Mùa thu năm An Dư mười bảy tuổi, Trình Nhu tái hôn.
Một buổi sáng mờ sương, trong căn phòng nhỏ chỉ có ba người lớn ngồi trước bàn ký, vài nét chữ được hạ xuống, là một cuộc hôn nhân mới bắt đầu. Không có váy cưới, không có hoa hồng, không có tiệc rượu linh đình. Chỉ có ánh mắt trịnh trọng của mẹ Trình, cái gật đầu điềm đạm của người đàn ông ngồi bên cạnh, và một tờ giấy chứng nhận hôn nhân mỏng tang.
Ba dượng của cô tên Trương Hữu Quân. Là một người đàn ông trầm lặng, không nói nhiều, ánh mắt khi nhìn mẹ luôn hiền hòa. Ông có một căn hộ nhỏ ở thành phố Vân Thành, công việc ổn định, tính tình ôn hòa. Ông không phải kiểu người dễ gần với mọi đứa trẻ, nhưng lại biết cách tạo cho cô cảm giác an toàn.
Từ khi ba ruột rời đi, mẹ một mình nuôi cô khôn lớn. Bà đã gồng gánh cả tuổi trẻ bằng đôi tay gầy guộc, đi qua biết bao lần mưa gió. An Dư chưa từng thấy bà dựa vào ai, cho đến khi người đàn ông này bước đến.
“Sau này, con có thể gọi bác là ba, nếu con thấy thoải mái.”
Đó là câu đầu tiên ba dượng nói với An Dư. Cô khẽ gật đầu, không quá xa cách, cũng chưa đủ gần gũi. Nhưng cô biết, ít nhất từ hôm nay, mẹ đã không còn đơn độc nữa.
An Dư theo mẹ chuyển đến Vân Thành.
Thành phố rộng lớn hơn Nam Thành nhiều. Đường xá chằng chịt, xe cộ nối dài, từng tòa nhà cao tầng chen nhau mọc lên. An Dư nhìn những bảng hiệu sáng choang dưới ánh nắng đầu thu, có cảm giác như mình vừa bước vào một thế giới khác.
Ngày đầu tiên đến trường mới, An Dư thức dậy sớm hơn thường lệ. Mặc đồng phục mới tinh, gấp gáp đến mức quên cả ăn sáng, cô bước đi trên con đường lát đá dẫn tới cổng trường. Bên trong, tiếng trống vừa dứt, học sinh đã ùa vào lớp, hành lang sáng sớm vang vọng âm thanh huyên náo.
Trường An Dư chuyển đến tên là Trung học Vân Tịch, một trong những ngôi trường top của cả tỉnh. Nghe mẹ nói, tỉ lệ đỗ đại học của trường này luôn đứng đầu, điểm chuẩn cao ngất. Cô vốn không dám nghĩ mình có thể chen chân vào, nhưng nhờ mẹ và ba dượng lo liệu thủ tục, cộng thêm kết quả học tập không tệ, cô được xếp vào lớp chọn cuối cấp.
Lớp 12/1. Một con số đủ khiến cô hồi hộp.
Hành lang tầng ba sáng loáng ánh nắng xuyên qua dãy cửa sổ lớn, tiếng giày thể thao nện đều trên nền gạch, xen lẫn tiếng cười nói rộn rã. An Dư đứng trước cửa lớp, hít một hơi sâu, bàn tay hơi run trên tay nắm cửa.
“Các em trật tự.” Tiếng giáo viên chủ nhiệm vang lên ngay khi cô đẩy cửa bước vào.
Tiếng ồn ào trong lớp lập tức lắng xuống. Ánh mắt mấy chục con người cùng lúc xoay về phía cô.
“Đây là bạn mới của lớp ta.” Cô giáo mỉm cười, giọng rõ ràng: “Em giới thiệu đi.”
