Chương 20: Drama

Ngày chủ nhật trôi qua trong yên ả, An Dư phần lớn thời gian ngồi ở bàn học, vừa làm bài tập, vừa nhớ lại những lời giảng của Tống Dư Niên chiều hôm trước. Thỉnh thoảng, cô lật lại cuốn nhật ký, ánh mắt vô thức dừng trên mẩu giấy nháp dán trong đó. Chỉ một vài công thức đơn giản, vậy mà như có ma lực, khiến tim cô khẽ run mỗi lần nhìn thấy.

Sáng thứ hai.

An Dư dậy sớm hơn mọi hôm. Cô chuẩn bị quần áo gọn gàng, chải lại tóc đuôi ngựa thật cao rồi cẩn thận xếp sách vở vào balo. Xuống nhà, bếp đã sáng đèn. Mẹ Trình đặt lên bàn một chén sữa ấm cùng lát bánh mì, mùi bơ thoang thoảng khiến không khí bớt lạnh.

“Ăn đi con, hôm nay thi mà, có no bụng mới tập trung được.”

“Vâng ạ.” An Dư khẽ gật đầu, uống một ngụm sữa.

Ba dượng cũng vừa thắt cà vạt vừa nhắc: “Làm được tới đâu thì làm, đừng để căng thẳng quá.”

An Dư mím môi cười nhẹ, nhưng trong lòng vẫn có chút chộn rộn. Ăn xong, cô bắt chuyến xe buýt sớm. Ngoài trời, mây xám dày hơn thường lệ, nắng chưa kịp ló dạng, gió mang hơi lạnh cuối thu phả vào mặt, lạnh đến mức khiến cô phải kéo chặt áo khoác.

Sân trường lúc cô đến còn thưa người, chỉ lác đác vài học sinh đi sớm ngồi rải rác. Trên sân, lá ngô đồng bay từng cơn, rơi lác đác trên nền gạch, trông như báo hiệu mùa đông đang đến gần.

Vào lớp, mới gần nửa số bạn có mặt. Tiếng ghế kéo kèn kẹt, tiếng lật sách xào xạc. An Dư ngồi xuống, đặt balo sang một bên, lấy đề cũ ra ôn lại. Cô cúi đầu thật thấp, bàn tay nắm chặt mép giấy, móng tay in dấu trắng trên làn da.

Thời gian trôi, khoảng mười lăm phút sau, lớp bắt đầu đông hơn. Tiếng bước chân rộn ràng ngoài hành lang, vài nhóm bạn nói cười, không khí căng thẳng trước giờ kiểm tra dần phủ khắp lớp.

Cánh cửa mở ra, Tống Dư Niên bước vào. Cậu vẫn bộ đồng phục xanh đen sạch sẽ, dáng cao gọn gàng, điềm nhiên như chẳng có gì sắp diễn ra. Đặt cặp xuống ghế, cậu kéo ghế ngồi, mắt khẽ liếc qua chỗ bên cạnh.

Ánh mắt ấy dừng lại.

An Dư đang cắn môi, bàn tay nhỏ bé vẫn siết chặt cây bút. Mặt cô trắng hơn thường ngày, hệt như đang cố gắng lấy hơi mà vẫn sợ hụt nhịp.

Cậu khẽ nghiêng đầu, giọng trầm thấp vang lên giữa không khí xôn xao:

“Làm theo sức mình là được. Đề hôm qua tôi đưa, nếu cậu nhớ và vận dụng, thì sẽ không khó.”

An Dư giật mình ngẩng lên, ánh mắt chạm phải đôi con ngươi đen tĩnh lặng của cậu. Bất giác, nhịp tim khựng lại một nhịp.

“Ừm… tớ nhớ rồi.” Cô gật gật đầu, hơi thở cũng chậm lại. Cảm giác lo lắng vẫn còn, nhưng đã có một lớp gì đó phủ lên, giống như một tấm chắn, khiến tâm cô ổn định hơn.

Khi giám thị bước vào, cả lớp bắt đầu xôn xao di chuyển. Bàn ghế xếp lại, khoảng cách được kéo rộng ra. An Dư được sắp ngồi hàng ghế thứ ba, ngay trước mặt là một bạn nữ tóc ngắn. Ghế phía sau cô là Tống Dư Niên.

Tiếng giấy thi phát ra, loạt soạt như cánh chim bay loạn. An Dư hít một hơi, bàn tay khẽ run khi viết tên mình lên đầu tờ giấy. Trong khi đó, ở phía sau, Tống Dư Niên chỉ cầm bút xoay một vòng, ánh mắt lướt qua toàn bộ đề thi như người đọc một trang sách quen thuộc.

Cậu không hạ bút ngay. Chỉ liếc nhanh một lượt, rồi bắt đầu từ những câu dễ. Nét chữ mực đen đều đặn, vừa gọn vừa dứt khoát. Chỉ sau mười lăm phút, gần hai phần ba bài thi đã hoàn thành, chỉ còn mấy câu khó ở cuối. Cậu xoay bút một vòng, ánh mắt dừng lại thoáng chốc trên bóng lưng An Dư phía trước, rồi cúi đầu tiếp tục làm nốt.

Đề thi vốn 60 phút. Kim đồng hồ trôi chậm chạp, nhưng Tống Dư Niên chỉ mất 35 phút để hoàn thành toàn bộ. Cậu dựa nhẹ lưng, mắt nhìn bảng đồng hồ treo trên tường, còn tới 25 phút. Ngòi bút khựng lại, rồi bất ngờ cậu lấy tẩy bôi đi một bài ngắn trong phần tự luận không phải vì sai, mà chỉ vì… còn quá nhiều thời gian.

