Sau cơn xôn xao của ngày hôm trước, buổi sáng hôm nay Vân Tịch lại tạm thời trở về nhịp điệu thường nhật. Tiếng chuông vào tiết, tiếng cười đùa nơi hành lang, tiếng giày vội vã chạy băng qua sân. Nhưng dưới bề mặt náo nhiệt ấy, những lời bàn tán nhỏ giọt vẫn len lén luồn qua từng dãy bàn ghế, chưa ai thật sự biết tin đồn kia sẽ rẽ sang hướng nào.
Doãn Như Hà ngồi ở hàng giữa, vẻ mặt tựa như chẳng hề bận tâm. Cô ta vuốt tóc, đôi môi khẽ nhếch cong, trong mắt ánh lên vẻ đắc ý khó giấu như thể trò đùa bày ra đã khiến cả lớp lẫn trường nhắc tới cái tên mình, bất kể theo cách nào. Thỉnh thoảng ánh mắt cô ta còn lướt qua An Dư, nụ cười mỉa mai giấu sau lớp mặt nạ trong trẻo.
An Dư không mấy để tâm. Cô ngồi ở cuối lớp, bút mực lướt chậm, từng dòng chữ nắn nót để giữ cho lòng mình yên ổn. Đôi lúc có vài ánh nhìn lạ rơi xuống, cô chỉ khẽ cắn môi, mắt cúi thấp. Đến cuối buổi sáng, không khí vẫn âm ỉ một tầng mờ ám như vậy.
Giờ ra chơi, không khí lớp 12/1 chẳng khác gì một chợ nhỏ. Mọi tiếng bàn tán xì xào dồn dập như ong vỡ tổ, lần này không còn chỉ nhắm vào An Dư nữa.
“Tao thấy rồi, bài đăng kia bị bóc phốt rồi còn gì.”
“Hóa ra chính là tài khoản phụ… nghe nói là Doãn Như Hà.”
“Thật hả? Trời, bình thường tưởng hiền lành lắm.”
Mấy lời thì thầm ấy chạy vòng quanh, từng ánh mắt lần lượt liếc sang Như Hà, xen lẫn khó tin, ngạc nhiên và cả chán ghét. Không ít người khẽ thở dài: “Chơi xấu người khác như vậy, quá đáng thật.”
An Dư vốn đang thu dọn sách vở để định đi căn tin ăn trưa, nghe loáng thoáng vài câu cũng thoáng sững người. Cô chưa kịp hiểu gì thêm thì ngay ở cửa, lớp trưởng cầm tờ giấy thông báo bước vào, giọng dõng dạc át cả tiếng ồn:
“Trình An Dư, Tống Dư Niên, Doãn Như Hà giáo viên chủ nhiệm gọi ba cậu lên văn phòng á.”
Cả lớp lập tức im bặt, không khí chùng xuống. Ánh mắt mọi người lần lượt dồn về ba người được gọi tên.
Doãn Như Hà ngồi ở giữa, mặt hơi tái, nhưng nụ cười gượng gạo vẫn cố dính trên môi.
An Dư thì hoang mang, tay vô thức nắm chặt dây kéo balo, tim bất an đập thình thịch. Còn Tống Dư Niên, cậu chỉ thong thả gấp vở, đứng lên, dáng cao gọn gàng lướt qua ánh nhìn của cả lớp, biểu cảm nhàn nhạt không lộ ra bất cứ dao động nào.
Âm thanh ồn ã tan biến, chỉ còn lại tiếng giày chạm nền gạch từng nhịp đều đặn. Một trầm lặng kỳ lạ bọc quanh hành lang, theo bước chân ba người hướng về văn phòng giáo viên.
Hành lang gió hun hút, tiếng bước chân ba người vang lên rõ mồn một.
An Dư đi giữa, hai tay siết quai balo đến trắng cả khớp, đầu hơi cúi thấp, cứ như vậy bị ép cuốn theo. Cô không biết chuyện gì đang chờ mình phía trước, chỉ cảm giác đáy lòng bồn chồn không yên.
Doãn Như Hà thì ngược lại, gót giày gõ “cộp cộp” đầy tự tin, khóe môi vẽ nên một nụ cười nhạt, dáng vẻ bình thản như thể tất cả chỉ là hiểu lầm vặt vãnh. Mỗi cái liếc sang An Dư lại ánh lên chút mỉa mai Cứ chờ đi, lát nữa sẽ chẳng ai tin mày.
