Buổi sáng hôm sau, con ngõ nhỏ vẫn còn vương sương. Trời cuối thu kéo dài cái lạnh se sắt, lá bàng rụng rải rác, ướt đẫm dưới nền gạch. Tiếng chổi tre của bà cụ quét sân vang xào xạc, hòa vào tiếng rao bánh bao của người bán rong đầu ngõ.
Trước cổng nhà Trình, chiếc xe đạp thể thao bạc đã dựng sẵn. Tống Dư Niên đứng tựa vào ghi đông, áo đồng phục phẳng phiu, tóc rối nhẹ vì gió, tay nhét túi quần. Ánh mắt cậu dõi thẳng ra cổng, tĩnh lặng, cứ như đây là điều quen thuộc mỗi buổi sáng.
Cánh cửa sắt mở ra. An Dư bước ra với chiếc cặp ôm trước ngực, chân vẫn hơi khập khiễng. Vừa thấy bóng dáng quen thuộc ấy, tim cô khẽ lệch nhịp.
“Đi thôi.” Cậu nói gọn, giọng trầm thấp.
Không còn kháng cự, An Dư ngoan ngoãn ngồi yên sau yên xe. Tay cô khẽ chạm vạt áo cậu, bối rối đến mức tai đỏ ửng. Xe đạp lăn bánh, bánh xe lướt qua lá khô, phát ra âm thanh giòn khẽ. Gió thổi qua, chiếc khăn trên cổ cô phấp phới, mang theo mùi vải sạch sẽ hòa lẫn hương của cậu.
Con đường buổi sáng rộn ràng: quán hàng ven đường bốc khói, mùi xôi, mùi sữa đậu lan trong không khí lạnh. Học sinh mặc đồng phục tụm năm tụm ba cười nói, ánh mắt vô tình liếc nhìn hai người, rồi thì thầm to nhỏ. An Dư cúi gằm, ôm chặt cặp, tim dồn dập. Còn Tống Dư Niên, ánh mắt vẫn thản nhiên, chỉ đạp đều, không hề bận tâm.
Buổi tối thứ Năm, trường sáng rực lên bởi dãy đèn huỳnh quang trải dài trên hành lang. Những lớp học khối 12 đồng loạt bật sáng, ô cửa sổ hắt ra thứ ánh sáng trắng nhợt, như từng ô vuông sáng trong bức tường đêm.
Trong phòng, không khí tĩnh lặng hơn ban ngày. Những tiếng nói cười rộn rã biến mất, thay vào đó là tiếng bút lướt loạt soạt trên giấy, tiếng lật sách khẽ vang, tiếng ghế xê dịch nhỏ đến mức cũng nghe rõ. Ngoài hành lang, gió thổi từng cơn, va vào khung cửa kính, tạo nên những tiếng “cộc cộc” đều đặn, như đang nhắc nhở mùa đông sắp kề.
An Dư ngồi vẫn ngồi bàn cuối, ngón tay siết chặt chiếc bút bi. Trước mặt là tập toán mở rộng, trang giấy đã kín chữ nhưng những con số trở nên rối rắm. Cô cắn nhẹ môi, đầu óc trống rỗng, chẳng biết nên viết tiếp thế nào.
Ngay bên cạnh, Tống Dư Niên vẫn ngồi thẳng lưng. Đèn trên trần hắt xuống, ánh sáng trắng nhạt phủ trên mái tóc cậu, phản chiếu từng sợi rối nhẹ. Gương mặt nghiêng nghiêng, đường viền cằm gọn gàng, đôi mắt sâu hút dán vào trang sách. Cậu không cần làm gì đặc biệt, nhưng sự hiện diện ấy đã như một điểm neo, khiến cô vừa thấy áp lực, vừa thấy bình yên.
Cậu không cần di chuyển, cũng không phải cố ý tìm đến. Bởi từ đầu năm học, cả hai vốn đã là bạn cùng bàn. Chỉ khác rằng, kể từ hôm giáo viên chủ nhiệm chính thức giao cậu “phụ đạo” cho cô, thì việc kề bên, cúi xuống chỉ lỗi sai trong vở cô đã trở thành điều mặc định, giống như nhịp thở. Đều đều, quen thuộc, không ồn ào, nhưng khó thay đổi.
Ngòi bút trong tay An Dư khựng lại ở một phép biến đổi. Cô chép lại công thức, nhưng số dấu cộng trừ khiến mắt hoa lên. Đúng lúc ấy, bàn tay bên cạnh gõ khẽ “cộc” vào trang giấy.
“Nhầm dấu rồi.” Giọng Tống Dư Niên thấp và rõ, không cần cao giọng mà vẫn đủ khiến cô đỏ mặt.
An Dư giật mình, xoay sang, bắt gặp ánh mắt nghiêng sang của cậu. Đôi mắt đen ấy, trong ánh sáng huỳnh quang, càng trở nên sâu thẳm. Tim cô hẫng một nhịp, rồi vội cúi xuống, lắp bắp: “À… ừm, tớ… sửa ngay.”
