Sáng hôm sau, trời còn chưa kịp sáng hẳn. Trên con ngõ nhỏ trước nhà, một chiếc BMW màu đen dừng sẵn. Tống Dư Niên đứng bên cạnh xe, dáng người cao thẳng, đôi tay bỏ vào túi áo khoác, ánh mắt yên lặng nhìn cánh cổng sắt trước mặt.
Trong nhà, An Dư thay vội đồng phục. Gương mặt soi trong gương hơi sưng, hốc mắt còn đỏ nhạt vì khóc cả đêm, cô chỉ có thể dùng khăn lạnh chườm tạm. Trước khi ra ngoài, cô xếp gọn chiếc khăn choàng tối màu, định lát nữa sẽ trả lại.
Cánh cổng mở, cô bước ra. Tống Dư Niên ngẩng đầu, ánh mắt thoáng dừng trên gương mặt cô vẫn xinh xắn nhưng có chút tiều tụy. Không nói gì, cậu chỉ mở cửa xe, ra hiệu cho cô vào.
“Lên đi.” giọng cậu trầm thấp, bình tĩnh như thường ngày.
Trong khoang xe yên tĩnh, An Dư ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đùi. Khi còn chưa biết nên mở lời thế nào, Tống Dư Niên đã đặt lên ghế trước mặt cô một túi giấy.
“Ăn sáng.”
Cô mở ra, bên trong là sandwich được gói cẩn thận và một hộp sữa khoai môn vẫn còn ấm. Hơi nóng nhẹ phả ra, mang theo hương thơm dịu ngọt.
An Dư thoáng ngẩn người, rồi khẽ mấp máy môi: “Cảm ơn cậu…”
Cô cúi thấp đầu, đôi tai đỏ lên. Tay ôm lấy chiếc sandwich, trong lòng bỗng dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ.
Xe dừng ngay trước cổng trường. An Dư ôm cặp xuống xe, gương mặt còn chút sưng vì khóc hôm qua, đôi mắt sáng trong nhưng lặng lẽ. Tống Dư Niên đi ngay bên cạnh, bước chân dài thong thả, không nhanh không chậm.
Hai người không nói chuyện, cũng chẳng có hành động nào quá mức thân mật, nhưng dáng vẻ sóng đôi vẫn đủ để vài ánh mắt chung quanh phải liếc nhìn. Có tiếng thì thầm vội vàng phía sau, rồi lại tắt ngay khi bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của Tống Dư Niên.
Vào lớp, không khí vốn rì rầm lại dấy lên chuyện mới. Tin tức lan nhanh Doãn Như Hà vi phạm nội quy bị phê bình, đình chỉ học một tuần. Thông tin được dán ở bản thông báo được lan nhanh, những ánh mắt kinh ngạc, rồi tiếng xì xào nối tiếp nhau.
Cả ngày hôm đó, bóng dáng quen thuộc kia không xuất hiện. Một số bạn trong lớp còn lén nhìn về phía chỗ ngồi của cô ta, nhưng rồi lại quay đi, miệng ghé tai bàn tán.
Ở bàn cuối, Tống Dư Niên và An Dư vẫn yên tĩnh như thường. Cậu cúi đầu mở sách, ngón tay lật từng trang, ánh mắt không hề dao động bởi những tiếng bàn tán ngoài kia.
An Dư ngồi cạnh, ban đầu còn nghe loáng thoáng, đôi lúc ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ. Đến khi bắt gặp bóng dáng Tống Dư Niên đang chăm chú ghi chép bên cạnh, cô mới lặng lẽ mở tập vở ra, cắm cúi vào bài. Mũi bút lướt đi, nhưng đôi khi vẫn vô thức dừng lại, ánh mắt hơi ngẩn, như chẳng thực sự nhập tâm.
Không khí bàn cuối vì thế mà yên tĩnh đến lạ giữa một lớp học xôn xao, hai người vẫn như đứng ngoài tất cả, chỉ có nhịp viết bút xen lẫn tiếng lật trang đều đặn.