Tim An Dư đập loạn. Cô cúi đầu, giọng nhỏ như tiếng mưa rơi ngoài hiên:
“Chào các bạn, mình tên là Trình An Dư, chuyển từ Nam Thành đến.”
Cả lớp im lặng vài giây. Rồi từ cuối lớp, một tiếng huýt sáo khẽ vang lên:
“Chuyển từ Nam Thành hả, ghê ghê.”
Vài tiếng cười khúc khích nối theo. An Dư cúi thấp đầu hơn, bàn tay vô thức siết chặt vạt áo, mặt đỏ bừng, không dám ngẩng lên.
“An Dư ngồi bàn cuối, cạnh… Tống Dư Niên nhé.” Giáo viên chủ nhiệm vừa dứt lời, cả lớp vốn im ắng bỗng rộ lên một luồng xì xào nho nhỏ.
Ở mấy dãy bàn phía trước, vài bạn nữ vô thức quay lại nhìn An Dư, rồi lại nhanh chóng nghiêng sang thì thầm với nhau. Có đứa che miệng, ánh mắt lóe lên vẻ trêu ghẹo, có đứa thì nhíu mày tỏ ra thương hại. Phản ứng ấy khiến tim cô thắt lại, không hiểu tại sao một cái tên đơn giản lại kéo theo nhiều ánh nhìn đến thế.
“Ngồi cạnh Tống học bá á? Bạo ghê.” Ai đó khẽ nói, vừa đủ để cô nghe thoáng qua.
An Dư hơi sững người. Ai cơ? Học bá nào? Thực sự đặc biệt đến mức như vậy sao?
Theo hướng chỉ tay của cô giáo, cô nhìn xuống cuối lớp. Và rồi ánh mắt dừng lại ở cậu con trai cạnh cửa sổ.
Ánh mắt đầu tiên của An Dư, khi cô giáo chỉ xuống cuối lớp, chính là dáng ngồi của cậu con trai ấy.
Cậu ngồi cạnh cửa sổ, dáng người cao gầy, vai rộng thẳng, bộ đồng phục xanh đen phối trắng mặc trên người cũng trở nên gọn gàng, sắc nét đến lạ. Ánh sáng buổi sớm len qua tán lá ngoài cửa, rọi nghiêng lên mái tóc đen hơi rũ xuống trán, để lộ từng sợi tóc lòa xòa mờ mờ che mắt.
Một tay cậu đặt hờ trên bàn, tay kia lật trang sách, động tác chậm rãi, không gấp gáp. Sự ồn ào của cả lớp bỗng như bị chặn lại ở ranh giới chỗ ngồi ấy. Nơi cậu ngồi, chỉ có một khoảng không khí tĩnh lặng đến lạnh nhạt.
Khi An Dư bước đến, ánh mắt cậu bất chợt nâng lên.
Đó là ánh nhìn đầu tiên của Tống Dư Niên. Sâu, lạnh, như lướt qua một bóng dáng không mấy quan trọng. Đôi đồng tử đen thẫm, hàng mi dài rũ xuống, khiến cho cả cái liếc mắt thoáng qua cũng đủ tạo thành một cảm giác xa cách khó với An Dư.
Chỉ một thoáng ấy thôi, An Dư đã cảm thấy tim mình hụt một nhịp. Không hiểu sao, giữa ngàn ánh mắt xa lạ trong lớp học này, chỉ có ánh mắt ấy khiến cô vừa bối rối vừa… bực bội.
An Dư đặt cặp xuống ghế bên cạnh, khẽ kéo ghế ra ngồi, cẩn thận mở miệng:
“Chào cậu.”
Không có câu trả lời. Chỉ là cái liếc mắt hờ hững, rồi ánh nhìn nhanh chóng rời đi, trở về với cuốn sách đang mở dở.
