Chiều cuối thu, trời sầm xuống rất nhanh. Ánh nắng yếu ớt nghiêng qua dãy phòng học, vàng mỏng như lớp vỏ kẹo giấy, vừa nhìn đã thấy mỏng manh sắp vỡ. Những chiếc lá bàng to đỏ ối rụng xoay tròn, đậu xuống nền xi măng lạnh, tiếng lạo xạo khi học sinh giẫm qua nghe như nhắc nhở rằng mùa hè đã trôi đi, mùa đông đang đến gần.
Sân trường sau tiếng trống tan học vỡ òa một nhịp rồi lại lắng dần. Đám đông học sinh túa ra, áo đồng phục xanh trắng lẫn trong dòng người và tiếng xe ngoài cổng. Giữa khung cảnh nhộn nhạo đó, Tống Dư Niên vẫn đi ngược chiều, vững vàng và tách biệt. Trên lưng cậu, An Dư ngồi im, bàn tay nhỏ nắm cổ áo đồng phục, ngại ngùng đến mức chẳng dám thở mạnh.
Không khí lành lạnh, hơi thở của cậu phả ra khói trắng mỏng, tan ngay trong gió, rồi mất hút như chưa từng hiện hữu. Mỗi bước chân của cậu đều chắc nịch, chẳng hề loạng choạng dù cô gái trên lưng khẽ run rẩy theo từng nhịp. Trên vai áo cậu, mùi nắng nhạt còn vương, pha lẫn mùi thuốc xịt giảm đau và mùi gió khô, thứ mùi chỉ cuối thu mới có, sạch, lạnh và cứa vào ngực người ta một vệt dài.
Đi hết hành lang, cậu không rẽ ra cổng chính mà vòng xuống bãi gửi xe. An Dư chớp mắt, khẽ hỏi, giọng nhỏ như sợ bị gió cuốn đi:
“Cậu… không đưa tớ ra cổng sao?”
“Tôi đưa em về.” Cậu đáp gọn, không quay đầu.
Chỉ vài chữ thôi, nhưng đủ khiến An Dư bối rối. Cô nhìn bóng lưng rộng mở ra trước mắt, rồi nhìn theo dáng cậu cúi xuống dựng chiếc xe đạp bạc màu nhưng sạch sẽ. Bàn tay cậu vững vàng trên ghi-đông, động tác quen thuộc đến mức dứt khoát. Cậu quay lại, ánh mắt sâu thẳm, giọng trầm thấp:
“Lên đi.”
An Dư khựng người, bối rối. “Nhà tớ xa lắm, hai mươi phút xe buýt…”
“Tôi biết.” Cậu ngắt lời, vẫn bình thản: “Em chỉ việc ngồi yên thôi.”
Gió hun hút từ phía cuối sân ùa tới, mang theo mùi hoa sữa phảng phất, hơi nồng nàn của những ngày cuối mùa. An Dư cắn môi, rụt rè trèo lên yên sau. Ngay khi xe lăn bánh, cả người cô chao về phía trước, bàn tay cuống quýt túm lấy vạt áo đồng phục của cậu. Một nhịp tim hụt hẫng, như thể trái đất khẽ trượt đi dưới chân.
Xe lăn bánh. Đường phố muộn, xe cộ thưa dần, để lại khoảng không gian chỉ còn tiếng xích xe rì rì và tiếng lá khô vỡ vụn dưới bánh. Hai bên đường, những hàng cây khẳng khiu đã rụng gần trụi lá, cành trơ gõ lách cách vào nhau trong gió. Không khí mát lạnh, từng đợt gió tạt vào mặt khiến mắt cô hơi cay, nhưng cũng trong trẻo lạ lùng.
Ngồi phía sau, An Dư nhìn bóng lưng cao gầy chắn hết tầm nhìn, mọi thứ trước mắt chỉ còn bờ vai cậu, đường viền gáy, và nhịp đạp xe vững vàng. Cô không dám nhìn lâu, nhưng lại chẳng rời mắt được. Mỗi lần xe xóc nhẹ qua ổ gà, tay cô lại siết vạt áo, còn Tống Dư Niên nghiêng người giữ thăng bằng, giọng vang khẽ trong gió:
“Ngồi cho chắc.”
Ba chữ thôi, nhưng vành tai cô đỏ ửng, tim đập thình thịch.
Ra khỏi đường lớn, vào con hẻm nhỏ, xe chậm lại. Mùi khói bếp từ các căn nhà bay ra, hòa lẫn với mùi cơm chiều, mùi canh nóng. Không khí trong ngõ ấm hơn một chút nhưng vẫn phảng phất hơi lạnh đầu đông.
