Tháng mười một trôi đi trong một cái chớp mắt. Cái lạnh của đầu đông đã len lỏi khắp sân trường, làm lớp lá bàng rụng đầy mặt đất. Sân trường giờ ra chơi không còn rộn rã như trước nữa. Những tiếng cười nói thưa dần, thay vào đó là bóng dáng học sinh khối 12 ôm chồng sách dày cộp, đi vội vã từ lớp này sang lớp khác, trên môi chỉ còn những câu hỏi bài, công thức và lịch thi.
Trong lớp 12/1, không khí căng thẳng đến mức ngay cả hơi thở cũng nặng nề. Bảng đen chi chít chữ viết, phấn trắng mờ lấm tấm rơi xuống, ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt phủ một lớp mỏi mệt lên gương mặt học trò.
An Dư cúi gằm, ngón tay siết bút, trên giấy kín chữ số nhưng đầu óc rối tung. Mỗi công thức biến đổi như lưới rối, càng đọc càng thấy hoa mắt. Mái tóc buông xuống che nửa gương mặt, vành tai đỏ nhợt, đôi môi khẽ mím.
Ngay bên cạnh, Tống Dư Niên ngồi thẳng lưng, ánh mắt dán vào tập. Ngòi bút cậu gõ nhịp đều trên mép bàn, không nhanh không chậm, nhưng mỗi nhịp như nhắc nhở. Cậu nghiêng mắt, thấy cây bút trong tay An Dư đã dừng quá lâu, liền thấp giọng:
“Câu này làm chưa?”
Cô giật mình, run tay viết vội vài con số: “Ờ… tớ… đang nghĩ.”
“Đừng nghĩ. Viết đi.” Giọng cậu trầm, dứt khoát.
An Dư mím môi, mặt nóng hừng hực. Tim đập loạn nhưng vẫn cúi xuống chép lại, sợ bị nhìn thấy vẻ lúng túng.
Giờ tự học buổi tối còn căng thẳng hơn. Lớp học sáng rực, ngoài cửa sổ gió quất ào ào, lá khô tạt vào khung kính “cộp cộp” từng nhịp. Trên bàn, sách vở dàn kín.
An Dư đã mệt đến mức đôi mắt nặng trĩu. Cô chống cằm, đầu nghiêng, sắp gục xuống tập.
Một bàn tay bất chợt vươn tới, gạt khẽ mấy sợi tóc mái lòa xòa che mắt. Động tác rất tự nhiên, nhưng lại khiến An Dư như vừa bị chạm vào một nơi yếu ớt nhất.
Cô bật thẳng dậy, mặt đỏ bừng: “Tớ… tớ không ngủ đâu.”
Tống Dư Niên khẽ liếc, ánh mắt tối lại rồi cúi xuống tập, không nói gì thêm. Nhưng dưới bàn, bàn tay cậu chậm rãi dịch sang, khẽ chạm mu bàn tay cô.
An Dư tròn mắt, thở gấp. Trong phút chốc, mọi âm thanh như tan biến, chỉ còn tiếng tim đập hỗn loạn. Bàn tay nhỏ run run, rồi rất khẽ, đầu ngón tay co lại. Một sự nắm nhẹ, mơ hồ, run rẩy nhưng rõ ràng.
Hai người im lặng. Không ai nói gì, nhưng cái chạm tay ấy đã như một bí mật chỉ họ mới biết.
Trong lớp, vài ánh mắt thoáng liếc, rồi vội quay đi. Không ai dám lên tiếng, không ai dám bàn tán. Nhưng cái khoảng trống giữa hai chiếc bàn kia lại rõ ràng hơn bất cứ lời nói nào.
Chiều muộn, tan học. Trời sập tối nhanh, hơi lạnh quất ngang hành lang. An Dư ôm cặp, bước ra thì thấy Giang Mặc đứng sẵn ở đó. Anh khoác áo thể dục, dáng cao nổi bật dưới ánh đèn vàng, khuôn mặt dịu dàng quen thuộc.
“An Dư.” Giọng anh ôn hòa nhưng chậm rãi.
Cô dừng lại, hơi bất ngờ: “Hả?”
Ánh mắt Giang Mặc lướt sang bóng dáng cao lớn đi ngay phía trước. Tống Dư Niên bước không nhanh không chậm, vai thẳng, nhưng dường như nghe thấy.
Giang Mặc cúi xuống, hạ giọng: “Gần đây… cậu với Tống Dư Niên… thân thiết quá mức. Tớ sợ người khác sẽ nói ra nói vào.”