Tống Dư Niên đi cuối cùng. Ánh sáng xiên từ cửa sổ hành lang chiếu lên gương mặt cậu, sắc nét và lạnh lùng. Bàn tay cậu bỏ hờ trong túi áo, dáng điềm tĩnh nhưng khí thế như có như không, khiến những học sinh đi ngang cũng phải vô thức né sang một bên. Cậu không nhìn Như Hà, cũng chẳng nhìn xung quanh. Ánh mắt chỉ khẽ rơi xuống bóng lưng nhỏ bé phía trước, dáng An Dư gầy mảnh, tóc buộc cao lắc nhẹ theo bước chân. Chút căng thẳng nơi cô, Tống Dư Niên đều thấy cả.
Văn phòng giáo viên mở cửa. Cô giáo chủ nhiệm ngồi phía bàn, ánh mắt nghiêm mà vẫn trầm tĩnh. Khi thấy ba người bước vào, cô khẽ gõ bút lên mặt bàn, giọng không cao nhưng đủ nặng:
“Cả ba ngồi đi.”
An Dư lúng túng kéo ghế ngồi xuống, tim vẫn loạn nhịp.
Doãn Như Hà ngồi nghiêng người, đôi chân bắt chéo tỏ vẻ thoải mái, ánh mắt cười như không cười.
Tống Dư Niên thì kéo ghế thẳng, ngồi xuống một cách dứt khoát, gương mặt điềm nhiên.
Không khí đọng lại, chuẩn bị cho cơn sóng kế tiếp.
Vài phút sau không khí trong phòng vẫn còn đặc quánh, chỉ nghe tiếng kim đồng hồ gõ nhịp đều đều.
Cô chủ nhiệm gập lại sổ điểm, ánh mắt đảo qua ba gương mặt đối diện rồi dừng lại nơi An Dư. Giọng cô mềm hơn đôi chút, nhưng vẫn rõ ràng:
“An Dư, hôm trước cô nói về việc môn tự nhiên của em hơi yếu rồi nhỉ. Tống Dư Niên có đề xuất với cô rằng cậu ấy muốn phụ đạo thêm cho em vào giờ tự học. Ý em thế nào?”
An Dư ngẩng lên, thoáng ngơ ngác, bàn tay dưới bàn khẽ nắm chặt lấy nhau. Trong đầu cô loạn cả lên, từ bất ngờ, bối rối, đến chỗ hơi ấm ám ảnh từ buổi trò chuyện trên sân thượng. Cô cắn nhẹ môi, mím lại một thoáng, rồi khẽ gật đầu:
“Em… đồng ý ạ.”
Lời nói vừa thốt ra, ánh mắt Doãn Như Hà bên cạnh lập tức lóe sáng, như tìm thấy thứ gì đó để giễu cợt. Cô ta khẽ nhếch môi, khóe mắt mang theo nụ cười trào phúng xem kìa, giả vờ ngoan ngoãn làm chi nữa. Dáng ngồi nghiêng nghiêng, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thành ghế, ánh nhìn liếc qua An Dư chứa đựng sự mỉa mai lẫn ngấm ngầm đắc ý.
Cô chủ nhiệm nghe An Dư trả lời thì khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng dịu lại:
“Được rồi. Nếu em đồng ý, vậy từ tuần này Tống Dư Niên sẽ phụ đạo cho em trong giờ tự học. Tôi cũng sẽ theo dõi kết quả, xem có tiến triển thế nào.”
Giấy bút trên bàn xê dịch một chút khi cô đặt xuống, không khí trong phòng tưởng chừng đã trôi qua êm đềm, thì ở ghế bên cạnh, Doãn Như Hà bật cười khẽ. Nụ cười không lớn, nhưng đủ để khiến người ta nghe ra cái mùi mỉa mai chát chúa.
Ánh mắt cô ta liếc xéo sang An Dư, khóe môi cong cong, giọng vẫn chưa cất lên mà biểu cảm đã nói thay hết giả vờ tỏ ra ngoan ngoãn, chẳng phải vì muốn gần Tống Dư Niên thôi sao.
Cô chủ nhiệm xoay màn hình máy tính lại, đẩy nhẹ về phía Doãn Như Hà. Giọng bà hạ thấp, nghiêm hơn hẳn lúc nãy:
“Về bài đăng trên diễn đàn sáng hôm qua, tôi muốn nghe lời giải thích từ em, Doãn Như Hà.”
