết… khi nhận, cậu sẽ cười thế nào? Có bất ngờ không nhỉ?
Tiếng bước chân trầm ổn vang dần từ cầu thang.
An Dư căng người, tim gần như muốn nhảy khỏi l*иg ngực. Cô vội cúi đầu, giả vờ chỉnh lại cơm hộp.
Một bàn tay bỗng đặt lên đầu cô, xoa nhẹ, mang theo nhiệt độ quen thuộc.
“Làm gì ngẩn ngơ vậy?” Giọng trầm thấp vang ngay trên đỉnh đầu.
Cô giật mình, quay lại, đôi mắt mở to. Tống Dư Niên đã đứng đó, gió thổi phần tóc mái khẽ bay, ánh mắt đen sâu nhìn xuống, bình tĩnh nhưng cũng chứa chút dịu dàng khó nhận ra.
“Cậu… đến rồi.” Giọng An Dư run khẽ.
“Không phải đang đợi tôi à?” Cậu hỏi, khóe môi nhếch nhạt.
Cô đỏ bừng mặt, vội kéo kéo vạt áo cậu. Tống Dư Niên khẽ cong mày, ngồi xuống.
Loay hoay một hồi, An Dư lấy hết dũng khí, từ trong túi lấy ra quả táo đỏ to nhất, đặt trước mặt cậu. Giọng nhỏ nhưng rõ ràng: “Chúc cậu… bình an.”
Ánh mắt Tống Dư Niên dừng trên quả táo, rồi dời sang gương mặt đang ửng đỏ của cô. Một nụ cười rất nhẹ, hiếm hoi, thoáng qua nơi khóe môi. Cậu nhận lấy, ánh mắt dịu đi: “Ừ. Cảm ơn em.”
An Dư cúi đầu, bàn tay siết chặt vạt áo, tim đập loạn. Nhưng ngay lúc ấy, giọng cậu lại vang lên: “Đưa tay ra.”
Cô ngẩng phắt lên, đôi mắt tròn xoe, tưởng cậu muốn cho lại cô quả táo. Ngập ngừng một thoáng, cô chậm chạp đưa bàn tay nhỏ bé ra.
Tống Dư Niên nắm lấy cổ tay cô, động tác thản nhiên nhưng nhẹ nhàng như nước. Bàn tay lạnh lẽo của thiếu nữ run khẽ trong lòng bàn tay ấm áp của cậu. Ngay sau đó, ánh bạc mảnh mai lóe lên dưới ánh sáng nhạt.
Một chiếc lắc tay bạc nhỏ, treo charm hình một chú mèo đen cuộn tròn ngủ.
An Dư ngẩn ngơ nhìn, đôi mắt long lanh như vừa rơi vào giấc mơ.
“Quà Giáng sinh cho em.” Giọng Tống Dư Niên bình thản, nhưng ánh mắt lại dịu xuống, như muốn nhìn xuyên qua cô.
Bàn tay nhỏ run rẩy, vội vã rụt về nhưng lại siết chặt lấy cổ tay, sợ đánh rơi món quà. Trong lòng cô dấy lên hàng loạt cảm xúc khó gọi tên, vừa bất ngờ, vừa hạnh phúc, lại xen lẫn chút lo lắng.
“Cảm ơn cậu.” Giọng cô nhỏ như mèo kêu.
Chiếc lắc tay bạc tinh xảo thế này… chắc chắn không rẻ. Trong phút chốc, nỗi sợ lạ lẫm thoáng trào dâng khăn len vụng về của mình… liệu cậu có thích không?
An Dư mím môi, chần chừ một hồi, cuối cùng vẫn cắn răng, lấy hết dũng khí từ trong cặp lấy ra chiếc khăn xám tro được gấp cẩn thận, hơi len còn vương mùi mới. Đặt vào lòng cậu, giọng cô nhỏ xíu, run rẩy:
“Cái này…” Giọng cô run run, ngắt quãng: “Cho… cho cậu.”
Bàn tay nhỏ run khẽ, nâng chiếc khăn ra trước, đôi mắt lấp lánh như chứa cả sự hồi hộp và chờ mong.
Tống Dư Niên lặng lẽ nhận lấy chiếc khăn từ tay An Dư, những mũi len xám tro hiện ra, không đều, có chỗ lỏng chỗ chặt, rõ ràng là đôi bàn tay vụng về của ai đó đã kiên nhẫn làm từng chút.
Cậu im lặng một thoáng, hàng mi rũ xuống che đi ánh mắt sâu, rồi đột ngột đưa chiếc khăn trở lại cho cô.
An Dư: “???”
An Dư khựng lại. Đôi mắt mở to, mắt cụp xuống, hơi thở nghẹn ở cổ.
Quả nhiên là cậu không thích. Là xấu quá sao?
