Chương 28.2: May Mắn Là Có Cậu

Con đường đến bệnh viện mất gần hai mươi phút. Với An Dư, từng phút trôi qua dài hơn cả giờ đồng hồ. Cô chỉ biết ngồi đó, tim đập hỗn loạn, tai ong ong. Ánh đèn đường ngoài cửa kính lướt qua liên tục, hắt bóng dài trên gương mặt cô gái nhỏ run rẩy dựa sát cửa.

“Đến nơi rồi.” Bác tài báo.

Chưa kịp dứt lời, An Dư đã bật mở cửa, lao xuống. Gót giày đập vội trên nền đất ẩm lạnh, tiếng bước chân dồn dập vang vọng trong không gian rộng của khu cấp cứu.

Tống Dư Niên đưa tiền cho tài xế, không nói gì thêm, bước nhanh theo sau. Bóng dáng cậu cao lớn, sải chân dài nhanh chóng đuổi kịp cô.

Tới quầy thông tin, An Dư chống tay lên mặt bàn, hơi thở gấp gáp:

“Người… nhà bệnh nhân… Trương Hữu Quân…”

Giọng cô lạc đi, run rẩy, chẳng thể nói rõ ràng. Cô y tá bên trong ngẩng lên, thấy cô gái nhỏ mặt mũi tái nhợt, liền dịu giọng trấn an: “Em bình tĩnh, nói chậm thôi.”

Đúng lúc ấy, một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô. Tống Dư Niên bước tới, xoay người cô đối diện mình. Đôi mắt đen sâu nhìn thẳng, giọng trầm bình tĩnh: “Nhìn tôi.”

An Dư giật mình, đôi mắt đẫm lệ run run ngẩng lên.

“Hít sâu.” Cậu nói, từng chữ rõ ràng: “Nói cho tôi biết, em cần tìm ai?”

Trái tim hỗn loạn của An Dư bị kéo lại trong khoảnh khắc. Cô cắn môi, run rẩy bật ra: “Trương… Hữu Quân…”

Tống Dư Niên gật đầu. Một tay vẫn giữ vai cô, tay kia nắm lấy bàn tay đang lạnh buốt, rồi quay sang y tá, giọng dứt khoát: “Chúng tôi tìm bệnh nhân Trương Hữu Quân.”

Cô y tá nhìn hai người, gật nhẹ, dò thông tin trên máy tính: “Bệnh nhân đang trong phòng phẫu thuật, ở tầng ba khu cấp cứu. Hai em lên thẳng hành lang, quẹo trái sẽ thấy.”

An Dư lảo đảo định bước đi, nhưng Tống Dư Niên đã kịp nắm tay cô, dắt theo.

Hành lang bệnh viện trải dài, ánh đèn trắng loang loáng. Tiếng giày y tá, tiếng bánh xe cáng bệnh nhân lăn, tiếng loa nội bộ vang lên từng đợt. Trong dòng người vội vã, hai bóng dáng một nhỏ bé run rẩy, một cao lớn trầm tĩnh cứ thế cùng bước thẳng tới cánh cửa phòng phẫu thuật đỏ rực ánh đèn báo hiệu.

Tiếng bước chân dồn dập vang vọng trong cầu thang, mỗi bậc đi qua đều khiến tim An Dư nặng thêm một nhịp. Cậu nắm tay cô thật chắc, như kéo cô khỏi cơn hoảng loạn chỉ chực nuốt chửng.

Tầng ba khu cấp cứu. Cánh cửa kim loại của khu phẫu thuật, ánh đèn đỏ đang được bật sáng nhấp nháy lạnh lẽo. Hành lang dài thẳng tắp, hai bên tường trắng toát. Mùi thuốc khử trùng hăng hắc xộc vào mũi, choáng váng và buốt lạnh.

Ghế chờ kê dọc hành lang đã có vài người nhà bệnh nhân ngồi. Họ cúi đầu, hai tay đan chặt, có người thì thầm cầu khấn, có người bất an đi đi lại lại, ánh mắt đỏ ngầu vì lo lắng.

