Chương 18: Lặng Gió Cuối Thu

Thứ bảy, bầu trời Vân Thành hanh khô lạ thường. Từng vệt nắng gắt không còn bỏng rát như giữa hạ, nhưng cái se se cuối thu len vào từng cơn gió khiến người ta muốn rụt cổ vào trong áo. Trên sân trường, hàng ngô đồng đã ngả vàng, lá rơi lả tả trên vỉa hè gạch xám, tiếng bước chân học sinh giẫm lên khô giòn, phát ra thứ âm thanh đặc biệt của mùa.

Trong lớp 12/1, giáo viên chủ nhiệm cầm danh sách bước lên bục giảng, giọng dõng dạc:

“Thứ hai tuần sau, toàn khối sẽ có bài kiểm tra tháng. Các em chuẩn bị kỹ càng, ai thiếu đề cương thì đăng ký với lớp phó học tập ngay trong hôm nay.”

Cả lớp xôn xao, những tiếng thở dài nho nhỏ vang lên. Ai nấy đều biết, kiểm tra tháng là bước thử quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến điểm trung bình và xếp hạng học bạ.

An Dư ngồi ở bàn cuối, hai tay vô thức siết chặt bút. Cô khẽ gật đầu, thầm nhủ mình phải cố gắng. Từ hôm đó trở đi, mỗi tối cô đều thức khuya giải đề, mắt cay đến ướt, sáng ra vẫn gắng dậy sớm để ôn tập. Những con chữ trong vở, những công thức dày đặc lấp kín cả những khoảng trống trong đầu.

Đến giờ ra chơi, cô mệt đến mức chỉ còn muốn gục xuống. Mái tóc dài rũ xuống, che nửa gương mặt tái nhợt. Hơi lạnh từ cửa sổ thổi vào, khiến lòng bàn tay cô lạnh như băng.

Ở sân bóng rổ bên dưới, tiếng bóng nảy “bịch bịch” dội vào tai. Lớp nam sinh reo hò, giọng trầm của trọng tài tạm thời vang lên xen lẫn tiếng giày ma sát nền sân. An Dư biết, trong đó có Tống Dư Niên.

Cô nằm thêm một lát, rồi miễn cưỡng ngồi dậy, ôm bình nước trống đi ra hành lang. Thời tiết Vân Thành cuối thu hanh khô, một ngụm nước ấm là cần thiết.

Bình nước mới rót xong, hơi ấm còn bốc mờ trên miệng bình, cô quay người định trở lại lớp thì từ đầu kia hành lang, một nhóm nữ sinh sánh vai đi tới. Dẫn đầu là Doãn Như Hà, dáng cao, tóc uốn nhẹ, môi tô son bóng nhạt.

Và…

Một lực mạnh đập vào vai khiến An Dư chao đảo. Bình nước trên tay cô bật khỏi tay, nước ấm bắn tung tóe thành vệt dài trên nền gạch, nắp bình chưa kịp vặn kỹ nên mở ra, giọt nước nóng còn vương lại cả trên ống tay áo.

Doãn Như Hà che miệng, giọng ngọt ngào giả vờ: “Ôi, xin lỗi nha An Dư. Tớ không để ý.”

Ánh mắt của cô ta lại ánh lên vẻ hả hê không chút che giấu.

An Dư khựng lại, mím môi cúi người nhặt bình.

An Dư ngước nhìn thoáng qua, rồi rất nhanh cúi đầu: “Ừ… không sao.”

Cô nhặt bình nước lên, đi sang vòi khác rửa sạch, rồi cẩn thận rót lại nước. Ngay khi vừa vặn nắp, một trong số bạn đi cùng Như Hà bỗng cố ý xô vào lưng cô, làm cô khựng bước.

“Ôi, xin lỗi nha, tớ đâu có cố ý… Sao lại đẩy tớ thế?” Cô bạn quay sang giả bộ trách Như Hà, giọng đầy ẩn ý.

Như Hà nheo mắt cười, vẻ mặt thản nhiên: “Tớ có đẩy đâu.”

Tiếng cười khe khẽ vang lên giữa hành lang vắng, khiến sống lưng An Dư thoáng lạnh. Cô khẽ chau mày, đôi mắt thấp thoáng bối rối, cô không hiểu vì sao lại đắc tội với Doãn Như Hà để phải chịu những va chạm nhỏ nhặt đầy ẩn ý này.

