Chương 17: Lời Trêu Và Ánh Nhìn Ẩn Ý

Sáng hôm sau, không khí sớm ở Vân Thành mát hơn thường lệ. Con hẻm nhỏ vẫn còn mùi ẩm của đêm mưa, lá ngô đồng rụng lác đác trên vỉa hè.

An Dư khoác balo ra khỏi nhà, gật đầu chào mẹ rồi bước nhanh về phía bến xe buýt. Mái tóc cô buộc gọn cao, vài sợi nhỏ lòa xòa trước trán rung nhẹ theo gió. Sau một ngày nghỉ, khí sắc cô khá hơn, nhưng vẫn còn chút nhợt.

Trước cổng trường, Tống Dư Niên đã đến từ sớm. Cậu cất xe đạp gọn gàng trong nhà xe, rồi quay lại đứng ở bên ngoài cổng. Trong tay là một quyển sách mỏng, ngón tay kẹp giữa trang, ánh mắt hờ hững lướt qua dòng người lác đác.

Cho đến khi thấy An Dư từ xe buýt bước xuống, bóng dáng nhỏ bé với mái tóc buộc cao quen thuộc, khóe mắt cậu mới khẽ động, rồi nhanh chóng che giấu bằng vẻ thản nhiên.

Chờ đến khi cô đi gần tới, cậu mới giả vờ thong thả sải bước từ ngoài vào, như thể vừa đến đúng lúc.

An Dư thoáng giật mình, vừa nhận ra thì trái tim đã khẽ nảy một nhịp. Cô mím môi, cúi đầu, coi như không để ý. Nhưng mùi xà phòng bạc hà thoang thoảng lại khiến lòng cô rung rinh. Bước chân khựng một chút, cô cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Chào buổi sáng…”

Dù tiếng khẽ đến mức gần như tan trong gió, nhưng Tống Dư Niên vẫn nghe rõ. Cậu nghiêng đầu liếc sang, đáp gọn: “Chào buổi sáng.”

Âm cuối rơi xuống, trầm thấp, dứt khoát.

An Dư cụp mắt, hai tay siết chặt quai balo, bước nhanh qua cổng. Nhưng trong lòng, một tia ấm áp nhen lên, len lỏi suốt cả buổi sáng hôm đó.

An Dư bước vào lớp, trong tay vẫn cầm chặt quai balo. Tống Dư Niên đi phía sau, dáng cao gầy nổi bật trong đồng phục xanh đen. Vừa thấy cảnh ấy, vài bạn nam liền huýt sáo:

“Ơ kìa, anh Tống với An Dư đi học chung hả?”

Tiếng cười rộ lên. An Dư lập tức cúi đầu, gò má đỏ ửng, bước nhanh đến chỗ ngồi, giả vờ bận rộn lau bàn.

Tống Dư Niên vẫn thong thả theo sau, gương mặt không đổi sắc, nhưng khóe mắt lại khẽ cong lên một độ gần như không thể nhận ra.

Chỉ một thoáng cong nhẹ ấy thôi, cũng đủ khiến không khí quanh cậu nhuốm chút khác lạ.

Ngay khi An Dư ngồi xuống, mấy bạn nữ đã vội vã vây lại, giọng đầy lo lắng:

“An Dư, hôm qua cậu làm mọi người sợ chết khϊếp, giờ ổn chưa?” Giọng lo lắng, ánh mắt dò xét.

Cô hơi lúng túng, khẽ gật đầu: “Đỡ nhiều rồi, cảm ơn mọi người.”

Nhưng không khí chưa kịp dịu thì tiếng trêu đã kéo tới từ phía mấy bạn nam: “Ê, nói gì thì nói, hôm qua Tống học bá bế An Dư đi phòng y tế kìa, cả lớp còn chưa hết sốc đây này.”

Tiếng ồn ào lại dấy lên. Nhiều ánh mắt hiếu kỳ lẫn phấn khích đồng loạt đổ về phía hai người.

Giọng nữ kia vẫn tiếp tục, ngữ điệu như phủ thêm một lớp muối vào không khí vốn đã ngượng ngập:

“Chưa biết được đâu… lỡ giả vờ ngất thì sao? Có người để ý quá thì mới có cớ được bế chứ.”

Một tràng cười rộ lên ở góc lớp.

