Chương 25: Sân Thượng Mùa Cuối Thu

Buổi sáng hôm sau, trời phủ một lớp sương mờ. Cuối thu đã gần sang đông, gió lạnh rít qua những mái nhà thấp, mang theo hơi ẩm của lá mục và khói bếp. Trong con ngõ nhỏ, sương đọng trên mái ngói cũ chảy thành vệt, từng giọt nhỏ tong tong xuống nền gạch.

Tống Dư Niên đứng tựa vào ghi đông xe đạp. Cậu mặc áo đồng phục, cổ áo mở lơi, chiếc khăn quàng mỏng vắt hờ ở cổ. Bàn tay thon dài đút túi quần, dáng cao gầy nổi bật trong màn sương. Hơi thở cậu hóa thành khói trắng, từng đợt phả ra rồi tan vào không khí lạnh. Cậu chẳng sốt ruột, chỉ lặng yên nhìn về phía cổng sắt nhà cô.

Cửa mở. An Dư xuất hiện, ôm cặp, bước chân còn khập khiễng. Tóc cô bay loà xoà theo gió, gò má hồng lên vì trời lạnh. Vừa thấy Tống Dư Niên, cô khựng lại, mắt mở to, đôi môi mấp máy như định chào nhưng lời bị chặn nơi cổ họng.

“Lên đi.” Giọng cậu khẽ vang, chỉ hai chữ, nhưng chắc thêm một tý dịu dàng.

An Dư ngẩn người, ngón tay siết chặt quai cặp. Cô không dám cãi, cũng không biết phải đáp thế nào, cuối cùng ngoan ngoãn trèo lên yên sau. Khoảnh khắc ngồi xuống, bàn tay nhỏ túm vạt áo đồng phục của cậu, tim đập loạn nhịp như trống gõ.

Con đường từ nhà ra phố buổi sớm còn thưa người qua lại. Sương trắng bám đặc trên hàng cây khẳng khiu, đọng thành từng giọt nước li ti rơi tong tong xuống mặt đường loang loáng. Gió cuối thu luồn qua, mang theo cái se lạnh đủ làm người ta rùng mình.

Xe đạp chầm chậm lăn bánh. Tống Dư Niên giữ ghi-đông vững tay, mắt thẳng phía trước. Phía sau, An Dư ôm cặp, hai vai co lại. Hơi gió thổi ngang qua, lạnh đến nỗi khiến đôi tai nhỏ ửng đỏ. Cô rụt cổ, bàn tay khẽ đưa lên xoa xoa, động tác lặp đi lặp lại.

Tới ngã tư, cậu bất ngờ thắng xe, rẽ vào quầy bánh kẹp quen ven đường. Chủ quán đã quen mặt, vừa trở bánh vừa cười: “Như cũ à Tống.”

“Vâng. Hai cái.” giọng Tống Dư Niên ngắn gọn, dứt khoát.

Trong lúc chờ, cậu quay lại nhìn. Hình ảnh đập vào mắt chính là An Dư đang ngồi trên yên sau, đôi tai đỏ hồng, ngón tay bé nhỏ cọ liên tục, ánh mắt ngơ ngác như chẳng để ý đến ai. Vành tai đỏ vì gió lạnh hay vì điều gì khác cậu không rõ, chỉ biết giữa nền trời xám mờ, sắc đỏ ấy nổi bật đến mức khó rời mắt.

Trong một thoáng, đôi mày cậu nhíu lại.

Bánh kẹp được gói trong túi giấy nóng hổi. Tống Dư Niên đưa thẳng vào tay cô, rồi tháo luôn chiếc khăn quàng mỏng đang vắt hờ ở cổ mình. Động tác dứt khoát nhưng nhẹ nhàng, chiếc khăn vẽ một đường cung qua không khí, rồi hạ xuống, quấn gọn quanh cổ An Dư.

“Lạnh thì nói.” Giọng cậu trầm, bình thản, nhưng mang theo chút trách cứ.

An Dư ngẩn ra, bàn tay vẫn còn cầm túi bánh ấm nóng, hơi nóng phả ra làm lòng bàn tay tê rần. Cổ bị lớp khăn vải phủ lên, hương vải sạch sẽ quyện cùng mùi nắng và mùi của chính cậu. Gương mặt cô bừng đỏ, vành tai vốn đã ửng, nay càng rực rỡ hơn.

