Bóng đêm phủ xuống Vân Thành, nhưng bệnh viện thì vẫn sáng trắng như ban ngày. Dãy đèn huỳnh quang chạy dài trên trần, tỏa ánh sáng lạnh lẽo không chút hơi người. Ngoài hành lang, người nhà bệnh nhân đi lại lặng lẽ, tiếng bước chân xen lẫn tiếng loa phát thanh đều đều, tất cả hòa thành thứ nhạc nền nặng nề, gò bó đến nghẹt thở.
Ba người ngồi cạnh nhau trên hàng ghế nhựa lạnh bà Trình, An Dư và Tống Dư Niên. Không ai nói chuyện, chỉ có mùi cháo nóng thoang thoảng tỏa ra từ túi giấy trên tay Tống Dư Niên.
“Ăn đi, nguội rồi khó nuốt.” Cậu mở túi, lấy ra từng hộp, đưa cho hai mẹ con. Giọng cậu trầm thấp, không gấp, nhưng lại mang một sức nặng khiến người khác tự nhiên làm theo.
An Dư cúi đầu nhận hộp cháo từ tay cậu, thìa kim loại chạm vào thành hộp phát ra tiếng khẽ “leng keng”. Cháo trắng ngọt, còn hơi nóng, ấm dạ dày, nhưng cổ họng cô lại nghẹn lại.
Mỗi muỗng trôi xuống, nơi khóe mắt lại thêm cay xè. Từ sáng đến giờ, cô căng chặt dây thần kinh, không cho phép bản thân gục xuống. Nhưng chỉ cần cậu ngồi bên cạnh, yên tĩnh mà vững vàng như thế, sự kiềm chế mong manh ấy lại muốn tan vỡ.
Bà Trình ăn không được nhiều, đặt thìa xuống rất sớm, chỉ ngồi im nhìn vào khoảng không trước mặt. Còn An Dư, đôi mắt cúi thấp, bóng lông mi dài rung rung, che đi tia nước đang lấp ló.
Bên cạnh, Tống Dư Niên vẫn lặng lẽ ăn từng thìa nhỏ. Cậu không nhìn cô, nhưng sự hiện diện của cậu lại như một bức tường âm thầm chặn gió, khiến sự cô độc trong lòng cô lặng đi đôi chút.
Khi Tống Dư Niên đứng dậy đi mua nước, An Dư cũng nhỏ giọng nói: “Con… đi vệ sinh một lát.”
Bà Trình mệt mỏi chỉ gật đầu, không để ý.
Nhưng bước chân An Dư lại không hướng về dãy nhà vệ sinh sáng đèn, mà men theo cầu thang dẫn lên sân thượng.
Cửa sắt kẽo kẹt mở ra, gió đêm đầu đông thốc vào, lạnh đến buốt cả da mặt. An Dư hít vài cái, tìm một góc khuất rồi ngồi sụp xuống, hai tay vòng qua gối, mặt chôn chặt vào đầu gối. Tiếng xe ngoài phố xa xa vọng lại, hòa cùng tiếng gió hun hút. Trái tim cô đập loạn, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, thấm vào vạt đồng phục, ướt lạnh.
Mọi thứ diễn ra như cơn sóng lớn, nuốt chửng cô chỉ trong một ngày. Ba dượng vốn khỏe mạnh, bỗng chốc ngã quỵ. Mẹ một mình vất vả. Cô thì bất lực, chỉ có thể ngồi đây run rẩy.
Khi Tống Dư Niên quay lại với hai chai nước khoáng trong tay, hành lang trống trơn, không thấy bóng dáng quen thuộc. Ánh mắt cậu thoáng tối lại. Không chần chừ, cậu rút điện thoại ra, mở WeChat gọi.
Màn hình sáng, một hồi chuông dài. Cuối cùng, An Dư cũng bắt máy, trong điện thoại chỉ có âm thanh gió vang vang vọng, Tống Dư Niên khẽ nhíu mày, giọng trầm nhưng lại xen lẫn tia ôn nhu: “Ở đâu?”
Cô hít mũi vài cái, giọng run rẩy vang lên, lẫn trong tiếng gió gào thét:
“…Tớ… ở trên sân thượng.”
“Đợi đó” Giọng cậu truyền qua loa điện thoại, thấp, chắc, khiến người nghe vô thức muốn nghe lời.
Sân thượng bệnh viện vắng lặng, gió đêm đầu đông thổi hun hút, lạnh buốt như muốn xuyên qua từng lớp vải. Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt treo cao, ánh sáng loang lổ hắt xuống nền xi măng cũ, kéo bóng dáng người nhỏ bé co ro ở góc tường thành một khoảng tối run rẩy.
An Dư ngồi đó, hai cánh tay gầy vòng qua đầu gối, áo đồng phục mỏng manh không đủ che đi cái lạnh táp vào da thịt. Khuôn mặt nhỏ nhắn chôn vùi trong đầu gối, vai run khẽ, tóc mai rũ xuống che khuất nửa gương mặt, chỉ lộ ra chóp mũi đỏ ửng vì gió và vì khóc.