An Dư thoáng sững. Trong ngực dâng lên một cảm giác rất lạ giống như vừa bị dội một gáo nước lạnh, vừa ngượng ngập, vừa khó chịu. An Dư cúi đầu, giả vờ chăm chú sắp lại tập vở, nhưng bàn tay siết chặt bìa cứng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Vậy tên cậu ấy là Tống Dư Niên. Người ngồi ngay bên cạnh An Dư từ hôm nay.
Trong ngày đầu tiên ở ngôi trường mới, giữa hàng chục gương mặt xa lạ, cậu là người duy nhất khiến cô nhớ rõ không phải vì ấn tượng tốt, mà vì lần đầu tiên trong đời, An Dư thấy mình giận một người không hề quen biết.
…
Ra chơi buổi chiều, trời sang thu nên gió thổi hiu hiu, trong lớp học nắng xiên vào hơi gắt. An Dư đứng dậy, định ra hành lang lấy nước ở chiếc bình đặt cạnh cửa.
Vừa rót nước vào cốc giấy, bên ngoài hành lang bỗng vang lên những tiếng reo hò rộn rã, náo nhiệt đến mức át cả tiếng giảng bài văng vẳng ở mấy lớp kế bên.
“Tống Dư Niên kìa! Nhanh lên!”
“Bóng chuyền đi, bóng chuyền đi… à không, bóng rổ!”
Cô thoáng khựng lại.
Cái tên ấy… khá quen.
Tò mò, An Dư men theo dãy hành lang, dừng lại bên khung cửa sổ mở rộng. Từ trên tầng hai nhìn xuống, toàn bộ sân bóng rổ trải dài ngay trước mắt.
Một nhóm nam sinh đang chia phe thi đấu, tiếng bóng nảy liên hồi trên sàn gỗ sáng bóng. Học sinh vây quanh sân cổ vũ, từng tràng hò hét rộ lên, khiến không khí sôi động đến mức ngay cả An Dư vốn không mấy quan tâm đến thể thao cũng bất giác nghiêng người ra ngoài khung cửa, dõi theo.
Trong đám người ấy, dáng cao nhất, nổi bật nhất, không cần nhìn kỹ cũng biết là cậu. Đồng phục xanh đen phối trắng, áo khoác đã cởi, chỉ còn chiếc sơ mi mỏng, tay áo xắn đến khuỷu. Mồ hôi từ trán rơi xuống, làm hàng tóc mái hơi ướt, dính bết lại, nhưng ánh mắt cậu vẫn chuyên chú, lạnh lùng và kiên quyết.
Mỗi cú dẫn bóng, mỗi lần bật nhảy đều dứt khoát, mạnh mẽ. Quả bóng trong tay cậu di chuyển mượt đến mức ánh mắt xung quanh chẳng thể rời. Khi cậu tung người ném bóng, đường cong ấy vẽ trên nền trời xanh một vòng cung hoàn hảo, quả bóng rơi gọn vào rổ.
Soạt! Tiếng hò reo nổ tung cả sân.
“Tống Dư Niên lại ghi điểm rồi!”
“Chuẩn không cần chỉnh, học bá mà!”
An Dư khựng lại. Trong đầu bất giác nhớ tới buổi sáng nay, khoảnh khắc ánh mắt cậu lướt qua cô. Lạnh lùng, thờ ơ, như thể cô chẳng đáng để cậu lưu tâm. Nhưng giờ đây, giữa đám đông reo hò ấy, cậu lại sáng chói đến mức khiến người khác không cách nào rời mắt.
Cô cắn môi, lặng lẽ quay đi, giả vờ như mình chỉ tình cờ dừng lại lấy nước. Từ ngày đầu tiên chuyển đến Vân Thành, vận mệnh Trình An Dư đã lặng lẽ buộc chặt vào một cái tên Tống Dư Niên.
