Mấy ngày sau, bầu không khí trong nhà An Dư nhẹ nhõm hơn hẳn. Chú Trương đã xuất viện, tuy vẫn cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhưng tinh thần khá hơn nhiều, sắc mặt cũng hồng hào hơn. Mẹ Trình bận rộn chăm sóc chồng, còn An Dư thì tranh thủ thời gian đến trường, tối lại phụ mẹ nấu nướng.
Một chiều cuối tuần, sau giờ học, cô bước chậm trên hành lang vắng, nắng cuối ngày đổ xuống bậc thang thành những mảng sáng loang loáng. Trái tim bỗng vang vọng lại câu nói hôm trước trên sân thượng:
“Nếu em cũng có để ý… chúng ta thử xem.”
Cô ngẩn người thật lâu, bỗng nhận ra mình không còn trốn tránh như trước. Mỗi ngày, bóng dáng Tống Dư Niên đi bên cạnh, sự trầm tĩnh và yên ổn nơi cậu… đều đã in sâu vào tim cô.
An Dư cúi đầu, cắn nhẹ môi. Nếu không dũng cảm một lần, chẳng phải sẽ mãi tiếc nuối sao?
Ngày hôm đó, khi ánh hoàng hôn phủ kín hành lang, cô đã đưa ra quyết định.
Buổi trưa hôm sau, trên sân thượng vắng gió, An Dư đứng trước mặt Tống Dư Niên, hai tay siết chặt, giọng tuy nhỏ nhưng rõ ràng: “Tớ… muốn thử. Với cậu.”
Khoảnh khắc ấy, nụ cười hiếm hoi nơi khóe môi Tống Dư Niên nở ra, ánh mắt dịu xuống. Cậu vươn tay, nắm lấy bàn tay cô.
“Ừ.”
Bàn tay to lớn, ấm áp bao lấy bàn tay nhỏ bé run rẩy kia. An Dư cúi đầu, tim đập thình thịch, bước theo cậu về phía cửa sân thượng.
Ngay khi chuẩn bị xuống, cô bỗng dừng lại, ngập ngừng kéo nhẹ tay cậu. Đôi mắt trong veo chớp mấy cái, rồi lí nhí:
“Vậy… bây giờ chúng ta là gì?”
Tống Dư Niên thoáng sững người, sau đó bật cười khẽ, tiếng cười trầm thấp vang trong gió. Cậu đưa tay vuốt nhẹ sợi tóc rũ trước trán cô, giọng nhàn nhạt:
“Em nói xem?”
An Dư đỏ bừng mặt, vừa ngỡ ngàng vừa xấu hổ, không thốt nên lời. Chỉ nghe tiếng tim mình đập dồn dập, như muốn vang khắp sân thượng. Ngay giây phút đó, cô biết lòng mình đã không còn như trước nữa.
An Dư cúi đầu, mặt đỏ bừng, rồi khẽ ngẩng lên. Ánh mắt ngơ ngác rơi xuống bàn tay hai người đang nắm chặt, rồi lặng lẽ trượt lên cao, dừng lại trên bóng dáng con trai trước mặt. Đôi vai rộng rãi, dáng lưng thẳng tắp dưới ánh nắng hanh vàng, từng chi tiết đều khắc sâu vào đáy mắt cô.
Cả hai cùng bước ra phía cửa sân thượng. Gần tới hành lang lớp học An Dư khẽ đứng lại, bàn tay nhỏ khẽ nhúc nhích muốn rút về.
Tống Dư Niên cũng đứng lại theo, nghiêng đầu nhìn gương mặt đang rối rắm của cô như đoán được, cậu siết nhẹ tay cô, ngón cái khẽ xoa lên mu bàn tay nhỏ xinh, rồi bình thản buông ra.
“Em đi trước đi.” Giọng cậu trầm thấp, không chút gượng gạo.
An Dư mím môi, tim vẫn còn đập loạn, gật đầu một cái.
Cô gái nhỏ đi phía trước, bóng dáng gầy gầy nép dưới ánh nắng. Cậu thiếu niên cao lớn bước sau, từng nhịp chân thong thả, khoảng cách không gần cũng chẳng xa.
