Chương 16: Tiện Đường

Ánh sáng buổi sáng rọi qua rèm cửa, hắt thành những vệt mỏng trên tường. Trong phòng, bóng đèn bàn hắt xuống một vệt sáng vàng dịu, len qua mép rèm cửa đã khép. An Dư trở mình, mắt mở ra còn nặng trĩu. Đầu óc cô vẫn còn nặng, cổ họng khô, nhưng cơn sốt dường như đã hạ đi nhiều, mồ hôi vã ra khiến trán và tóc mái ướt ẩm. Cô ngồi ngẩn ngơ trên giường, đầu óc vẫn chưa thoát khỏi cơn sốt hôm qua. Cô chớp mắt vài lần, rồi chậm rãi ngồi dậy.

Bất giác nhớ ra… hôm nay vẫn là ngày đi học. Cô giật mình, liếc đồng hồ treo tường kim ngắn đã chỉ số 9. Một thoáng hoảng hốt lướt qua, cô bật dậy quá nhanh khiến đầu óc choáng váng, suýt ngã. Vẫn cố lê vào phòng tắm, miệng lẩm bẩm:

“Thôi xong… Trễ học rồi…”

Cửa vừa mở, Mẹ Trình bước vào, thấy con gái hấp tấp chạy vào nhà vệ sinh, vừa nghiêng đầu vừa bật cười: “Con làm gì thế? Sao dậy sớm vậy?”

An Dư còn đang đánh răng, miệng ngậm bàn chải, giọng ú ớ: “Con… trễ học rồi, mẹ không gọi con dậy!”

Mẹ Trình hơi ngẩn, rồi cười ôn hòa, bước tới sờ trán con: “Mẹ đã xin nghỉ cho con hôm nay rồi. Hôm qua sốt cao thế, còn đi đâu nữa.”

Cô ngẩn ra, mắt mở to, miệng vẫn ngậm bàn chải nói không rõ tiếng:

“Th… thật hả mẹ?”

Bà gật đầu:

“Ừ, yên tâm. Đã hết nóng rồi, rửa mặt đi rồi xuống ăn sáng.”

Một hơi thở dài thả ra khỏi l*иg ngực, An Dư mới từ từ rửa mặt, cảm giác người còn hơi dính mồ hôi nên tắm sơ. Cô đưa tay cởi bỏ bộ đồ ngủ đã dính mồ hôi, lớp vải mỏng rời khỏi cơ thể để lộ bờ vai nhỏ mảnh mai, gầy guộc hơn bình thường vì sốt.

Nước từ vòi sen rơi ào xuống, ban đầu còn hơi lạnh khiến An Dư rùng mình, liền xoay nút điều chỉnh cho ấm dần. Hơi nóng lan ra, hơi thở khẽ thả nhẹ, như được xoa dịu sau một đêm mệt mỏi. Dòng nước ấm từ đỉnh đầu trượt xuống, lăn dọc theo xương quai xanh, vòng qua bờ ngực non mềm chưa thật sự đầy đặn, tiếp đến là vòng eo thon nhỏ khẽ gồ lên khi hít thở, rồi chảy tràn xuống đường cong nơi hông. Đôi chân dài khẽ run vì cơn choáng sót lại, nhưng từng bước vẫn giữ sự cân bằng, mảnh khảnh mà nữ tính. Làn da trắng nhạt, dưới làn nước chảy xuống lại ánh lên một tầng sáng mịn.

Nước chảy qua từng đường nét, như đang tô lại dáng người tuổi mười bảy chưa hoàn toàn nảy nở, nhưng đường cong đã hiện rõ những nét đầu tiên, trong trẻo mà kín đáo.

Cô nhắm mắt một lát, cảm giác toàn thân được rửa trôi sự mệt mỏi. Hơi nóng phả trên da thịt khiến hơi thở đều dần, nhịp tim cũng lắng xuống. Trong buồng tắm nhỏ, tiếng nước róc rách và làn hơi mỏng bốc lên như tấm màn che, giữ lại sự trong sáng, kín đáo mà vẫn gợi ra bóng dáng thiếu nữ đang dần lớn lên.