Thời gian rơi vào những phút cuối. Khi giám thị nhắc còn 10 phút, Tống Dư Niên mới thong thả cầm bút viết lại bài đã xóa lúc nãy, chữ một lần nữa chỉnh tề như được in sẵn. Viết xong, cậu đặt bút xuống, ngả nhẹ ra ghế, mắt cụp xuống không còn vẻ gấp gáp.

Phía trước, An Dư vẫn đang miệt mài. Bàn tay nhỏ mím chặt cây bút, đôi mắt dán vào đề thi. Thật không ngờ, gần hai phần ba nội dung đề đều là những dạng bài mà Tống Dư Niên đã cho cô ôn hôm trước. Cô cắn môi, viết ra nháp công thức, rồi từ từ giải từng bước. Khi kết quả cuối cùng hiện ra trùng khớp, tim cô đập thình thịch vì mừng rỡ.

Bài sau, bài tiếp theo, cô tiếp tục áp dụng những quy trình, những chú ý cậu từng nhấn mạnh. Chữ viết run nhưng đường đi của phép giải đã đúng. Niềm tin như dần được chắp vá.

Thế nhưng, khi giám thị nhắc còn 10 phút, An Dư vẫn còn ba bài khó chưa giải ra. Tay cô càng lúc càng căng. Một bài làm xong thì đã hết thêm 5 phút. Bài tiếp theo… loay hoay mãi, chữ viết xiêu vẹo. Cuối cùng, tiếng “hết giờ” vang lên khi cô vừa mới đặt bút khoanh đại đáp án cuối cùng.

Thu bài. Cả lớp thở phào như vừa chạy một chặng đường dài. An Dư khẽ mím môi, trong lòng biết mình chưa làm trọn vẹn. Bàn tay cầm bút còn hơi run, những ngón tay in vệt trắng.

Cả lớp như vỡ ra một lần nữa sau hơn một giờ im lặng. Ghế kêu ken két, tiếng nói cười lan dần. An Dư vừa ngồi xuống đã thở dài, ngay lúc đó một bóng tay đưa tới từ bên cạnh. Trên mặt bàn của cô, yên lặng xuất hiện hai viên kẹo nhỏ: một viên kẹo dẻo vị khoai môn, một viên vị sữa dâu.

An Dư giật mình ngẩng lên. Tống Dư Niên ngồi phía sau vẫn dáng thản nhiên, không nói một chữ.

Cô thoáng ngơ ngác, rồi khẽ mỉm cười, cúi đầu nói rất nhỏ: “Cảm ơn.”

Ngón tay cậu khẽ gõ vào mặt bàn một nhịp, coi như đáp lại, rồi lại cúi xuống thu dọn giấy nháp của mình.

Ánh nắng cuối thu nghiêng vào cửa sổ, rơi trên bàn, làm lấp lánh hai viên kẹo nhỏ như món quà không lời.

Chuông lần nữa vang lên. Cả hàng lang đầy tiếng bước chân, lẫn tiếng cười đùa vang lên nhộn nhịp. Thế nhưng, trong cái ồn ào ấy, An Dư cảm giác có những ánh mắt hơi khác thường rơi xuống mình. Không nhiều, nhưng đủ để cô thoáng chau mày, ngơ ngác không hiểu lý do.

Trên diễn đàn ẩn danh của trường, một tài khoản không tên đăng tải hai bức ảnh, một tấm chụp trong tiệm sách nhỏ, An Dư cúi đầu giải đề, Tống Dư Niên ngồi sát bên nghiêng người chỉ vào bài làm góc chụp cố tình chọn ngay khoảnh khắc cả hai gần đến mức như chỉ cần nghiêng thêm một chút là chạm mặt. Ảnh mờ nhưng đủ gợi trí tưởng tượng. Tấm còn lại là cảnh An Dư mặc đồng phục trắng đứng chờ xe buýt, dáng người nhỏ bé mảnh khảnh dưới nắng.

Chỉ thế thôi, nhưng dòng caption kèm theo lại gieo mồi lửa: “Lớp 12/1 có vẻ có đôi đẹp. Có bạn nào cũng thấy không?”

Ngay bên dưới, bình luận rào rào trút xuống:

[Con gái mới lớn, vậy mà bày đặt hẹn hò yêu sớm.]

[Đứng chờ xe buýt cũng có người chụp, chắc nổi tiếng lắm nhỉ.]

[Thảo nào lại được ngồi cạnh học bá, hóa ra có lý do.]

[Da trắng nuột luôn hehe.]

Cái tên “Trình An Dư” bị nhắc đến liên tục, như mũi kim sắc nhọn chĩa thẳng vào một người.

Trong lớp, cô gái ấy hoàn toàn không hay biết. Cô vẫn cắm cúi dò lại bài, bút mực lướt trên giấy, vẻ mặt nghiêm túc. Thỉnh thoảng vài ánh mắt từ dãy khác rơi xuống, có người bàn tán nhỏ giọng, có người nén cười khúc khích. An Dư ngẩng lên ngơ ngác, nhưng rồi lại cúi xuống, không mấy để tâm bởi cô vốn ít khi lướt diễn đàn, càng không biết mình đang là tâm điểm.

Ngược lại, Tống Dư Niên chỉ vừa từ sân bóng trở về. Cậu đi ngang qua phòng vệ sinh nam thì bắt gặp nhóm nam sinh đang tụ tập xem điện thoại, tiếng cười cợt lọt ra ngoài.

“Ê, tấm này nè, nhỏ Trình An Dư đó, nhìn ngây thơ ghê chưa.”

“Coi chân nè nuột ghê chưa, trắng nữa, cái này mà… hắc hắc…”

“Giả bộ trong sáng, chứ ai mà ngờ…”

Tống Dư Niên sải bước ngang qua, tai không muốn nghe nhưng vẫn nghe rõ từng chữ. Cậu thoáng nhìn qua màn hình điện thoại, khoảnh khắc An Dư trong ảnh lập tức làm khóe mày siết chặt. Không gian như lạnh hẳn.