Một lớn một nhỏ, một trước một sau, im lặng cùng nhau trở về lớp.
Sau ngày hai người bắt đầu một mối quan hệ thân thiết hơn , mọi thứ dường như thay đổi. Không ồn ào, không công khai, cũng chẳng có một cột mốc rõ ràng, nhưng không khí giữa hai người đã khác.
Đôi khi dưới gầm bàn nơi lớp học, bàn tay lớn vô thức tìm đến bàn tay nhỏ. Chỉ cần chạm khẽ, cả hai lại như điện giật, vội buông ra nhưng không lâu sau, vẫn lén siết lấy nhau lần nữa. Trong mắt bạn bè, họ chỉ thấy cặp đôi bàn cuối lặng lẽ ngồi học, không có gì khác thường. Nhưng với An Dư, từng nhịp tim lại vang dội hơn bao giờ hết.
Hay là sân thượng của những buổi trưa trưa, gió đầu đông thường thổi mạnh, hất tung mấy sợi tóc con trên trán. An Dư cau mày, vội đưa tay vuốt, nhưng ngón tay của Tống Dư Niên đã nhanh hơn, khẽ gạt sợi tóc ấy ra sau tai cho cô. Động tác quá tự nhiên, đến mức cô ngẩn người, tai đỏ bừng, chỉ dám cúi đầu ăn tiếp, lén cắn môi để kìm nén cảm giác vừa ngượng vừa ngọt đang lan khắp l*иg ngực.
Những buổi tan học, thay vì để cô bắt xe buýt, Tống Dư Niên thường chở cô về bằng chiếc xe đạp thể thao quen thuộc.
Con đường từ trường về nhà, hai bên là hàng cây trơ cành trong gió, lá khô xào xạc dưới bánh xe. Cậu đạp nhịp đều, An Dư ngồi phía sau, tay nắm chặt vạt áo khoác của cậu. Thỉnh thoảng, gió lùa mạnh quá khiến tóc dài bay rối, cậu nghiêng đầu bảo:
“Ngồi yên, đừng cúi thấp thế.”
“...Ừ.” Cô lí nhí, mặt chôn trong lưng áo cậu, mùi nắng nhạt cùng hơi thở quen thuộc khiến tim cô không yên.
Có những hôm, họ cùng ngồi trên xe buýt số 3 như trước. Ghế cuối, không còn khoảng cách dè dặt. An Dư mệt thì ngả đầu lên vai cậu, còn Tống Dư Niên chỉ ngồi yên, để mặc cho trọng lượng nhẹ nhàng ấy nghiêng vào. Mỗi lần xe xóc nhẹ, cậu khẽ nghiêng vai đỡ vững hơn, mắt dán ra cửa kính, môi cong nhạt như thể cảnh này đã quá quen thuộc.
Mọi thứ dần trở nên tự nhiên. Không cần quá nhiều lời, nhưng trong từng hành động nhỏ, trong từng buổi sáng chờ nhau dưới cổng nhà, trong từng bữa trưa lặng lẽ ở sân thượng, sự thân mật đã dần ăn sâu, trở thành thói quen không thể bỏ.
Và rồi, mùa đông dần trở nên lạnh hơn. Gió rét sắc hơn, hành lang phả hơi lạnh trắng đυ.c. Trên sân thể dục, lá khô bị gió cuốn xoáy thành vòng, tiếng loa phát thanh vang lên thông báo tuần nghỉ đông. Trong lớp, nhiều bạn đã bàn rộn ràng chuyện về quê, chuyện hội diễn. Không khí xôn xao khắp nơi.
Chiều tan học, trời tối sớm hơn mọi khi. Đèn đường vừa bật, hơi thở đã trắng xóa trong gió lạnh. Tống Dư Niên dắt xe đạp từ bãi, chậm rãi dừng trước cổng trường. An Dư kéo chặt áo khoác, hai bàn tay run run giấu trong túi. Vành tai cô đỏ ửng vì gió lùa.