Cô lặng lẽ xoay người, ôm bình nước trong tay, đi qua nhóm người kia mà không nói thêm lời nào. Tiếng cười mỉa mai sau lưng như càng rõ hơn trong khoảng không tĩnh. Bước chân cô thoáng dừng, nhưng rồi rất nhanh lại tiếp tục, không để mình bị kéo lại.

Như Hà nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng An Dư, khóe môi cong lên, giọng cố tình cao hơn:

“Làm gì mà nghiêm túc thế chứ, ai mà thèm để ý đến cậu.”

Tiếng cười bật ra, rơi vào khoảng không lạnh lẽo của buổi cuối thu. An Dư nghe thấy hết. Bàn tay cầm bình nước khẽ siết chặt, mím môi bước nhanh về phía lớp.

Ở gần cầu thang tầng hai, một quả bóng rổ lăn đến, dừng ngay chân một người.

Tống Dư Niên cúi người nhặt bóng, nhưng ánh mắt không hướng xuống, mà dõi thẳng về hành lang nơi An Dư vừa đi qua.

Từ đầu đến cuối, cậu đã nghe tất cả. Đôi mắt vốn yên ắng của cậu dần tối đi, viền mi mắt hằn lên sự lạnh lẽo như sương cuối thu. Không cần nói một lời, khí thế ấy cũng đủ làm người khác ngừng thở.

Cậu xoay quả bóng trong tay, bước thẳng về lớp, vai áo thấm chút mồ hôi nhưng dáng đi vẫn thẳng tắp. Những tiếng cười chế giễu kia như biến mất ngay khi ánh mắt ấy quét qua.

Chiều xuống, ánh nắng cuối thu rải thành từng vệt dài loang loáng trên hành lang. Tiết học cuối cùng vừa kết thúc, lớp học nhanh chóng rộn ràng tiếng bước chân, tiếng cười, tiếng gọi nhau í ới về nhà.

An Dư thu dọn sách vở chậm rãi, bước theo dòng người ra cổng trường. Trời đã se lạnh, gió luồn qua vạt áo, khiến mái tóc cô bay lòa xòa. Như thường lệ, cô đi bộ đến bến xe buýt cách cổng một đoạn.

Phía sau, một dáng người cao cao, đồng phục xanh đen, lững thững bước theo. Là Tống Dư Niên.

Sự xuất hiện của cậu như một quỹ đạo tự nhiên: mấy bạn học sinh khác, vừa thấy cậu đi ngang, đều bất giác nhìn theo. Có ánh mắt tò mò, có cái huých tay trêu ghẹo, có cả vài giọng thì thầm nho nhỏ.

An Dư cảm giác ánh nhìn chung quanh đổ dồn, tim bất giác đập nhanh hơn. Cô vô thức rút ngắn bước chân, như muốn kéo dài khoảng cách. Nhưng chẳng bao lâu, cậu vẫn thong thả tiến lại, nhịp bước dài hơn, cuối cùng cũng đứng cách cô không xa.

Dưới mái che đơn sơ của bến xe, gió lùa khẽ, thổi tung vài sợi tóc mai rũ xuống gò má. An Dư mím môi, cúi đầu nhìn mũi giày, rồi như bị thôi thúc, lén ngẩng lên.

Ánh mắt chạm ánh mắt.

Tống Dư Niên nghiêng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng sang, bình thản đến mức như cậu vốn dĩ vẫn ở đó.

An Dư giật mình, tim hẫng đi một nhịp. Cô vội cúi gập đầu xuống, đôi môi mấp máy, giọng nhỏ đến mức như gió thoảng: “Sao… sao cậu ở đây?”

Âm thanh mong manh ấy thoát ra, chính cô cũng không chắc cậu có nghe thấy không.

Tống Dư Niên hơi nheo mắt, nghiêng người thêm một chút, giọng thấp mà rõ: “Hửm?”

Đôi tai An Dư nóng bừng, đỏ lên như bị ai đó chọc ghẹo. Cô cắn môi, không dám nhắc lại.

Khoảnh khắc im lặng kéo dài, cho đến khi cậu dời mắt khỏi gương mặt cô, nhìn thẳng ra con đường trước mặt, giọng nhàn nhạt cất lên: “Xe đạp hỏng, nên đi xe buýt.”

Đơn giản, gọn gàng, như thể câu trả lời ấy đã được chuẩn bị sẵn.

An Dư thoáng sững, trong lòng dấy lên một suy nghĩ mơ hồ: rõ ràng cậu có xe đưa đón cơ mà… nhưng rất nhanh, cô lắc nhẹ đầu, ép bản thân không nghĩ nhiều.