Một đứa trong nhóm còn hềnh hệch:

“Bạn cùng bàn của cậu nổi quá rồi đó, Tống...”

“Câm.” Giọng cậu cắt ngang, lạnh như dao chém.

Khăn trong tay bị siết mạnh hơn, bước chân chậm lại. Cậu nghiêng đầu, ánh mắt quét qua cả nhóm, từng chữ bật ra rõ ràng, trầm thấp nhưng đanh thép, khóe môi nhếch nhẹ:

“Không có bản lĩnh thì câm. Rúc rích sau lưng… như con chuột thế?”

Tiếng cười chết hẳn.

Một vài học sinh đứng gần đó nghe tiếng cũng ghé mắt lại nhìn, mấy người trong nhóm nam sinh không ai dám hé thêm nửa lời.

Một thoáng tĩnh mịch phủ xuống, hành lang vốn ồn ào phút chốc chỉ còn tiếng gió quét qua khung cửa. Mấy nam sinh kia cứng đờ, rồi lẳng lặng thu điện thoại, ai nấy cụp mắt né tránh ánh nhìn của cậu, tản đi như chuột gặp mèo: “Làm gì căng vậy chứ..”

Tống Dư Niên xoay người, bóng lưng cao thẳng, lạnh đến mức ép cả hành lang rút lại trong im lặng.

Về đến lớp, Tống Dư Niên thoáng dừng ở cửa. Ánh mắt đầu tiên rơi xuống bóng dáng An Dư đang cắm cúi viết, mái tóc đuôi ngựa khẽ rủ, nét mặt chăm chú đến mức chẳng hề hay biết bên ngoài đã rộ lên những lời bàn tán khó nghe. Một luồng căng thẳng nơi ngực cậu chậm rãi buông lỏng. May mắn là cô vẫn yên bình trong thế giới riêng, không bị những tiếng ồn kia chạm tới.

Khóe môi cậu siết lại, không để lộ cảm xúc. Cậu đi thẳng về chỗ ngồi cạnh cửa sổ, động tác bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bàn tay khẽ xoay cây bút, mắt cụp xuống trang vở, hàng mi che đi ánh nhìn vẫn còn lạnh.

Không ai trong lớp dám mở miệng thêm nửa câu. Sự yên ắng kéo dài cho tới khi tiếng chuông báo vào học vang lên.

Đúng lúc đó, Doãn Như Hà mới từ hành lang lắc lư bước vào, cặp xách đung đưa. Cô ta cố tình thong thả, môi khẽ cong lên một nụ cười trào phúng. Khi ngang qua bàn An Dư, ánh mắt cố ý liếc qua, khoé môi nhếch nhẹ, một tia cười mỉa như dao khẽ rạch.

An Dư ngẩng đầu lên ngay lúc vừa đυ.ng phải nụ cười trào phúng kia hơi khựng một chút, ngón tay vô thức siết chặt bút, sống lưng tự nhiên thẳng hơn. Nhưng cô không quay sang, chỉ cúi đầu, để mặc nụ cười kia lướt qua như gió độc.

Trái lại, Tống Dư Niên ngồi bên cạnh đã thấy tất cả. Ánh mắt cậu dời khỏi trang giấy, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Doãn Như Hà đang ngồi xuống bàn phía trước, đáy mắt tối thêm nửa phần.

Tiết học trôi qua trong không khí nặng nề, tiếng phấn kẻ bảng xen lẫn tiếng lật vở đều đều. An Dư cúi đầu vào tập, đầu bút xoay xoay, tâm trí hơi hỗn loạn. Ở phía trước, nụ cười trào phúng của Doãn Như Hà vẫn treo bên khoé miệng.

Buổi chiều, nắng cuối ngày rót vào hành lang một màu vàng nhạt. Chuông tan học reo vang, học sinh ùa ra như sóng tràn. Không khí ồn ào, nhưng xen giữa đó là những ánh nhìn dòm ngó khó chịu. Một vài bạn nữ đi trước ngoái lại thì thầm, mấy nam sinh cà lơ cà phất thì cười cợt, ánh mắt cố ý dừng ở đôi chân An Dư, lời bàn tán nho nhỏ nhưng đủ để chói tai.

Tống Dư Niên thu dọn tập vở, bước ra khỏi chỗ ngồi, mắt trầm xuống hẳn khi bắt gặp cảnh ấy. Cậu không chen vào, chỉ lặng lẽ đi phía sau An Dư. Bóng cao thẳng của cậu cách cô một khoảng, nhưng ánh mắt luôn dõi theo, lạnh lẽo và kiên định, như muốn chặn mọi thứ ồn ào lại sau lưng.

An Dư cảm giác được những lời xì xào xung quanh, trái tim khẽ co lại. Cô cúi mặt, bước nhanh hơn, chỉ mong thoát khỏi tầm nhìn của tất cả. Nhưng phía sau, cậu vẫn điềm nhiên giữ nhịp, từng bước chân dường như vạch một đường yên ổn cho cô đi qua.

Chính cảnh tượng đó, vô tình khiến hành lang thêm một lần nữa xôn xao hơn.

Ra khỏi cổng trường, An Dư bắt kịp chuyến xe buýt chiều. Bóng lưng nhỏ bé biến mất dần trong đám đông. Tống Dư Niên vẫn đứng lại, tay đút túi, ánh mắt dõi theo cho đến khi không còn thấy cô đâu nữa mới quay người rời đi.

Trên đường về, cậu rút điện thoại ra, bước chân chậm lại dưới hàng cây ngô đồng. Giọng trầm thấp vang qua điện thoại: “Giúp tôi kiểm tra diễn đàn trường. Bài đăng ẩn danh sáng nay… tìm cho rõ ai là người đưa lên.”