Buổi chiều tan học, sân trường ồn ào như vỡ chợ. Từng tốp học sinh ùa ra cổng, tiếng cười nói hòa lẫn tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường lớn. An Dư ôm cặp, lách qua đám đông, cảm giác mình như hạt cát nhỏ nhoi giữa dòng người xô đẩy.
Ngoài cổng, trời đã ngả sang màu hoàng hôn. Mặt trời treo lơ lửng trên những tòa nhà cao tầng phía xa, ánh nắng cam rực rỡ nhuộm vàng cả dãy phố. Gió thu thổi nhẹ, lá ngô đồng khô rơi lả tả, xoay vòng rồi đáp xuống vỉa hè lát đá. Mùi bánh nướng từ một quầy hàng rong gần cổng bay tới, xen lẫn với mùi khói xe và tiếng rao bán vé số, tất cả tạo nên một bức tranh nhộn nhịp rất riêng của thành phố này.
An Dư lặng lẽ rời cổng trường, chờ ở trạm xe buýt cách cổng trường một đoạn. Dòng người vội vã, học sinh đeo cặp chạy lên những chuyến xe chen chúc, tiếng động cơ khởi động át cả tiếng nói chuyện râm ran. Cô đứng nép bên cột biển báo, mắt nhìn bảng điện tử báo số chuyến. Lúc sáng, ba dượng đưa cô đi học bằng xe vì ông tiện đường đi làm. Ông còn dặn:
“Chiều tan học, con gọi cho ba, ba đón.”
An Dư lắc đầu, nhỏ giọng:
“Thôi ạ… để con tự đi xe buýt, vừa tiện vừa tập quen đường.”
Ông nhìn An Dư, ánh mắt hiền lành, pha chút lo lắng, cuối cùng chỉ gật nhẹ:
“Ừ, vậy nhớ cẩn thận.”
Xe buýt số 3 tới, cửa mở kêu xì một tiếng. An Dư theo dòng người bước lên, tìm một chỗ cạnh cửa sổ. Khi xe lăn bánh, khung cảnh tấp nập lùi dần về sau, từng con phố nối tiếp nhau quán cà phê nhỏ góc đường, cửa hiệu bán sách cũ, mấy dãy nhà mái ngói thấp xen lẫn tòa cao ốc kính sáng loáng.
Người trong xe im lặng, chỉ còn tiếng lốp lăn đều trên mặt đường. An Dư tựa đầu vào cửa kính, nhìn ra ngoài. Ánh chiều tà quét qua những biển quảng cáo, bảng đèn neon bắt đầu nhấp nháy, dòng người vẫn hối hả.
Trong thoáng chốc, cô thấy mình như lạc lõng. Một thành phố xa lạ, một ngôi trường mới, và cả một khởi đầu chưa biết sẽ đi về đâu.
Khoảng hơn hai mươi phút, xe dừng trước một con hẻm nhỏ. An Dư xuống xe, men theo lối đi lát gạch dẫn đến một căn nhà cấp bốn. Không phải biệt thự sang trọng, cũng chẳng phải căn hộ chung cư cao tầng, mà là một ngôi nhà vừa đủ. Mái ngói mới lợp, sơn trắng xanh, phía trước có khoảng sân nhỏ lát gạch đỏ, trồng vài khóm hoa giấy và mấy chậu lan treo dưới hiên. Bên hông còn có một giàn mướp leo xanh rì, mùi hoa thoảng theo gió.
Căn nhà ấy, không xa hoa nhưng gọn gàng và ấm cúng, chính là nơi mẹ Trình và cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Vừa đẩy cửa, mùi thức ăn từ bếp đã phả ra. Tiếng xào nấu vang lên, rồi giọng quen thuộc của mẹ Trình cất lên:
“Dư Dư về rồi à?”