Người nói chính là Doãn Như Hà. Cô ta chống cằm, mắt liếc qua bàn cuối, khóe môi nhếch cong. Dáng vẻ ung dung, như thể nắm được trong tay một vở kịch hay, mỗi chữ bật ra đều trĩu mùi giễu cợt. Ngón tay thon dài vô thức cuốn lấy một lọn tóc, nụ cười nửa miệng không hẳn là vui mà giống như đang cố tình khơi gợi thêm điều gì đó.

Bạn nữ bàn trên nhíu mày, không nhịn được: “Cậu ăn nói kiểu gì vậy, Như Hà? Người ta bệnh thật, còn ngất ra đấy.”

Như Hà khẽ nhướng mày, đôi mắt cong cong như đang cười nhưng giọng nói lại thấm đầy sự khinh miệt: “Ôi, mình chỉ đùa thôi mà. Sao lại căng thẳng thế? Hay là… trúng tim đen?”

Một vài tiếng xì xào bật lên, không khí bỗng xoáy lại thành một điểm nặng nề.

An Dư mím môi, đôi lông mày khẽ chau. Đầu ngón tay run nhẹ, nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình thản, cúi đầu mở tập, chép vài dòng chữ vô nghĩa để làm bộ như đang bận rộn. Mực loang ra thành một vệt nhạt, từng nét chữ xiêu vẹo phản chiếu rõ sự lúng túng.

Không khí trong lớp dần nặng nề, tiếng xì xào của vài người còn sót lại càng làm cô thêm ngột ngạt. Tim An Dư đập thình thịch, nhưng cô vẫn cố giả vờ như không nghe thấy, chỉ mong câu chuyện sớm trôi qua.

Ngay khoảnh khắc ấy, “Bịch!” Âm thanh nặng nề vang lên, chói tai giữa lớp học vốn đang ồn ã. Tiếng động đủ mạnh để khiến tất cả đều khựng lại.

Ngay cả An Dư cũng giật thót, đầu ngẩng lên theo phản xạ.

Mọi ánh mắt đồng loạt quay về phía cuối lớp. Trên bàn, cuốn sách dày vừa bị đặt xuống mạnh đến mức bụi phấn còn rung lên khẽ khàng. Bàn tay thon dài của Tống Dư Niên vẫn đặt trên bìa sách, gân xanh nổi nhẹ nơi cổ tay, rõ ràng là vừa dùng sức.

Cậu ngồi thẳng lưng, gương mặt không biểu cảm, nhưng ánh mắt đen thẫm chậm rãi quét một vòng quanh lớp, cuối cùng dừng lại trên gương mặt Doãn Như Hà.

Trong khoảng lặng căng thẳng ấy, giọng cậu vang lên, trầm thấp nhưng gằn rõ từng chữ:

“Cậu là người bế cậu ấy?”

Âm điệu không cao, cũng chẳng nặng nề, nhưng như một lưỡi dao sắc lạnh cắt vào bầu không khí.

Cả lớp nín thở.

Doãn Như Hà sững lại, nụ cười gượng gạo đông cứng trên môi. Miệng cô ta mấp máy nhưng không phát ra nổi âm thanh.

Khoảng trống kéo dài thêm một nhịp. Khóe môi Tống Dư Niên nhếch lên rất nhẹ, ánh mắt lạnh băng:

“Nếu không phải thì im đi. Lời dư thừa, nghe chướng tai.”

An Dư: “...” Ồ…

Cả lớp: “…” Tống Dư Niên đây hả? Ai nói gì đi chứ? Học bá kiệm lời, lạnh lùng của chúng ta đây sao?

Lời rơi xuống, sắc bén như tảng băng nặng, khiến người nghe không rét mà run.

Khuôn mặt Doãn Như Hà đỏ bừng, bàn tay vô thức siết chặt mép bàn, móng tay gần như lún vào gỗ. Mấy bạn xung quanh ngượng ngập ho khan, vài tiếng “ồ” bật ra rồi nhanh chóng tắt lịm.

Ngay khi cả lớp còn chưa kịp thốt ra lời nào, cửa lớp mở, giáo viên bước vào. Tiếng giày gõ trên nền gạch kéo tất cả về lại thực tại. Mọi người vội tản ra, giả vờ chúi đầu vào sách vở, còn Doãn Như Hà thì im lặng, môi mím chặt, khuôn mặt nhợt nhạt đi.