An Dư như bị cuốn vào dòng không khí nặng nề ấy. Đầu gối run lên, bước chân khựng lại. Toàn thân căng cứng, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa sáng đỏ kia, như thể phía sau đó chính là ngưỡng cửa sống chết.

Bàn tay cô lại siết chặt hơn, run rẩy đến mức đầu ngón tay lạnh buốt.

Ngay lập tức, một lực mạnh mẽ nhưng ấm áp từ lòng bàn tay bao trọn lấy. Tống Dư Niên không nói gì, chỉ siết tay cô, lặng lẽ kéo cô đến hàng ghế chờ, nhẹ nhàng ấn vai cô ngồi xuống.

Cô ngồi thẫn thờ, hai mắt đỏ hoe, tay vẫn ôm khư khư chiếc điện thoại, toàn thân run rẩy như bị gió đông thổi qua.

Tống Dư Niên nhìn một thoáng, rồi đột ngột hạ người xuống. Cậu ngồi xổm ngay trước mặt cô, đôi mắt đen sâu nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp, dịu đi so với thường ngày:

“An Dư, chú sẽ không sao. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

Cô run rẩy, mím chặt môi, nước mắt lưng tròng nhưng chẳng thể bật ra.

“Em gọi cho bác gái chưa?” Cậu nói tiếp, giọng rất nhẹ nhưng kiên định: “Chuyện quan trọng này cần có người lớn quyết định, chúng ta không thể tự ý được.”

Lời nói rơi vào tai, làm An Dư như bừng tỉnh. Cô ngẩn ra, bàn tay run run mở danh bạ, tìm số mẹ. Ngón tay suýt trượt mấy lần mới bấm được.

Tống Dư Niên vẫn ngồi yên đó, một tay chống gối, một tay đặt nhẹ lên bàn tay nhỏ của cô, không buông ra.

Ánh đèn trắng lóa phản chiếu gương mặt nghiêng nghiêng của cậu, lạnh lùng mà lại mang đến một sự an ổn kỳ lạ.

An Dư run rẩy bấm gọi cho mẹ. Điện thoại đổ chuông dài, nhưng đầu dây bên kia vẫn im lặng. Cô cắn môi, bàn tay siết chặt đến mức ngón tay trắng bệch. Thử lại lần nữa, vẫn chỉ là những tiếng tút kéo dài.

“Không… không ai bắt máy…” Giọng cô nghẹn lại, đôi mắt hoe đỏ, sương mờ dâng lên, chỉ chực trào ra.

Tống Dư Niên ngồi xổm trước mặt, quan sát một lúc rồi trầm giọng: “Gọi thêm lần nữa.”

An Dư run rẩy làm theo. Lần này, may mắn thay, âm thanh lách cách vang lên, đường dây đã nối.

“Alô?” Giọng nữ từ đầu kia truyền tới, hơi ồn ào, xen lẫn tiếng động cơ và tiếng người.

Vừa nghe thấy giọng mẹ, cổ họng An Dư nghẹn ứ. Hơi thở gấp gáp, khoé mắt càng thêm ửng đỏ. Cô nắm chặt điện thoại, run rẩy bật ra mấy chữ rời rạc: “Mẹ ơi… dượng… ở bệnh viện…”

Âm thanh nghẹn ngào khiến đầu dây bên kia nhất thời lặng đi.

Tống Dư Niên khẽ thở dài. Cậu đứng thẳng, tay vươn ra: “Đưa cho tôi.”

An Dư ngẩn ra, rồi ngoan ngoãn đặt điện thoại vào tay cậu. Bàn tay còn lại của cậu vẫn nắm chặt lấy tay cô, ấm áp và chắc chắn.

Tống Dư Niên áp máy lên tai, giọng trầm thấp, chậm rãi: “Alo, cháu là Tống Dư Niên…”

Bên kia ồn ào, tiếng động cơ và người nói chuyện lẫn lộn. Giọng bà thắc mắc, nhưng lòng hơi bất an:

“An Dư làm sao vậy? Còn cái gì ở bệnh viện?”

