Chương 2: Một Giấc Mơ Cũ, Một Tin Nhắn Mới

An Dư hôm đó, mơ một giấc mơ rất dài, dài đến mức khi mở mắt ra, cô vẫn còn nghe tiếng bước chân của mình vang vọng ở đâu đó phía sau.

Trong mơ, hành lang trường học trải ra bất tận. Từng viên gạch cũ mòn in dấu thời gian, ánh nắng cuối giờ len qua ô cửa, đổ thành từng vệt dài trên sàn. Cánh cửa các lớp học khẽ mở rồi khép lại, tiếng bản lề kẽo kẹt hòa cùng tiếng phấn lách tách trên bảng, tất cả chậm rãi như một cuộn phim quay ngược.

An Dư bước, từng bước như đang đếm ngược về một nơi cũ. Cho đến khi dừng lại, cô ngẩng đầu và thấy Tống Dư Niên.

Anh đứng dưới tán cây ngô đồng, bóng nắng xuyên qua những kẽ lá vàng, rải xuống vai áo sơ mi trắng tinh khôi. Gió thổi nhẹ, tà áo khẽ động, mang theo mùi hương quen thuộc của mùa thu năm mười bảy tuổi. Ánh mắt anh lười biếng nhưng ấm áp, như thể chưa từng có một cuộc chia xa nào xảy ra.

“An Dư!”

Chỉ một tiếng gọi, mọi thứ trong cô gần như nứt vỡ.

An Dư muốn chạy đến, nhưng đôi chân như bị đóng chặt xuống nền gạch lạnh. Hơi thở dồn lại trong l*иg ngực, đến mức cổ họng đau rát. Anh quay người, bóng lưng dần mờ đi trong ánh nắng chiều nhoè nhoẹt. An Dư muốn gọi theo, muốn giữ lấy, nhưng âm thanh mắc kẹt đâu đó giữa tim và môi. Và rồi… anh biến mất.

Cô bật dậy, ngực phập phồng. Căn phòng vẫn yên tĩnh, rèm cửa khép hờ, ánh đèn ngoài hành lang lọt qua khe cửa, nhàn nhạt rọi vào mép chăn.

Đồng hồ chỉ 3 giờ 16 phút sáng.

Giấc mơ đó… là ký ức thật. Và cũng là quá khứ mà An Dư đã tự buộc mình quên đi suốt tám năm.

Sáng hôm sau, trời nắng nhẹ. Ánh mặt trời xuyên qua khung kính phòng làm việc, chiếu lên bàn cắt, rọi vào lớp voan trắng mỏng như khói sương. An Dư ngồi xuống ghế, tay lật lại bản thiết kế đã chỉnh sửa tối qua, là chiếc váy của Hứa Ngọc Vi. Ngòi bút chì hơi khựng lại.

Mỗi lần nhìn vào bản phác thảo này, cô đều thấy một phần mình nằm ở đó. Từng đường cong ôm lấy thân váy, từng họa tiết ren hoa dập nổi… đều là những nét vẽ đầu tiên cô dành cho chính mình khi còn ngồi trong giảng đường.

Vậy mà bây giờ, nó lại sẽ khoác lên một người khác.

“An Dư, có người tìm em.”

Chị Lâm đẩy cửa, giọng khẽ:

“Khách hẹn riêng. Tên là… Giang Mặc.”

An Dư thoáng sững. Cái tên ấy đã lâu không nghe, Giang Mặc, bạn cùng lớp cấp ba, ngồi ngay sau cô suốt một năm. Là người đầu tiên phát hiện cô thích Tống Dư Niên, cũng là người chưa từng bước qua ranh giới mong manh của câu chuyện không tên giữa cô và Tống Dư Niên.

Cậu luôn tinh tế, hiền lành, và biết dừng lại đúng lúc.

Họ gặp nhau ở một quán cà phê gần studio, quán nhỏ mang phong cách cổ, hương trà và tiếng nhạc đàn nhẹ như sương phủ lên không gian.

“Lâu rồi không gặp.”