Doãn Như Hà khẽ nhướn mày, miệng cong cong thành nụ cười như thể nghe được một câu chuyện nực cười.
“Cô giáo… em không hiểu cô đang nói gì. Em không có rảnh mà đi đăng mấy thứ nhảm nhí đó đâu.”
Giọng cô ta dửng dưng, ung dung dựa lưng ghế, ánh mắt lướt qua An Dư rồi dừng lại trên Tống Dư Niên, vẫn mang theo vẻ trào phúng khó ưa.
Cô chủ nhiệm không tỏ thái độ ngay, chỉ lặng lẽ mở màn hình, xoay máy tính về phía ba người.
“Thế này thì sao?”
Trên diễn đàn trường, một bài đăng đang nằm chễm chệ ở mục nổi bật nhất. Tiêu đề kèm mấy tấm ảnh chụp lén, rõ ràng là cảnh An Dư và Tống Dư Niên ngồi gần nhau trong tiệm sách hôm cuối tuần. Dưới còn có vài dòng chữ bẩn thỉu, mỉa mai chuyện “giả vờ ngoan hiền”, “mới chuyển trường đã bám lấy học bá”, càng nhìn càng chối tai.
Nụ cười trên môi Doãn Như Hà khựng lại, khóe môi còn cứng trong giây lát, nhưng không tài nào kéo lên được nữa.
Trong phòng giáo viên bỗng tĩnh lặng hẳn, chỉ còn tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ treo tường chảy dài, nghe như đang xoáy thẳng vào sự giả vờ bình thản kia.
Không khí trong phòng như đông đặc lại. An Dư ngồi ở giữa, mắt mở to nhìn chằm chằm màn hình, ngực nghẹn lại, hô hấp bỗng nặng nề. Cô chưa từng nghĩ có ngày hình ảnh riêng tư của mình bị bày biện trước cả lớp, trước thầy cô thế này.
Còn Doãn Như Hà, bàn tay đặt trên ghế hơi khựng lại. Nét cười trào phúng rơi rớt đi, thay vào đó là sự gượng gạo, cứng ngắc. Cô ta mím môi, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giọng vẫn cố giữ vẻ thản nhiên: “Em… em không biết. Chắc ai đó muốn đổ oan cho em.”
Cô chủ nhiệm không nói ngay, chỉ đưa mắt sang Tống Dư Niên. Cậu vẫn ngồi thẳng, ánh sáng lạnh rơi trên gương mặt, đôi mắt đen sâu hút như nhìn xuyên qua lớp vỏ bình thản của Như Hà. Khoảnh khắc đó, Như Hà cảm thấy như cả l*иg ngực bị ánh mắt kia ép chặt, một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
“Em có muốn xem thêm bằng chứng không?” Cô chủ nhiệm nhẹ giọng, Trượt tới 1 hình ảnh khác. Trên đó là thông tin tài khoản, email đăng ký, cùng địa chỉ IP xuất phát từ… thư viện trường. Từng chữ, từng số, đập thẳng vào mắt.
Sắc mặt Doãn Như Hà biến đổi. Màu máu trên môi nhợt hẳn, nhưng ngay sau đó lại bật ra một nụ cười méo mó:
“Có người… có người chắc chắn muốn hại em.”
Trong lúc ấy, An Dư cúi đầu, hai bàn tay siết lấy nhau dưới gầm bàn, tim đập nhanh đến mức gần như nghe được. Cô không biết nên phản ứng thế nào, vừa sợ hãi vừa lẫn chút nhẹ nhõm ít nhất sự thật đã dần rõ ràng.
Tống Dư Niên không lên tiếng. Nhưng trong khoảnh khắc, khóe môi cậu nhếch rất nhẹ, không phải cười, mà là một đường cong lạnh lẽo, hệt như mũi tên ngược chiều vừa được đặt lên dây cung.
Cô chủ nhiệm im lặng một lát rồi khẽ gõ bút xuống bàn, âm thanh giòn dã vang lên trong phòng vắng khiến cả ba đều sững người.
“Doãn Như Hà, em không cần chối nữa. Bằng chứng ở đây, không phải ai đó hại em. Việc em dùng tài khoản phụ để tung tin, còn chụp lén bạn học… quá rõ ràng.”