Ở đầu dây bên kia, đối phương thoáng sững, rồi đáp ngắn gọn: “Biết rồi.”

Ánh mắt Tống Dư Niên dần chìm vào bóng tối của buổi hoàng hôn, gương mặt vẫn lạnh lùng, chỉ có ngón tay siết nhẹ chiếc di động trong tay, như muốn đè nén lại một cơn sóng đang gõ mạnh trong lòng.

Buổi tối, An Dư ăn cơm xong, giúp mẹ dọn dẹp một chút rồi lên phòng. Bàn học nhỏ bên cửa sổ sáng đèn vàng, cô ngồi xuống, trải tập ra, cắm cúi viết thêm vài bài tập còn chưa xong. Bút mực lướt qua trang giấy, đầu óc tuy còn mơ hồ mệt mỏi nhưng cô vẫn cố nắn nót, không muốn để sót.

Khoảng hơn một tiếng, vai cô rũ xuống, bàn tay cầm bút cũng hơi run. Khép sổ lại, An Dư ngả người ra ghế, chợt nhớ tới diễn đàn của trường. Ngón tay vừa chạm vào biểu tượng trên màn hình thì điện thoại rung lên, hiện một tin nhắn mới.

YN: [Ngủ sớm đi.]

Ngay sau đó, một tin nhắn khác: [Chúc ngủ ngon.]

An Dư ngẩn người. Tim cô hẫng một nhịp, tay siết chặt điện thoại đến mức mồ hôi rịn ra. Mắt nhìn chằm chằm hai dòng chữ ấy mãi, như thể không tin được chính mình vừa thấy.

Ngón tay run run gõ xuống: [Ừm…]

Cô nhìn, rồi xoá. Viết lại: [Chúc cậu ngủ ngon.]. Lại xoá. Viết thêm lần nữa, rồi lại ngập ngừng. Sau cùng, cô hít một hơi, chỉ gõ hai chữ ngắn gọn: [Ngủ ngon.]

Tin nhắn gửi đi. Một dấu tích xanh nhỏ hiện lên.

Cô không chạm vào điện thoại nữa, chỉ ngồi đó, mắt nhìn màn hình mãi như thể sợ nó biến mất. Khuôn mặt nóng ran, vành tai đỏ rực. Cả căn phòng yên tĩnh chỉ nghe tiếng tim mình đập, từng nhịp dồn dập, rộn rã đến mức cô không còn tâm trí đâu mà mở diễn đàn nữa.

An Dư mở nhật ký ra, tay khẽ run, đặt bút xuống, cô mở cuốn nhật ký, viết vội mấy dòng đơn giản:

“Ngày DD/MM/20xx. Hôm nay có hơi mệt, nhưng vẫn ổn. Chúc ngủ ngon nhé Tống Dư Niên.”

Dòng chữ nhỏ bé nằm giữa trang giấy, như một dấu chấm nhẹ cho cả ngày.

Cuối cùng, An Dư leo lên giường, chui vào chăn, ôm mền vùi mặt, lòng ngực như có tiếng trống rộn ràng. Bờ vai nhỏ khẽ run theo từng nhịp tim. Cô lăn qua lăn lại, khóe môi mím chặt nhưng chẳng thể kìm được một nụ cười mơ hồ.

Đêm hôm đó, cô ngủ mà cứ mơ hồ nghe tiếng “chúc ngủ ngon” kia vang lên đi vang lên lại trong đầu, khiến giấc mơ cũng ngọt ngào hơn thường lệ.

Bên kia, trong căn phòng sáng đèn, Tống Dư Niên ngồi tựa lưng vào thành giường. Trên đùi là một cuốn sách dày cộp, ánh đèn bàn hắt xuống thành quầng sáng trầm tĩnh.

Điện thoại bên cạnh rung nhẹ. Cậu nghiêng đầu nhìn, màn hình sáng lên.

Dư: [Ngủ ngon.]

Chỉ bốn chữ đơn giản, lại khiến mắt Tống Dư Niên khựng lại vài giây. Cậu ngồi yên, ngón tay khẽ siết vào mép sách. Khóe môi cong lên một đường mảnh, lạnh nhạt vốn có cũng nhuộm thêm một chút mềm mại hiếm hoi.

Thế nhưng tiếng chuông điện thoại lập tức phá tan sự tĩnh lặng ấy. Là số của người bạn mà cậu đã nhờ tìm hiểu mấy ngày nay.

“Alo?” Giọng cậu trầm thấp.

Bên kia truyền tới âm thanh gấp gáp: “Tìm ra rồi. Gửi toàn bộ vào mail rồi.”

“…Cảm ơn.”

Ngắt máy, Tống Dư Niên mở laptop, ngón tay gõ vài lần trên bàn phím. Hộp thư đến nhanh chóng hiển thị mail mới, kèm file đính kèm. Cậu click mở.

Ánh sáng màn hình phản chiếu trên gương mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt cậu dần híp lại.

Tài khoản đăng kí: “Thanham_04”

Địa chỉ IP: 192.168.2.17

Email đăng ký: [email protected]

Ánh sáng phản chiếu vào mắt Tống Dư Niên, sâu như mặt hồ nhưng đã bắt đầu có gợn sóng. Ngón tay cậu khựng lại trên bàn phím, nhìn dãy số IP quen quen rồi khẽ nhíu mày. Một nhịp sau, cậu nhận ra đó là đường truyền từ thư viện trường.

Khóe môi cong lên, không phải nụ cười dịu dàng khi đọc dòng “ngủ ngon” ban nãy, mà là một đường cong lạnh nhạt, sắc bén như lưỡi dao cắt qua gió.

“Doãn Như Hà…” Cậu thấp giọng gọi thẳng cái tên, tiếng thốt ra nhẹ đến mức chỉ bản thân nghe được, nhưng từng chữ lại như rơi xuống đáy vực, nặng và lạnh.