Tống Dư Niên nghiêng đầu liếc nhìn An Dư, thấy cô vẫn run rẩy, môi mím chặt đến trắng bệch, liền siết nhẹ bàn tay cô, rồi tiếp tục:

“Dạ An Dư không sao. Chúng cháu đang ở bệnh viện. Là bác trai vừa được đưa vào cấp cứu.”

Bên kia, bà Trình ngỡ ngàng:

“Cái gì? Sao lại… ông ấy… bây giờ thế nào rồi?”

Tống Dư Niên siết nhẹ tay An Dư, mắt vẫn không rời khỏi cô, giọng trầm tĩnh hơn một chút: “Hiện giờ bác đang ở trong phòng phẫu thuật, bác sĩ đang xử lý. Tình hình cụ thể… có lẽ phải cần cô về bác sĩ sẽ trao đổi với cô.”

Âm thanh ồn ào của xe khách vọng lại, dồn dập, căng thẳng. Bà nói nhanh, gần như gấp gáp: “Bác đang trên đường về, khoảng một tiếng nữa mới tới.”

“Cô đừng quá lo. Chú sẽ ổn.” Tống Dư Niên đáp gọn, giọng vẫn đều, không gấp.

Bên kia im lặng một lúc, tiếng thở dồn dập xen lẫn tiếng động cơ. Sau đó là giọng bà run rẩy: “Được…Được… nhờ con… trông chừng An Dư giúp cô.”

Tống Dư Niên hạ điện thoại xuống, gập lại rồi đưa về tay An Dư. Trong lúc ấy, ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi cô, giọng hạ thấp thêm chút: “Mẹ em đang trên đường về.”

Khoảng gần một tiếng sau đèn đỏ trước phòng phẫu thuật tắt, cánh cửa kim loại mở ra. Một băng ca được đẩy ra, trên đó là ba dượng của cô, sắc mặt còn tái nhợt nhưng hơi thở đã đều.

Một vị bác sĩ trung niên tháo khẩu trang, nhìn lướt qua những người nhà đang chờ, hỏi: “Ai là người nhà bệnh nhân Trương Hữu Quân?”

An Dư vội vàng lao tới, giọng run run: “Cháu… là con gái ông ấy.”

Bác sĩ gật đầu, giọng nghiêm nhưng chậm rãi: “Bệnh nhân đã được xử lý, hiện tạm thời ổn định. Chúng tôi sẽ chuyển sang phòng hồi sức để tiếp tục theo dõi. Người nhà đừng quá lo lắng, lát nữa sẽ có bác sĩ phụ trách trực tiếp giải thích kỹ hơn.”

Nói xong, ông nhanh chóng quay đi cùng y tá, đưa băng ca vào trong.

An Dư đứng sững, hai tay ôm chặt lấy ngực, hơi thở run rẩy. Trong khoảnh khắc ấy, đôi chân cô gần như mềm nhũn, nếu không có bàn tay ấm áp của Tống Dư Niên đang giữ lấy, có lẽ cô đã khuỵu xuống.

Một lúc sau, khi ông đã được chuyển sang phòng hồi sức, cánh cửa kính khép lại, ánh đèn trong phòng hắt xuống hành lang một màu trắng lạnh lẽo.

Hai người đã hoàn tất thủ tục nhập viện cho ông, tờ hóa đơn còn để nguyên vẹn, chưa kịp thanh toán. Bệnh nhân được chuyển vào phòng hồi sức, bác sĩ dặn tạm ngồi ngoài chờ.

An Dư ngồi trên hàng ghế nhựa lạnh, bàn tay run rẩy vẫn bị Tống Dư Niên nắm gọn trong tay. Lòng bàn tay cậu ấm áp, siết vừa đủ để cô bớt run, không buông một khắc.