An Dư vẫn còn ngây người, trái tim đập mạnh từng nhịp. Đôi mắt cô mở to, bất giác nhìn sang cậu bạn cùng bàn.

Khoảnh khắc ấy, Tống Dư Niên khẽ xoay đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt cô trong chớp mắt. Cái nhìn bình thản, không chứa một gợn sóng nào, nhưng lại khiến cô bối rối đến mức cuống quýt cúi gằm xuống.

Bàn tay nắm chặt lấy chiếc bút, đầu bút hơi run run. Trong lòng, cảm xúc dâng trào ngổn ngang kinh ngạc, bối rối, và cả một tia ấm áp khó nói thành lời.

Chuông ra chơi vừa reo, lớp học như được tháo nút. Tiếng ghế kéo kèn kẹt, tiếng cười đùa rào rào nổi lên trở lại. Nhưng cái dư âm vừa rồi vẫn còn vương, khiến vài người vô thức liếc nhìn bàn cuối.

Doãn Như Hà ôm tập đi ra ngoài, bước chân hơi mạnh, gót giày nện xuống nền gạch nghe khô khốc. Ánh mắt cô ta lướt qua An Dư một cái, lạnh lẽo, rồi ngoảnh đi, không nói thêm gì.

An Dư ngồi ở chỗ, cúi đầu, ngón tay vô thức lật từng trang vở nhưng không đọc được chữ nào. Trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa lạ lẫm, như có một cơn gió nóng vừa quét qua rồi bỏ lại khoảng trống không biết phải lấp bằng gì.

Một nhóm nam sinh ồn ào kéo ghế về phía Tống Dư Niên, cười cợt:

“Ê, hôm nay anh Tống oai quá nha.”

“Bữa nào bọn này mà bị bắt nạt thì nhớ ra tay hộ với.”

Có kẻ còn đùa ác ý, hạ giọng kéo dài: “Cơ mà này… An Dư ngất thì bế, lỡ tụi tớ ngất thì có được bế không?”

Cả bọn phá lên cười.

An Dư mím môi, hai vành tai đỏ rực, cảm thấy hơi khó chịu trong lòng.

Tống Dư Niên ngồi dựa lưng vào ghế, ánh mắt dửng dưng đảo qua, giọng không cao nhưng đủ dập tắt cả đám: “Muốn thử thì ngất đi.”

Tiếng cười lập tức tắt, thay bằng vài tiếng ho khan che giấu. Đám bạn vội vàng chuồn ra ngoài, để lại khoảng trống quanh bàn cuối.

Không gian yên ắng lại.

An Dư hơi cựa người, chiếc bút trên tay vô thức xoay xoay. Trong lòng dâng lên một luồng khí nóng không rõ tên, vừa xấu hổ, vừa thấy buồn cười.

Cô định cúi đầu tiếp tục viết thì chợt nghe giọng trầm thấp quen thuộc vang lên bên cạnh, rất khẽ, dường như chỉ nói cho mình cô nghe:

“Đừng để mấy lời nhảm kia làm phiền.”

An Dư ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt cậu. Bình thản, không gợn sóng, nhưng sâu như mặt nước, chỉ cần nhìn một cái cũng đủ khiến trái tim cô khẽ loạn. Cô vội cúi xuống, khẽ gật đầu. Đôi tai đỏ dần, đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ nóng rực.

Ánh đèn vàng trên trần rọi xuống từng bàn, sáng rõ nhưng cũng hơi mỏi mắt. Giờ tự học buổi tối, cả lớp lặng đi trong tiếng giấy sột soạt và tiếng bút gõ nhịp trên mặt bàn. Ngoài cửa sổ, trời đã chìm hẳn vào bóng đêm. Giọt mưa còn đọng từ buổi chiều lấp lánh dưới ánh đèn đường như vô số hạt thủy tinh nhỏ.

An Dư cúi đầu, mái tóc buộc cao rủ xuống vầng trán, vài sợi mai dính nơi thái dương vì mồ hôi lấm tấm. Cô nắm chặt bút, đôi mày nhíu lại như khâu thành một đường. Trên trang giấy, dãy công thức rối rắm nối nhau, cô biến đổi hết lần này tới lần khác, kết quả vẫn sai. Vệt tẩy loang lổ, mực xóa nhòe thành vệt xám.