Chiều hôm ấy, nắng muộn còn vương trên sân trường, nhưng gió đã mang hơi lạnh rõ rệt. Tan học, An Dư vừa thu dọn tập vở, ánh mắt liếc ra ngoài cửa sổ, lòng vẫn vương một nỗi bất an. Bàn tay siết quai cặp, cô ngẩng đầu lên mới khẽ nói:
“...Tớ đến bệnh viện.”
Tống Dư Niên vừa gấp sách lại, chưa kịp mở miệng thì giọng thầy Toán vang lên ở cửa: “Tống Dư Niên, em ở lại một lát, thầy có việc.”
Cậu cau mày, quay sang nhìn cô. Ánh mắt sâu thẳm, rõ ràng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gọn một câu: “Đợi tôi, đi cùng.”
An Dư thoáng ngập ngừng. Cô mím môi, gương mặt giấu dưới mái tóc dài, giọng nhỏ dần: “Cậu ở lại đi, tôi.. tôi tự đến được.”
Trong giây phút ấy, ánh mắt hai người giao nhau. Cậu thiếu niên cao lớn, trầm lặng nhìn cô, rồi khẽ thở ra, giọng thấp hơn: “Ừ. Vậy có gì thì gọi cho tôi.”
Con đường đến bệnh viện dài hơn bình thường. An Dư ngồi trên xe buýt, qua khung kính mờ hơi nước, ánh chiều cuối ngày loang loáng trượt qua, từng mảng nắng vàng đổ dài trên vỉa hè. Gió lùa vào, tóc mai cô khẽ bay, lòng lo lắng nhưng không dồn dập như hôm trước.
Bệnh viện đông người, hành lang sáng loáng đèn trắng, mùi thuốc khử trùng đậm đặc. Tiếng loa nội bộ vang đều, xen lẫn tiếng bước chân vội vã và tiếng bánh xe cáng lăn lạch cạch.
An Dư đi tới quầy y tá, giọng mềm mại: “Xin hỏi… bệnh nhân Trương Hữu Quân được chuyển đi đâu rồi ạ?”
Y tá tra sổ, rồi đáp: “Phòng bệnh 274, tầng bốn.”
Cô gật đầu, ôm chặt cặp, bước nhanh về phía thang máy. Mỗi bước chân đều đặn, không còn gấp gáp, loạng choạng như hôm qua.
Cửa phòng bệnh khép hờ. Đẩy nhẹ ra, cô thấy chú Trương nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt nhưng hơi thở đã đều đặn hơn hôm qua. Tiếng máy theo dõi kêu “tích, tích” đều đều, như một nhịp thở nhân tạo giữ cho người nằm đó khỏi rời đi.
Trên sofa bên cạnh, mẹ Trình ngồi nghiêng người, mệt mỏi đến mức ngủ gục. Ánh đèn trắng chiếu xuống, soi rõ từng nếp nhăn mờ nơi khóe mắt, khiến lòng An Dư nhói lên.
Cô khẽ nhẹ nhàng khép cửa lại. Mẹ Trình ngủ không sâu nghe tiếng đóng cửa đã giật mình tỉnh, đôi mắt còn vài sợi máu do thức cả đêm qua: “Con sao lại tới đây? Không phải còn học ở trường à?”
Cô giật mình quay lại, thấy bà tỉnh cô cũng nhỏ giọng trả lời: “Chiều nay con không có tiết tự học.”
Ánh mắt bà Trình dịu đi, lẫn cả xót xa. Bà định nói, nhưng An Dư đã bước đến, nắm lấy tay bà: “Mẹ về nhà nghỉ một lát đi. Ba tỉnh lại, con sẽ gọi ngay.”
Bà ngập ngừng. Ánh mắt dừng lại trên gương mặt nhỏ nhắn của con gái, rồi quay sang nhìn chồng trên giường. Hàng mi bà khẽ run, sau cùng chỉ thở dài, gật khẽ: “Vậy được rồi. Con trông giúp mẹ. Mẹ về cất đồ, rồi quay lại ngay.”
“Vâng.” An Dư gật đầu, mỉm cười nhẹ.
Sau khi Mẹ Trình rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại tiếng máy móc và tiếng hít thở đều đều. An Dư ngồi ở sofa, nhưng đôi mắt nhìn chằm chằm chú Trương, lòng vẫn run sợ, như chỉ cần ông khẽ động đậy là cô sẽ bật dậy ngay.