“Không… không cần đâu mà…” Cô lí nhí, mắt cụp xuống.

“Cầm chắc bánh, kẻo rơi.” Cậu chỉ nói thêm một câu, rồi ngồi lại vào yên, hai tay nắm chặt ghi đông, đạp xe tiếp.

An Dư muốn phân bua, nhưng lại nuốt xuống. Bởi chính cô biết, tai mình đỏ… không hẳn vì gió.

Bánh xe nghiến trên mặt đường loang sương, tiếng rì rì vang lên đều đặn. Nhưng với An Dư, tim cô đập loạn xạ, cảm giác như cả con phố này chỉ còn lại mùi bánh kẹp nóng hổi trong tay… và hơi ấm còn vương trong lớp khăn quấn quanh cổ.

Bánh xe lăn đều trên mặt đường. Chỉ một lát sau, cổng trường đã hiện ra, từng tốp học sinh tụm năm tụm ba ùa vào. Tiếng cười nói vang xa, âm vang lan trên bức tường cao.

Vừa tới cổng, vài ánh mắt lập tức đổ dồn về phía chiếc xe đạp thể thao đang tiến vào. Bóng dáng cao gầy phía trước quá quen thuộc Tống Dư Niên, học bá khối Tự nhiên, người mà chẳng ai trong trường không biết mặt. Đằng sau cậu, An Dư ngồi khép nép, cổ quàng khăn, tay ôm chặt balo và túi bánh.

Tiếng xì xào nổi lên như sóng nhỏ.

“Ê ê… có phải Trình An Dư không?”

“Hai người… đi cùng nhau hả?”

“Nhìn kìa, vậy tin đồn kia…”

An Dư đỏ bừng mặt, cúi gằm, mong sao có thể biến mất ngay lúc này. Nhưng Tống Dư Niên chẳng bận tâm lấy một chút. Cậu thắng xe, dựng ngay ngắn, rồi thuận tay rút luôn cặp từ vai cô, đeo lên vai mình.

“Xuống đi.” Cậu nói, giọng dứt khoát.

An Dư lóng ngóng bước xuống, chân bị thương khiến động tác hơi khập khiễng. Tống Dư Niên liền chìa tay, đỡ lấy cánh tay cô. Một tay đeo cặp, một tay giữ chặt cô, dáng điềm nhiên như thể đây vốn là việc hiển nhiên phải làm.

Đến cầu thang, An Dư cố nhích từng bậc, môi cắn chặt để nén nhói ở chân. Tống Dư Niên dừng lại, liếc cô một cái. Không nói, cậu tháo cặp khỏi vai, đưa cho cô ôm vào ngực.

“Ôm lấy”

Chưa kịp hiểu, An Dư đã bị nhấc bổng lên.

“Ê!” Cô hốt hoảng, suýt kêu to, nhưng hơi thở nghẹn lại nơi cổ khi cậu đã bế gọn cô lên, từng bước chắc chắn đi thẳng lên cầu thang.

Cả hành lang xôn xao. Từng cánh cửa lớp bật mở, vài khuôn mặt tò mò ló ra. Tiếng xì xào lại nổi lên:

“Tống Dư Niên lại bế An Dư kìa…”

“Ghê thật…”

“Chuyện này… chắc chắn có gì rồi.”

Nhưng chẳng ai dám cười to hay trêu chọc. Ánh mắt lạnh nhạt của Tống Dư Niên khi quét qua đủ khiến tất cả nuốt ực câu định nói.

Bế ngang qua mấy lớp liền, cậu vẫn bình thản, từng bước nặng và chắc, chẳng vội vã nhưng cũng không chậm chạp. An Dư vùi mặt trong ngực áo cậu, mặt đỏ bừng, tai nóng hừng hực. Tim cô đập loạn, nhưng vẫn phải ôm khư khư chiếc balo, không dám cựa quậy.

Đến cửa lớp 12/1, Tống Dư Niên mới thả cô xuống. Cậu lấy lại balo, đặt ngay ngắn trên bàn cô. Không nói gì thêm, chỉ đưa mắt nhìn cô một cái rồi ngồi xuống chỗ mình, dáng vẻ thản nhiên đến mức khó đoán.