Ngón tay cô run nhẹ, cuối cùng khẽ thở dài. Một hơi thở thật nhỏ, nhưng trong không khí tĩnh lặng cũng đủ nghe.

Ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay thon dài bỗng vươn qua, mang theo mùi mực nhạt. Cuốn tập dưới tay cô bị kéo đi một nửa, trượt sang phía trái.

An Dư giật mình, ngẩng lên. Trước mắt là Tống Dư Niên đang cúi đầu, sống mũi cao hắt dưới ánh đèn, đôi mắt đen sâu thẳm đang dán vào đề toán. Không hỏi, không nói, cậu chỉ đặt đầu bút xuống, vạch vài đường thẳng.

“Chỗ này…” Giọng cậu thấp, điềm nhiên: “Giả thiết phải đổi thế này.”

Nét bút của cậu sạch sẽ đến mức gần như vô cảm, từng ký hiệu viết xuống gọn gàng, như đã thuộc lòng lối ra từ trước. Chỉ vài bước, cả bài toán rối mù của cô được mở ra.

An Dư ngây người. Đầu bút của chính mình khựng lại giữa không trung. Trong mắt cô, đường nét chữ ấy dường như phát sáng, từng con số giống như thang bậc dẫn ra khỏi mê cung.

Cốc. Một tiếng nhỏ vang ngay trán.

An Dư giật nảy, ánh mắt bừng tỉnh. Tống Dư Niên rút bút chì về, khóe môi khẽ mím lại, giọng đều đều: “Ngẩn ngơ gì thế. Tập trung.”

Máu như dồn hết lên mặt, An Dư vội đưa tay xoa chỗ vừa bị gõ, động tác ngượng ngùng đến mức như mèo nhỏ cuống quýt che giấu trò nghịch bị bắt gặp.

Tống Dư Niên thoáng ngừng tay, liếc qua cô, đôi mày nhíu rất nhẹ. Giọng hạ thấp hơn, khẽ mà vẫn đủ sắc: “Đau à?”

An Dư vội lắc đầu, đôi mắt long lanh, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Không…”

Một chữ “không” nhẹ như hơi thở, nhưng trong ngực cô, nhịp tim đang dồn dập như trống dội.

Cậu không nói thêm, chỉ khẽ ừ một tiếng, rồi cúi xuống viết tiếp. Đầu bút máy lướt trên trang giấy, để lại từng đường rõ ràng:

“Nhìn đây. Đi từng bước một. Đừng nhảy cóc.”

Ngón tay cậu nghiêng đi, ký hiệu ∑ và lim xuất hiện, rồi công thức được rút gọn từng dòng. Giọng cậu trầm, đều, như nhịp gõ vào mặt bàn.

An Dư cắn môi, mắt dõi theo từng dòng chữ. Cô tập trung đến mức quên cả xung quanh, chỉ nghe thấy âm thanh bút lướt và giọng cậu vang ngay bên tai.

Một lúc sau, Tống Dư Niên nghiêng bút đưa về phía cô: “Làm tiếp đi. Đến đây thì tự giải.”

An Dư nắm chặt bút, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi. Tay cô run khẽ, nhưng vẫn viết theo từng gợi ý cậu đã để lại. Dòng số cuối cùng hiện ra đúng kết quả, trong lòng cô như trút được hòn đá, đôi mắt khẽ sáng lên.

Khóe miệng vô thức cong nhẹ, giống như nụ cười rất nhỏ, chưa kịp hiện rõ đã vội dập tắt.

Bên cạnh, Tống Dư Niên nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua nụ cười thoáng qua ấy, sống lưng hơi thẳng lại. Nhưng chỉ một giây, cậu đã quay đi, nét mặt không để lộ chút gì.

Trong lòng, lại có gì đó rất khó gọi tên.

Không khí quanh bàn cuối vốn lặng, chỉ có tiếng bút lướt và tiếng thở khe khẽ. Nhưng ở dãy bên kia, Doãn Như Hà nghiêng đầu, ánh mắt chậm rãi liếc sang.

