Chương 28.1: May Mắn Là Có Cậu

Sáng sớm, con ngõ nhỏ trước nhà Trình phủ đầy hơi sương. Xe đạp bạc đã chờ sẵn, Tống Dư Niên ngồi trên yên trước, dáng thẳng tắp, áo đồng phục chỉnh tề.

An Dư mở cổng bước ra, thoáng khựng lại. Cổ chân đã lành hẳn, lẽ ra cô nên nói “không cần phiền cậu nữa”. Lời suýt bật ra khỏi miệng, nhưng vừa nhìn thấy bóng lưng cao lớn ấy, lòng cô lại mềm nhũn.

Cô cúi đầu, khẽ khàng trèo lên yên sau. Bàn tay nhỏ níu vạt áo đồng phục của cậu, rất nhẹ, nhưng lại như một sợi dây níu lấy chính trái tim mình. Câu nói “tớ có thể tự đi” trôi đến đầu lưỡi rồi lại bị cô nuốt xuống.

Có phải… mình đang tham lam sự ấm áp này không?

Gió lạnh ùa vào mặt, nhưng lòng cô lại ấm đến lạ.

Trong lớp 12/1, Doãn Như Hà vẫn bước vào với vẻ kêu ngạo thường ngày. Đồng phục ngay ngắn, dáng đi thẳng, ánh mắt không nhìn sang ai. Thậm chí, cô ta còn nở một nụ cười nhẹ với vài bạn nữ thân thiết, như thể mọi tin đồn bên ngoài chẳng liên quan đến mình.

Nhưng đến giờ ra chơi, không khí trong lớp đã đổi khác.

Từ bàn này sang bàn kia, những ánh mắt len lén nhìn sang Doãn Như Hà. Vài học sinh lớp khác đi ngang qua cửa sổ cũng lặng lẽ liếc vào. Có đứa vừa nhìn vừa thì thầm với bạn, ánh mắt khó đoán.

Doãn Như Hà ngẩng đầu, khóe môi cong lên. Trong lòng cô ta còn nghĩ ngay đến loạt ảnh “thanh thuần” mình mới đăng hôm qua. Áo đồng phục trắng, ánh mắt trong veo, gương mặt dịu dàng như bạch nguyệt quang không ít bình luận dưới bài viết đó khen ngợi, thậm chí gọi cô ta là “nữ thần của khối”.

Thì ra… ánh mắt này là vì mình hot hơn rồi sao?

Ý nghĩ ấy khiến cô ta càng thêm tự tin. Bước chân nhẹ nhàng, nụ cười càng nở tươi, dáng vẻ điệu bộ như được ánh nhìn ngưỡng mộ bao phủ.

Nhưng vừa định bước ra cửa lớp, đám bạn thân đã hoảng hốt chạy ngược vào. Khuôn mặt từng đứa đều tái nhợt, thở hổn hển. Một cái điện thoại được dúi vội vào tay.

“Như Hà… chết rồi…Cậu… cậu xem đi… trên diễn đàn…”

Nụ cười trên môi Doãn Như Hà khựng lại. Ánh mắt cúi xuống màn hình, chỉ một thoáng, sắc mặt cô ta trắng bệch. Những bức ảnh đầy khói thuốc, vòng tay ôm eo kia phơi bày không chút che giấu. Bình luận bên dưới dồn dập, lạnh lẽo như dao.

Trong khoảnh khắc, toàn bộ sự kiêu ngạo vừa mới dấy lên tan biến sạch, để lại duy nhất một sự run rẩy đến tận đáy lòng. Môi cô run run, ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Những tấm ảnh quen thuộc ấy, dưới vô số bình luận đang dội xuống:

[Hoá ra nữ thần giả tạo thế à?]

[Nóng bỏng nha!]

[Hóa ra chơi kiểu này à?]

[Quả dưa này to quá.]

Bàn tay Doãn Như Hà run lên dữ dội. Cô ta siết chặt chiếc điện thoại như muốn bóp nát, hơi thở gấp gáp, l*иg ngực phập phồng. Trong mắt lóe lên một tia hốt hoảng, rồi ngay lập tức biến thành phẫn nộ.

Ánh mắt cô ta quét quanh lớp, cuối cùng dừng lại ở bàn cuối.

