Chủ nhật, trời Vân Thành sáng sớm có một lớp sương mỏng manh như tấm lụa trong suốt phủ khắp ngõ nhỏ. Ánh nắng đầu đông chưa gay gắt, chỉ là những sợi tơ vàng dịu dàng xuyên qua rèm cửa, rơi xuống sàn gỗ thành từng vệt dài ấm áp.
An Dư trở mình, gối ôm rơi thõng xuống mép giường từ lúc nào. Cô dụi mắt, hàng mi dài còn vương nặng hơi ngủ. Tóc dài rối xõa bên vai, một bên má còn in dấu gối, gương mặt nhỏ nhắn thoáng ngơ ngác, ánh mắt to tròn chớp vài cái, giống như con mèo con bị gọi dậy khỏi giấc mơ nửa tỉnh nửa mê.
Cô ngồi dậy, khoác chiếc áo len mỏng lên vai, chậm rãi bước xuống cầu thang. Ngay từ bậc cuối, mùi cháo nóng thơm dịu đã xộc lên, kèm theo mùi hành băm thoang thoảng. Trong gian bếp ấm, mẹ Trình mặc tạp dề, dáng người thon thả vẫn tao nhã, mái tóc buộc gọn sau gáy, tay bận rộn nhưng giọng nói lại nhẹ như khúc hát đời thường:
“Xuống rồi à? Hôm nay con dậy sớm thế.”
Ba dượng ngồi ở bàn ăn, tay cầm tờ báo, mắt vẫn lướt chữ, bên cạnh là tách trà nóng còn bốc khói. Ông ngẩng lên, ánh mắt hiền hậu, gật đầu cười: “Ngồi ăn đi, cháo vừa chín tới.”
An Dư kéo ghế ngồi xuống. Bàn tay nhỏ nhắn khẽ ôm lấy chiếc cốc sứ mẹ đặt trước mặt, hơi ấm từ cốc truyền sang da làm cô thấy dễ chịu. Hít nhẹ hương cháo nóng, lòng bỗng dậy lên cảm giác bình yên khó tả.
Cô cười, giọng còn khẽ khàng: “Con có chút việc nên muốn chuẩn bị sớm.”
“Việc học hả?” Mẹ Trình dừng tay, quay sang nhìn con gái, ánh mắt vừa nghi hoặc vừa dịu dàng.
An Dư mím môi, gật khẽ. Trong đầu, ý nghĩ về buổi gặp gỡ ở tiệm sách hiện lên, nhưng cô không thể nói ra. Chỉ nghĩ đến thôi, tai đã nóng bừng, như vừa chạm phải một bí mật khó cất giấu.
Tầm trưa sau khi ăn xong, cô lên phòng thay quần áo. Tủ đồ không nhiều, chỉ vài bộ đồng phục, áo khoác len và váy dài đơn giản. Cuối cùng, cô chọn chiếc váy màu be nhạt, khoác thêm áo len xanh nhạt. Trước gương, gương mặt trái xoan soi rõ, chiếc cằm mềm mại chứ không sắc lạnh, đôi mắt to nhưng lúc cúi xuống lại nhuốm chút điềm tĩnh, phảng phất nét buồn man mác.
Cô hít một hơi thật sâu, gom tóc lại buộc cao, động tác gọn gàng mà trong lòng không ngừng run khẽ. Balo khoác lên vai, đôi giày trắng cũ mòn gót, tất cả đều bình thường, chỉ có bước chân là chậm rãi hơn thường ngày.
Xuống lầu, cô thản nhiên nói như một lời báo: “Mẹ, con đi tiệm sách gần trường tìm sách. Có thể trưa con về muộn một chút.”
Mẹ Trình nhìn con gái, nở nụ cười ôn hòa: “Đi đi, giữ ấm. Mang đủ tiền chứ?”
“Dạ, đủ rồi ạ.”
Rời khỏi nhà, hơi gió thu đầu đông lập tức phả lên mặt. Không còn nắng gắt, thay vào đó là làn không khí khô hanh, vừa lạnh vừa thoang thoảng mùi lá rụng. Con phố nhỏ yên tĩnh, hàng quán đầu hẻm vừa hé cửa, tiếng người gọi nhau í ới vang vọng, hòa cùng tiếng rao hàng sớm.
Khi chiếc xe buýt dừng lại ngay đầu ngõ, cô vội bước lên. Khoảnh khắc ngồi xuống ghế sát cửa sổ, trái tim bỗng đập nhanh hơn từng nhịp. Không giống cảm giác đi học thường ngày. Không giống bất cứ việc nào khác.
Cô biết, mình đang đi đến một cuộc hẹn không ai gọi tên.