Tắm xong, thay bộ đồ nhà thoải mái, An Dư bước ra, lấy máy sấy tính sấy mái tóc đen mượt kia, mắt khẽ liếc sang bàn học mới để ý chiếc balo quen thuộc đã được đặt ngay ngắn bên cạnh bàn học. Dây đeo được xếp gọn, khóa kéo khép chặt. Cô chỉ nghĩ thầm chắc mẹ tiện tay mang về giúp hôm qua, cũng không để tâm thêm.

An Dư buộc gọn tóc, khoác áo mỏng bước ra khỏi phòng. Vừa thả chân xuống bậc cầu thang, mùi cháo thịt băm bốc hơi nóng đã len lỏi khắp không gian, quyện thêm chút hành lá mới thái, thơm ngọt mà ấm áp.

Cô hít một hơi dài, trong lòng bỗng nhẹ nhõm, cơn mệt mỏi vì sốt như cũng dịu đi một phần. Tầng dưới vang lên tiếng thìa chạm vào thành nồi “leng keng”, xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ bồn rửa.

Ba dượng đã đi làm từ sớm, trong nhà bếp chỉ còn mẹ Trình đang đứng bên cửa sổ, khẽ nghiêng người cắm mấy nhánh cúc vàng vào lọ thủy tinh. Bóng lưng bà mảnh dẻ, mái tóc cột gọn sau gáy, dáng vẻ ung dung, tao nhã. Trên bàn ăn, bát cháo trắng bốc khói đã đặt sẵn, bên cạnh là đĩa dưa muối nhỏ và chén xì dầu.

Khung cảnh ấy làm cô khựng một chút bình dị, nhưng có sức xoa dịu đến lạ thường.

An Dư ngồi xuống ghế, ôm bát cháo còn nóng, hơi nước phả lên che mờ gương mặt nhợt nhạt.

Mẹ Trình vừa tỉa nhành hoa cúc vàng vừa khẽ nhớ ra, giọng đều đều mà xen chút tò mò:

“Hôm qua, lúc mẹ đón con… có một nam sinh dáng người cao cao, trông khá khôi ngô, tên gì nhỉ… à, Tống Dư Niên. Cậu ấy còn giúp mẹ bế con ra xe. Thằng bé đó… có phải bạn cùng lớp với con không?”

Thìa cháo trong tay An Dư run nhẹ, mày khẽ chau lại. Trong đầu thoáng hiện hình ảnh mơ hồ hôm qua, một vòng tay vững chãi, hơi thở trầm tĩnh, bước chân dài và chắc chắn.

Cô cụp mắt, giọng nhỏ đi:

“Vâng… cậu ấy là bạn cùng lớp.”

Mẹ vẫn thản nhiên kể tiếp:

“Chiều qua, balo của con cũng do cậu ấy mang đến. Cậu bạn ấy là ban cán sự lớp à?”

An Dư lúng túng, ngập ngừng một lát mới đáp, giọng nhỏ, như giải thích cho có:

“Không… không phải. Cậu ấy chỉ… ngồi cùng bàn thôi. Là học sinh đứng đầu trường.”

Mẹ Trình hơi ngạc nhiên, bàn tay dừng lại trên nhành hoa cúc, ánh mắt lướt nhanh qua con gái:

“Ồ, không ngờ cậu ta học giỏi đến thế.”

Rồi bà khẽ mỉm cười, giọng ôn hòa: “Ngày mai đi học lại, con nhớ cảm ơn người ta đàng hoàng nhé.”

An Dư gật đầu, vài thìa cháo đưa lên môi mà trong lòng dậy lên một nhịp khác. Ba chữ Tống Dư Niên vang vọng, rõ ràng như tiếng nước cháo sôi lục bục trong nồi, khó mà coi như chưa nghe thấy.

Sau bữa sáng, An Dư ngoan ngoãn về phòng ngồi vào bàn học. Cô lấy ra một tập đề Toán còn dang dở, chậm rãi cầm bút làm từng câu. Đầu óc vẫn còn hơi mệt, nhưng thói quen nhiều năm khiến cô không thể để một ngày trôi qua mà không chạm vào sách vở. Bên ngoài cửa sổ, nắng sớm sau cơn mưa vàng nhạt, rọi lên trang giấy ánh sáng ấm áp.

