Sáng thứ tư, bầu trời Vân Thành hanh khô, mây như một tấm vải mỏng kéo căng. Dãy ngô đồng trong sân rụng lá thưa dần, màu vàng nhạt đậu trên bậc tam cấp như kim tuyến rơi muộn. Bảng tin trước khu hành chính dán thêm một tờ giấy lớn:
Lịch khảo sát cuối tháng.
Hàng chữ đen thẳng tắp Toán, Lý, Hóa, Anh, Văn xếp sít nhau như các vạch chia thời gian.
Trong 12/1, không khí bớt ồn ào. Sau vụ diễn đàn bị lật mặt, dư luận đổi hướng và lắng xuống rất nhanh. Cái tên Doãn Như Hà bỗng trở thành một khoảng im trong câu chuyện của các nhóm bạn. Còn An Dư, dù vẫn nhận vài ánh nhìn lén, thì phần nhiều là tò mò hơn là công kích. Cô vẫn ngồi ở bàn cuối cạnh cửa sổ, chăm chăm vào đề cương. Ngòi bút chạy đều, mép trang giấy sột soạt, trái tim dần tìm lại nhịp bình ổn.
Tiết tự học buổi sáng, Tống Dư Niên kéo ghế hơi gần lại một chút, chỉ một chút, như thói quen đã được thỏa thuận ngầm sau buổi gặp trên sân thượng. Cậu đặt xuống bên tay cô một tấm phiếu nhỏ kẻ thành cột: Dạng, Điều kiện, Cú pháp giải, Lỗi hay mắc. Nét chữ mực xanh gọn lỏn, đẹp không phô.
“Bài 3, xét điều kiện trước, đừng lao vào biến đổi.” Cậu nói khẽ.
An Dư gật đầu, mi mắt rủ xuống, tóc mai rơi nhẹ. Cô viết theo, ý thức nho nhỏ trong lòng khẽ nảy mầm. Khi có người ở bên gõ nhịp, mạch suy nghĩ của cô dường như bớt gấp gáp.
Giờ ra chơi, gió luồn qua rèm. Tấm màn trắng lại bị gió kéo phồng, thổi chạm vào vai áo cô. Tống Dư Niên đưa tay buộc một nút đơn giản lên móc rèm, động tác gọn, dứt, như xếp một đường thẳng vào đúng vị trí. Cô ngẩng lên vừa kịp thấy sống mũi thẳng của cậu in nghiêng dưới ánh trời xám, tim nhảy một nhịp rất khẽ. Ở dãy giữa, Doãn Như Hà liếc sang, ánh mắt như một lưỡi dao mỏng, rồi cụp xuống ngay.
Buổi trưa, căn tin nồng mùi dầu, tiếng muỗng đũa, tiếng cười chen nhau. An Dư đem hộp cơm mẹ Trình chuẩn bị cơm trắng rắc mè, trứng hấp mềm, thêm ít cải thìa xào nhạt. Cô ngồi ở bàn gỗ cũ trên sân thượng để tránh ồn.
Muỗng cuối cùng cũng xong An Dư dọn lại muỗng đũa cất vào giỏ đựng, phủi quần áo đứng dậy trở về lớp. An Dư ôm túi đựng, cúi người né một nhóm nữ sinh đi ngược chiều.
Một giây rất nhỏ trước khi quay người bước xuống bậc thang, cô thoáng thấy đôi mắt cong cong và nụ cười mềm như kem của Doãn Như Hà. Cô ấy tiến lại gần, mùi nước hoa nhàn nhạt đọng trong không khí, bàn tay khẽ nâng quyển sổ như muốn tránh va chạm.
“Xin lỗi nhé.” Như Hà nói nhỏ, lịch sự đến mức không thể trách.
Vai chạm vai. Không mạnh. Nhưng đầu mũi giày của An Dư trượt vào mép bậc hơi mòn, mắt cá chân chệch một góc. Cơn đau nhói đến như một mũi châm, đủ để cô thở hắt, thân người đổ về phía trước.
Một cánh tay vòng ra sau lưng cô, đỡ ghì lấy.