Bà bước ra từ bếp, trên người vẫn mặc tạp dề mỏng, tay còn cầm chiếc vá gỗ. Dù đã hơn bốn mươi, dáng người bà vẫn thon gọn, nét mặt thanh nhã. Gương mặt trái xoan, làn da trắng mịn, đôi mắt dài cong nhẹ ở đuôi, khiến bà trông lúc nào cũng như đang mỉm cười. Người ta vẫn nói, bà từng là một trong những mỹ nhân của khoa Âm nhạc, giảng viên thanh nhạc nổi tiếng ở Nam Thành, chỉ là mấy năm nay bà đã không còn nhận học trò riêng nữa, dành thời gian nhiều hơn cho gia đình.
Nhìn thấy An Dư, bà cười dịu dàng, giọng như khúc ca ngân nga:
“Ngày đầu tiên thế nào? Ổn chứ con?”
An Dư gật đầu, thả cặp xuống ghế gỗ ở phòng khách:
“Cũng… ổn ạ.”
Bà bước lại, đưa tay gạt nhẹ sợi tóc rũ xuống trán cô, ánh mắt đầy trìu mến:
“Vậy thì tốt. Đi tắm thay đồ đi rồi ăn cơm, hôm nay có món thịt kho mà con thích.”
An Dư “dạ” một tiếng, ngoan ngoãn theo lời.
Buổi tối hôm đó, khi ngồi vào bàn cơm, ba dượng cũng đã về. Ông bỏ áo khoác ngoài, kéo ghế ngồi, chậm rãi gắp cho cô miếng thịt, giọng trầm nhưng ấm:
“Ăn nhiều một chút. Mai ba vẫn đi làm sớm, con vẫn muốn tự đi học chứ?”
An Dư cười gượng:
“Vâng, con tự đi được rồi.”
Ông không nói thêm, chỉ khẽ gật, ánh mắt mang theo sự tin tưởng lẫn chút lo lắng.
Bữa cơm tối đã xong, mẹ nhắc cô nghỉ sớm để mai còn tinh thần đi học. Ba dượng cũng dặn đi dặn lại: “Có gì khó thì cứ nói với ba.” Cô chỉ gật đầu, không đáp nhiều.
An Dư trở về phòng mình. Phòng của cô ở tầng trên, nhỏ nhưng sáng sủa, có cửa sổ nhìn ra giàn mướp ngoài sân. Đêm xuống, ánh đèn đường ngoài phố hắt vào, trải lên mặt bàn học một vệt sáng vàng nhạt.
Cô mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ cũ. Bìa đã sờn, mép giấy ngả màu theo năm tháng. Đây là quyển nhật ký cô lén mua bằng tiền dành dụm năm mười hai tuổi. Nhiều năm qua, cô vẫn giữ thói quen viết vài dòng trước khi ngủ, như cách để trò chuyện với chính mình.
Trang giấy chỉ còn lại vài tờ mỏng manh. An Dư cầm bút, định viết thêm một đoạn, nhưng khi ngòi chạm xuống, ánh mắt lại dừng lại ở những trang chữ chi chít phía trước. Bất giác, cô mím môi. Cuốn sổ đã sắp hết rồi.
Ngập ngừng một lát, cô khép lại, đặt nó sang một bên. Tay với vào cặp sách, lấy ra một quyển mới mua ở Nam Thành trước khi rời đi. Bìa xanh nhạt, kiểu dáng gần như giống hệt cuốn cũ chỉ khác là giấy còn thơm mùi mực mới. Có lẽ cô đã cố tình chọn như vậy, để khi mở ra, không thấy xa lạ.
An Dư chậm rãi viết dòng đầu tiên ở trang trống:
"Ngày DD/MM/YY, hôm nay trời trong xanh, hơi lạnh. Lớp mới. Bạn bè hơi ồn ào, Bạn cùng bàn, cậu ta khá đáng ghét!"
Khép sổ lại, cô tắt đèn bàn, chui vào chăn. Ngoài cửa sổ, gió thu luồn qua giàn mướp, mang theo mùi hương dìu dịu, ru cô vào giấc ngủ.