Một lúc lâu, cô mới mở cặp, lấy tập vở ra. Cây bút kêu lách cách nhỏ trên trang giấy, từng con chữ nắn nót nhưng chậm chạp. Thỉnh thoảng, bàn tay dừng lại, ánh mắt lại trôi sang gương mặt tái nhợt kia.
Cô ngẩn ngơ, hàng mi cụp xuống, rồi lại cắn môi cúi đầu tiếp tục viết. Trong lòng, những dòng suy nghĩ cuộn trào không ngừng, nhưng chỉ có cách mượn bài tập để giữ mình không rơi vào sợ hãi thêm nữa.
Kim đồng hồ nhích từng vạch. Một giờ trôi qua nặng nề.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân đều đặn, trầm ổn. Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra. Cậu bước vào, mang theo khí lạnh buổi chiều còn bám trên áo khoác. Ánh đèn hắt xuống, bóng dáng cao lớn lập tức lấp đầy khoảng không tịch mịch.
An Dư ngẩng đầu lên, đôi mắt vô thức sáng lên một nhịp, rồi thoáng ngẩn ngơ. Ngòi bút trong tay khựng lại, giọt mực loang một vệt nhỏ trên trang giấy mà cô cũng chẳng nhận ra.
Trong giây phút ấy, mọi nỗi sợ và mỏi mệt bỗng như lùi xuống một chút, chỉ còn lại sự yên tâm kỳ lạ vì có người đứng ngay đó.
Tống Dư Niên khép cửa lại, bước vào trong. An Dư vội đặt bút xuống, đứng dậy.
“Cậu… sao lại đến đây?” Giọng cô nhỏ xíu, hơi bất ngờ.
“Đã nói rồi, có gì thì gọi.” Cậu đặt cặp xuống ghế, ánh mắt dừng trên tập vở còn mở, chữ viết dở dang, rồi lại lặng lẽ nhìn sang cô gái nhỏ đang luống cuống trước mặt.
An Dư ngẩn người một thoáng, rồi vội cúi đầu, giọng nhỏ như thì thầm:
“Thì đâu có gì xảy ra…”
“Sao?” Tống Dư Niên nhìn cô, hiển nhiên đã nghe được.
“Không có gì…” An Dư càng luống cuống hơn, ngón tay khẽ xoắn vạt áo, hàng mi cụp xuống, không dám ngẩng đầu.
Không khí trong phòng lại yên tĩnh. Chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu đều đặn, từng tiếng “tích, tích” vang lên, như kéo dài thêm sự bối rối mơ hồ giữa hai người.
Đột nhiên, giọng trầm thấp của Tống Dư Niên vang lên: “Em tính đứng vậy mãi à?”
An Dư mấp máy môi, đôi tai thoáng đỏ lên. Cô cúi đầu gật nhẹ, rồi ngồi xuống. Vạt váy đồng phục xòe ra trên đùi, bàn tay nhỏ vô thức siết mép áo, đầu hơi cúi, không dám nhìn thẳng vào cậu.
Tống Dư Niên ngồi xuống ghế bên cạnh, động tác thản nhiên như thể chuyện vừa rồi chưa từng tồn tại. Ánh sáng đèn trắng trên đầu phản chiếu vào gương mặt cậu, sống mũi cao thẳng, đôi mắt trầm tĩnh dõi về phía giường bệnh. Trong cái yên tĩnh đến nghẹt thở ấy, sự hiện diện của cậu khiến căn phòng bớt trống trải, lạnh lẽo.
Tiếng máy theo dõi kêu “tích… tích…” đều đều, như nhịp tim được kéo căng ra từng đoạn. Bên ngoài hành lang, tiếng giày của y tá và người nhà bệnh nhân vọng lại xa xa, rồi nhanh chóng lùi đi, để lại không gian nơi đây yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng thở khẽ run của cô gái nhỏ.
An Dư ngồi ở ghế sofa, tầm mắt cô vẫn dõi lên bàn tay gầy yếu trên giường. Đột nhiên, sự hiện diện của Tống Dư Niên làm cô hơi bối rối. Lưng bất chợt cũng thẳng lên.