“Cẩn thận!” Giọng một nam sinh, là Giang Mặc lớp 2 kế bên, vang lên sát bên tai, hơi thở còn vương mùi gỗ. Khoảng cách thu hẹp lại trong một cú chớp mắt gần đến mức An Dư nghe rõ tiếng tim mình lỡ nhịp, nghe cả tiếng áo sơ mi của cậu cọ vào tay vịn.
Cơn đau từ cổ chân lan lên bắp chân khiến cô bủn rủn. “Xin… xin lỗi.” Cô lắp bắp, tay vịn chặt lan can lạnh buốt.
“Tớ dìu cậu xuống.” Giang Mặc vòng tay qua eo cô, cố giữ khoảng cách lịch sự, nhưng thân thể chao đảo của An Dư vẫn chạm nhẹ vào ngực cậu. Vài tiếng xì xào bật lên đâu đó dưới chiếu nghỉ.
Ở chỗ rẽ cầu thang, một bóng người vừa bước ra, tay còn cầm chai nước không nhãn. Tống Dư Niên dừng nửa nhịp. Ánh mắt đen thẫm quét thẳng qua cảnh tượng trên bậc thang An Dư, mặt tái đi vì đau, dù khoảng cách khá xa nhau nhưng từ góc nhìn của cậu dường như An Dư đang tựa vào Giang Mặc.
Không ồn ào, không một tiếng hỏi. Cậu sải bước. Nhanh, gọn, như một đường thẳng cắt qua đám đông. Bàn tay cậu gạt cánh tay đang đỡ An Dư ra, không thô bạo nhưng dứt khoát đến mức không cho phép phản kháng.
“Tránh ra.” Giọng trầm, mỏng, lạnh như lưỡi dao mới mài.
“Này…”
Giang Mặc còn chưa kịp nói, Tống Dư Niên đã cúi người, luồn tay sau lưng và dưới khoeo gối bế bổng An Dư lên. Cô hốt hoảng níu lấy cổ áo đồng phục của cậu theo phản xạ, mùi nắng và mùi mồ hôi lẫn mùi bạc hà mát lạnh nhạt vọt vào mũi, nóng ran đến cổ tai.
“Đau… chân tớ…” Câu nói của cô đứt quãng.
“Tôi biết.” Cậu đáp, không nhìn cô, cũng không nhìn ai, bờ vai căng thẳng dưới lớp vải, từng bước chân trầm, chắc, chặt vào mặt sàn.
Hành lang tách ra như có ai dạt sẵn. Vài tiếng rì rầm theo sau lưng, một cái huýt sáo bị cắt ngang bởi ánh nhìn sắc như chém của cậu. Doãn Như Hà đứng nơi chiếu nghỉ, khóe môi khi nãy vừa treo nụ cười nụ cười lịch sự, đã nhạt dần, ánh mắt lướt qua cổ tay trắng của An Dư đang bấu vào cổ áo Tống Dư Niên, rồi dừng ở bàn tay đỡ sau lưng, nơi một lực giữ vừa đủ, không quá chặt cũng chẳng hời hợt.
Phòng y tế ở cuối hành lang tầng hai, rèm trắng khép hờ. Y tá trực là một phụ nữ tuổi trung niên, thấy hai đứa trẻ xộc vào bèn bật dậy: “Ôi, bị gì thế?”
“Trật chân rồi.” Tống Dư Niên đặt An Dư xuống giường gấp, động tác vừa nhẹ vừa dứt khoát. Cậu quỳ một gối xuống sàn, cẩn thận tháo quai giày của cô. Những đầu ngón tay thon dài chạm vào mắt cá sưng nóng, An Dư bật nín thở vì đau lẫn vì một thứ gì đó khác, không gọi tên được. Cô ngửa cổ, nhìn lên trần nhà màu trắng có một vết nứt nhỏ như sợi chỉ.
“Đau nhiều không?” Y tá vừa hỏi, vừa lấy túi chườm lạnh.
“Có.” Tống Dư Niên trả lời, giọng như thay cô. Đôi mắt cậu không hề rời khỏi cổ chân của An Dư. “Bị lật. Em nghĩ chườm lạnh trước.”
Y tá nhướng mày nhìn hai đứa, khóe mắt lấp lánh trêu: “Bạn trai à? Điền giúp cô thông tin này.”
An Dư giật mình: “Không… không phải”
Tống Dư Niên đưa tay nhận tờ giấy, chẳng buồn giải thích.