Xe buýt rẽ vào, phanh “két” một tiếng, cửa mở. Đám học sinh chen chúc ùa lên trước. An Dư nhỏ con, chưa chen được, đành đứng chờ. Khi dòng người vơi bớt, cô mới khẽ kéo balo, bước theo.

Sau lưng, Tống Dư Niên thong thả đi sau.

Chiếc xe đã kín người, chỉ còn vài chỗ trống cuối cùng. Ở gần cuối xe, hàng ghế cạnh cửa sổ vẫn còn trống hai chỗ.

An Dư mím môi, khẽ gật đầu, lách người ngồi vào phía trong, lưng tựa vào cửa sổ mát lạnh.

Chưa đầy một nhịp thở, Tống Dư Niên đặt balo xuống, ngồi ngay cạnh bên.

Khoảng cách gần đến mức vai áo đồng phục của họ suýt chạm nhau. Không khí trong xe buýt vốn ồn ào bởi tiếng nói cười, nhưng giữa hai người lại yên lặng lạ thường.

Ánh sáng vàng nhạt của hoàng hôn hắt qua khung cửa, in bóng cả hai lên cửa kính.

An Dư nghiêng đầu nhìn ra ngoài, tay vô thức siết chặt quai balo, tim đập loạn xạ. Bên cạnh, Tống Dư Niên dựa thẳng lưng, ánh mắt hướng về phía trước, nhưng khóe miệng khẽ mím, biểu cảm lạnh lẽo đến mức không ai đoán được trong lòng cậu nghĩ gì.

Chiếc xe buýt rẽ qua một khúc cua, ánh hoàng hôn hắt xiên qua cửa kính, vàng cam nhuộm nửa gương mặt thiếu niên bên cạnh. Không gian chật hẹp của hàng ghế đôi khiến An Dư có chút thấp thỏm nhất là khi mùi bạc hà thanh lạnh quanh người cậu cứ quẩn quanh mũi, làm tim cô nhảy loạn không sao kiềm chế.

Để trấn tĩnh, cô vội mở balo, lôi ra một tập đề Toán. Ngón tay run nhẹ, cô giả vờ chăm chú, mắt lướt dọc công thức, miệng thầm đọc lại các điều kiện rắc rối. Giấy kêu sột soạt, nhưng trong lòng lại trống rỗng.

Bên cạnh, Tống Dư Niên nghiêng đầu thoáng nhìn sang. Đôi mắt đen như hồ sâu lặng lẽ rơi trên trang giấy trong tay cô. Một lát, cậu mở miệng, giọng đều đều nhưng mang theo một tí gì đó nhẹ nhàng:

“Có muốn tôi phụ đạo cậu môn Toán, chuẩn bị cho bài kiểm tra thứ hai không?”

Giọng nói bất ngờ vang lên khiến An Dư giật bắn, ngẩng phắt đầu lên. Gò má đỏ bừng, mắt cô ngơ ngác như thể không tin mình nghe đúng.

“Hả?”

Tống Dư Niên khẽ liếc cô, lặp lại, chậm rãi hơn: “Tôi nói, có muốn tôi phụ đạo cậu không?”

Không gian xung quanh vẫn ồn ào tiếng xe chạy, tiếng học sinh nói chuyện, nhưng giữa hai người lại chỉ còn nhịp thở chồng chéo.

An Dư mím môi, hai tay siết chặt tập đề đến nhăn nheo, trái tim như có một sợi dây căng ra. Cô không biết nên trả lời thế nào. Nhiều giây trôi qua, Tống Dư Niên vẫn im lặng, ánh mắt bình tĩnh dõi theo cô, như thể sẵn sàng kiên nhẫn chờ đợi đến khi có câu trả lời.

Cuối cùng, gần như sau mấy phút đấu tranh, An Dư mới nhỏ giọng, đầu hơi cúi thấp: “Có… có thể không?”

Cậu khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn giữ vẻ thản nhiên, giọng chắc nịch: “Được. Ngày mai, một giờ chiều. Tiệm sách hôm trước, cậu còn nhớ không?”

Trong khoảnh khắc ấy, trái tim An Dư đập mạnh đến mức ngay cả tiếng động cơ xe buýt cũng không che nổi. Khẽ gật đầu, giọng nhỏ như gió: “Ừm”

Chiếc xe buýt xóc nhẹ mấy lần, rồi chậm dần trước trạm ngay đầu ngõ nhà An Dư. Chuông báo điểm dừng vang lên “ding” một tiếng trong khoang xe ồn ào.