Cậu liếc qua, thoáng nhíu mày. Không nói gì, chỉ thò tay mở ngăn túi, rút ra một chiếc khăn choàng len màu xám tro.
“Lại đây.” Giọng trầm thấp, ngắn gọn.
“...Hả?” An Dư ngơ ngác, đôi mắt mở to.
Chưa kịp phản ứng, cậu đã cúi xuống, động tác dứt khoát mà tự nhiên. Khăn choàng vòng qua cổ cô, quấn một vòng rồi khẽ chỉnh lại, ngón tay dài dừng ở gò má đang đỏ bừng, vuốt nhẹ.
“Lạnh thì phải nói. Biết không?”
An Dư sững người rồi gật đầu.
Mùi len lẫn mùi bạc hà của cậu thoang thoảng, hơi ấm dần phủ lên cổ. Tim cô đập loạn, đầu cúi thấp, không dám ngẩng lên nhìn cậu. Vành tai đỏ đến mức tưởng như có thể nhỏ máu.
Khoảnh khắc ấy, khung cảnh trường học mùa đông bỗng như chậm lại. Đèn vàng hắt xuống mái tóc đen, gió thổi phần phật, còn cô gái nhỏ đứng ngây ngốc dưới tay cậu thiếu niên.
Một chiếc khăn choàng, một động tác nhẹ nhàng, nhưng đã khiến mùa đông ấy trở nên khác biệt.
Từ đó, mỗi sáng đứng dưới cổng chờ, Tống Dư Niên luôn nhìn sang để chắc rằng cô quàng chiếc khăn choàng của cậu. Thỉnh thoảng, gió thổi tung, cô luống cuống chỉnh lại, cậu lại đưa tay kéo thẳng giúp, động tác thản nhiên đến mức càng khiến trái tim cô rối loạn.
Chiều Chủ nhật, trời u ám, mảng sương mỏng như tấm voan phủ khắp thành phố. Con đường lát đá trước trung tâm thương mại ướt nhẹp vì cơn mưa phùn đêm qua, thi thoảng lại có cơn gió bấc rít qua, quất lạnh vào mặt. Người qua lại hối hả, ai nấy đều quấn áo dày, bước nhanh vào tòa nhà sáng rực đèn để tránh cái lạnh cuối đông.
Trong trung tâm thương mại, không khí Giáng sinh đã tràn ngập. Những cây thông lớn được dựng ở sảnh chính, treo đầy quả châu đỏ, chuông bạc, dây ruy-băng vàng và những bóng đèn nhỏ chớp nháy. Trên loa, giai điệu Jingle Bells vang lên không ngừng, tiếng chuông leng keng xen lẫn tiếng trò chuyện rì rầm của từng tốp người. Mùi hạt dẻ rang, mùi bánh ngọt từ quầy gần đó hòa quyện thành thứ hương thơm ngọt ấm, át đi cái lạnh rét mướt bên ngoài.
An Dư đẩy xe đi cùng mẹ, lặng lẽ nghe bà dặn dò: “Chọn thêm ít rau, mấy hôm nay lạnh ăn súp cho ấm người.”
“Dạ.” Cô gật đầu, ngoan ngoãn bỏ thêm bó cải và hộp sữa chua vào giỏ.
Lối rẽ dẫn hai mẹ con đi qua khu bán quần áo. Những cửa kính sáng loáng phản chiếu dòng người qua lại. Đúng lúc ấy, ánh mắt An Dư dừng lại.
Ngay giữa gian trưng bày, một chiếc khăn choàng màu nâu nhạt được xếp gọn gàng trên giá treo. Chất len dày dặn, sợi đan to và đều, trông ấm áp mà tao nhã. Dưới ánh đèn vàng, màu nâu ấy càng thêm trầm ấm, giống như một mảnh lửa nhỏ trong ngày đông xám xịt.
Bước chân cô khựng lại.
Hình ảnh Tống Dư Niên bất giác hiện lên trong tâm trí. Cậu thiếu niên cao lớn, vai rộng, mái tóc đen dưới ánh nắng lạnh, áo khoác đồng phục trắng đơn giản. Nếu thêm chiếc khăn ấy vắt hờ qua cổ… hẳn sẽ nổi bật đến mức khiến ai cũng phải ngoái nhìn.