“Tên: Trình An Dư. Lớp 12/1.”
Cậu nhìn lướt nhanh, điền trơn tru nhanh như gió thổi qua mặt hồ, bút lướt êm, chữ thẳng và sắc đến mức cô y tá phải liếc nhìn một cái tán thưởng.
Giang Mặc xuất hiện ở cửa, thở nhẹ, tay cầm chai nước và một hộp xịt giảm đau vừa mua ở căn tin. Cậu bước tới, mắt thoáng lo: “Cậu ổn chứ?”
“Tớ..Tớ không sao.” An Dư cười gượng, tay vẫn túm mép ga giường.
Tống Dư Niên ngẩng lên, nhìn chai xịt trong tay Giang Mặc:
“Cảm ơn.” Hai chữ cộc lốc, không lạnh hẳn nhưng cũng không ấm. Cậu nhận lấy, lắc nhẹ rồi xịt một lớp mỏng quanh mắt cá cho An Dư, động tác khéo đến mức không phun lệch một hạt lên da non.
“Để tớ…” Giang Mặc đưa tay, nửa bước.
“Không cần.” Tống Dư Niên che góc cổ chân cô bằng lòng bàn tay còn lại để thuốc không chảy. Sống lưng cậu thẳng, hàm siết nhẹ.
“Nơi này có tôi. Cậu có thể về lớp rồi.” Câu nói không lớn nhưng mang theo một tia gì đó khó phát hiện.
Giang Mặc hơi khựng lại, mím môi, gật đầu. “Ừ.”
Khi cửa vừa khép lại, khoảng phòng nhỏ chợt yên. Y tá nhìn hai người rồi bật cười, quay ra ngoài chuẩn bị băng thun. An Dư nhìn xuống, thấy tóc mái của cậu rũ một lọn nhỏ chạm mi, mồ hôi lấm tấm ở thái dương. Cô muốn nói “cảm ơn” mà giọng cứ mắc ở lưng chừng.
“Đừng động.” Cậu nói rất khẽ, như thể sợ làm đau cô chỉ bằng âm thanh.
“Một lát nữa sẽ đỡ.”
Cô y tá mang băng thun lại định bụng sẽ giúp cô bé quấn, nhưng Tống Dư Niên lại nhận lấy: “Cảm ơn cô, để em được rồi.”
Cô y tá sửng sốt một hồi rồi gật đầu đưa cho cậu, rồi nhìn một lúc thấy cô bé ổn thì quay lại bàn làm việc.
Từng vòng băng thun quấn quanh mắt cá, vừa chặt vừa đều. Mỗi lần sợi băng chạm da, cô lại cảm giác tim mình thắt lại theo một nhịp rất nhỏ.
“Lúc nãy…” An Dư lấy hết can đảm: “Cậu… cậu đừng hiểu lầm. Bạn học Giang chỉ…”
Tống Dư Niên dừng tay một thoáng. Ánh mắt cậu nâng lên, chạm vào mắt cô ở một độ cao vừa đủ để mọi ồn ào ngoài kia co rút lại thành một chấm nhỏ.
“Tôi biết.” Cậu nói, giọng thấp đi: “Nhưng…”
Một khoảng im lặng ngắn như lưỡi dao lướt qua sợi chỉ. Cậu cúi gần hơn, đến mức hơi thở của cả hai giao nhau trên một vệt băng trắng: “Tôi không muốn em đi cùng người khác.”
Câu nói rơi xuống, không có điểm tựa mà đâm thẳng vào nền l*иg ngực An Dư. Cô sững người, cảm giác đau nơi mắt cá như bị một đợt sóng ấm áp phủ lên, nhạt đi. Tai nóng bừng, cổ họng khô, đôi môi khép lại rồi mở ra mà vẫn không thốt nổi một chữ.
Y tá quay lại, nhìn thấy nút băng cậu buộc rất ổn, bèn dặn dò: “Nghỉ thể dục vài hôm. Tránh dẫm mạnh. Bạn nam đưa bạn nữ về lớp nhé, hoặc về thẳng phòng yên tĩnh nghỉ.”
“Tôi đưa em về.” Tống Dư Niên nói chắc nịch, như thể không cho phép thương lượng.
Cậu cúi người, luồn tay chuẩn bị bế cô lên giống như ở cầu thang ban nãy.