Tiết đầu tiên sáng nay là của giáo viên chủ nhiệm. Cô bước vào lớp, ánh mắt lướt qua không khí có chút là lạ, nhưng không nói gì ngay. Chỉ gõ nhẹ thước lên bàn:

“Doãn Như Hà, bản kiểm điểm.”

Tiếng ghế khẽ dịch. Như Hà đứng dậy, tay cầm tờ giấy kẻ ngang gọn gàng, giọng rõ ràng nhưng hơi run:

“Em xin thừa nhận mình đã đăng tải bài viết sai sự thật lên mạng xã hội, gây hiểu lầm cho bạn bè và ảnh hưởng đến tập thể lớp. Em nhận thấy hành động đó là sai trái, sẽ nghiêm túc rút kinh nghiệm và xin lỗi các bạn, đặc biệt là bạn Trình An Dư.”

Tiếng đọc vang đều trong không gian im phăng phắc. Một vài ánh mắt len lén liếc sang An Dư. Cô cúi đầu, ngón tay xoắn chặt mép vở, không lên tiếng.

Tống Dư Niên ở hàng cuối lật sách, dáng vẻ hờ hững. Cậu không nhìn về phía bục giảng, cũng chẳng buồn quan tâm đến màn “xin lỗi” kia. Nhưng ngòi bút trong tay khẽ gõ xuống bàn, nhịp điệu dằn dỗi. Phía sau dáng vẻ thờ ơ ấy, là những tính toán khác đã bắt đầu hình thành. Đối với Tống Dư Niên, chuyện này chưa thể xem như đã bỏ qua.

Giờ thể dục đến nhanh hơn tưởng. Ra khỏi lớp, học sinh ùa ra sân. Gió cuối thu lùa mạnh hơn lúc sáng, từng chiếc lá bàng rụng xuống, xoay vòng rồi đáp xuống sân xi măng ẩm lạnh. Trên khán đài xi măng, những vệt rêu sẫm màu loang lổ, phảng phất hơi nước.

Hai lớp học chung, không khí náo nhiệt hơn hẳn. Đám con trai hò hét, vừa chạy khởi động vừa trêu chọc nhau. Đám con gái túm tụm, vài người vừa chạy vừa cười khúc khích, tiếng vang vọng cả khoảng sân.

An Dư ngồi ghế dài mép sân, tập sách ôm trong lòng. Cổ chân quấn băng trắng, hơi ê ê khi di chuyển, nên cô chỉ có thể ngồi nhìn. Mấy bạn cùng lớp đi ngang, có người hỏi thăm qua loa, cô chỉ cười nhạt gật đầu.

Khung cảnh ồn ã, nhưng trong lòng cô lại tĩnh lặng kỳ lạ. Thỉnh thoảng ánh mắt các bạn lướt tới có thương hại, có tò mò, có vài cái như đang soi mói. An Dư rụt vai, siết chặt vở trong tay, dõi mắt ra sân cho đỡ ngại.

Phần bóng ném bắt đầu. Quả bóng da cũ kỹ chuyền liên tục, bay theo những quỹ đạo lộn xộn, kèm tiếng reo hò inh ỏi. Cả sân nóng lên bởi nhiệt huyết, nhưng từ góc ghế, An Dư chỉ thấy từng đường bóng lướt qua, tựa như xa lạ.

An Dư chống cằm, mắt lơ đãng. Cho đến khi bắt gặp ánh mắt Doãn Như Hà nụ cười kia quá rõ ràng, cong lên, kèm một cái nháy mắt ngầm với bạn bên cạnh. Bóng được chuyền. Tưởng như ngẫu nhiên, nhưng đường bay của nó lại hướng thẳng về hàng ghế nơi An Dư ngồi.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trái tim An Dư thắt lại. Mắt cô mở to, cơ thể phản xạ muốn tránh, nhưng chân trẹo khiến động tác chậm chạp. Quả bóng rít gió, chỉ còn cách cô một khoảng nhỏ.

Một bóng đen lao tới.

“Cẩn thận.” Tiếng trầm thấp vang sát tai.