Ánh mắt cô dán chặt vào ô kính. Trong lòng vừa ngượng ngùng vừa rộn ràng, đến mức không nghe thấy dòng người tấp nập xung quanh.
Một nhân viên cửa hàng trẻ tuổi bước ra, mỉm cười chào: “Em gái thích mẫu này à? Khăn đang giảm giá mùa Giáng sinh đó. Bình thường sáu trăm tệ, giờ chỉ còn ba trăm thôi. Rất hợp cho nam sinh, trông trưởng thành và gọn gàng hơn nhiều.”
“Ba trăm…” An Dư khẽ nhắc lại, giọng lạc đi.
Số tiền ấy đối với cô không nhỏ. Chỉ nghĩ đến việc mẹ và ba dượng phải xoay xở chi phí sinh hoạt, học phí, sách vở hằng tháng… cô đã thấy khó mở miệng.
Tay cô khẽ siết chặt quai xe đẩy, ánh mắt vẫn không rời chiếc khăn trong ô kính.
“An Dư, đi thôi con.” Giọng mẹ Trình vang lên từ phía xa.
Cô giật mình, cúi đầu cảm ơn chị nhân viên, rồi nhanh chóng đẩy xe theo mẹ. Nhưng trong lòng lại thấy hụt hẫng. Hình ảnh Tống Dư Niên quàng chiếc khăn ấy vẫn in đậm trong đầu, đến mức cô cắn nhẹ môi, khóe mắt ánh lên một tia tiếc nuối.
Ra khỏi siêu thị, gió bấc lại ùa tới. Hai mẹ con rẽ vào dãy phố nhỏ cạnh đó. Những cửa hàng may mặc treo biển “Sale lễ hội” phấp phới trong gió lạnh, vài người bán hàng đứng ngoài vỗ tay, mời gọi khách.
Ánh mắt An Dư bỗng dừng lại ở một cửa tiệm len thủ công nhỏ. Sau lớp kính hơi mờ vì hơi nước, từng cuộn len nhiều màu xếp gọn trong giỏ mây: đỏ rực, xanh lá, be nhạt, và cả một hàng xám tro đậm.
Trái tim cô khẽ rung lên.
Đó là màu gần giống chiếc khăn choàng xám tro nhạt Tống Dư Niên từng quàng cho cô trong những ngày gió buốt chiếc khăn mang hơi thở, hương vị quen thuộc của cậu, vừa khiến cô bối rối, vừa mang đến cảm giác an toàn.
Nếu như… cô có thể tự tay đan cho cậu một chiếc?
Một chiếc khăn xám tro, nhưng đậm hơn, để khi cả hai đứng cạnh nhau, màu sắc sẽ ăn khớp, như một cặp đôi có sự liên kết vô hình.
Ý nghĩ ấy khiến tim cô đập thình thịch, mặt nóng bừng, vành tai đỏ lên. Cô cúi đầu nép trong cổ áo, nhưng bước chân lại không kìm được mà dừng ngay trước cửa hàng.
Không do dự thêm, An Dư đẩy cửa bước vào.
Tiếng chuông nhỏ leng keng treo trên cửa vang lên. Trong tiệm, mùi len mới thoang thoảng, ánh đèn vàng dịu tỏa xuống từng kệ gỗ. Chủ tiệm là một bà dì trung niên, thấy khách liền tươi cười:
“Muốn đan khăn à? Dạo này nhiều học sinh ghé lắm, chuẩn bị cho Giáng sinh. Màu này dễ đan lắm, hợp với nam sinh, nhìn gọn gàng mà ấm áp.”
An Dư cúi đầu, ngón tay mảnh vuốt nhẹ cuộn len xám tro đậm. Sợi mềm mại, đều, ấm vừa phải. Giá cả cũng phải chăng, chỉ bằng một phần nhỏ chiếc khăn ở siêu thị.
“Lấy cho cháu ba cuộn màu này… và một đôi kim đan.” Giọng cô nhỏ nhưng dứt khoát.