An Dư ngồi nghiêng người chép vở, sợi tóc rủ xuống che nửa gương mặt. Tống Dư Niên thì tựa lưng vào ghế, tay cầm bút lật nhịp nhàng từng trang sách. Hai người, một bình tĩnh, một yên lặng. Không ai ngẩng lên, không ai buồn nhìn sang phía cô ta.

Chính sự bình thản ấy lại như một cái tát nặng nề. Ngực Như Hà nghẹn tức, cổ họng đắng nghét. Cô ta muốn hét lên, muốn lao tới chất vấn, nhưng hai chân nặng như chì, không sao nhúc nhích.

Buổi chiều, không khí càng náo động hơn. Tin bài kia đã chễm chệ trên đầu diễn đàn trường, con số lượt xem nhảy lên chóng mặt, vượt qua mốc nghìn. Bình luận phía dưới càng lúc càng độc địa:

Nhà có mỏ: [Không ngờ nha, nữ thần khối 12 chơi kiểu này.]

Lại đây cho hôn một cái: [Nữ thần lêu lỏng haha.]

Búp bê không tên: [Đúng là hot nha! Coi bộ ngực kìa cũng cup B nhỉ?]

Nga hoàng trả lời Búp bê không tên: [Tao nghĩ cup C đó, căng vậy mà haha.]

Những câu chữ như dao sắc, mỗi một dòng lướt qua là mỗi nhát cắt vào lòng tự tôn của Doãn Như Hà.

Trong lớp, ánh mắt mọi người không còn che giấu nữa. Có kẻ giả vờ đọc sách nhưng miệng cong cười nhạt, có người lấy cớ ra ngoài rồi cố ý dừng ở cửa sổ liếc vào.

Doãn Như Hà ngồi thẳng cứng, đôi môi mím chặt đến bật máu. Tai ù đi, tiếng bút, tiếng giấy sột soạt xung quanh đều xa xăm. Trong lòng cô ta chỉ còn lại nỗi nhục nhã ngập tràn.

Khi chuông tan học vang lên, tiếng kim loại ngân dài, Như Hà bật dậy như bị đốt cháy. Không chờ ai, cô ta xách cặp, gần như chạy thẳng ra ngoài hành lang, bóng dáng loạng choạng biến mất dưới ánh chiều tàn.

An Dư ngẩng đầu, bắt gặp mấy ánh mắt bàn tán khó hiểu xung quanh. Tiếng xì xào như gió thổi qua, len lỏi từ bàn này sang bàn khác, khiến lòng cô càng thêm bối rối. Rốt cuộc… đã xảy ra chuyện gì?

Cô hơi hoang mang, trong vô thức lại ngước sang bên cạnh. Tống Dư Niên đang đứng cạnh bàn, một tay cầm cặp, dáng người cao thẳng, gương mặt điềm tĩnh không gợn sóng. Dưới ánh đèn trắng, vẻ lạnh nhạt ấy khiến cô thoáng ngẩn ngơ.

Ánh mắt cô dừng lại hơi lâu, mang theo một tầng mơ màng khó gọi tên. Cậu như cảm nhận được, bất chợt nghiêng đầu sang, đôi chân mày khẽ nhướng.

Bị bắt gặp, trái tim An Dư khựng một nhịp. Cô vội cúi xuống, bàn tay gấp tập vở, động tác luống cuống. Mặt đỏ bừng, cô chỉ biết lặng lẽ thu dọn đồ rồi cùng cậu ra khỏi lớp.

Con đường phủ đầy gió lạnh, hàng cây bên vệ đường đã rụng hết lá, cành khẳng khiu vươn lên bầu trời xám xịt. Xe đạp bạc lăn đều trên mặt đường, tiếng xích xe hòa cùng tiếng gió rít tạo thành nhịp điệu quen thuộc.

Ngồi sau yên, An Dư ôm chặt cặp, hít một hơi dài. Hơi thở trắng mờ phả ra, tan nhanh trong không khí cuối thu sắp sang đông. Trong lòng cô dấy lên một mong ý nghĩ mơ hồ ước gì thời gian có thể chậm lại một chút thôi.

Chiếc xe đạp lăn đều trên con đường quen thuộc. Gió lạnh quất qua hai bên má, hàng cây đã rụng sạch lá, chỉ còn cành khẳng khiu chọc thẳng lên nền trời u ám.

Ngồi sau, An Dư ôm chặt cặp, do dự thật lâu mới nghiêng đầu, giọng nhỏ nhẹ:

“Cậu… định thi trường nào vậy?”