Trước cửa vẫn là tấm bảng gỗ sậm màu treo lặng lẽ, vài vết nứt nhỏ loang lổ bởi nắng mưa nhưng lại càng làm tăng cảm giác cổ kính. Khi An Dư đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió leng keng vang lên, âm thanh trong trẻo như tiếng kim loại chạm nhau trong buổi sáng yên tĩnh.
Không gian bên trong bao phủ bởi mùi giấy cũ xen lẫn hương gỗ ấm áp, bụi sách dưới ánh nắng tràn qua cửa sổ rơi lơ lửng, giống những hạt bụi vàng chậm rãi xoay tròn trong không khí. Giá sách hai bên cao tới tận trần, chen chúc những cuốn sách đủ loại, gáy sách đủ màu xếp hàng ngay ngắn như đang thì thầm điều gì.
Ông chủ Hàn hôm nay không có ở quầy. Cả căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách khe khẽ vang lên từ phía bàn gỗ trong góc.
Bóng dáng quen thuộc hiện ra nơi chiếc bàn gỗ trong góc. Hôm nay Tống Dư Niên không mặc đồng phục, chỉ khoác một chiếc áo gió màu đen đơn giản, bên trong là áo thun trắng, quần thun dài gọn gàng, dáng ngồi vẫn thẳng tắp như một đường kẻ vẽ bằng thước.
Ánh nắng đầu đông xuyên qua khung cửa sổ, rọi xuống nửa gương mặt cậu. Đường nét ấy vốn đã sắc sảo, nay dưới ánh sáng lại càng rõ rệt sống mũi cao thẳng, cằm gọn, hàng mi dài rủ xuống như vẽ thêm bóng. Ánh sáng lấp lóa nơi gò má khiến cả gương mặt như được khắc bằng dao cắt, lạnh nhạt nhưng khó mà rời mắt.
Nghe tiếng cửa mở, Tống Dư Niên ngẩng đầu. Đôi mắt đen sâu của cậu ngay lập tức chạm vào dáng người vừa bước vào.
Ánh nhìn ấy tưởng như bình thản, không hề gợn sóng, nhưng chỉ một thoáng thôi cũng đủ khiến trái tim An Dư bất giác run khẽ, giống như nhịp phách lạc đi nửa nhịp trong một bản nhạc.
Cô khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ đến mức bản thân còn không chắc đã phát ra thành tiếng: “Ch...Chào buổi sáng…”
Tống Dư Niên “Ừ” nhẹ một tiếng, bàn tay đặt trên mặt bàn khẽ gõ nhịp, sau đó hơi nghiêng đầu, chỉ vào chiếc ghế đối diện.
“Ngồi đi.”
Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khoảng cách giữa hai người như thu hẹp lại.
An Dư kéo ghế, động tác có phần lúng túng, rồi ngồi xuống. Trước mặt cô là chiếc bàn gỗ cũ với những vết xước mờ, trên đó đã sẵn một chồng giấy trắng và bút chì gọt nhọn. Cô đặt tập đề Toán mang theo xuống bàn, ngón tay vô thức siết lại quai balo.
Không gian im ắng, chỉ còn tiếng trái tim cô đập dồn dập trong l*иg ngực. Mùi gỗ cũ quanh tiệm sách quyện với hương bạc hà nhè nhẹ tỏa ra từ người đối diện, tất cả như cố tình vây lấy cô, khiến lòng bàn tay cô có chút ẩm ướt.
Tống Dư Niên không lật tập đề ngay mà khẽ ngẩng mắt, giọng điềm tĩnh: “Cậu đã quen thuộc những dạng nào rồi?”
An Dư hơi ngẩn ra, như không nghĩ cậu sẽ hỏi vậy. Cô vội cúi đầu, mở cặp, lấy ra cuốn vở ghi chép, tay lật loạt soạt mấy trang đã ghi chi chít công thức. Ngón tay mảnh khảnh khẽ dò theo từng dòng, miệng lẩm nhẩm: “Điều kiện xác định, rồi… phương trình tham số… bất đẳng thức cơ bản… mấy cái này thì… tớ nắm được một phần.”
Cậu im lặng nghe, ánh mắt rơi xuống dáng cô gái nhỏ ngồi đối diện. Hôm nay An Dư mặc váy màu be nhạt, khoác thêm áo len xanh nhạt. Tóc buộc đuôi ngựa cao, sợi tóc khẽ đung đưa mỗi khi cô cúi xuống, vệt sáng từ cửa sổ nghiêng qua gò má làm lộ rõ đường nét mềm mại, mang chút căng thẳng mà vẫn trong trẻo.
“Vậy còn phần nào cậu không nắm chắc?” Tống Dư Niên hỏi tiếp, giọng nhàn nhạt nhưng đủ khiến cô giật mình ngẩng lên.