Cô cắm cúi viết lại, mái tóc dài rũ xuống, che đi nửa gương mặt đang nóng bừng. Ngón tay run nhẹ, nét chữ xiêu vẹo, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Tống Dư Niên không nói thêm, chỉ hạ mắt nhìn trang giấy, khẽ nhíu mày khi thấy cô loay hoay. Cậu nghiêng người sát lại, tay đưa bút chì gạch nhanh công thức chuẩn ở mép vở, giọng trầm đều: “Thử lại theo hướng này. Đừng để lẫn bước biến đổi.”
Khoảng cách gần đến mức hơi thở của cậu phả sang má cô, mang theo mùi mực giấy lẫn hương vải áo đồng phục còn vương nắng ban ngày. An Dư nín thở, tim dồn dập như trống dội, vành tai nóng ran.
Cô cố gắng viết lại, nhưng nét bút vẫn run rẩy. Trái tim cô bảo rằng đừng để lộ, nhưng cơ thể lại phản bội, từng nhịp đập loạn lạc khiến bàn tay khó mà giữ vững.
Trong lớp, không gian im phăng phắc. Vài bạn ở phía trên có ngoảnh xuống liếc, nhưng chỉ thoáng qua rồi lập tức quay đi. Không ai dám nhiều lời. Hình ảnh hai người ngồi cạnh nhau, một người cúi đầu tập trung viết, một người điềm nhiên chỉ dẫn, như thể đó là sự thật hiển nhiên.
Ngoài cửa sổ, gió thổi hun hút, cây bàng già lắc lư, vài chiếc lá cuối mùa vỗ phành phạch vào khung kính. Nhưng trong góc bàn học ấy, có một bầu không khí khác biệt. Lặng lẽ mà nồng nàn, giản dị mà lại khiến người ta muốn khắc ghi.
Đồng hồ treo tường chỉ gần chín giờ tối. Tiếng trống cuối cùng vang lên báo hiệu kết thúc hai tiết tự học. Học sinh trong lớp ào ra như dòng nước vỡ bờ, tiếng cười nói vang vọng khắp hành lang. Ngoài sân, đèn đường đã sáng từ lâu, hắt bóng vàng vọt xuống nền gạch lạnh, quét dài thành từng vệt.
Lớp học dần vắng. Chỉ còn lại An Dư và Tống Dư Niên. Hôm nay lớp trực nhật, nhưng nhiều bạn đã tranh thủ đi trước, để lại đống bàn ghế xô lệch và bảng đen loang vệt phấn trắng.
An Dư đặt cặp xuống, định cúi người xếp bàn. Nhưng bàn tay nhỏ vừa chạm mép bàn thì đã bị một lực mạnh hơn giữ lại.
“Đừng động.” Giọng Tống Dư Niên trầm thấp, ánh mắt thoáng cau lại.
“Nhưng… hôm nay tới lượt trực nhật, tớ cũng phải…”
“Chân em bị thương. Không nhớ à?” Cậu ngắt lời, không cho phép phản đối.
Cô khựng lại, mắt mở to. Ngay sau đó, Tống Dư Niên xoay người, chỉ vào tủ đựng đồ phía cuối lớp.
“Ngồi đó.”
“Ơ…?”
Không kịp để cô từ chối, cậu đã dắt cô đến, đỡ lấy cánh tay nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, đặt cô ngồi lên mặt tủ gỗ. Bàn chân cô đung đưa lơ lửng, không chạm sàn.
An Dư ngẩn ra, vừa ngượng vừa luống cuống, vành tai đỏ bừng. Từ góc ngồi này, cô nhìn rõ tấm lưng cao rộng của cậu. Ánh đèn tuýp trên trần chiếu xuống, bóng cậu đổ dài trên nền gạch, từng động tác đều gọn gàng: xếp lại bàn ghế, cầm giẻ lau bảng, gom rác vào thùng.
Không có lời than vãn, không cần biểu diễn. Tất cả chỉ là những cử động bình thường, nhưng An Dư lại thấy mắt mình nóng lên. Trong không gian vắng, tiếng chổi tre quét sàn nghe rất rõ, xen lẫn tiếng gió ngoài hành lang.
Cậu quay sang, bắt gặp ánh mắt cô đang nhìn, liền hơi nhíu mày:
“Ngồi yên. Đừng động lung tung.”
Cô mím môi, cúi gằm xuống, tim đập rộn ràng.
Chỉ ít phút sau, lớp học đã gọn gàng. Bảng lau sạch, bàn ghế ngay hàng, rác gom lại trong túi. Tống Dư Niên vác thùng rác ra ngoài, khi quay lại thì thuận tay cầm luôn cặp của cô.
“Đi thôi.”
An Dư bật xuống khỏi tủ, chân hơi khập khiễng. Bàn tay cậu lập tức giữ lấy cánh tay cô, đỡ ra khỏi lớp, động tác tự nhiên như thói quen.