Bóng bị bàn tay rắn chắc chặn lại, rơi xuống nền phát ra tiếng “bịch” nặng nề, rồi lăn lông lốc ra xa.

Trước mắt An Dư, Tống Dư Niên đã chắn ngang, lưng thẳng, dáng cao lớn như bức tường. Mái tóc cậu bị gió thổi rối, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đến mức khiến khoảng sân ồn ào nãy giờ bỗng im phăng phắc.

Ánh mắt ấy lia thẳng vào đám nữ sinh vừa cười. Lạnh như băng, sâu như lưỡi dao phủ sương.

Không ai dám cất tiếng. Cả một vòng sân, tiếng reo hò tắt ngấm, chỉ còn tiếng bóng lăn kêu lạch cạch xa dần.

“Chơi thì chơi, đừng quá trớn.” Giọng Tống Dư Niên vang đều, không lớn, nhưng rơi xuống từng chữ lại nặng tựa đá.

Không khí đông cứng vài giây. Doãn Như Hà khẽ mím môi, ánh mắt lóe lên chút ngượng ngập, rồi quay đi.

An Dư ngồi chết lặng. Bàn tay nhỏ níu chặt mép ghế, tim đập loạn không ngừng. Trong thoáng ấy, cô thấy mình được bao bọc, được che chắn, và sự run rẩy trong lòng biến thành một cảm giác vừa lạ lẫm vừa an toàn.

Trái bóng đã lăn đi xa, cả sân vẫn còn lặng như tờ. Tống Dư Niên hạ tay, quay lại nhìn cô gái nhỏ đang ngồi chết lặng trên ghế. Ánh mắt cậu thu về, không còn lạnh lùng như vừa rồi nữa, thay bằng một tầng trầm ấm, sâu kín.

“Có sao không?” Giọng trầm, ngắn gọn, nhưng rõ ràng hơn cả tiếng gió.

An Dư như mới hoàn hồn, bàn tay vẫn níu mép ghế đến trắng bệch. Cô giật mình ngẩng lên, đôi mắt hoảng hốt gặp phải ánh nhìn ấy. Tim đập loạn xạ, nhưng miệng lại lắp bắp: “Không… không sao.”

Nói rồi, cô cúi gằm mặt, tai đỏ ửng.

Tống Dư Niên nhìn cô vài giây, rồi khẽ hít một hơi, không nói thêm, xoay người bước về vị trí của mình. Khoảnh khắc lạnh băng vừa rồi như chưa từng tồn tại, chỉ để lại khoảng im lặng kéo dài trong lòng An Dư.

Giờ nghỉ trưa đến. Sân trường tản dần, tiếng nói cười loãng đi. An Dư men theo cầu thang nhỏ, chậm rãi lê từng bậc với chiếc chân còn băng, ôm khay cơm mẹ chuẩn bị. Trong khay, ngoài rau thịt đơn giản, còn có vài chiếc sủi cảo tròn xinh, gói từ sáng. Và thêm nữa chiếc bánh kẹp mà Tống Dư Niên mua buổi sáng, cô đã gói cẩn thận lại trong giấy, để dành tới giờ.

Sân thượng trống trải, gió lạnh ùa vào. Bầu trời cuối thu kéo mây xám, vài cánh chim sà qua rồi mất hút. Cô chọn góc ghế đá sát lan can, ngồi xuống, cẩn thận mở khay. Mùi cơm, mùi sủi cảo, mùi bánh kẹp trộn vào nhau, ấm áp hơn hẳn không khí se sắt quanh mình.

Cô vừa gắp miếng cơm, cánh cửa sân thượng bỗng mở ra kẽo kẹt. Bóng dáng cao lớn hiện ra.

Tống Dư Niên đứng ở ngưỡng cửa, mắt cau lại thoáng chốc, rồi thở nhẹ khi thấy cô vẫn ổn. Cậu sải bước tới, đặt chai nước lên bàn, giọng thấp:

“Sao không ăn ở lớp? Em quên mình đang bị thương à?”

An Dư khựng lại, miếng cơm còn chưa kịp đưa vào miệng, mắt mở to như con mèo nhỏ bị bắt gặp. Cô lắp bắp: “Tớ… không sao. Ở đây… yên tĩnh hơn.”