Câu đầu tiên cô làm trơn tru, nhưng tới bài thứ hai thì bế tắc. An Dư đặt bút xuống, miệng khẽ mím, vắt óc suy nghĩ, gạch hết mấy trang mà kết quả vẫn chẳng đâu vào đâu.

Trong lúc xoay bút vô thức, cô chợt nhìn thấy trong tập vở Toán kẹp ở góc bàn một mảnh giấy có nét chữ ngay ngắn quen thuộc. Là chữ của Tống Dư Niên thứ chữ thẳng tắp, sạch sẽ, như dùng thước kẻ mà vẫn mang cảm giác tự nhiên.

Cô hơi do dự, rồi rút tờ giấy ra, đọc lướt qua vài dòng công thức. Thử viết lại theo đúng cách cậu giải, từng bước một. Không ngờ, mạch đề mở ra trơn tru, cuối cùng rơi đúng kết quả.

An Dư khựng vài giây, rồi khóe môi bất giác cong nhẹ. Một cảm giác vui nhỏ xíu lan trong lòng vừa ngạc nhiên vừa nhẹ nhõm. Cô thử thêm một bài khác, lại dựa vào ghi chú ấy, và một lần nữa giải ra.

Từng đường nét trên giấy trở nên dễ thở hơn. Cô cúi đầu viết liên tục, quên cả thời gian, đến khi bụng réo mới sực nhớ đã gần trưa.

“Dư Dư, đi chợ với mẹ không?” Tiếng gõ cửa vang lên, giọng mẹ dịu dàng vọng vào.

Cô vươn vai, ngẩng đầu lên, khẽ đáp:

“Đợi con chút, con đi cùng mẹ luôn.”

Nói rồi, cô cất bút, đeo khẩu trang, cùng mẹ ra chợ nhỏ ở đầu phố. Mùi rau củ, tiếng người bán rao hàng, tiếng cân kẽo kẹt hoà thành thứ âm thanh náo nhiệt. Hai mẹ con mua vài loại thịt cá, thêm mớ rau xanh, rồi quay về.

Hai mẹ con ra khỏi nhà, trời trưa nắng đã hửng nhưng sau mưa không khí dịu mát hơn hẳn. Con phố Vĩnh Hòa vẫn còn loang vệt nước, vài chiếc lá ngô đồng rơi dính trên mặt đường.

Mẹ Trình đội chiếc nón rộng vành, tay xách giỏ, vừa đi vừa hỏi con:

“Ngồi sáng giờ học được không con?”

An Dư nép bên cạnh, cắn môi cười:

“Cũng… ra được vài câu. Ban đầu con không làm nổi, nhưng… sau nhớ lại cách người khác viết, thử theo thì đúng.”

Mẹ nghiêng đầu nhìn, ánh mắt dịu dàng mà hàm ý sâu xa:

“Người khác? Là cậu ai vậy cà?”

An Dư sững một nhịp, rồi vội lắc đầu:

“Không có. Con chỉ… tình cờ nhớ ra thôi.”

Bà không gặng thêm, chỉ mỉm cười, bàn tay khẽ siết quai giỏ tre.

Chợ đầu phố nhộn nhịp, tiếng người bán hàng xen lẫn mùi rau tươi, cá biển, thịt mới. Mẹ con dừng trước một sạp rau xanh, chọn bó cải còn ướt sương. Người bán vui vẻ chào: “Con gái chị hả, xinh đẹp quá.”

Mẹ Trình cười, gật đầu, đặt thêm mớ cà chua và ít trứng vào giỏ. Hai người dạo qua mấy sạp, mua thêm ít thịt ba chỉ, rồi ghé hàng hoa. Mẹ chọn một bó cúc trắng, bảo cắm trong nhà cho sáng.

Trên đường về, giỏ đồ nặng hơn, An Dư chủ động đỡ giúp. Ánh nắng buổi trưa xuyên qua kẽ lá, rải xuống bóng hai mẹ con in dài trên con phố nhỏ.

Trong khoảnh khắc ấy, An Dư thấy lòng mình lặng đi dù đang ở thành phố mới, mọi thứ vẫn xa lạ, nhưng chỉ cần bước cạnh mẹ, nghe tiếng bà trả giá, nhìn nụ cười hiền, cô bỗng thấy như trở lại những năm tháng yên bình đã mất.