Cậu ngồi vào chiếc ghế sofa đơn cạnh đó, dáng người cao thẳng, một tay đặt trên thành ghế, mắt nhìn về giường bệnh, lâu lâu lại khẽ đảo sang cô. Bầu không khí quá tĩnh, đến nỗi từng nhịp tim trong l*иg ngực cô cũng nghe như rõ ràng.
Hơi bối rối, An Dư vụng về đứng lên, cúi đầu khẽ nói: “Để tôi… rót nước cho cậu.”
Cô bước ra phía bàn trà nhỏ, tay lục lọi tìm chiếc ly giấy, rót vào đó một ít nước ấm. Bờ vai gầy thoáng run, vừa như thật sự muốn lấy nước, vừa như để che đi sự lúng túng trong lòng. Trong lúc ấy, ánh mắt Tống Dư Niên vẫn lặng lẽ dõi theo, không chớp.
Khoảng mười phút trôi qua trong im lặng. Cửa phòng bệnh mở ra, mẹ Trình trở lại. Bà vừa bước vào đã thoáng khựng lại, không ngờ thấy Tống Dư Niên ở đây.
Trong phòng, An Dư đang cúi đầu cắn bút, ngồi làm bài tập, dáng vẻ chuyên chú mà nhỏ bé. Nghe thấy tiếng cửa, cô ngẩng lên, ánh mắt sáng hẳn, cất giọng gọi: “Mẹ.”
Tống Dư Niên cũng đứng lên, khẽ gật đầu lễ phép: “Cháu chào cô.”
Bà Trình mím môi, trong ánh mắt có chút ngạc nhiên, nhưng rồi cũng dịu đi, khẽ gật đầu.
Ngay lúc ấy, trên giường bệnh vang lên một tiếng động rất khẽ. Bàn tay Trương Hữu Quân run rẩy, mí mắt chập chờn mở ra. Ông nhìn thẳng về phía chân giường một lúc, như đang lấy lại ý thức, rồi mới yếu ớt gọi ra một tiếng:
“…Tiểu Trình?”
Âm thanh khàn khàn ấy vang lên khiến cả ba người trong phòng đều ngẩn ra.
Ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống, gương mặt người bệnh tái nhợt nhưng đôi mắt đã có thần trở lại, khiến cả không gian bỗng tràn ngập một loại nhẹ nhõm không nói thành lời.
Mẹ Trình run tay, gần như không tin nổi. Bà lập tức bước nhanh tới giường, đôi mắt hoe đỏ, ngón tay run rẩy chạm lấy tay chồng: “Anh… anh tỉnh rồi?”
Trương Hữu Quân cố gắng mở mắt to hơn, đôi môi khô nứt run run. Hơi thở yếu ớt nhưng ánh mắt đã có thần, chậm rãi dời sang nhìn bà. Một tiếng “Ừ” thật khẽ bật ra, khiến nước mắt bà Trình lập tức rơi xuống.
“Anh làm em sợ muốn chết…” Giọng bà nghẹn lại, bàn tay gầy siết chặt tay ông, ngón tay run bần bật, vừa như trách vừa như vỡ òa sau bao ngày lo lắng.
An Dư đứng phía chân giường, đôi mắt cũng đỏ hoe, bàn tay siết vạt áo đồng phục. Cô mím môi, từng nhịp tim như bị dồn lên tận cổ. Cảnh tượng ấy quá đỗi quen thuộc mà cũng quá đỗi mong manh, khiến cô chỉ biết lặng im nhìn, nước mắt chực trào nhưng lại cố nén.
Tống Dư Niên ngồi lại ghế sofa đơn, ánh mắt trầm tĩnh dõi theo. Khi nghe tiếng gọi đầu tiên, bàn tay cậu vô thức siết lại trên đầu gối, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ điềm tĩnh. Trong đáy mắt sâu đen ấy, có một tia nhẹ nhõm thoáng qua.
Không lâu sau, một bác sĩ trung niên bước nhanh vào phòng bệnh. Ông cúi xuống kiểm tra đồng tử, nghe tim phổi, đối chiếu với màn hình máy theo dõi. Động tác dứt khoát thuần thục.