“Không cần!” An Dư giật mình, đỏ bừng mặt, vội níu lấy cổ tay áo cậu: “Tớ… tự đi được.”
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Tống Dư Niên sẫm lại, nhìn bàn tay nhỏ đang níu áo mình. Đôi môi mím chặt, như muốn cãi nhưng rồi lại thở ra, cậu xoay người, ngồi thấp xuống. Tấm lưng rộng mở ra ngay trước mắt cô.
“Lên đi.”
“Hả…?” An Dư ngẩn ra.
“Đi kiểu này ít nhất em không ngã nữa.” Giọng cậu vẫn đều đều, nhưng có một tầng dịu dàng rất khó giấu: “Nhanh.”
An Dư ngập ngừng, bàn tay siết vạt áo, tim đập rối loạn. Cuối cùng cô khẽ đặt tay lên vai cậu, nhón chân trèo lên, vòng tay ôm lấy cổ anh. Hơi thở cô lúng túng, phả vào gáy khiến cả hai đều căng cứng một nhịp.
Tống Dư Niên đứng dậy, siết chặt hai bàn tay giữ vững đôi chân cô, bàn tay ấy sạch và ấm, cả mùi bạc hà như hòa quyện vào cô.
Hành lang chiều xuống một chút, nắng đã đậm hơn, đổ thành những vệt dài trên mặt gạch. Vài bạn lỡ đi ngang khựng lại, tránh sang một bên. Doãn Như Hà đứng cạnh cửa sổ, tay vuốt lại tóc, nụ cười nhạt như chưa từng có chuyện gì:
“Ayda An Dư, ổn chứ? Xin lỗi nhé, lúc nãy tớ không để ý…”
“Ồn.” Tống Dư Niên trả lời thay, giọng mỏng như gió cắt. Ánh mắt lướt qua Như Hà, lịch sự đủ để không ai bắt bẻ, nhưng cũng lạnh đến mức không còn chỗ cho câu chuyện kéo dài. Nụ cười lịch sự trên môi Như Hà chợt vướng lại, như một lớp áo quá chật không thể tháo ra.
Tống Dư Niên bước chân vững vàng lướt qua cô ta, An Dư không có cơ hội mở lời. Cô cắn môi, mặt đỏ bừng. Cậu khẽ nẩy người cô lên, khoảnh khắc lưng cô áp vào lưng anh, cả người khẽ chao, mùi nắng lẫn mùi bạc hà vương trên áo đồng phục tràn vào, khiến tim cô đập loạn.
Cả hành lang thoáng ồn ào, rồi lại im bặt khi thấy Tống Dư Niên cõng An Dư đi qua. Bóng lưng cao lớn che hết những ánh nhìn dõi theo. Cậu bước chậm nhưng vững, từng nhịp chân đều đặn như đo bằng thước, mang theo cả hơi thở ấm áp phủ lên người cô.
Ra đến cổng lớp 12/1, đám bạn nhao nhao như vừa chứng kiến chuyện lớn. Tống Dư Niên dừng lại, cúi xuống cho cô bước xuống ghế, rồi sắp lại tập vở trong ngăn bàn, động tác quen thuộc đến mức chẳng giống một người chỉ “ngồi cạnh”.
“Chiều nay đừng đi xe buýt.”
Giọng cậu vẫn bình tĩnh, nhưng cuối câu có một nốt trầm không giấu được: “Tôi đưa em.”
An Dư ngẩng lên, tim còn đập nhanh. Cô định lắc đầu, nhưng bắt gặp bàn tay cậu đặt lên cạnh bàn mình, cách tay cô chỉ đúng hai phân quen thuộc. Khoảng cách nhỏ xíu ấy bỗng trở nên khủng khϊếp:
“Nhưng…”
“Tùy em.” Cậu lùi lại nửa bước, mắt nghiêng ra ngoài cửa sổ nắng gắt.
Câu nói rơi xuống, không ồn ào nhưng để lại một mũi nhọn ngay l*иg ngực An Dư.
Trong một buổi chiều tưởng như bình thường, giữa bậc thang, phòng y tế và tấm lưng rộng rãi kia, có một điều gì đó đã lộ diện rõ ràng, không còn chỉ là “ngầm hiểu” nữa.