Gió thổi qua, vạt áo cậu tung lên. Tống Dư Niên không quay đầu, giọng trầm bình thản đáp: “Chưa biết.”

Trái tim An Dư khựng lại. Câu trả lời quá ngắn, quá dửng dưng. Cô cắn môi, cúi gằm xuống, ngón tay vô thức siết chặt quai cặp. Trong lòng, nỗi hụt hẫng lặng lẽ dâng lên.

Con đường im ắng, chỉ còn tiếng bánh xe lăn nghiến lên nền nhựa và tiếng gió vi vu. Một lúc sau, khi An Dư đã mải theo đuổi những suy nghĩ miên man khác, Tống Dư Niên mới buông một câu hờ hững, giọng đều đều như đang nói với gió: “Có thể là Đại học Vân Thành.”

An Dư ngẩng phắt lên, nhưng cậu đã không nhìn lại. Gương mặt nghiêng nghiêng trong gió, đôi mắt sâu thẳm chẳng để lộ cảm xúc.

Đại học Vân Thành trường trọng điểm, hàng năm điểm đầu vào luôn chạm ngưỡng cao nhất cả nước. Với Tống Dư Niên, đó là mục tiêu trong tầm tay. Nhưng với cô… nếu thi khối tự nhiên, khả năng trượt gần như chắc chắn.

Cô ngồi sau, tim đập hỗn loạn. Trong đầu, một ý nghĩ vừa ngọt ngào, vừa cay đắng thoáng lướt qua. Nếu mình chọn xã hội, có lẽ… còn có thể đi cùng cậu.

Hơi thở trắng phả ra, tan biến giữa tiết trời se sắt. Trong lòng An Dư, một dòng cảm xúc lẫn lộn dâng trào, vừa bối rối, vừa khát khao đến khó nói thành lời.

Con đường dần vắng người, mặt trời chiều tà hắt xuống vệt sáng vàng loang lổ. Tiếng xích xe hòa cùng nhịp gió rít, đưa hai người qua những hàng cây trơ trụi.

Xe dừng trước cổng nhà Trình. An Dư khẽ xuống yên, bàn tay vẫn còn giữ quai cặp hơi run. Cô xoay người, cúi đầu nhỏ giọng: “Cảm ơn cậu… về cẩn thận. Mai gặp lại.”

Tống Dư Niên chống chân xuống đất, bàn tay đặt hờ trên tay lái. Ánh vàng rọi xuống vai áo cậu, in bóng cao gầy lên nền đường. Cậu chỉ gật nhẹ, đáp một tiếng trầm khẽ: “Ừ.”

Cổng sắt khép lại, để lại khoảng sân nhỏ tĩnh lặng. An Dư đứng dựa cánh cửa, tim vẫn còn rối loạn vì câu nói ban nãy.

Đại học Vân Thành…

Chỉ bốn chữ thôi, đã đủ khiến lòng cô nặng trĩu. Ngoài kia, bánh xe đã lăn đi xa, bóng dáng Tống Dư Niên dần khuất sau con ngõ dài.

Sáng hôm sau. Trời cuối thu lạnh hơn hẳn, hơi sương phủ khắp sân trường. Lớp học vừa mở cửa đã ngập trong tiếng bàn tán.

An Dư đi cạnh Tống Dư Niên, bước chân lặng lẽ. Đang giữa dòng người thì bỗng nghe phía cuối hành lang vang lên tiếng huýt sáo. Vài nam sinh dựa vào tường, nheo mắt cười ngả ngớn.

Máu dồn lên mặt, An Dư khựng lại nửa bước. Trong chốc lát, cô ngỡ rằng ánh mắt và tiếng cười ấy đang hướng về mình. Bàn tay nắm quai cặp căng ra, tim đập loạn.

Nhưng chỉ một giây sau, một cơn gió lướt qua sau lưng.

Doãn Như Hà bước đến, đầu ngẩng cao nhưng vai hơi run. Cô ta vừa tới gần, tiếng huýt sáo lại vang lên rộn ràng, lần này còn kèm cả tiếng cười nhạo:

“Ơ kìa, nữ thần lêu lổng khối 12 đấy!”

“Hút thuốc thì pro thật, bọn tớ còn phải học hỏi.”

Những tiếng cười lố bịch vang vọng khắp hành lang, khiến không khí đặc quánh lại.