An Dư mím môi, khẽ hạ giọng: “Chắc là… mấy bài tổng hợp. Dài quá, hay sai điều kiện.”
Tống Dư Niên gật đầu, rút từ chồng giấy đề bên cạnh một tờ, đẩy tới: “Giải thử. Cứ làm như bình thường cậu vẫn làm.”
An Dư cầm bút, cúi xuống. Thời gian lặng lẽ trôi, chỉ còn tiếng bút chạy sột soạt trên giấy. Cô cắm cúi rất lâu, từng bước dò dẫm. Cuối cùng cũng ra kết quả, nhưng bài giải kéo lê thành mấy trang, vòng vo và tốn sức.
Tống Dư Niên lấy tờ giấy, mắt lướt nhanh. Cậu cầm bút chì gõ nhẹ mép bàn, rồi gạch một đường, chỉ ra chỗ dài dòng: “Ở đây cậu biến đổi thừa. Bước này có thể rút gọn thế này.”
Ngón tay cậu di chuyển theo từng dòng, lời nói gọn, chính xác. An Dư nghiêng đầu nhìn theo, mắt chăm chú sáng dần. Những chỗ vốn mờ mịt trong đầu như được vén màn, từng bước đi ra ánh sáng.
Cậu đưa thêm cho cô một xấp đề: “Đây là mấy câu tôi soạn. Cậu làm trước, không hiểu chỗ nào hỏi tôi.”
Cô gật đầu, ngồi nghiêm chỉnh, bắt đầu giải. Không khí trong tiệm sách lặng yên, chỉ có tiếng giấy sột soạt. Một người cúi đầu làm toán, một người dựa ghế, mở cuốn sách tiếng Anh dày cộm, lật trang chậm rãi. Hai việc khác nhau, nhưng lại hòa hợp kỳ lạ.
Thi thoảng có vài khách bước vào mua sách. Tống Dư Niên sẽ đứng dậy, đi ra quầy thu tiền, động tác dứt khoát mà quen thuộc. Rồi cậu quay lại chỗ, nghiêng người xem qua bài của An Dư, chỉ cô chỗ cần sửa.
Đến một bài hơi hóc, An Dư loay hoay mãi không ra. Tống Dư Niên đặt sách xuống, khẽ cúi đầu xuống gần. Khoảng cách đột nhiên rút ngắn. Hơi thở hai người hòa vào nhau, mùi nhài dịu nhẹ từ cô chạm vào hương bạc hà mát lạnh của cậu, làm không khí xung quanh như đặc quánh lại.
An Dư ngẩng đầu, bất ngờ bắt gặp khoảng cách gần đến mức nếu cô ngước thêm chút nữa có thể chạm vào mặt cậu. Trái tim cô nhảy loạn, vội khẽ ngửa ra sau, gương mặt đỏ bừng.
Nhưng Tống Dư Niên như chẳng để tâm, đầu bút chì chỉ thẳng vào đề: “Điều kiện thiếu ở đây. Từ bước này phải đổi hướng.”
Cô vẫn ngẩn ngơ, chưa kịp phản ứng.
Bỗng, “cốc!” Ngón tay cậu gõ nhẹ lên trán cô.
An Dư giật mình, đưa tay che trán, đôi mắt lúng túng. Gò má cô đỏ ửng, ánh mắt hoang mang như vừa bị bắt quả tang đang mơ mộng.
“Chuyên tâm.” Giọng cậu trầm, nhấn từng chữ: “Cậu ngẩn ngơ cái gì thế?”
Cô cúi đầu thật nhanh, tay siết bút, lí nhí: “Tớ… không có.”
Cậu nhàn nhạt lặp lại cách giải, giọng đều và chậm. Nhưng An Dư vẫn mơ màng, đầu óc trôi dạt như chiếc thuyền nhỏ lạc khỏi bến.
“Hiểu chưa?” Tống Dư Niên dừng lại, nghiêng đầu.
Cô vội gật đầu, rồi lại lắc đầu, bàn tay xoắn xoắn mép vở. Vẻ ngốc nghếch xen lẫn đáng yêu.
Khóe môi cậu khẽ cong lên, ánh cười thoáng qua rất nhẹ rồi biến mất ngay lập tức.
An Dư chợt ngẩng lên, bắt gặp khoảnh khắc ấy. Cô ngẩn ngơ, không biết mình có nhìn nhầm không. Tống Dư Niên… cậu ấy… vừa mới cười?
Bên ngoài cửa kính, ánh nắng chiều đã bắt đầu nghiêng, rọi xuống nền gạch hoa văn cũ loang lổ. Giữa không gian tĩnh lặng của tiệm sách, một khung cảnh bình dị lại vô tình trở thành điểm nhấn cô gái nhỏ cúi đầu cặm cụi, chàng trai áo khoác gió đen khẽ nghiêng người chỉ bài, khoảng cách ngắn đến mức hơi thở đan xen.