Trong lúc chờ, cậu lặng lẽ lấy điện thoại ra, gọi cho giáo viên chủ nhiệm, xin phép cho cả hai nghỉ học ngày hôm nay. Giọng cậu trầm ổn, ngắn gọn, không để lọt chút gấp gáp nào, như thể muốn chắn hết phần sóng gió ngoài kia, để An Dư không phải lo thêm.

Thời gian chậm rãi trôi, hành lang sáng loang loáng ánh đèn huỳnh quang. Mùi thuốc khử trùng hăng gắt vẫn còn bám trong từng hơi thở.

Chừng nửa tiếng sau, mẹ Trình tất tả chạy tới, tóc tai rối bời, gương mặt thoáng mệt mỏi đầy lo lắng: “An Dư!”

An Dư ngồi cúi mặt, đôi vai khẽ run, lòng đã bình tĩnh đôi phần nhưng dư âm lo lắng vẫn còn vương. Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, rồi giọng nói khàn khàn quen thuộc vang lên gọi tên mình, tim cô co rút lại.

Ngay lúc ấy, bên cạnh, giọng trầm thấp của Tống Dư Niên khẽ vang: “Bác gái đến rồi.”

An Dư giật mình, ngẩng đầu. Ánh mắt mờ nhòe thoáng sáng lên, nhìn thấy mẹ thì lập tức đứng bật dậy, lao vào lòng bà, dụi gương mặt nhỏ nhắn đôi mắt đỏ hoe vào vai áo quen thuộc.

Bàn tay Tống Dư Niên khẽ buông ra, lặng lẽ rút lại, để mặc cô được dựa vào vòng tay người thân.

“Không sao rồi… con đừng sợ, có mẹ ở đây.” Bà Trình vừa thở gấp vừa vuốt tóc con gái, giọng run nhưng vẫn cố an ủi.

Đứng bên cạnh, Tống Dư Niên hơi cúi người, lễ phép gật đầu:

“Cháu chào cô.”

“Bác sĩ nói đã ổn. Hiện chú đã được đưa vào phòng hồi sức. Bác sĩ đang kiểm tra ở bên trong.”

Bà Trình ngẩng lên, đôi mắt hoe đỏ nhìn cậu, gật đầu liên tục.

Trong hành lang trắng lóa ánh đèn, tiếng loa bệnh viện vang vọng, bóng dáng cậu thiếu niên vẫn cao thẳng, trầm ổn giữa không khí ngột ngạt như một điểm tựa im lặng, để hai mẹ con có thể yên lòng hơn đôi chút.

Một lát bác sĩ phụ trách bước ra, là một người đàn ông trung niên, trong tay còn cầm hồ sơ bệnh án. Ông nhìn quanh, dừng lại trước mặt mẹ Trình:

“Người nhà bệnh nhân Trương Hữu Quân?”

“Phải… tôi là vợ ông ấy.”Bbà Trình run rẩy, bàn tay vẫn nắm chặt tay con gái.

Bác sĩ khẽ gật, giọng đều, không nhanh không chậm:

Bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim mức độ nhẹ. May mắn là đưa đến kịp thời. Chúng tôi đã dùng thuốc tiêu sợi huyết và hỗ trợ oxy, hiện tại tuần hoàn ổn định, không cần can thiệp phẫu thuật mạch vành. Tuy nhiên, cần theo dõi sát ít nhất 48 giờ trong phòng hồi sức. Sau đó sẽ được chuyển sang phòng thường.”

Nghe đến đây, bà Trình suýt khuỵu xuống, nước mắt lưng tròng. Bàn tay run run vuốt nhẹ vai An Dư, vừa như an ủi con gái, vừa như tự trấn tĩnh chính mình.

“Không nguy hiểm đến tính mạng chứ, bác sĩ?” Giọng bà nghẹn ngào.

Bác sĩ lắc đầu:

“Không. Hiện tại tạm thời an toàn. Nhưng bệnh lý tim mạch cần kiêng kỵ nghiêm ngặt, nếu để tái phát sẽ nguy hiểm hơn nhiều. Gia đình phải hết sức chú ý.”