Bà chủ gói lại, còn dặn dò vài mũi cơ bản. An Dư nhận túi nilon, khẽ gật đầu cảm ơn, bước ra ngoài.
Gió lạnh ùa tới, cuộn len trong tay lại ấm đến lạ.
Cô khẽ cúi đầu, khóe môi cong lên, ánh mắt sáng rực. Còn một tuần rưỡi nữa là Giáng sinh… nếu mỗi tối cố gắng, chắc chắn mình sẽ kịp đan xong một chiếc khăn xám tro. Một chiếc khăn do chính tay mình làm, chỉ dành riêng cho Tống Dư Niên.
Trời về đêm lạnh hơn, gió rít qua khe cửa sổ mang theo hơi buốt. Trong phòng nhỏ, ánh đèn bàn vàng nhạt hắt xuống góc học tập gọn gàng. An Dư vừa viết xong vài bài tập, ngẩng lên thì đồng hồ đã chỉ gần chín giờ.
Trên bàn, túi nilon nhỏ đặt ngay ngắn. Cô ngập ngừng một lát, rồi chậm rãi lấy ra ba cuộn len xám tro và đôi kim đan sáng bóng.
Ngón tay khẽ chạm vào cuộn len mềm mại, tim cô lại khẽ run. Hình ảnh Tống Dư Niên khoác chiếc khăn tro nhạt cho cô trong ngày gió rét lập tức ùa về. Cậu trầm tĩnh, động tác đơn giản mà dứt khoát, ánh mắt chẳng nói nhiều nhưng lại khiến cô thấy an toàn lạ thường.
Cô mím môi. Nếu như cậu có một chiếc khăn do chính tay mình đan… liệu khi quàng lên có hợp không nhỉ?
Ý nghĩ ấy khiến tai cô đỏ bừng.
Cô mở điện thoại, tìm video hướng dẫn cách đan. Lần đầu làm, động tác còn vụng về, len cứ tuột ra, mũi lỏng mũi chặt. Có lúc kim mắc lại, cô nhíu mày cố tháo, tay vụng đến mức gần làm rối cả sợi.
Sau nửa giờ, thành quả chỉ là một đoạn ngắn bằng lòng bàn tay, mũi thì gấp gáp, mũi thì giãn rộng. Cô chống cằm nhìn, vừa buồn cười vừa xấu hổ. Nhưng trong lòng lại không hề nản.
Ánh mắt cô sáng lên.
Cô thử vuốt lại phần vải nhỏ, ngón tay mảnh miết trên từng đường sợi, miệng khẽ cong thành một nụ cười kín đáo.
Ngoài kia, gió vẫn rít qua khe cửa. Trong phòng, chỉ có cô gái nhỏ cúi đầu chăm chú với đôi kim đan, từng mũi từng mũi vụng về nhưng đầy cố gắng.
Dù vụng về đến đâu, mình cũng muốn hoàn thành… để Giáng sinh này có thể trao tận tay cậu.
Mấy đêm liền, An Dư vẫn cặm cụi bên chiếc bàn nhỏ, đèn bàn hắt xuống ánh vàng dịu. Ngón tay vụng về lướt trên kim đan, từng mũi len xám tro dần dần thành hình. Có lúc sợi bị tuột, mũi lỏng chặt không đều, cô lại sốt ruột tháo ra, kiên nhẫn làm lại. Thời gian trôi đi lúc nào không hay.
Kim đồng hồ chạm qua số 12, rồi sang số 1. Có đêm, đồng hồ chỉ đúng hai giờ sáng, mí mắt nặng trĩu, đầu gục xuống mà tay vẫn còn giữ chặt cuộn len.
Sáng hôm sau, gió mùa đông sắc lạnh. Trên đường đến trường, An Dư ngồi phía sau xe đạp, đầu lắc lư vì ngái ngủ, mấy lần suýt gục hẳn vào lưng Tống Dư Niên.
Cậu cảm nhận rõ. Dừng lại ở ngã tư khi đèn đỏ, Tống Dư Niên nghiêng đầu, giọng nhàn nhạt mà chậm rãi vang lên trong gió:
“Tối ngủ sớm một chút. Bài nào không hiểu thì để hôm sau lên lớp hỏi tôi. Tôi giúp em.”