“Ngày mai nghỉ tiết thể dục.” Cậu nói, giọng đều đều, mắt không rời đường: “Tôi đưa em đi học.”
An Dư giật mình, vội đáp: “Không cần đâu, tớ tự…”
“Không thương lượng.”
Lời nói như khói trắng thoát ra trong gió, vừa lạnh vừa nóng, phủ trùm lấy trái tim cô. An Dư không dám đáp, chỉ cúi đầu, để những sợi tóc rơi xuống che bớt đôi tai đang đỏ bừng.
Cổng nhà hiện ra, ánh đèn hiên vàng vọt hắt xuống nền gạch. Mẹ Trình vừa mở cửa, tay còn cầm túi rác, thoáng sững lại khi thấy con gái ngồi sau xe đạp, chân băng trắng, còn cậu con trai lạ thì dừng xe rất gọn gàng.
“Dư Dư? Sao thế con?” Giọng bà hốt hoảng.
An Dư vội xuống xe, khập khiễng suýt ngã, may mà bàn tay Tống Dư Niên đã kịp giữ lấy cánh tay. “Không sao đâu mẹ, con… trượt cầu thang thôi.”
Ánh mắt mẹ Trình liền rơi sang Tống Dư Niên. Người phụ nữ thanh nhã ở tuổi bốn mươi thoáng ngạc nhiên, sau đó mỉm cười dịu dàng:
“Cháu là cậu bạn hôm bữa đúng không?”
Tống Dư Niên cúi nhẹ đầu, giọng lễ phép:
“Dạ, là cháu. Cháu chào cô. Hôm nay An Dư bị trẹo chân nên… cháu đưa về cho an toàn”
Mẹ Trình nhìn hai đứa trẻ, ánh mắt thoáng ngập ngừng rồi khẽ mỉm cười: “May có cháu. Cảm ơn nhiều nhé.”
“Không có gì ạ.” Cậu đáp, rồi quay xe đi, bóng lưng nhanh chóng chìm trong ánh đèn vàng loang loáng.
Bữa cơm tối hôm ấy lặng lẽ. Mẹ Trình gắp cho con gái miếng cá kho, giọng ôn tồn:
“Ăn nhiều một chút, có sức mới mau khỏi.”
“Vâng.” An Dư đáp khẽ, nhưng vành tai đã đỏ hồng.
Mẹ không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát. Giữa ánh đèn bàn ăn, bà thấy con gái mình hôm nay khác lạ: vừa lúng túng, vừa bối rối, đôi mắt cứ chốc chốc lại liếc nhìn đâu đó. Bà lặng im, chỉ đặt thêm thức ăn vào bát con.
Cơm xong, bà mang cốc sữa nóng gõ nhẹ cửa phòng. An Dư đang ngồi bên bàn, chân quấn băng, tập vở mở nhưng chưa viết nổi chữ nào.
“Uống đi, rồi nghỉ sớm.” Mẹ đặt cốc sữa xuống, khẽ vuốt tóc con gái. Đoạn, giọng bà chùng xuống, pha một tầng ý vị:
“Cuối cấp rồi. Có chuyện gì… để thi xong rồi tính, con nhé. Mẹ không có ý gì, chỉ sợ con phân tâm thôi.”
An Dư ngẩn ra, mặt đỏ bừng, ôm chặt ly sữa nóng trong tay. Cô gật đầu, tim đập dồn, chẳng dám ngẩng lên.
Mẹ mỉm cười, ánh mắt ấm áp mà sâu xa, rồi nhẹ nhàng khép cửa.
Cô thở ra một hơi, tim nhịp loạn. Lật cuốn nhật ký, cô viết một dòng:
“Ngày DD/MM/20xx, trời mây. Cậu ấy nói vậy có ý gì nhỉ? Nhưng mà cũng cảm ơn cậu Tống Dư Niên.”
Ngòi bút run nhẹ, cuối cùng cô chấm một dấu chấm rồi gập sổ lại.
Trong phòng chỉ còn ánh đèn bàn vàng vọt và tiếng kim đồng hồ tích tắc. An Dư leo lên giường ngồi ôm gối, trong đầu vẫn văng vẳng từng câu từng chữ hôm nay, phải chi học toán cũng nhớ lâu như vậy thì tốt biết mấy.
Cô úp mặt vào gối, lăn qua lăn lại, rồi thở dài một tiếng, trái tim rối loạn như có một cơn sóng ngầm chưa kịp gọi tên.
Đêm đầu đông dài hơn mọi đêm khác, mà giấc ngủ cứ mãi không chịu đến.