Tiếng cửa sắt mở ra, vang lên giữa không gian vắng lặng.
Bóng dáng cao lớn bước vào, vạt áo đồng phục lay động trong gió. Trên tay Tống Dư Niên là một chiếc khăn choàng tối màu, còn vương hơi ấm và mùi bạc hà của cậu.
Ánh mắt cậu quét một vòng, rất nhanh đã dừng lại nơi góc bên phải. Cô gái nhỏ kia, vẫn như chú chim sẻ lạc loài, co ro một mình giữa đêm gió.
Cậu sải bước tới, bóng cao che đi ngọn đèn phía trên, rồi chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt cô.
An Dư nghe thấy tiếng bước chân, cơ thể khẽ co rụt lại. Nhưng chưa kịp ngẩng đầu, bàn tay thon dài đã vươn ra, dứt khoát kéo gương mặt nhỏ bé ra khỏi đầu gối.
Trong tầm mắt Tống Dư Niên, một đôi mắt ươn ướt, đỏ hoe như đào hoa bị mưa xối qua, lông mi dài run rẩy, trên gò má còn vệt nước chưa kịp khô. Chóp mũi đỏ hồng, đôi môi mím chặt đến run rẩy, dáng vẻ vừa uất ức vừa ngoan ngoãn, yếu đuối đến mức khiến tim người ta thắt lại.
Cậu im lặng một giây, sau đó mở khăn choàng, cúi người phủ lên vai nhỏ bé kia, che đi phần nào cái lạnh hun hút của gió đêm.
Ngón tay cậu nâng cằm cô lên, chậm rãi lau đi dòng lệ còn vương. Động tác không vụng về, cũng chẳng quá dịu dàng là sự kiên định xen lẫn xót xa.
Ngón tay thon dài lướt nhẹ qua sống mũi cô, như muốn gột đi tất cả sương lạnh và nước mắt đọng lại.
“Không lạnh sao?” Giọng cậu trầm thấp, khàn khàn vì gió đêm, mang theo chút trách cứ nghẹn lại trong l*иg ngực.
“Em ngồi đây hứng gió à?”
An Dư chỉ cúi đầu, nước mắt vẫn rơi nhưng lặng lẽ, từng giọt từng giọt chảy xuống, không ồn ào, không nức nở. Dáng vẻ ngoan ngoãn ấy lại càng khiến người ta muốn cúi xuống, che chở, muốn ôm lấy mà dỗ dành.
Tống Dư Niên mím môi, bàn tay siết chặt lấy tay cô vài lần, như đang kiềm chế thứ cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Cậu hít sâu một hơi, rồi bất ngờ cúi xuống, luồn tay bế bổng cô gái nhỏ lên khỏi hàng ghế sắt.
“Á…” An Dư khẽ kêu, quên cả việc mình đang khóc, đôi mắt to tròn ngấn lệ mở lớn, ngơ ngác nhìn cậu.
Tống Dư Niên ngồi xuống ghế, đặt cô ngồi vững trên đùi mình. Cậu xoay người để lưng hướng ra ngoài, chắn hết cơn gió lùa, để cô được nép trọn vào trong, dựa vào vòng tay rắn chắc của cậu.
Cằm cậu khẽ nghiêng, hơi thở nóng hổi phả xuống tóc mai rối bời của cô. Giọng nói trầm thấp vang lên, không gấp, không vội, nhưng nặng nề như khắc vào tim người nghe:
“Khóc đi. Dựa vào tôi mà khóc.”
Trong lòng ngực rắn chắc ấy, An Dư cuối cùng cũng buông lỏng. Nước mắt tuôn ra lặng lẽ, rơi xuống khăn choàng, thấm ướt từng sợi vải.
Còn Tống Dư Niên chỉ ôm chặt, đôi mắt sâu không thấy đáy nhìn về khoảng trời tối mịt ngoài kia để cô được yếu mềm một lần, để cô biết, dù thế nào đi nữa… vẫn còn một người sẽ không bao giờ rời tay.
Khoảng 10 phút sau, nước mắt cuối cùng cũng ngưng hẳn, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển khe khẽ. Toàn thân An Dư mệt lả, gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, đôi mắt sưng mọng, hàng mi dài còn đọng giọt nước trong suốt. Cô tựa hẳn vào ngực Tống Dư Niên, bàn tay bé nhỏ vẫn nắm chặt vạt áo đồng phục của cậu, siết chặt như thể chỉ cần buông ra thì cả thế giới sẽ sụp đổ.
Tống Dư Niên cúi mắt nhìn xuống, ánh sáng đèn trắng hắt lên gương mặt cô nhỏ nhắn, mái tóc rối ướt sũng vì gió, thấy đôi vai gầy run run, lòng cậu nặng trĩu. Cậu nâng tay, vỗ nhẹ lưng cô một nhịp rồi thấp giọng hỏi, hơi thở như tan vào gió:
“Khóc xong rồi? Thoải mái hơn chưa?”