Doãn Như Hà cứng đờ, gương mặt trắng bệch, bàn tay siết quai cặp run bần bật. Cô ta cúi gằm mặt, sải bước nhanh, như muốn thoát khỏi từng ánh nhìn soi mói đang đâm xuyên qua lưng mình.

An Dư sững lại, bàn tay nhỏ càng nắm chặt quai cặp. Cảm giác khó hiểu tràn ngập trong lòng, vừa bối rối, vừa có chút hoang mang.

Bên cạnh, Tống Dư Niên vẫn điềm tĩnh, như không hề nghe thấy. Cậu bước ngang qua mấy ánh mắt kia, bàn tay thản nhiên lấy cặp từ tay An Dư, thấp giọng: “Đi thôi.”

Doãn Như Hà bước vào lớp với gương mặt trắng bệch, ánh mắt thấp thoáng mệt mỏi. Cô ta vốn nghĩ một đêm thuê người đẩy tin xuống là đủ, nhưng thực tế phũ phàng bài viết ấy chẳng những không biến mất mà còn tiếp tục bị đẩy lên cao, thậm chí còn được chia sẻ sang nhóm lớp khác.

Tiết tự học thứ hai. Không khí lớp học căng như dây đàn. Ánh mắt nhiều học sinh đi ngang qua 12/1 đều lén liếc vào, khiến không khí thêm ngột ngạt. Doãn Như Hà ngồi im, mặt trắng bệch. Học sinh trong lớp cũng không dám nhiều lời, chỉ cúi đầu nghịch điện thoại, lâu lâu lại ngó nhìn cô ta.

Cửa mở, giáo viên chủ nhiệm bước vào. Giọng cô lạnh lùng vang lên, phá tan bầu không khí:

“Doãn Như Hà, theo cô lên phòng Ban giám hiệu.”

Lớp học im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều dồn về phía cô ta.

An Dư cầm bút, khựng lại một nhịp. Trái tim cô hơi căng thắt, nhưng chẳng rõ vì sao. Cô liếc sang, bắt gặp ánh mắt Tống Dư Niên. Cậu vẫn cúi đầu đọc sách, gương mặt trầm tĩnh đến mức không thể đoán ra suy nghĩ.

Tiếng ghế kéo “két” dài trên nền gạch, Doãn Như Hà đứng dậy, run rẩy bước đi, hai tay đã siết mép váy đến trắng bệch.

“Nhìn đi đâu đấy?” Tống Dư Niên đưa tay khẽ gõ nhẹ vào vỡ, tiếng cạnh cạnh làm An Dư hoàn hồn, vội thu lại ánh nhìn, cúi đầu nhìn vào dòng công thức được ghi gọn gàng trong vở kia.

“Giải đi.” Tống Dư Niên giọng trầm nhưng mang tia ôn nhu khó giấu.

Vành tai cô bị âm thanh trầm ấm xuyên qua làm ửng đỏ, cô đưa tay khẽ xoa vài cái rồi cúi đầu viết bài, nhưng không giống nổi tiếng tim đập thình thịch lòng ngực.

Giờ ra chơi buổi trưa. Lớp học rộn ràng tiếng bàn ghế dịch chuyển, tiếng giày dép lạo xạo trên nền gạch. Vài bạn rủ nhau xuống căn-tin, mấy đứa khác tụm năm tụm ba nói chuyện, nhưng bầu không khí vẫn như có gì căng kéo, phảng phất những tiếng thì thầm kín đáo.

Tống Dư Niên ngồi một lát, rồi đứng dậy. Cậu cầm chai nước, lẳng lặng sải bước ra khỏi lớp. Bóng lưng cao gầy biến mất ở cửa, để lại sau lưng luồng gió lạnh ùa vào.

An Dư vẫn còn cặm cụi giải đề, cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ, ghi thêm vài dòng cuối trong tập rồi xếp bút lại. Bụng cô đã đói cồn cào, hôm nay mẹ Trình không ở nhà, bà về lại nhà cũ Nam Thành để thắp hương cho một người bạn vừa mất. Buổi sáng thì có nhưng buổi trưa cô phải tự mua.

An Dư lấy ví tiền định xuống căn-tin lấy ít gì đó lót dạ. Đúng lúc ấy, điện thoại trong cặp rung mạnh. Tiếng run dồn dập kéo dài, An Dư áp máy vào tai.