Giọng bà không cao, nhưng từng chữ rơi xuống nặng nề, không cho bất kỳ khe hở nào.
“Ngay hôm nay, em viết bản kiểm điểm, nộp lại cho tôi. Và sáng mai, em phải xin lỗi công khai trước toàn lớp. Nếu còn tái phạm, tôi sẽ lập biên bản gửi thẳng lên Ban giám hiệu.”
“Nhưng…em…”
Ánh mắt cô chạm phải lại va phải ánh nhìn thẳng băng của Tống Dư Niên, lời nghẹn lại trong cổ. Doãn Như Hà cứng đờ. Nụ cười gượng gạo đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn khuôn mặt tái đi, bàn tay siết chặt mép ghế đến trắng bệch. Cô ta cắn môi, muốn nói gì đó nhưng nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của giáo viên chủ nhiệm, rốt cuộc chỉ có thể lí nhí:
“… Vâng.”
Cô chủ nhiệm gật đầu, giọng không còn gay gắt mà hạ xuống, bình thản hơn: “Được rồi, về lớp đi. An Dư, em không cần để tâm nữa. Chăm lo việc học, chuyện còn lại để cô xử lý.”
An Dư khẽ ngẩng lên, đôi mắt còn vương bối rối, rồi gật đầu rất nhỏ.
Tống Dư Niên thì vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt cuối cùng liếc qua Như Hà, lạnh đến mức đối phương rùng mình. Sau đó cậu đứng lên, động tác dứt khoát, chỉ khẽ nói: “Đi thôi.”
An Dư lúng túng bước theo sau. Gió ngoài hành lang ùa vào, cuốn trôi bầu không khí nặng nề vừa rồi, chỉ còn lại bóng lưng cao gầy của Tống Dư Niên bước song song với dáng nhỏ bé của cô gái đi bên cạnh, một bên bình tĩnh, một bên thấp thỏm.
Phía sau, Như Hà vẫn ngồi lì trong văn phòng, ngón tay run run siết lấy tờ giấy trắng lần đầu tiên nụ cười tự tin kia hoàn toàn vỡ vụn.
Hành lang gió lùa, tiếng bước chân vang đều. Khi gần đến cửa lớp, Tống Dư Niên hơi nghiêng đầu nhìn thoáng qua An Dư, rồi sải bước đi trước, bóng lưng cao thẳng. An Dư cắn môi, tim đập dồn, vội vàng khép balo ôm trước ngực, bước nhanh theo sau cậu.
Cánh cửa lớp mở ra, không khí lập tức dậy sóng.
Mọi ánh mắt đồng loạt dồn về phía họ. An Dư thoáng khựng, nhưng vẫn đi thẳng đến chỗ ngồi, dáng nhỏ bé lọt thỏm giữa ánh nhìn chằng chịt. Tống Dư Niên thì chẳng đổi sắc, chỉ bước đến chỗ mình ngồi xuống, động tác dứt khoát và lạnh nhạt.
Phía sau, Doãn Như Hà mới chậm rãi bước vào. Vẻ bình thản gượng gạo ban nãy rốt cuộc đã vỡ nát. Ánh mắt cô ta trượt qua đám bạn trong lớp, nghe rõ mồn một từng tiếng thì thầm: “Hóa ra là cô ta thật sao…”
Cô ta đứng ngay ngưỡng cửa, bóng bị ánh sáng cuối thu kéo dài xuống nền gạch. Ngực phập phồng, bàn tay siết quai cặp đến run lên, ánh mắt như muốn nuốt trọn bóng lưng hai người phía trước.
An Dư ngồi xuống ghế, vội vã rút sách vở ra, cố ép mình vào vòng xoáy con chữ để né tránh những cái nhìn dồn dập. Bên cạnh, Tống Dư Niên đã mở tập, dáng điềm tĩnh tựa như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia, sóng ngầm vẫn đang cuộn chảy.
Cả lớp im ắng hơn thường ngày, không ai dám nói lớn, chỉ còn những thì thầm ngắt quãng, như những mũi kim nhỏ liên tục châm vào khoảng không.
Ở phía cửa, Doãn Như Hà chậm rãi hít một hơi, khóe môi kéo thành một đường cong lạnh ngắt, giống như mũi tên giương sẵn mũi tên ấy, nhất định sẽ không chịu nằm yên.