Trong thoáng chốc, căn phòng yên tĩnh như bị nén lại. Ánh đèn bàn phủ lên gương mặt cậu, một nửa sáng một nửa tối. Ở nơi bóng râm, ánh mắt Tống Dư Niên hẹp dần, lạnh băng, hệt như tuyết đọng cả mùa đông.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua hàng ngô đồng, lá khô rì rào như tiếng thì thầm xa xăm. Tống Dư Niên khép máy lại, ngón tay gõ nhẹ hai lần lên nắp, ánh mắt tối đi rồi dần khép hờ như nén lại một ý định.

Trong đầu, hình ảnh An Dư ngồi nghiêm túc dưới ánh đèn, dáng người nhỏ bé, mái tóc cột cao nghiêng nghiêng trên trang vở, đôi mắt sáng lên khi giải được bài toán… tất cả nổi bật đến mức đè nén cơn lạnh vừa rồi. Cậu thở ra một hơi, mím môi.

Một người ngủ trong mơ hồ ngọt ngào, một người tỉnh giữa bóng đêm đầy toan tính. Khoảng cách giữa hai trái tim, dường như đang chậm rãi rút ngắn lại trong lặng im.

[HẾT CHƯƠNG 20]

Chương 21: Mồi Lửa Nhỏ Đốt Cháy Hai Trái Tim

Buổi sáng hôm sau, sân trường vốn náo nhiệt nay còn ồn hơn gấp bội. Mấy nhóm học sinh tụm năm tụm ba, điện thoại chuyền tay nhau, những ánh mắt kín đáo, những tiếng thì thầm nửa cười nửa mỉa liên tục vang lên. Tin đồn trên diễn đàn học sinh sau một đêm đã lan nhanh như lửa gặp gió, gần như không còn ai chưa nghe.

Trong lớp 12/1, An Dư vừa đặt cặp xuống đã cảm giác có vô số ánh mắt đổ về phía mình. Một vài ánh nhìn tò mò, xen lẫn tiếng cười nén không tròn, khiến cổ tay cô khẽ siết chặt dây kéo balo. Cô không hiểu chuyện gì, chỉ cúi mặt mở vở ra, cố gắng giả vờ như không có gì.

Tiếng cửa lớp bật mở lần nữa.

Tống Dư Niên bước vào, đồng phục gọn gàng, gương mặt mang vẻ lạnh nhạt quen thuộc. Ánh mắt cậu khẽ đảo qua lớp học, quét một vòng khiến những tiếng xì xào chợt lắng đi đôi chút.

Đúng lúc ấy, ánh mắt cậu dừng lại thoáng chốc trên An Dư. Cô đang cúi đầu, tay xoay xoay cây bút, vai khẽ run như muốn thu nhỏ mình lại. Trong khoảnh khắc rất nhanh, thứ lạnh lẽo thường ngày trong đôi mắt cậu bỗng dịu xuống, mơ hồ đến mức ngay cả bản thân cũng không nhận ra.

Rồi Tống Dư Niên kéo ghế ngồi xuống chỗ mình, động tác thản nhiên, như chưa từng có gì khác lạ vừa xảy ra.

Giờ ra chơi, lớp 12/1 vốn náo nhiệt nay càng rộn ràng khác thường. Những tiếng xì xào không giấu được, vài ánh mắt lén lút hướng về phía An Dư rồi lại vội quay đi. Có người giả bộ nói chuyện đề toán nhưng khóe mắt lại hướng về phía bàn cuối; có người kẹp điện thoại dưới bàn, ánh sáng lóe lên rồi nhanh chóng tắt.

An Dư cắm cúi chép lại bài, bút mực lướt trên giấy nghe “soạt soạt”. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng từng đợt âm thanh vờn quanh vẫn khiến tim cô lỡ một nhịp.

Tống Dư Niên ngồi ở bên cạnh, ánh mắt vẫn đặt trên trang sách, nhưng khóe mi mảnh khẽ hạ xuống. Từ đầu tới cuối, cậu không hề mở miệng, nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến không khí gần bàn cuối như ngưng đặc, không ai dám buông lời ra mặt.

Cửa lớp bật mở. Giáo viên chủ nhiệm xuất hiện, ánh mắt sắc bén lướt qua cả lớp, cuối cùng dừng trên một cái tên.

“An Dư, em theo cô lên văn phòng một chút.”

Tiếng ồn ào lập tức ngừng lại. Cả lớp im bặt chỉ còn lại tiếng lá rung ngoài cửa sổ. Vài bạn liếc nhau, ánh mắt lóe lên sự hứng thú khó giấu.

An Dư thoáng khựng lại, bàn tay đang cầm bút hơi run. Cô chậm rãi đứng dậy, ôm lấy tập vở trong tay.

Trong khoảnh khắc đi ngang qua, ánh mắt cô thoáng chạm phải Tống Dư Niên. Cậu vẫn ngồi im, ngón tay kẹp hờ một tờ giấy, đôi mắt tối lại, sâu đến mức không đọc nổi tâm tình.

An Dư mím môi, cúi đầu, bước ra cửa.

Văn phòng giáo viên buổi trưa vắng, chỉ còn tiếng lật giấy và vài tiếng gõ bàn phím lạch cạch. Cửa vừa khép lại, không khí lập tức trở nên nghiêm túc.

Giáo viên chủ nhiệm ngồi sau bàn, tháo cặp kính gọng bạc xuống đặt lên tập hồ sơ, mắt nhìn thẳng An Dư.

“Ngồi đi.”

An Dư khẽ gật, hai tay nắm chặt vở, ngồi xuống ghế gỗ phía đối diện. Nhịp tim cô dồn dập, sống lưng cứng ngắc như dây đàn.