Ở bên kia hàng cây đối diện, Doãn Như Hà đứng dựa nhẹ vào thân cây, trên tay là chiếc điện thoại sáng màn hình. Cô ta khẽ lia ống kính, từng tấm ảnh “cúi đầu, ghé sát, ánh mắt trao nhau” lần lượt rơi vào bộ nhớ.
Khóe môi cô gái cong lên, nụ cười mỏng dính, tựa như một lưỡi dao ẩn sau lớp lụa mỏng. Nụ cười ấy không phải niềm vui, mà là kiểu trào phúng mang đầy khinh miệt như thể đang nhìn thấy một trò hề rẻ tiền trên sân khấu.
Như Hà cụp điện thoại, liếc lần cuối về phía bàn gỗ nơi hai người ngồi. Ánh nhìn long lanh nhưng rỗng tuếch, chỉ còn lại ý cười lạnh nhạt. Rồi cô ta xoay người, gót giày gõ nhịp đều đều trên nền gạch, tiếng vang dội như báo hiệu trước một cơn sóng ngầm.
Khoảnh khắc ấy, An Dư không hề hay biết. Cô vẫn cúi đầu chăm chú vào bài toán trước mặt, bên cạnh Tống Dư Niên đang kiên nhẫn giảng giải. Hai người như tự xây cho mình một thế giới nhỏ, yên tĩnh, không biết ngoài kia có đôi mắt nào đang nhìn, có chiếc bẫy nào đang lẳng lặng giăng sẵn.
Kim đồng hồ trong tiệm sách trôi chậm chạp, khi An Dư ngẩng đầu nhìn thì kim phút đã vượt qua con số tám. Bài cuối cùng cũng được giải xong, từng bước từng bước đều gọn gàng dưới nét chữ gãy gọn của Tống Dư Niên.
Bên ngoài cửa kính, sắc trời đã đổi sang màu lam thẫm, ánh đèn đường lác đác bật sáng, hắt bóng xuống mặt phố vắng. Chú Hàn quay về, thấy hai đứa vẫn ngồi, còn trêu: “Cả buổi chiều ngồi đấy à? Thật là chăm.”
An Dư luống cuống thu dọn tập đề, gấp gáp bỏ vào balo. Trước khi ra cửa, cô khựng lại, quay đầu nhìn về phía bàn. Tống Dư Niên vẫn ngồi yên, một tay cầm bút chì, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mép bàn. Dưới ánh đèn vàng, sống mũi cao thẳng đổ bóng mờ trên gương mặt, sắc nét đến mức làm tim cô khẽ chệch nhịp.
“Cảm ơn… đã giúp tớ.” Giọng cô nhỏ, như sợ tan vào không khí.
Cậu khẽ ngẩng mắt: “Ừ.” Một chữ ngắn gọn, nhưng lại nặng hơn cả lời dặn dò.
An Dư ôm balo chạy ra, tiếng bước chân gấp gáp hòa vào tiếng leng keng của chuông cửa.
Đêm xuống. Căn phòng nhỏ lặng lẽ, chỉ còn ánh đèn bàn vàng nhạt. An Dư mở cuốn nhật ký, ngòi bút run run viết đôi dòng:
“Ngày DD/MM/2xxx, hôm nay… ngồi bốn, năm tiếng đồng hồ. Thật sự, có người chỉ từng bước… mới hiểu ra mình vụng về đến thế nào. Nhưng vẫn thấy may. Cảm ơn cậu!”
Viết xong, cô chợt nhớ tới tờ giấy nháp. Ở góc trang, nét chữ cứng cáp quen thuộc của Tống Dư Niên vẫn còn: phương trình ngắn gọn, những ký hiệu ∑ và dấu căn sắc nét như in.
An Dư ngẩn ngơ nhìn, rồi khẽ mím môi, cẩn thận dùng kéo cắt một góc nhỏ. Dán vào trang nhật ký.
Đường nét ấy, từ giờ không chỉ nằm trên giấy nháp, mà còn nằm trong cuốn sổ riêng của cô nơi lưu giữ mọi bí mật thầm lặng.
Khép sổ lại, An Dư tắt đèn, chui vào chăn. Ngoài kia, gió cuối thu quét qua giàn mướp, tiếng lá va chạm khe khẽ như tiếng gõ nhịp nào đó, đều đặn, không nhanh không chậm.
Trong đầu, hình ảnh Tống Dư Niên vẫn ở lại, cùng hàng chữ đậm trên tờ nháp, sáng lên giữa đêm như một dấu vết chẳng thể xóa đi.