Một lúc sau, bác sĩ ngẩng đầu, giọng nghiêm nhưng cũng trấn an:
“Nhịp tim và huyết áp đã ổn định hơn. Đây là dấu hiệu tốt, nhưng bệnh nhân vừa qua cơn nhồi máu cơ tim, tuyệt đối không để xúc động mạnh, cũng không được nói nhiều. Cần theo dõi sát trong vài ngày tới, tiếp tục dùng thuốc và nghỉ ngơi. Tạm thời chưa ăn uống gì, vẫn truyền dịch. Nếu đêm nay mọi chỉ số ổn định, sáng mai có thể cho bệnh nhân uống chút nước ấm, sau đó là cháo loãng. Không được ăn đồ dầu mỡ, nhiều muối hay kí©h thí©ɧ.”
Nghe vậy, mẹ Trình bật khóc, vừa lau nước mắt vừa gật đầu liên tục: “Vâng, chúng tôi sẽ chú ý. Cảm ơn bác sĩ.”
Bác sĩ dặn thêm vài câu với y tá rồi mới rời đi. Y tá ở lại điều chỉnh lại truyền dịch, khẽ nói: “Người nhà đừng quá lo. Bệnh nhân hồi phục như vậy là tín hiệu rất tốt rồi.”
Không khí căng thẳng trong phòng mới dịu xuống một chút.
An Dư khẽ dịch lại gần giường hơn một bước, bàn tay nhỏ bé vươn ra, dè dặt nắm lấy tay ông. Ông chậm rãi xoay mắt nhìn sang, môi run run, nở một nụ cười rất nhạt. Chỉ thế thôi cũng đủ khiến khóe mắt cô cay xè.
Trong căn phòng bệnh ngập ánh đèn trắng, mọi thứ bỗng như lặng đi. Chỉ còn lại cảm giác bình yên mong manh, nhưng trân quý hơn bao giờ hết.
Tống Dư Niên ngồi trên ghế sofa đơn, hơi nghiêng người, ánh mắt trầm ổn nhìn ba người trước mặt. Cậu không chen lời, cũng không thể hiện cảm xúc quá rõ, nhưng bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại. Trong ánh mắt sâu tĩnh ấy, dường như có một sự nhẹ nhõm vừa thoáng qua, nhưng rất nhanh lại giấu vào vẻ điềm nhiên thường ngày.
Trương Hữu Quân gắng gượng mỉm cười, mắt dần nhắm lại, rơi vào giấc ngủ ngắn vì thuốc mê vẫn còn chưa tan.
Trong phòng, chỉ còn tiếng máy theo dõi đều đều vang lên. Ánh đèn trắng lạnh hắt xuống ba gương mặt một người phụ nữ vẫn chưa ngừng lau nước mắt, một cô gái nhỏ tay còn nắm chặt chưa chịu buông, và một cậu thiếu niên lặng lẽ ngồi nhìn, bình thản mà vững vàng.
Cả buổi tối hôm đó, An Dư vẫn ngồi trong phòng bệnh, chẳng dám rời nửa bước. Đèn trắng treo cao hắt xuống gương mặt ông đã tỉnh lại, hơi thở đều đều khiến cô cuối cùng cũng có thể thở ra nhẹ nhõm. Bên cạnh, mẹ Trình từ sau khi quay lại vẫn không rời chồng, bàn tay gầy guộc nắm chặt tay ông, thỉnh thoảng lại chùi vội khóe mắt ươn ướt.
Đêm muộn, bà Trình nghiêng người, nhìn con gái rồi khẽ giọng: “Con về nghỉ đi, mai còn phải đến lớp. Ở đây có mẹ, con đừng lo.”
An Dư thoáng do dự, ngón tay nắm chặt quai cặp. Cô muốn ở lại, nhưng ánh mắt dịu dàng mà kiên quyết của mẹ khiến cô chỉ biết cúi đầu, khẽ: “Vâng.”