An Dư ngẩn ra, tim đập loạn. Cậu tưởng cô thức khuya học bài… Cô đành vội gật đầu, giọng nhỏ lí nhí: “Ừ… tớ biết rồi.”
Đến cổng trường, cả hai dắt xe vào, sóng vai đi cùng. An Dư vẫn còn nhớ đến món quà trong túi bí mật kia, chiếc khăn đang dần thành hình. Nghĩ đến cảnh Giáng sinh sắp tới, khi cậu nhận được, ánh mắt nhất định sẽ bất ngờ… tim cô lại dâng lên một niềm vui nho nhỏ.
Cô vô thức bật cười khẽ.
“Cười gì?” Giọng trầm thấp vang lên cạnh bên.
Cô giật mình, xoay đầu nhìn, mới biết Tống Dư Niên đang nghiêng mặt sang, đôi mắt đen sâu nhìn thẳng vào mình. An Dư cuống quýt cúi đầu, lảng tránh: “Không… không có gì.”
Cậu im lặng, chỉ nhếch môi nhạt, ánh mắt sâu thêm vài phần. Nụ cười kia, trong trẻo đến mức khiến không gian đầu đông cũng trở nên ấm áp.
Năm ngày trước Giáng sinh, thầy toán phát bài kiểm tra thử kỳ. Không khí lớp học im ắng, chỉ còn tiếng phấn viết lách cách trên bảng và tiếng giấy xào xạc.
Như thường lệ, thầy vinh danh học sinh đứng đầu lớp, rồi nhắc nhở những bạn điểm thấp. Nhưng khi đọc đến cái tên “An Dư”, cả lớp đồng loạt sững lại.
An Dư 103 điểm.
Một con số vượt hẳn những gì mọi người từng nghĩ.
Không ít ánh mắt kinh ngạc quay xuống cuối lớp. Có người khẽ huýt sáo, có người mím môi cười. Bản thân An Dư cũng ngơ ngác, đôi mắt tròn xoe, như không tin nổi thầy vừa đọc điểm của mình.
Cô chậm chạp bước lên nhận bài. Bàn tay run khẽ, nhưng trong lòng lại có thứ gì đó nở rộ, vừa ngượng ngùng vừa hạnh phúc.
Thầy toán đưa bài cho cô, giọng trầm thấp mà nghiêm khắc: “Rất có tiến bộ. Nhưng nhớ, dù có chuyện riêng cũng không được để ảnh hưởng đến học tập. Giữ vững phong độ này.”
Câu nói ẩn ý. Ai cũng hiểu. Cả lớp im lặng một thoáng, rồi vài tiếng cười khúc khích vang lên. Không ít ánh mắt xẹt qua phía Tống Dư Niên, mang theo vẻ trêu chọc.
Mặt An Dư đỏ bừng. Cô vội vàng ôm bài, cúi gằm mặt chạy về bàn.
Ngồi xuống, cô mở bài kiểm tra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con số đỏ chói. Khóe môi khẽ cong, đôi má vẫn đỏ ửng. Ngay lúc đó, một bàn tay lặng lẽ từ bên cạnh luồn xuống dưới bàn. Một viên kẹo khoai môn được nhét gọn vào lòng bàn tay nhỏ bé.
An Dư sững người, ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt trầm tĩnh của Tống Dư Niên.
Môi cậu mấp máy, không phát ra âm thanh, chỉ đủ để mình cô đọc được: “Làm giỏi lắm.”
Tim An Dư như hẫng đi một nhịp. Ngón tay siết chặt viên kẹo, vội vàng nhét vào túi áo, rồi cúi gằm mặt. Nhưng khóe môi cô đã cong lên không kìm được.
Ngoài cửa sổ, gió mùa đông thổi xào xạc qua tán cây trơ trụi, cuốn theo lá khô bay tán loạn. Nhưng ở bàn cuối lớp 12/1, bầu không khí lại ấm áp đến mức khiến người ta quên đi cái lạnh ngoài kia.