Cậu mỉm cười, đặt tách trà hoa cúc xuống bàn.

“Cậu vẫn vậy.” An Dư đáp, cố giữ giọng bình thản.

“Còn cậu… gầy đi nhiều.”

Câu nói nhẹ nhưng mang theo một vệt buồn không giấu. Cô cúi đầu, cười khẽ: “Tớ vẫn khá ổn.”

“Tớ nghe… cậu gặp lại Tống Dư Niên rồi?”

Tim cô chậm một nhịp: “Ừ.”

“Cậu có còn trách cậu ấy không?”

An Dư không trả lời ngay. Chỉ xoay nhẹ thìa trong ly trà, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng đang loang dần trên nền phố.

“Không. Nhưng… cũng không thể coi như chưa từng xảy ra.”

Buổi chiều hôm đó, An Dư ở lại studio muộn hơn thường lệ. Một cơn mưa ngắn quét qua, để lại mùi đất ẩm len vào từng khe cửa. Điện thoại rung. Tin nhắn từ một số lạ nhưng giọng điệu lại rất quen:

[Cô ấy chọn mẫu váy đầu tiên. Em từng nói, đó là kiểu em thích nhất.]

An Dư nhìn màn hình, ngón tay chạm vào phím trả lời, nhưng không biết nên viết gì. Cô đặt điện thoại xuống bàn, đứng dậy bước ra ban công. Thành phố lúc này đã lên đèn, từng đốm sáng vàng trải dài như một dải lụa vắt ngang chân trời. Gió đêm mang theo hơi ẩm của cơn mưa ban chiều, mát lạnh lùa vào cổ áo.

Cô ngước nhìn những ô cửa sáng đèn trong tòa nhà đối diện. Nơi nào đó, cũng có thể có một người đang đọc lại tin nhắn vừa gửi đi, chờ một phản hồi không chắc sẽ đến.

Tám năm qua, cô đã tập quên giọng nói, tập quên ánh mắt, tập quên cả cái tên ấy. Vậy mà chỉ một dòng chữ ngắn ngủi, tất cả như rơi khỏi ngăn kéo cũ, lăn ra giữa lòng bàn tay.

An Dư tự hỏi… anh gửi tin nhắn này để nói về váy, hay để nhắc cô rằng anh vẫn nhớ?

Chưa có câu trả lời, nhưng tim cô lại đánh một nhịp lạc.

An Dư mở thư viện ảnh. Ảnh chụp bản thiết kế đầu tiên hiện ra. Ở góc giấy, bằng nét chữ nhỏ, cô từng viết:

“Váy đuôi cá cổ vuông, vai rớt nhẹ, chất liệu voan Ý phối ren hoa thủ công. Kiểu váy em muốn mặc nếu một ngày được làm cô dâu.”

Đó là lời hứa An Dư từng gửi cho chính mình. Và là chi tiết anh đã lặng lẽ lưu lại trong trí nhớ. Cô không biết… giờ anh nhắc lại vì thật sự còn nhớ, hay chỉ vì cô ấy đã chọn đúng bản vẽ năm xưa.

...

Tối đó, cô nằm co người trong chăn, cầm chiếc móc khóa mèo cụt tai tìm lại được mấy hôm trước. Tay mân mê bề mặt đã sờn. An Dư nhớ lúc còn học lớp 12, cô từng nói:

“Anh biết không? Nếu em yêu một người, em sẽ nhớ mọi chi tiết về người đó. Cả lúc họ cười, lúc họ quay đi, lúc họ làm bộ lạnh lùng.”

Anh không nói gì. Chỉ xoa đầu cô một cái, cười cười:

“Em đúng là ngốc.”

An Dư ngốc thật. Đến tận bây giờ, vẫn còn nhớ ánh mắt anh nhìn cô trong mưa. Vẫn còn giữ móc khóa bị đứt. Vẫn còn giữ bản thiết kế đầu tiên, chưa bao giờ vẽ lại cho ai.

Vì trong lòng cô, người mặc váy ấy… từ đầu đến cuối, chỉ có thể là một người.