Mẹ Trình siết chặt tay con gái, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn đã dịu lại. Bà vội hỏi: “Sau này… cần chú ý gì?”

Bác sĩ kiên nhẫn giải thích: “Bệnh nhân phải duy trì thuốc chống kết tập tiểu cầu, kiểm soát huyết áp và mỡ máu. Tuyệt đối không lao lực, không hút thuốc, không uống rượu. Chế độ ăn uống thanh đạm, đi khám định kỳ. Đây là bệnh mạn tính, một khi đã xảy ra nhồi máu thì cần đặc biệt chú ý để tránh tái phát.”

Nghe vậy, vai bà Trình run lên, nhưng cuối cùng cũng gật đầu liên tục.

An Dư đứng cạnh, hai tay siết chặt vạt áo, trái tim vẫn run rẩy. Nhưng khi nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của Tống Dư Niên, cô thấy trong mình có một điểm neo nhỏ để bấu víu.

Cả buổi chiều hôm đó, hành lang tầng ba chìm trong ánh đèn trắng lạnh lẽo. Tiếng bước chân y tá, tiếng loa nội bộ vang đều, mùi thuốc khử trùng hăng hắc quẩn quanh không tan.

An Dư ngồi cạnh mẹ, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn cánh cửa phòng hồi sức đóng kín, trong lòng lo lắng vẫn chưa hề nguôi.

“Đã qua nguy hiểm rồi, con đừng quá lo. Cứ để mẹ trông, hai đứa về trường đi, còn sách vở, còn lớp học nữa.” Bà Trình quay sang, giọng vừa mệt vừa ôn tồn.

“Con không về.” An Dư lắc đầu, ôm chặt cánh tay mẹ, đôi mắt hoe đỏ, kiên quyết.

Không nói gì thêm, Tống Dư Niên khẽ đứng dậy. Cậu gật đầu với bà Trình, rồi liếc nhìn cô gái nhỏ ngồi cúi mặt, bàn tay vẫn siết chặt vạt áo đến trắng bệch.

“Tôi về trường lấy cặp sách cho em.”

Nghe vậy, An Dư khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe còn vương hơi nước. Hàng mi run run, như muốn nói gì đó mà không kịp thành lời.

Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy khiến cậu khựng lại. Tống Dư Niên thu ánh nhìn, hơi cúi đầu, giọng thấp hơn: “Tôi sẽ về nhanh thôi.”

Nói dứt, cậu xoay người rời đi, bóng lưng cao thẳng khuất dần nơi hành lang sáng trắng. Cậu đã rời khỏi bệnh viện, quay lại trường. Trong lớp học vắng, cậu thu dọn sách vở của cả hai, cẩn thận xếp vào cặp. Bàn học trống trải, ánh chiều muộn rọi xiên qua cửa sổ, bụi phấn lơ lửng.

Trên đường quay lại bệnh viện, cậu ghé qua một tiệm cháo nhỏ. Mùi cháo nóng tỏa ra, ấm áp át đi cái lạnh se sắt đầu đông. Cậu mua ba phần, một cho An Dư, mẹ cô ấy và một cho mình, đặt gọn trong túi giấy.

Ánh chiều ngoài cửa sổ bệnh viện đã ngả hẳn sang màu xám tro. Hành lang vẫn sáng rực, nhưng trong lòng mỗi người, lo lắng vẫn chưa tan.

Tống Dư Niên quay về, bóng dáng cao thẳng hòa vào ánh sáng trắng, tay xách túi cháo nóng. Một loại bình thản yên ắng, không lời giải thích, không cần phô trương chỉ là sự hiện diện, khiến trái tim run rẩy của An Dư khẽ chùng xuống đôi chút.

Trong lòng cô, nỗi sợ vẫn chưa tan hết, nhưng ít nhất… bên cạnh vẫn còn một người không bao giờ buông tay.