Tống Dư Niên bước tới, không nói gì. Trong tay cậu là lon coca vừa mua ở căn-tin, vỏ còn đọng hơi lạnh. Cậu thản nhiên khui “tách” một tiếng, bọt sủi lăn ra ngoài miệng lon, rồi ngồi xuống ngay cạnh An Dư.

Ghế gỗ rung nhẹ vì thân người cậu. Cậu dựa lưng hờ, một tay cầm lon coca đưa lên môi, tay kia để thõng xuống. Đôi chân dài duỗi ra, gác hờ lên khoảng sân loang nắng nhạt.

Không gian yên lặng. Chỉ nghe tiếng gió rít qua lan can, tiếng sột soạt của lá khô bị cuốn xoay vòng.

Không một lời thúc giục. Chỉ có sự hiện diện im lặng mà chắc nịch, như thể nói rằng có anh ngồi đây, em cứ ăn đi.

An Dư lặng lẽ ăn vài miếng, nhưng càng ăn càng thấy tim nhảy loạn. Khoảng cách giữa hai người quá gần, đến nỗi cô nghe rõ tiếng ga li ti trong lon coca, nghe cả tiếng nuốt khẽ của Tống Dư Niên mỗi khi cậu đưa lon lên môi.

Cô cúi gằm mặt, môi mím chặt. Ngón tay siết lấy đũa nhựa, rồi lại buông. Cuối cùng, lấy hết can đảm, cô với tay mở khay nhỏ, cẩn thận gắp mấy chiếc sủi cảo trắng mềm, thêm nửa chiếc bánh kẹp thịt trứng đã gói từ sáng, đặt vào. Động tác lóng ngóng đến mức chiếc đũa run run, suýt rơi.

Đẩy khay sang phía cậu, giọng cô nhỏ như muỗi:

“Cho… cho cậu.”

Tống Dư Niên liếc sang. Ánh mắt cậu dừng lại trên khay đồ ăn đầy đặn, trong đó có cả nửa chiếc bánh kẹp mà sáng nay chính tay cậu mua. Cậu nhướng nhẹ mày, giọng thấp:

“Làm sao?”

An Dư cắn môi, vành tai đỏ như máu.

“Bữa… bữa trưa… mẹ tớ gói… còn cái bánh… hồi sáng cậu mua, tớ để dành…”

Tiếng cô ngắt quãng, nhỏ dần như sợ bị gió cuốn đi mất.

Khóe môi Tống Dư Niên chậm rãi cong lên. Một nụ cười thoáng hiện, ngắn ngủi nhưng rõ rệt. Cùng lúc đó, cậu khẽ bật ra một tiếng cười trầm thấp, khàn khàn, lan trong không khí se lạnh.

Âm thanh ấy làm An Dư sững cả người. Cô bất giác ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào nụ cười kia. Dưới nền trời xám tro, gương mặt vốn dĩ nghiêm lạnh lại trở nên sáng rỡ một cách hiếm hoi, khóe mắt hơi hạ xuống, cả nét mặt dịu đi.

Trong thoáng chốc, trái tim cô hẫng mất một nhịp.

Ý thức được mình đang nhìn quá lâu, An Dư vội vã cúi gằm, mái tóc rơi xuống che kín hai má đang nóng bừng. Cô cắm cúi nhai cơm, giả vờ bận rộn.

Tống Dư Niên nhận lấy khay, nhón một chiếc sủi cảo, đưa vào miệng. Động tác thong thả, như không có gì đặc biệt. Nhưng đôi mắt cậu lại khẽ nghiêng sang, lặng lẽ quan sát cô gái nhỏ đang cắm cúi ăn bên cạnh.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau lần nữa, An Dư giật mình quay đi, ngượng ngập đến mức lúng túng.

Cả sân thượng chỉ còn tiếng gió hú, tiếng ga coca sủi lách tách, và tiếng thìa nhựa chạm vào khay cơm. Một khung cảnh đơn sơ, một bữa trưa bình thường, nhưng lại khắc sâu vào lòng cả hai.

Không cần lời nói thêm. Chỉ cần khoảnh khắc này thôi, cũng đủ để trái tim tuổi mười bảy biết rằng có một điều gì đó đang âm thầm nảy mầm.