“Tháng này cô xem qua điểm số, em vẫn học tốt ở ở Văn và Anh, nhưng các môn tự nhiên thì vẫn lệch khá rõ.” Giọng giáo viên đều đều, không gay gắt nhưng cũng chẳng mềm.

An Dư cắn môi, gật đầu, nhỏ giọng: “Dạ… em sẽ điều chỉnh ạ.”

Giáo viên gõ ngón tay nhẹ trên mặt bàn, trầm ngâm một thoáng rồi rút ra một tập hồ sơ khác. Ánh mắt cô lần nữa đặt lên An Dư, sâu hơn và nghiêm khắc hơn:

“Còn một việc khác. Cô phải hỏi thẳng em.”

An Dư thoáng ngẩng đầu, đôi mắt mờ mịt.

“Có một số bài đăng trên diễn đàn… nhắc tới em. Liên quan đến chuyện yêu sớm.”

Không khí trong phòng chợt đông cứng. Ngón tay An Dư khẽ run, vở trong tay suýt rơi xuống đất.

“Dạ…?” Cổ họng cô nghẹn lại, mắt hơi hoang mang: “Em… Em không biết gì hết ạ.”

Giáo viên nhìn cô gái nhỏ ngồi co vai trước mặt, dáng vẻ ngoan ngoãn hơn hẳn so với những lời đồn ngoài kia. Thở nhẹ một hơi, giọng bà cũng mềm đi:

“Cô biết em mới chuyển đến, còn chưa quen hết môi trường. Nhưng những tin đồn như vậy, em phải học cách đối diện. Cô chỉ muốn xác nhận rõ ràng, để bảo vệ em.”

An Dư mím môi, khẽ lắc đầu, giọng rất nhỏ nhưng kiên định:

“Em không có yêu sớm… thật sự không có ạ.”

Ánh mắt giáo viên lướt qua gương mặt xanh xao vì căng thẳng của cô, rồi dừng lại trên tập vở cô ôm khư khư. Một thoáng trầm ngâm, sau đó bà gật đầu:

“Được. Cô tin lời em. Nhưng em phải nhớ càng trong sạch thì càng cần giữ khoảng cách, đừng để người khác bắt được sơ hở để bịa chuyện. Được chứ?”

An Dư gật gật, hai tay vẫn ôm chặt mép vở, tim đập loạn nhịp, trong đầu ong ong chẳng rõ mình vừa thoát khỏi áp lực hay lại bước vào một cánh cửa khác nặng nề hơn.

An Dư vừa khép cửa văn phòng lại, bóng dáng nhỏ nhắn biến mất sau dãy hành lang dài, thì cánh cửa kia lại mở ra lần nữa. Người bước vào là Tống Dư Niên.

Cô chủ nhiệm ngẩng lên, hơi bất ngờ. Suốt bao năm dạy ở trường, hiếm khi thấy học trò nổi tiếng này tự động tới văn phòng, lại đúng lúc thế này. Sắc mặt bà vì thế dịu đi đôi chút, nhưng giọng vẫn nghiêm: “Có việc gì sao, Tống Dư Niên?”

Cậu đứng thẳng, áo khoác đồng phục gọn gàng, ánh mắt đen nhánh bình tĩnh đến mức khiến căn phòng vốn đầy áp lực cũng lặng đi một chút. Giọng nói ngắn gọn, không vòng vo: “Em muốn xin với cô, cho phép em phụ đạo riêng cho An Dư vào những tiết tự học.”

“Sao cơ?”

Cô chủ nhiệm thoáng khựng, nhíu mày: “Bây giờ đang có tin đồn không hay. Nếu hai em thường xuyên ở cạnh nhau, em có nghĩ sẽ khiến tình hình càng rắc rối hơn không? Nó sẽ ảnh hưởng đến An Dư nhiều hơn em tưởng đấy.”

Khoé môi Tống Dư Niên mím lại, đôi mắt hơi tối thêm. Một thoáng im lặng trôi qua, rồi cậu nói từng chữ, chắc nịch: “Chuyện diễn đàn, em sẽ giải quyết.”

Cô chủ nhiệm thoáng giật mình vì sự dứt khoát trong lời nói ấy. Nhưng là một giáo viên, bà vẫn phải cân nhắc, giọng trầm xuống:

“Cô không nghi ngờ năng lực của em, nhưng… làm sao em chắc chắn là An Dư sẽ đồng ý để em phụ đạo? Đây không chỉ là việc em muốn.”

Tống Dư Niên hơi khựng lại. Đúng vậy, cậu chưa từng hỏi qua ý kiến của cô gái kia, chỉ một mực hành động theo bản năng muốn bảo vệ và kéo cô ra khỏi vòng xoáy tin đồn. Ánh mắt cậu lặng đi, một tia do dự hiếm thấy thoáng qua, nhưng rất nhanh đã bị che lấp bằng sự kiên định thường ngày.

Cô chủ nhiệm nhìn rõ sự thay đổi nhỏ ấy, hơi thở nhẹ ra, rồi chậm rãi nói:

“Được rồi. Cô sẽ nói lại với An Dư. Nếu em ấy đồng ý, thì em có thể phụ đạo. Nhưng nhớ kỹ, tất cả phải minh bạch, rõ ràng. Cô không muốn học trò của mình bị bàn tán thêm.”

Tống Dư Niên khẽ gật đầu, giọng trầm thấp: “Vâng.”

Khoảnh khắc ấy, ánh sáng ngoài khung cửa sổ rọi nghiêng vào, vẽ nên đường nét gương mặt sắc lạnh của cậu. Trong lòng cậu khẽ siết lại một nhịp, lần đầu tiên, Tống Dư Niên nhận ra rằng, tất cả quyết định về An Dư, cậu không thể một mình tự định đoạt.

An Dư không quay về lớp ngay.

Cánh cửa phòng giáo viên khép lại, bước chân cô không hướng về phía cầu thang dãy học, mà men theo hành lang dài lên thẳng sân thượng.