Ra khỏi phòng bệnh, hành lang bệnh viện sáng loang loáng đèn trắng. Bên ngoài cửa, Tống Dư Niên đã ngồi sẵn trên ghế chờ. Ánh đèn hắt xuống vầng trán cao và đôi mắt đen sâu, cậu ngẩng đầu nhìn cô, không hỏi han gì, chỉ đứng dậy, đeo cặp lên vai, giọng trầm trầm: “Đi thôi.”
Vài ngày trôi qua, cuộc sống như chậm lại. Sáng đi học, chiều tan trường, An Dư có khi lại mình, có khi lại cùng Tống Dư Niên ghé bệnh viện thay mẹ Trình chăm sóc cho chú Trương.
Trong phòng bệnh, mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt, ánh đèn trắng hắt xuống những gương mặt quen thuộc. Mỗi ngày, An Dư đều mang theo vài thứ lặt vặt sổ tay, bài tập, hay hộp cháo nóng mà cô mua từ tiệm gần trường.
Ngày đầu tiên, bác sĩ chỉ cho phép bệnh nhân nhấp từng ngụm nước ấm. Sang ngày thứ hai, ông bắt đầu được ăn cháo loãng. Đến ngày thứ ba, chú Trương đã có thể ăn được cháo đặc hơn, thậm chí thử thêm ít cơm nát và rau mềm. Mỗi lần nhìn ông nuốt được một thìa cháo, sắc mặt bớt nhợt nhạt, lòng An Dư lại nhẹ nhõm thêm một phần.
Mẹ Trình vì vậy cũng yên tâm hơn, thỉnh thoảng mới về nhà nghỉ ngơi, giao con gái và Tống Dư Niên trông giúp. Lúc thấy cậu thiếu niên trầm lặng ấy dọn giường, đi lấy nước hay hỏi bác sĩ tình trạng bệnh, bà chỉ khẽ nhìn rồi gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhiều hơn hôm trước.
Những buổi tối trong phòng bệnh, An Dư thường cúi đầu làm bài, ánh đèn vàng hắt xuống mái tóc dài rủ bên má, lặng lẽ mà ngoan ngoãn. Bên kia, Tống Dư Niên dựa vào sofa, tay lật sách nhưng mắt thỉnh thoảng lại liếc sang bóng dáng nhỏ nhắn kia. Sự hiện diện của cậu không cần lời nói, chỉ cần ngồi đó thôi, cũng khiến căn phòng bớt lạnh lẽo.
Vài ngày sau, hôm đó là thứ ba. Là một ngày có nắng, gió nhẹ mang hơi lạnh của những ngày cuối cùng của mùa thu trước khi bước vào mùa đông lạnh lẽo. Chú Trương đã có thể ngồi dậy tựa vào đầu giường, ăn được bát cháo đặc, còn nói với mẹ Trình vài câu ngắn. Bác sĩ xác nhận tình trạng đang phục hồi tốt, chỉ cần tiếp tục theo dõi và kiêng cữ.
Nghe thế, An Dư cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi. Những lo lắng đè nặng mấy hôm nay như được tháo xuống, đôi vai gầy cũng bớt căng cứng.
Hôm sau, Tống Dư Niên vẫn đi bên cạnh An Dư như thường lệ. Sau mấy hôm cùng đến lớp, cùng rời trường, ánh mắt bạn bè nhìn hai người đã không còn quá bất ngờ như trước. Vài tiếng xì xào vẫn có, nhưng cũng chỉ thoáng qua, rồi nhanh chóng chìm vào sự quen thuộc. Ở bàn cuối ấy, cặp đôi im lặng song hành đã trở thành một hình ảnh ngầm mặc định trong mắt nhiều người.
Tiếng trống báo ra chơi vang lên, sân trường thoáng chốc ồn ã. Học sinh túa ra hành lang, người đi căn-tin, người xuống sân thể dục, tiếng cười đùa vang khắp nơi.
Bước qua dãy hành lang dài, An Dư ôm cặp cơm của mẹ chuẩn bị. Như mọi hôm, cô định lên sân thượng. Hành lang tầng năm vắng lặng hơn hẳn, chỉ có tiếng gió se lạnh luồn qua khe cửa sổ.