Một giọng nữ gấp gáp vang lên, lẫn trong tiếng ồn ào của bệnh viện: “Xin hỏi đây có phải người nhà bệnh nhân Trương Hữu Quân không?”

Cái tên ấy như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim. Trái tim An Dư chấn động, một nỗi bất an dâng lên từ tận đáy lòng. Cô áp chặt điện thoại hơn, giọng run rẩy:

“Vâng, là tôi… xin hỏi…”

Chưa kịp nói hết câu, đầu dây bên kia đã vội vàng ngắt lời: “Bệnh nhân hiện tại đang ở bệnh viện. Số liên lạc khẩn cấp không thể gọi được. Hy vọng cô nhanh chóng đến để làm thủ tục.”

Tút… tút…

Âm thanh cắt ngang lạnh lẽo, không cho cô cơ hội hỏi thêm bất cứ điều gì.

An Dư đứng chết lặng, bàn tay run đến mức chiếc điện thoại trượt khỏi ngón tay, suýt rơi xuống đất. Một khoảng trống choáng váng bao phủ đầu óc, tai ù hẳn đi.

Ba dượng… có chuyện rồi sao?

Tiếng tút dài vừa dứt, An Dư bật dậy. Ghế đổ xuống phát ra tiếng “rầm” khiến cả lớp ngoái nhìn, nhưng cô không quan tâm. Điện thoại run bần bật trong tay, cô lao ra khỏi lớp, hơi thở dồn dập như bị ai bóp nghẹt.

Ở khúc rẽ hành lang, cô gần như đâm vào một bóng dáng cao lớn. Tống Dư Niên vừa quay lại, tay còn cầm chai nước, ánh mắt sẫm xuống khi thấy dáng vẻ thất thần của cô.

“Xin lỗi…” An Dư thốt lên một cách vô thức, giọng run run, rồi không dừng lại lấy một giây, lập tức lướt qua cậu, lao thẳng về phía cầu thang.

Tống Dư Niên cau mày. Không một lời, cậu xoay người, sải bước dài đuổi theo.

Ngoài cổng trường, một chiếc taxi đang đậu chờ khách. An Dư vội nhào tới, mở cửa sau, giọng gấp gáp, câu chữ rời rạc đến mức chẳng thành câu: “Bệnh viện… Vân… Thành… nhanh, làm ơn…”

Cô vừa định kéo cửa đóng lại thì thân xe chao nhẹ. Tống Dư Niên đã ngồi xuống ngay bên cạnh, động tác dứt khoát, không cho cô kịp phản ứng.

“Đến bệnh viện Vân Thành.” Giọng cậu trầm thấp, gọn gàng, thay cô nói rõ ràng với tài xế.

Chiếc xe lập tức lăn bánh.

Trong khoang xe hẹp, An Dư ngồi ép vào góc, hai tay siết chặt điện thoại, run đến mức ngón tay trắng bệch. Hơi thở cô gấp gáp, l*иg ngực phập phồng. Đôi mắt hoe đỏ, ngấn nước, chóp mũi cũng đỏ ửng lên.

Cô còn chưa kịp mặc áo khoác, đồng phục mỏng manh không chống nổi cái lạnh đầu đông, khiến toàn thân cô run rẩy.

Tống Dư Niên khẽ nghiêng người ra trước, giọng trầm thấp:

“Bác tài, phiền bật máy sưởi cao hơi giúp cháu.”

“Được rồi.” Người lái gật đầu, vặn nút. Luồng gió ấm tỏa ra, dần xua đi cái lạnh thấu xương trong xe.

Cậu đưa tay, bao trọn hai bàn tay nhỏ đang run bần bật của cô trong lòng bàn tay ấm áp.

Bàn tay ấy rắn chắc, yên ổn. Cái nắm không quá chặt, nhưng lại vững vàng, khiến sự hoảng loạn trong lòng cô dần lắng xuống một nhịp.

An Dư thoáng ngẩng lên, ánh mắt đẫm lệ chạm phải gương mặt nghiêng của cậu. Ánh sáng từ đường phố lướt qua cửa kính, hắt bóng trên gò má sắc nét. Vẻ trầm tĩnh ấy giống như bức tường vững chãi, chặn lại gió lạnh đang quất vào trái tim run rẩy của cô.

Trong một thoáng, cổ họng nghẹn ứ, An Dư không thể nói thêm được gì.