Trong lớp đèn vàng, cô ta thấy rõ cảnh An Dư cúi sát xuống vở, mái tóc rũ xuống che một nửa má, bên cạnh là Tống Dư Niên đang cầm bút viết từng dòng công thức. Khoảng cách giữa hai người gần hơn thường lệ, đủ khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải chú ý.

Ánh mắt Như Hà dừng lại thêm mấy nhịp, khóe môi cong cong nhưng lạnh lẽo. Thay vì cúi đầu vào sách, cô ta chống cằm, ngón tay xoắn lọn tóc, cái nhìn như chứa chút khinh miệt, chút bất mãn.

Rồi cô ta khẽ nhếch cười, đôi mắt lướt qua An Dư một lần nữa, chậm rãi quay đi. Trang sách mở trước mặt chẳng hề lật, rõ ràng trong lòng chẳng có tâm trí nào học tập.

Lớp học đã vắng gần hết, tiếng bước chân cuối cùng cũng trôi dần ra xa. Ánh đèn trong hành lang loang loáng, sáng trắng mà lại trống trải.

An Dư thu dọn tập vở vào balo, tranh thủ cầm khăn lau sạch những dòng chữ còn sót lại. Bảng đen lộ ra trơn bóng dưới ánh đèn vàng, thoáng mùi bụi phấn. Lau xong, cô mệt mỏi vắt khăn để lại trên bồn rửa, rồi khoác cặp lên vai bước ra ngoài.

Cửa lớp “cạch” một tiếng khép hờ. Cô thả ánh mắt xuống nền gạch, trong đầu còn vương lại mớ công thức toán vừa được giảng. Từng bước chân vang nhỏ, đều đặn.

“Cậu đi xe buýt về, hay có người đón?”

Giọng nam trầm thấp, bất ngờ vang ngay bên tai.

An Dư giật bắn người, tim đập hẫng một nhịp. Đôi tay siết quai balo theo phản xạ, ánh mắt theo bản năng ngước sang, Tống Dư Niên đang đứng dựa lưng vào tường cạnh cửa lớp, bóng đèn trên trần hắt xuống làm sống mũi cậu sắc nét hơn, đôi mắt đen sâu ánh lên tia sáng nhàn nhạt.

Cô nuốt khan, giọng lí nhí: “À… tôi… tôi đi xe buýt.”

Cậu thẳng người, sải bước tới gần một khoảng, như thể câu trả lời kia không nằm trong phạm vi chấp nhận: “Vậy đi thôi, tôi đưa cậu về.”

An Dư tròn mắt, luống cuống lùi nửa bước, gương mặt thoáng ửng đỏ: “Không… không cần đâu.”

Giọng cô nhỏ xíu, như sợ làm vỡ khoảng lặng bao quanh.

Khóe môi Tống Dư Niên mím lại, ánh mắt vẫn yên tĩnh: “Thuận đường.”

An Dư vội lắc đầu: “T…Thật sự không cần. Tôi quen rồi.”

Không khí như đông lại một thoáng. Cậu nhướng mày, đôi mắt đen dán chặt lên khuôn mặt căng thẳng của cô, giọng thấp đi một chút nhưng vẫn không kém phần dứt khoát: “Vậy gọi ba mẹ cậu đến đón.”

Cô khựng người, bàn tay trong vô thức siết chặt hơn quai balo. Trong đầu thoáng qua hình ảnh ba dượng đang bận rộn, mẹ có thể đã nghỉ sớm. Cô không muốn phiền. Nhưng chưa kịp tìm lý do thoái thác, giọng nói kia lại vang lên lần nữa, chậm rãi mà chắc chắn: “Không gọi?”

Đôi mắt Tống Dư Niên trầm xuống. Cậu bước hẳn tới trước mặt, khoảng cách gần đến mức An Dư phải ngẩng lên mới bắt trọn ánh nhìn ấy.

“Không gọi thì đi thôi. Tôi đưa cậu về.”

Ánh đèn hành lang hắt xuống vai cậu, kéo bóng dài lên nền gạch. Sự kiên quyết trong lời nói khiến An Dư bất lực. Cô chỉ có thể mím môi, cúi đầu bước theo.

Hai người sóng vai đi qua hành lang dài, không ai nói thêm một lời. Nhưng từng bước chân vang vọng, xen lẫn tiếng gió ngoài cửa sổ, khiến lòng An Dư càng thêm rối loạn.

Đến khi vừa ra cổng trường.