Cánh cửa sắt nặng nề kẽo kẹt mở ra. Sân thượng sáng rực nắng trưa nhưng hanh khô, gió đầu đông phả từng luồng lạnh lẽo. Cô ngồi xuống chỗ quen thuộc cạnh lan can, đặt hộp cơm ra, chuẩn bị ăn.
Tiếng cửa lại vang lên sau lưng.
Tống Dư Niên bước vào, một tay đút túi áo, tay kia cầm một gói sandwich cùng lon coca. Bóng dáng cao thẳng đi trong nắng, áo khoác đồng phục khẽ tung trong gió. Không nói lời thừa, cậu đi thẳng đến, kéo ghế sắt cạnh cô ra, ngồi xuống.
“...Sao cậu cũng lên đây?” An Dư hơi giật mình, ngẩng đầu.
“Ăn cơm.” Giọng cậu nhàn nhạt, vừa nói vừa xé lớp giấy bọc sandwich, đặt lon coca xuống thành bàn bê tông. Động tác tự nhiên, không hề ngượng ngập.
An Dư thoáng ngẩn người. Thấy cậu ung dung cắn miếng bánh mì, rồi khui nắp coca “xì” một tiếng, hớp một ngụm, cô mới cúi đầu, bới cơm hộp của mình. Bầu không khí sân thượng thoáng chốc trở nên quen thuộc kỳ lạ: hai người, hai phần ăn trưa, ngồi song song dưới nắng hanh hanh của đầu đông.
Thỉnh thoảng, khi cô ngẩng lên, ánh mắt lại chạm phải đôi mắt sâu thẳm kia. Cô vội cúi xuống, gò má đỏ ửng, chỉ biết cắm cúi ăn thêm một miếng cơm. Trong khi đó, cậu vẫn nhàn nhã vừa ăn sandwich vừa nhìn ra khoảng không ngoài lan can, tự nhiên đến mức khiến cô càng thêm bối rối.
Sân thượng gió thổi hun hút, mang theo hơi lạnh cuối thu đầu đông.
An Dư ngồi thu người bên lan can, mở hộp cơm mẹ chuẩn bị. Mùi thơm nhạt của cơm và rau bốc lên, hòa lẫn với hương bánh mì mới bóc từ gói giấy bên cạnh.
Tống Dư Niên ngồi ngay đó, dáng ngồi thẳng tắp, động tác thong thả xé từng lớp giấy bọc sandwich. Cậu ăn nhịp nhàng, không vội vàng, thỉnh thoảng nhấp một ngụm coca, tiếng ga sủi lách tách nhỏ xen vào khoảng lặng.
Cả hai đều im lặng, chỉ có tiếng đũa khẽ chạm vào hộp cơm, xen kẽ với âm thanh nhỏ bé khi cậu cắn vào lớp bánh mềm. Thỉnh thoảng, gió lùa qua, vài sợi tóc An Dư bay lòa xòa trước mặt, cô vội vén ra sau tai, động tác vụng về khiến vành tai đỏ ửng.
Tống Dư Niên liếc nhìn một cái, nhưng không nói gì, tiếp tục ăn hết phần sandwich. Chẳng bao lâu, cậu đã ăn xong, lon coca cũng đặt sang một bên. Cậu ngồi dựa lưng vào ghế, tay khoanh lại, ánh mắt nửa như nhìn ra ngoài lan can, nửa như lặng lẽ dõi sang cô gái nhỏ bên cạnh.
An Dư vẫn chăm chú ăn phần cơm hộp. Biết có ánh mắt kia đang nhìn, cô càng cúi thấp đầu, động tác nhỏ nhẹ hơn, từng miếng đều rụt rè. Cả vành tai nóng lên, gương mặt thoáng đỏ, nhưng cô vẫn không nói một lời.
Một lát sau, An Dư ăn gần xong, đặt đũa xuống, lấy khăn giấy lau miệng. Cô cúi đầu, cẩn thận cho từng hộp nhỏ vào túi nhựa, động tác chậm rãi, như cố ý giữ mình bận rộn.
Không khí yên ắng đến mức nghe rõ cả tiếng túi nilon sột soạt.