Cánh cửa sắt cũ mở ra, tiếng bản lề “kẽo kẹt” hòa cùng luồng gió lạnh cuối thu ùa vào. Từng nhánh gió sắc lẻm thổi qua, cuốn theo mùi lá ngô đồng khô khốc, lướt qua gáy khiến cô rùng mình một thoáng, nhưng cũng làm đầu óc tỉnh táo hơn.

An Dư đứng sát lan can, bàn tay bấu nhẹ mép sắt, hơi lạnh truyền vào lòng bàn tay. Cô thở ra một hơi dài, như muốn ép nỗi buồn phiền ra khỏi l*иg ngực. Từ trên cao nhìn xuống, sân trường đã bắt đầu náo nhiệt trở lại, tiếng trống báo hiệu giờ học vang xa, tiếng học sinh ríu rít như dòng chảy không dứt. Vậy mà trong lòng cô chỉ thấy chông chênh, như thể bản thân vừa bước hụt một nấc thang.

“Rốt cuộc mình đã làm gì mà bị bàn tán như vậy?” An Dư lẩm bẩm, giọng khàn khàn.

Cô rút điện thoại ra, chần chừ vài giây mới mở diễn đàn trường. Ngay trên mục hot post, bài đăng kia vẫn nằm chễm chệ ở đầu trang.

Ảnh đầu tiên rõ ràng là lúc thứ bảy vừa rồi, khi cô và Tống Dư Niên ngồi phụ đạo ở tiệm sách. Trong bức hình, hai người đang cúi sát vào nhau xem đề bài, góc chụp cố tình cắt khung để trông thân mật hơn bình thường.

An Dư cắn môi, ngón tay run nhẹ lướt xuống.

Ảnh tiếp theo là chính cô mặc đồng phục, đứng đợi xe buýt ở trạm, ánh nắng sớm hắt lên làm viền áo sáng nhạt. Một cảnh bình thường, nhưng bị kèm theo những dòng caption ác ý.

Càng kéo xuống, tim cô càng trĩu nặng. Bình luận chi chít:

[Giả bộ ngoan ngoãn, hóa ra cũng biết yêu sớm.]

[Chân nuột ghê ha, nhéo một cái chắc…hắc hắc...]

[Tống học thần cũng có khẩu vị đặc biệt nhỉ.]

Thi thoảng xen kẽ vài lời khen:

[Cô bé này xinh thật.]

[Sao có thể trắng được vậy nhỉ? Ganh tị quá đi mất.]

Nhưng giữa đống dơ bẩn đó, những câu ấy chẳng khác nào hạt muối rơi vào biển, chẳng đem lại chút an ủi nào.

An Dư siết chặt điện thoại, ngực nghẹn ứ.

Cô không vui vẻ gì, chỉ thấy hoang mang, bối rối. Cô không muốn bản thân trở thành chủ đề để người khác mổ xẻ, càng không muốn kéo ai vào rắc rối cùng mình. Nhưng trong đầu lại quẩn quanh một câu hỏi:

Mình đã chọc vào ai sao?

Cô khẽ thở dài, hương gió lạnh len vào kẽ tóc. Đúng lúc ấy, tiếng bản lề cửa sân thượng lại vang “cạch” một cái.

An Dư quay phắt lại.

Tống Dư Niên đứng đó, bóng dáng cao thẳng chắn ngay khung cửa. Cậu hơi nhíu mày, như đã đi lòng vòng khắp nơi tìm, cuối cùng mới men theo hành lang ra tận ban công. Đôi mắt đen nhìn thẳng, chỉ dừng đúng trên bóng dáng gầy mảnh của cô đang đứng trước lan can, lặng lẽ đến mức dường như gió có thể thổi bay.

Ánh mắt ấy ban đầu còn mang theo sự lạnh lùng thường ngày, nhưng khi thật sự chạm vào cô, nơi đáy mắt khẽ nhuốm một tầng dịu dàng mà ngay cả cậu cũng không hề hay biết.

Tống Dư Niên sải bước đến, dáng người cao lớn phủ bóng lên khoảng sân thượng vốn đã hun hút gió. Cậu không nói gì ngay, chỉ thong thả tựa lưng vào lan can bên cạnh, tư thế nhàn nhã nhưng mang theo áp lực vô hình. Ánh mắt đen nhánh khẽ nghiêng sang, dừng lại trên gương mặt An Dư.

Bị nhìn đến, An Dư bỗng thấy sống lưng mình khẽ run, đôi tai hơi nóng lên. Cô lặng lẽ nhích sang một bên, giữ một khoảng cách nhỏ, giả vờ như chỉ đang ngắm sân trường. Nhưng gió cuối thu lại lùa mạnh hơn, kéo những sợi tóc tơ của cô tung lên, vài sợi khẽ vướng ngang má.

Không khí tĩnh lặng đến mức, ngoài tiếng gió thổi qua song sắt, chẳng còn âm thanh nào. An Dư tưởng rằng Tống Dư Niên chỉ lên đây hóng mát, định cúi đầu quay người xuống trước, thì bất ngờ giọng cậu vang lên sau lưng.

“An Dư.”

Giọng trầm thấp, gọn, như chạm vào l*иg ngực cô.

“Hả?”

Cô khựng lại, khẽ xoay người, ánh mắt còn ngơ ngác.

“Muốn tôi phụ đạo cho cậu không?”

An Dư mở to mắt, chẳng hiểu sao cậu lại nói vậy. Cô cắn môi, mấp máy: “Cậu… cậu không sợ tin đồn à? Dù gì cậu cũng học giỏi như vậy…”

Tống Dư Niên hơi nghiêng mặt, ánh mắt sâu lắng khóa chặt cô, từng chữ rơi xuống chậm rãi mà kiên định: “Tôi không quan tâm.”