Tim lập tức rơi xuống một khoảng trống, ngực chùng xuống, bàn tay run nhẹ. Môi cô mấp máy, nhưng không thốt nổi một câu.
Ngay lúc nỗi thất vọng mơ hồ dâng lên, bóng cậu bỗng nghiêng sát lại. Khoảng cách rút ngắn đến mức cô nghe rõ tiếng thở nhàn nhạt lẫn trong gió.
Một luồng hơi ấm nhẹ thổi qua gò má cô.
Cô giật mình ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ xíu gần như chạm sát vào khuôn mặt thiếu niên. Mắt tròn xoe, đôi đồng tử run rẩy, trái tim đập thình thịch đến nỗi l*иg ngực như chấn động.
Giọng trầm thấp khẽ vang ngay trước mặt, mang theo ý cười: “Chờ gì vậy… em không quàng cho tôi à?”
Cả người An Dư như hóa đá trong giây lát. Rồi trong đầu vụt sáng, gương mặt đỏ bừng, khóe môi cong cong rạng rỡ không kiềm chế nổi. Nụ cười ấy trong veo như dòng suối, long lanh trong mắt đầy sao.
“À… ờ… để tớ…” Giọng cô lúng túng, run run.
Đôi tay nhỏ vụng về nâng chiếc khăn, cẩn thận vòng qua cổ cậu. Ngón tay chạm khẽ vào vai áo, hơi run, động tác chậm đến mức nghe rõ cả tiếng gió vi vu quanh lan can.
Tống Dư Niên cúi đầu để cô dễ thao tác. Ánh mắt cậu không rời khỏi gương mặt nhỏ bé đang nghiêng nghiêng, hàng mi run khẽ, môi đỏ mọng mím lại vì căng thẳng. Cảnh tượng trước mắt khiến lòng cậu dậy sóng.
Khoảnh khắc An Dư vừa buộc xong nút khăn, ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt trong veo lóe sáng, môi cong thành nụ cười rạng rỡ đến mức tim cậu như thắt lại.
Ngay giây phút ấy, khóe môi Tống Dư Niên cũng cong lên. Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, mãnh liệt đến mức cậu không kìm lại được.
Cậu cúi xuống, rất nhẹ, môi khẽ chạm vào trán cô.
Một cái hôn ngắn gọn, dịu dàng, giữa làn gió lạnh Giáng sinh.
An Dư chết lặng. Đôi mắt mở to, hơi thở nghẹn lại, đôi tay đang giữ chiếc khăn cũng khựng cứng. Trái tim cô như nổ tung, máu dồn lên mặt, nóng rực đến tận tai.
Tống Dư Niên rời ra, ánh mắt vẫn trầm ổn như cũ nhưng đáy mắt có chút dịu dàng hiếm thấy. Giọng nói khẽ vang, thấp đến mức chỉ đủ cho một mình cô nghe:
“Cảm ơn em.”
Trong khoảnh khắc ấy, gió đông vẫn buốt, nhưng trái tim cả hai lại ấm đến lạ thường. Giữa sân thượng tĩnh mịch, dưới bầu trời xám nhạt, cái hôn đầu tiên đã rơi xuống vụng về, nhẹ nhàng, nhưng đủ để khắc sâu vào ký ức.
Đêm Giáng sinh, An Dư ngồi trước bàn học. Trang vở mở sẵn, nhưng mắt cô thất thần nhìn chầm chầm vào quả táo đỏ trên bàn, đầu óc trôi lơ lửng. Hình ảnh vừa diễn ra buổi trưa trên sân thượng cứ hiện ra hơi gió lạnh cắt da, đôi tay run run quàng khăn choàng lên cổ cậu, và… cái hôn khẽ chạm xuống trán.
Một nụ hôn ngắn ngủi, nhẹ như cánh chim lướt qua, nhưng lại đủ khiến tim cô run rẩy mãi không yên.
Cô ôm mặt, vành tai nóng ran. Đầu óc choáng váng, trái tim đập loạn như muốn phá tung l*иg ngực. Bất giác, khóe môi khẽ cong lên, nụ cười ngốc nghếch nở ra không thể kìm lại.
Cô lật sang một trang vở mới. Bàn tay run khẽ, ngòi bút di chuyển chậm rãi, nắn nót thành từng chữ:
“Ngày DD/MM/20xx, trời lạnh. Đêm bình an, hình như tớ thích cậu hơn rồi… Tống Dư Niên.”
Câu chữ nhỏ xinh, giản dị, như một lời thổ lộ chỉ dám giấu kín trong góc nhật ký. Nhưng ngay khi viết xong, lòng cô lại thấy nhẹ nhõm, vừa xấu hổ vừa hạnh phúc, như thể mình đã lặng lẽ cất giữ một bí mật ngọt ngào nhất thế gian.