Ngay lúc cô vừa gom xong hộp cơm, chuẩn bị buộc miệng túi lại, giọng trầm thấp của Tống Dư Niên bỗng vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng: “An Dư.”
Động tác của cô khựng lại, ngón tay siết chặt mép túi. Tim đập hẫng một nhịp, bờ vai run khẽ.
“...Hả?” Cô ngẩng lên, giọng nhỏ xíu.
Ánh mắt đen thẳm đối diện, sâu hút, trầm lặng như gió mùa đông, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sự chắc chắn khó lay chuyển.
Cậu quay sang nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt đen sâu thẳm. Giọng cậu rơi xuống, chậm rãi mà chắc chắn:
“Tôi không biết như vậy có gọi là thích không. Nhưng tôi biết tôi muốn ở cạnh em. Không muốn thấy em khóc một mình, cũng không muốn để em run rẩy mà chẳng có ai nắm tay.”
Khoảnh khắc ấy, tim An Dư như bị ai bóp chặt.
Cô sững sờ, trong đầu trống rỗng, ngón tay vẫn còn giữ chặt miệng túi nilon chưa kịp buộc lại. Đôi mắt mở to, ngỡ ngàng nhìn cậu, như không tin vào những gì vừa nghe được.
Gió lùa qua sân thượng, khiến mái tóc dài khẽ bay, va vào gò má đang nóng bừng. Trong khoảnh khắc bất động ấy, cô mới chợt nhận ra trái tim mình đang đập hỗn loạn, từng nhịp vang dội đến choáng váng.
“Cậu…nói gì cơ?” Giọng cô run nhẹ, vô thức hỏi lại, như cần một sự khẳng định.
An Dư khựng lại, đôi mắt mở to, trái tim đập loạn như muốn nhảy khỏi l*иg ngực. Hơi gió thổi qua làm vành tai cô đỏ bừng, nhưng toàn thân lại run lên một cách kỳ lạ.
“Cậu… đang nói thật sao?” Giọng cô run rẩy, gần như vô thức thốt ra.
Tống Dư Niên khẽ nhướng mày, ánh mắt không hề dao động, đen thẳm như biển đêm.
“Ừ.” Một chữ ngắn gọn, chắc nịch, không để lại kẽ hở nào.
Trong khoảnh khắc ấy, ngực cô dâng lên một cảm giác lạ lùng, vừa hoang mang, vừa như có dòng nước ấm chảy lan khắp cơ thể. Nhưng lý trí lại lấn át, khiến đôi môi cô chỉ mấp máy, chẳng biết nên nói gì.
Đôi mắt rối loạn, ánh nhìn trốn tránh. Cuối cùng, An Dư cúi đầu thật thấp, ngón tay vô thức xoắn chặt góc túi nhựa, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Cậu… đợi tý…”
“Cho tớ… thời gian suy nghĩ.”
Không khí im lặng một thoáng.
Tống Dư Niên nhìn cô gái nhỏ trước mặt, đôi vai gầy run run, vành tai đỏ đến rực hồng. Ánh mắt cậu chậm rãi dịu lại, khóe môi cong lên, hé ra một nụ cười nhạt nhưng chân thành hiếm thấy.
“Được. Tôi chờ em.”
Câu nói rơi xuống, không hoa mỹ, không phô trương, nhưng mang theo sự chắc chắn không thể lay chuyển. An Dư khẽ ngẩng đầu, vừa bỡ ngỡ vừa ngượng ngập, ánh mắt lạc vào nụ cười hiếm hoi ấy. Trong giây lát, cô cảm thấy như thế giới xung quanh mờ đi, chỉ còn lại hình bóng người ngồi cạnh.
Sân thượng buổi trưa, nắng đầu đông nhàn nhạt rải trên vai áo hai người. Tiếng gió rít qua lan can hun hút, nhưng trong lòng An Dư, tất cả chỉ còn là sự ngỡ ngàng và nhịp tim loạn nhịp không sao bình ổn.
Một lời tỏ tình thẳng thắn, một câu đáp bối rối, và một sự chờ đợi lặng thầm.
Khoảnh khắc ấy, giữa bao ồn ào của sân trường phía dưới, thế giới của họ lại như chỉ còn hai người.