Khoảng lặng một giây, cậu mím môi, rồi hạ thấp giọng:

“Điều tôi quan tâm… là cậu.”

An Dư ngẩn người. Mắt cô mở to thành chữ O, môi khẽ hé không nói nên lời, trái tim trong ngực đập loạn đến mức như muốn thoát ra ngoài.

Cậu lại bình thản tiếp lời, như thể chưa hề nói ra câu làm người khác rung động kia:

“Tôi đã nói với giáo viên rồi. Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ phụ đạo cho cậu vào những tiết tự học. Còn tin đồn… cậu không cần lo.”

Gió thổi qua, tà áo sơ mi đồng phục của cậu khẽ động, cả dáng người cao lớn như một vách tường vững vàng trước mặt. An Dư cắn môi, trong đầu xoắn lại như tơ vò, mãi vẫn chưa biết trả lời thế nào.

Tiếng chuông vào lớp vang lên “reng” kéo dài. Tống Dư Niên khẽ liếc nhìn đồng hồ, rồi quay người đi trước. Bóng lưng cao thẳng của cậu đi qua cửa, sải chân ung dung, không quay đầu lại.

An Dư hoảng hốt. Trong lòng nghĩ:

Cậu ấy giận sao…

Bất giác, cô cắn môi, cúi đầu nhỏ giọng gọi với theo: “Có… có được không?”

Bước chân cậu khựng lại. Tống Dư Niên nghiêng đầu nhìn cô, khóe môi khẽ cong, nụ cười chỉ thoáng qua nhưng rõ ràng là đang vui.

“Được.”

Cậu tiếp tục đi xuống cầu thang. An Dư còn thất thần đứng đó, đến khi cậu gọi lại:

“Không về lớp à?”

Cô mới hoàn hồn, vội vàng chạy bước nhỏ về phía cầu thang. Tóc buộc đuôi ngựa đung đưa, vài sợi rơi lòa xòa quét ngang gò má cậu khi cô lướt qua. Mùi hương hoa nhài thanh nhẹ vờn trong không khí.

Tống Dư Niên nghiêng mặt, trái tim bỗng như có ngọn lửa nhỏ bị châm lên, lặng lẽ bùng nở.

Bước chân hai người sóng vai trên hành lang, trở lại lớp học.

Tan học, sân trường vẫn rộn ràng tiếng cười nói, nhưng trong lòng An Dư thì ngổn ngang. Cô về nhà theo thói quen, ngồi bên bàn học cố gắng tập trung vào mớ bài vở, nhưng cứ thỉnh thoảng lại nghe văng vẳng tiếng bàn tán, ánh mắt soi mói ban trưa như còn vương đâu đó. Bút trên tay cô mấy lần dừng lại, nét chữ cứ nhòe đi.

Còn ở phía bên kia khu phố, Tống Dư Niên ngồi trong phòng, ánh đèn bàn chiếu xuống sắc lạnh. Laptop mở sẵn, màn hình hiển thị một chuỗi thông tin. Tin nhắn từ người bạn quen trên diễn đàn vẫn sáng:

[Xong rồi. Bài viết kia đã bị gỡ xuống. Email đăng ký trùng với một cái tên ảo, nhưng IP… từ thư viện trường. Toàn bộ dữ liệu tao đã nén lại, gửi cho mày.]

Cậu gõ vài dòng trả lời cảm ơn, ngón tay thon dài gõ phím rất nhanh. Đôi mắt đen sâu lắng, khóe mày hơi nhướng lên khi thấy folder chứa tất cả bằng chứng.

Một thoáng, gương mặt điềm tĩnh ấy hiện ra chút lạnh lùng sắc bén. Cậu mở hộp mail phụ, soạn tin nhắn gửi kèm toàn bộ bằng chứng đó cho một tài khoản nổi tiếng chuyên “bóc phốt” trong trường.

Cậu không thêm lời giải thích nào, chỉ có một dòng ngắn gọn:

[Tự cậu xử lý đi.]

Ấn gửi. Mọi thứ được đưa vào vòng xoáy mới.

Tống Dư Niên tựa lưng vào ghế, hít một hơi thật chậm. Gương mặt dưới ánh đèn mang theo sự điềm tĩnh gần như tuyệt đối, nhưng nếu nhìn kỹ, nơi khóe môi hơi siết lại một dấu vết rất nhỏ của sự kiềm chế cảm xúc.

Cậu không cần An Dư biết mình làm gì. Cậu chỉ cần, khi ngày mai cô bước vào lớp, những ánh mắt soi mói sẽ biến mất, để cô có thể yên tâm ngồi ở vị trí ấy, viết bài, nghiêm túc như thường.

Căn phòng tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ ngoài cửa sổ. Tống Dư Niên khép nắp laptop, đèn bàn vẫn hắt xuống gương mặt sắc nét, ánh sáng tạo một đường viền lạnh lùng quanh sống mũi cao thẳng.

Cậu đứng dậy, đưa tay chỉnh lại rèm cửa. Bóng đêm ngoài kia loang loáng ánh đèn xe cộ, nhưng trong mắt cậu chỉ còn lại một sự yên tĩnh, như thể đã sắp đặt mọi thứ vào đúng chỗ.

Điện thoại đặt trên bàn vẫn sáng lên thông báo mới, tin nhắn “đã đăng” từ tài khoản kia hiện rõ. Cậu liếc nhìn một cái, khóe môi khẽ nhếch thành đường cong rất mờ, rồi nhanh chóng biến mất.

Đêm ấy, cả trường Vân Tịch vẫn xôn xao chuyện tin đồn. Nhưng trong căn phòng tĩnh lặng này, một người đã lặng lẽ đẩy quân cờ đầu tiên, chỉ để ngày mai khi An Dư bước vào lớp, có thể ngẩng đầu mà không phải hạ mắt né tránh bất kỳ ai.