An Dư dụi mắt, lúng túng gật đầu. Trên gương mặt cô, vẻ ngượng ngùng và yếu đuối hòa làm một, khiến đôi tai cậu thoáng nóng lên, nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Trước khi cô kịp rụt rè muốn bước xuống, Tống Dư Niên đã đứng dậy, đỡ cô dậy bằng cả hai tay, cẩn thận như nâng một món đồ quý. Cậu không buông tay, nắm chắc bàn tay nhỏ bé, dắt cô trở lại cầu thang, từng bước một xuống dưới.
“Đi thôi.”
Trước phòng hồi sức, bà Trình vẫn ngồi nơi ghế chờ, dáng vẻ mệt mỏi sau một ngày dài nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi cánh cửa phòng hồi sức. Ánh đèn trắng hắt xuống khiến gương mặt bà thêm nhợt nhạt, song khi nhìn thấy hai đứa trẻ quay lại, ánh mắt ấy lập tức dịu đi.
“Về đi con.” Bà vẫy tay, giọng nhẹ mà ôn tồn: “Mai còn phải đến lớp. Dư Niên cũng nên về sớm, kẻo ba mẹ con lại lo.”
“Mẹ ơi, con muốn…” An Dư vừa mở miệng, nhưng bà đã đưa tay nắm lấy, vỗ nhẹ lưng bàn tay gầy guộc ấy, giọng chậm rãi:
“Ở đây có mẹ là đủ rồi. Con cuối cấp rồi, cần giữ sức để học. Nghe mẹ, về nghỉ cho khỏe.”
Âm điệu mềm mỏng, không gắt gao, nhưng từng lời lại vừa nhẹ vừa chắc, khiến An Dư chỉ có thể cắn môi, đôi mắt hoe đỏ, khẽ gật đầu.
Tống Dư Niên đứng một bên, lặng im nghe hết, đáy mắt thoáng tối đi rồi lại trở về trầm ổn. Cậu khẽ gật đầu: “Ngồi đây đợi tôi.”
Nói xong, cậu quay người đi về phía quầy lễ tân. Chẳng bao lâu, cậu trở lại với một tấm chăn mỏng. Động tác tự nhiên, cậu đưa chăn cho bà, giọng thấp mà ấm:
“Bác gái đắp tạm cho ấm. Đêm nay hanh lạnh.”
Bà Trình thoáng ngạc nhiên, rồi chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn cậu thêm phần cảm kích.
Ngoài cổng bệnh viện, một chiếc taxi đỗ chờ sẵn. Ánh đèn vàng hắt xuống mặt đất, kéo bóng hai người dài miên man.
Tống Dư Niên mở cửa, khẽ cúi đầu để An Dư ngồi vào trước, sau đó mới vòng qua bên kia ngồi cạnh. Trong suốt quãng đường, xe chạy êm ả, đèn đường lướt qua từng khoảng sáng tối.
An Dư ngồi yên lặng, tay ôm cặp trên đầu gối, đôi mắt đỏ hoe cúi thấp, gò má vẫn còn phảng phất nhiệt nóng của những giọt nước mắt chưa lâu.
Đến trước ngõ nhỏ quen thuộc, xe dừng lại. Cậu bảo tài xế đợi mình vài phút, xuống xe rồi vòng qua kéo cửa cho cô.
“Đi thôi.”
Rồi cùng bước bên cạnh cô vào ngõ tối.
Đến trước cổng nhà, Tống Dư Niên dừng lại. Ánh đèn vàng trên cao rọi xuống, bóng hai người đổ dài dưới mặt đất. Cậu đứng đó, tay nhét túi quần, ánh mắt trầm tĩnh nhìn cô gái nhỏ chôn vùi mặt mình trong khăn choàng: “Vào nhà đi. Ngủ sớm một chút. Ngày mai tôi đến đón em.”
An Dư ngẩng đầu, ánh mắt còn hoe đỏ, gật khẽ, rồi theo thói quen đưa tay định tháo chiếc khăn choàng trên vai để trả lại cho cậu. Nhưng Tống Dư Niên đã nhanh hơn, bàn tay vươn ra chỉnh lại khăn. Ánh mắt cậu tối sẫm dưới ánh đèn, giọng thấp khàn: “Đeo đi. Ngày mai tôi lấy.”
An Dư thoáng ngẩn người, bàn tay khựng lại. Trong lòng bỗng dâng lên một luồng ấm áp không nói thành lời.
Cô khẽ “Ừm” một tiếng, rồi mới quay người vào cổng. Trước khi cánh cửa khép lại, cô vẫn không nhịn được quay đầu lại lần nữa bóng dáng cao gầy kia vẫn đứng yên dưới ánh đèn vàng, thẳng tắp và vững chãi giữa khoảng tối.
Đến khi cánh cổng khép lại, đèn trong nhà bật sáng, Tống Dư Niên mới xoay người rời đi.
Đêm nay, trong gió lạnh đầu đông, có một người lặng lẽ đứng đưa cô về đến tận cổng. Giữa bao hỗn loạn bất an, có một hơi ấm để cô tin tưởng mà dựa vào.