An Dư khựng lại, tim chao đảo. Cô mím môi, tay nắm quai cặp căng trắng. Lời nhắc nhở của anh như một cơn gió lạnh thốc thẳng vào tim.
“Tớ chỉ lo cậu bị mang tiếng.” Giang Mặc nhìn thẳng, giọng thật lòng.
An Dư cắn môi, ngón tay run khẽ. Cô muốn nói “bọn tớ chỉ học cùng nhau thôi”, nhưng cổ họng nghẹn lại. Bởi chính cô biết, mình không còn coi tất cả là “bình thường” nữa.
Cô cúi đầu, không đáp. Trong thoáng ấy, ánh mắt lại vô thức dõi theo bóng lưng Tống Dư Niên phía trước. Bóng dáng cao gầy ấy, lạnh lùng mà kiêu ngạo, nhưng trong từng chi tiết nhỏ vẫn luôn bảo vệ cô.
Tim An Dư run lên. Lời của Giang Mặc đúng người khác chắc chắn sẽ bàn tán. Nhưng trong giây phút này, cô mơ hồ nhận ra một sự thật đáng sợ mà cũng ấm áp dù ai nói gì, cô đã chẳng còn giữ được khoảng cách với Tống Dư Niên nữa.
Sau khi ra khỏi lớp, bước chân Tống Dư Niên vẫn điềm tĩnh. Cậu nghe rõ từng chữ Giang Mặc nói, nhưng không hề dừng lại. Đến cuối hành lang, cậu xoay đầu, ánh mắt liếc sang phía sau, giọng ngắn gọn:
“Còn đợi gì nữa?”
An Dư giật mình, vội vàng chạy mấy bước để theo kịp. Giang Mặc đứng lại, ánh mắt phức tạp nhìn theo bóng hai người song hành đi khuất trong ánh đèn vàng của hành lang.
Đêm đó, trong căn nhà yên tĩnh, Tống Dư Niên ngồi bên bàn học. Cửa sổ mở hé, gió đêm đầu đông lùa vào mang theo hơi lạnh. Ánh đèn bàn vàng nhạt soi sáng tập vở, chiếu lên gương mặt cậu một vẻ điềm tĩnh nhưng tối sẫm.
Laptop đặt bên cạnh, màn hình lóe sáng. Cậu mở tập tin ảnh đã được gửi từ trước: một cô gái ăn mặc hở hang trong quán net tối mờ, điếu thuốc kẹp giữa tay. Vài tấm khác chụp cảnh cô ta thân mật khoác vai, để mặc người ngoài ôm eo. Từng tấm ảnh, từng chi tiết, đều như một nhát dao phơi bày bộ mặt khác dưới lớp vỏ ngoan hiền.
Từ ngày cô bị va ngã anh đã cho người điều tra, thành quả thật khiến người ta hài lòng. Ánh mắt Tống Dư Niên lạnh đi, sống lưng thẳng tắp. Ngón tay thon dài di chuyển trên bàn phím, kéo thả tập ảnh vào khung thư, gõ vài chữ ngắn gọn:
[Cho cậu.]
Người nhận: [Ẩn danh]
Một tiếng “tinh” vang lên khi email được gửi đi. Cậu gập máy, ngả người ra ghế, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên thành bàn.
Ánh đèn hắt xuống đôi mắt đen sâu, không còn gợn sóng. Mọi chuyện, với cậu, chỉ đơn giản là sự cân bằng. Bên ngoài cửa sổ, gió đầu đông rít qua khe, lá bàng lạo xạo trên mặt đường. Thành phố chìm trong đêm, yên ả nhưng đầy sóng ngầm.
Tin đồn vốn dĩ như lửa gặp gió, chỉ cần một tia nhỏ thôi là đủ cháy lan khắp nơi.
Tối qua diễn đàn trường đã bắt đầu rì rầm, đến sáng nay thì gần như không ai không nghe đến. Một bài đăng ẩn danh kèm vài tấm ảnh mờ, chú thích ngắn gọn:
“Đến xem, đến xem. Tay chơi lão luyện xuất chiêu!”
Thế thôi cũng đủ khiến cả diễn đàn trường tò mò.
Doãn Như Hà trong quán net tối tăm, áo hai dây, tay kẹp điếu thuốc, gương mặt tỏ ra thoải mái quen thuộc với khói thuốc. Vài tấm khác còn nóng bỏng hơn là cô ta để mặc một nam sinh ngoài trường khoác vai, ôm eo, tư thế thân mật như quen biết đã lâu.
Những bức ảnh ấy chẳng cần nhiều chữ, chỉ một cái liếc cũng đủ chấn động.