Đêm muộn. Cổng trường lặng gió, chỉ còn vài nhóm học sinh lác đác. Trên trời, ánh trăng mờ lẫn trong mây, đèn đường hắt xuống mặt đường loang lổ. Xe buýt số 3 dừng lại ở trạm, tiếng phanh kít dài vang lên, cửa mở ra, ánh sáng vàng hắt tràn xuống vỉa hè.
Hai người bước lên xe. Bên trong thưa người, chỉ vài bóng học sinh ngồi lác đác. An Dư chọn ghế sát cửa sổ, ôm khư khư cặp, Tống Dư Niên ngồi bên cạnh, dáng cao gầy dựa hờ vào ghế.
Xe lăn bánh. Đêm thành phố lùi dần ngoài khung kính, ánh đèn nối nhau thành vệt dài nhòe nhoẹt. Tiếng động cơ rì rì, tiếng nói chuyện xa xăm dần chìm vào nền.
An Dư dựa đầu lên tay, mi mắt nặng trĩu. Suốt cả ngày dài, từ buổi sáng đi học đến tận tối muộn, cơ thể cô mệt mỏi. Cơn buồn ngủ kéo đến, đầu cô khẽ gục, rồi nghiêng sang một bên.
Vai áo đồng phục bên cạnh lạnh nhưng vững chãi.
Tống Dư Niên hơi nghiêng mặt, ánh mắt thoáng dừng trên gương mặt đang ngủ của cô. Hàng mi dài khẽ run, đôi môi mím nhẹ, gò má ửng hồng dưới ánh đèn đường hắt vào. Cậu im lặng nhìn, ánh mắt vốn luôn điềm nhiên giờ có một tầng sâu khó đoán.
Bàn tay cô đang đặt hờ trên đùi, theo quán tính trượt xuống, ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay cậu. Một cái chạm nhỏ, mơ hồ, nhưng khiến cả hai như cùng dừng lại.
Cậu không rụt tay về. Chỉ khẽ co lại, để mặc những ngón tay nhỏ kia chạm vào, rồi im lặng giữ nguyên. Trong lòng bàn tay, một dòng ấm nóng mơ hồ len lỏi, thấm dần vào từng nhịp tim.
Xe lắc nhè nhẹ, ánh đèn vàng lướt qua gương mặt cô. An Dư ngủ say, đầu khẽ nghiêng, tựa hẳn lên vai cậu.
Tống Dư Niên ngồi im, lưng thẳng, vai không dịch chuyển. Ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa kính, bóng đêm dày đặc, nhưng khóe môi lại khẽ cong rất nhẹ.
Xe buýt rung nhẹ, rồi chậm dần. Bên ngoài cửa kính, bóng đèn đường quen thuộc hiện ra, soi rõ con ngõ nhỏ dẫn về nhà Trình.
Tống Dư Niên nghiêng đầu, khẽ gọi: “An Dư… dậy nào.”
Cô khẽ giật mình, đôi mắt mơ màng mở ra. Nhận ra mình vừa ngủ gục, còn đang tựa vai cậu, máu dồn hết lên mặt. Cô vội vàng ngồi thẳng, lí nhí: “Xin… xin lỗi.”
“Xuống đi, đến ngõ rồi.” Giọng cậu vẫn bình thản, như thể việc cô ngủ trên vai chẳng hề khiến cậu bận tâm.
Hai người bước xuống xe. Đêm muộn, con đường thưa thớt người qua lại. Đèn vàng trải dài thành từng vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Trong ngõ, ánh đèn trắng từ vài ngôi nhà hắt ra, khẽ lay động trong gió.
Tống Dư Niên đi phía sau, bước chân vững chãi, mắt dõi theo từng cử động khập khiễng của An Dư. Không có nhiều lời, nhưng sự hiện diện ấy lại giống như một tầng yên lặng chắc chắn, bao bọc lấy cô.
Đến trước cổng, An Dư xoay người, khẽ cúi đầu: “Mai… gặp lại.”
Tống Dư Niên gật nhẹ, ánh mắt vẫn dõi theo cho đến khi cánh cổng khép lại. Anh đứng yên vài giây, bóng dáng tĩnh lặng dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Sau đó, cậu rút điện thoại từ túi, ngón tay lướt nhanh. Một lát sau, ánh đèn taxi từ xa chiếu tới, dừng ngay đầu ngõ. Cậu bước ra, mở cửa xe, ngồi vào hàng ghế sau.
“Về trường trung học Vân Tịch.” Giọng cậu ngắn gọn.
Chiếc taxi lăn bánh, bóng dáng cao gầy chìm dần trong màn đêm. Trong lòng An Dư, từ sau cánh cửa, bỗng dưng dâng lên một cảm giác khó gọi tên. Một thứ chờ mong lặng lẽ, vừa ấm áp vừa làm trái tim run rẩy.
Hóa ra, mình đã quen với việc có cậu ấy đi bên cạnh.
Mỗi ngày… đều đang chờ cậu ấy.
Đêm muộn, gió cuối thu mang theo hơi lạnh nhưng lại chẳng thể xóa đi cảm giác ấm áp đang lan tỏa trong tim cô gái nhỏ.