An Dư nắm chặt quai balo, liếc nhìn ngoài cửa sổ, rồi khẽ xoay người. Nhưng vừa định đứng lên, cô nhận ra con đường nhỏ dẫn ra lối đi bị chặn lại bởi đôi chân dài đang gác hờ của Tống Dư Niên.

Cô mím môi, do dự một giây rồi cất giọng rất nhỏ, mềm như gió thoảng: “Có thể… cho tớ xuống không?”

Nghe vậy, Tống Dư Niên hơi nghiêng mắt, rút chân lại, nhưng không đứng lên. Khoảng cách hẹp của hàng ghế buộc An Dư phải lách ngang qua.

Khoảnh khắc đó, vai áo cô thoáng chạm vào cánh tay cậu. Một làn hương nhài dịu nhẹ theo động tác cô thoát ra, phả vào mũi cậu. Hương thơm thanh mảnh, thoáng qua nhưng đủ để tim cậu khẽ rung, như có một nhịp ngoài ý muốn.

An Dư vội vã bước xuống xe. Bóng lưng cô nhỏ bé, mái tóc dài rũ xuống, hòa vào ánh hoàng hôn nơi ngõ nhỏ. Trước khi rẽ vào con phố quen thuộc, cô bất giác quay đầu lại, nhìn thoáng qua cửa kính xe buýt nơi cậu vẫn ngồi im.

Tống Dư Niên tựa lưng, đôi mắt sâu thẳm dõi theo, ánh nhìn không lộ rõ cảm xúc.

Xe buýt khởi động lại, bánh xe lăn ầm ì, nuốt chửng khoảng cách chỉ trong chớp mắt. Cậu vẫn ngồi nguyên cho đến bến sau mới xuống, tay kéo quai balo một cách hờ hững.

Đêm Vân Thành chớm lạnh, gió thu cuốn theo bụi lá khô. Cậu đưa tay ra hiệu gọi một chiếc taxi ven đường. Lên xe, cửa đóng, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt điềm tĩnh. Cậu thản nhiên đọc địa chỉ với tài xế.

Con phố đó, chính là nơi nhà cậu cách trường chỉ mười lăm phút đạp xe. Khi nãy, xe buýt đã lướt qua, nhưng cậu chẳng xuống.

Đôi mắt cậu khẽ cụp xuống, ngón tay lật nắp chai nước chưa khui. Trong khoang xe, mùi bạc hà vương lại quanh áo, hòa cùng hương nhài thoáng qua còn đọng trong trí nhớ.

Tối hôm ấy, căn phòng nhỏ của An Dư vẫn sáng đèn vàng ấm. Cô ngồi ở bàn học, sách vở trải ra trước mắt, nhưng ánh nhìn lại trôi đi đâu mất. Ngòi bút trong tay ngập ngừng, vạch một hàng chữ rồi lại ngừng, hệt như chính trái tim cô viết dở dang một điều gì đó mà chẳng đủ can đảm đặt tên.

Trong đầu cô, vẫn lặp đi lặp lại khung cảnh trên chuyến xe buýt: bờ vai sát bên, hơi thở trộn lẫn mùi bạc hà lạnh, và ánh mắt nghiêng xuống từ người ngồi cạnh. Một câu hỏi ngắn gọn “Có muốn tôi phụ đạo không?” cứ vang lên như dư âm, làm cô lúng túng đến mức buộc phải siết nhăn cả trang giấy.

Cô khẽ thở ra, mở cuốn sổ nhỏ bìa xanh, viết vội vài dòng:

“Ngày DD/MM/YYYY. Chuyến xe buýt cuối thu, mùi bạc hà… từ cậu.”

Chỉ thế thôi. Ngắn gọn, gọn như chính giọng nói của cậu.

Cô đặt bút xuống, khép sổ lại.

Trên giường, chăn gối quen thuộc, nhưng An Dư lăn qua lăn lại mãi không ngủ nổi. Trong đầu, hình ảnh chuyến xe buýt cứ chồng chéo hiện ra ánh nắng xiên qua ô kính, vai áo suýt chạm, câu trả lời thản nhiên của cậu.

Cô úp mặt vào gối, tai vẫn đỏ hồng, trái tim như bị hương bạc hà kia quấn chặt, không chịu yên.

Ngoài cửa sổ, gió hanh hanh cuốn theo lá khô rơi lả tả, như cũng đang thì thầm nhắc lại quãng đường ngắn ngủi khi hai người ngồi bên nhau.