Một bóng người quen thuộc đang đứng sẵn dưới ánh đèn cổng. Ba dượng của cô, áo sơ mi xanh nhạt, tay còn cầm chìa khóa xe. Ông khẽ cười, đôi mắt hiền lành nhìn cô:

“An Dư, bên này.”

An Dư ngẩn ra, bất chợt tim nhẹ đi một nhịp.

Tống Dư Niên dừng bước, ánh mắt thoáng lướt qua rồi thu về. Cậu không nói gì, chỉ gật đầu chào lễ phép, rồi quay sang nói với cô: “Vậy tôi về trước.”

An Dư ngồi xuống ghế lái phụ, lưng vẫn còn hơi mỏi sau một ngày dài. Cánh cửa xe khép lại, khoang xe yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng động cơ rì rì dưới chân. Ngoài cửa kính, đèn đường trải thành từng dải sáng dài, loang loáng trên mặt đường khô ráo. Nhưng đêm ở Vân Thành gió sông thổi mang theo chút hơi lạnh.

Ba dượng quay sang nhìn cô, giọng trầm thấp và quen thuộc: “Học mệt không con?”

An Dư khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn thoáng qua ngọn đèn vàng ngoài phố: “Dạ… cũng không.”

Cô im lặng một nhịp, rồi ngẩng lên hỏi lại, giọng có phần tò mò: “Nhưng sao ba lại đến đây ạ?”

Ông khựng lại một chút, khóe môi nhếch cười, mắt vẫn dõi về phía trước: “Mẹ con nói hôm nay con học tự. Về muộn như vậy mà đi xe buýt thì không an toàn. Thế nên ba qua đón.”

L*иg ngực An Dư thoáng chùng xuống, một cảm giác ấm áp lan ra. Cô nhỏ giọng: “Con cảm ơn…”

Ông thoáng ngạc nhiên, quay sang nhìn cô trong ánh sáng mờ của xe, rồi bật cười khe khẽ: “Con gái nói gì lạ thế. Không có gì phải cảm ơn cả. Con là con gái ba, đón về nhà là chuyện đương nhiên.”

Chiếc xe chạy thêm vài con phố, ba dượng chợt nhớ ra, giọng đượm chút quan sát:

“À… cậu bạn vừa rồi là ai thế? Hình như ba đã gặp một lần hôm qua, lúc con sốt. Cậu ta có mang balo của con tới nhà. Tên gì nhỉ, Tống… Tống gì ấy?”

An Dư bỗng thấy tay mình cứng lại, ngón trỏ khẽ xoắn vào vạt áo đồng phục. Cô hạ giọng, trả lời thật khẽ: “Tống Dư Niên…”

“Ừ, đúng rồi, Tống Dư Niên.” Ông gật đầu, giọng có chút hứng thú: “Bạn cùng lớp của con à?”

An Dư khẽ mím môi, ánh mắt cụp xuống, sau một thoáng mới khe khẽ đáp: “Dạ.”

Ba dượng không hỏi thêm, chỉ chăm chú lái xe. Không khí trong xe lắng lại, chỉ còn tiếng gió từ máy sưởi, và ánh đèn đường chớp tắt phản chiếu lên gương mặt cô gái đang ngồi lặng yên.

Đến nhà, An Dư thay đồ, tắm rửa xong rồi xuống bếp. Cô rót một ly sữa, hâm nóng, mùi ngọt lan ra khắp không gian nhỏ. Uống xong, cổ họng ấm lại, cả người dễ chịu hơn nhiều.

Trở về phòng, cô mở tập vở, lật vài trang để xem lại những bài tập còn dang dở. Nét chữ ngay ngắn của ai đó xen vào giữa dòng chữ của mình, làm tim cô chùng xuống một thoáng, vừa xấu hổ vừa… khó gọi tên.

Trước khi ngủ, cô mở nhật ký, viết vài dòng thật ngắn:

“Ngày DD/MM/YYYY, Trời nắng. Chào buổi sáng. Tống Dư Niên.”

Cô khép sổ, đặt bút sang bên, rồi tắt đèn. Ngoài cửa sổ, đêm lặng yên, nhưng trong lòng cô vẫn còn lăn tăn những gợn sóng nhỏ, như thể vừa có thứ gì đó âm thầm nảy mầm.