Khi hai mẹ con về đến nhà, nắng trưa đã gắt hơn, hắt lên nền gạch hiên nhà một màu vàng rực. An Dư đặt giỏ xuống bếp, giúp mẹ rửa rau, thái hành, trong khi nồi cơm đã kêu “tạch” báo chín.

Một lát sau, tiếng cửa cổng mở. Ba dượng về đúng lúc, áo sơ mi hơi nhăn sau nửa ngày làm việc, trên trán lấm tấm mồ hôi. Vừa bước vào, ông đã ngửi thấy mùi canh bí xanh thoảng ra từ bếp, nụ cười nơi khóe miệng lập tức dịu xuống:

“Hôm nay có cả canh bí à? Đúng món ba thích.”

Ông treo áo khoác lên ghế, tháo cà vạt, rồi nhìn sang An Dư: “Con thấy khá hơn chưa?”

Cô khẽ gật, đáp nhỏ: “Dạ, con ổn hơn rồi ạ.”

Bữa cơm trưa giản dị nhưng ấm cúng: bát canh bí xanh nóng hổi, đĩa thịt kho trứng thơm nức, cùng một đĩa rau luộc xanh mướt. An Dư ngồi đối diện ba dượng, nghe ông kể vài chuyện nhỏ trong công việc, giọng đều đều, trầm ổn. Mẹ Trình thỉnh thoảng chen vào một câu đùa, khiến không khí bàn ăn thêm phần nhẹ nhàng.

An Dư ăn từng thìa canh, cổ họng mát dần, lòng bỗng thấy yên bình. Đã lâu rồi cô mới cảm nhận rõ rệt cái gọi là “gia đình” tuy không hoàn hảo, nhưng đủ ấm để một người đang còn mệt mỏi thấy an tâm.

Sau bữa cơm, uống thuốc xong, cô về phòng nghỉ. Đặt lưng xuống gối, tác dụng thuốc nhanh chóng khiến mi mắt nặng trĩu. An Dư ngủ thϊếp đi, giấc ngủ kéo dài suốt hai tiếng, đến khi nắng chiều đã chếch mới tỉnh dậy.

Cô dụi mắt, chậm rãi ngồi dậy, cảm giác cơ thể nhẹ hơn, đầu óc cũng bớt nặng nề. Nhìn qua cửa sổ, ánh sáng vàng trải khắp con phố, gió nhè nhẹ lay động giàn mướp ngoài hiên.

An Dư đứng dậy thay đồ, nhớ ra mấy hôm nay thiếu vài vật dụng học tập. Nghĩ ngợi một lát, cô quyết định bắt chuyến xe buýt ra gần trường, nơi cô từng để ý thấy một cửa hàng văn phòng phẩm, cạnh đó còn có tiệm sách nhỏ.

An Dư khoác chiếc balo gọn nhẹ, bước xuống phòng khách.

“Mẹ, con ra ngoài một lát, mua ít đồ học tập với sổ ghi chép.” Ccô nói nhỏ, tay khẽ chỉnh quai cặp.

Mẹ Trình đang ngồi đọc sách, ngẩng lên hỏi: “Con còn đủ tiền không đấy?”

An Dư mím môi, gật đầu: “Đủ ạ. Con mua vài thứ lặt vặt thôi.”

Nghe vậy, mẹ cười dịu:

“Ừ, nhớ đi sớm về sớm, trời chiều dễ mưa.”

“Vâng ạ.” An Dư đáp, rồi mới cẩn thận khóa cửa, bước ra con phố Vĩnh Hòa.

Nắng đã dịu, trời sau mưa xanh trong, mây trôi lững lờ trên cao. Xe buýt vừa tới, cô bước lên, chọn chỗ cạnh cửa sổ. Ngoài kia, những hàng ngô đồng lắc lư, ánh sáng rọi qua từng kẽ lá, lấp lánh như mảnh vụn pha lê.

Chừng mười lăm phút, xe dừng ngay gần cổng trường. Bên kia đường, cửa hàng văn phòng phẩm hiện ra với bảng hiệu cũ kỹ nhưng sạch sẽ, ô kính bày đầy hộp bút, giấy nhớ, sổ tay. Sát bên là tiệm sách nhỏ, biển hiệu màu xanh đã bạc, nhưng kệ sách bên trong xếp gọn gàng, hương giấy mới trộn với mùi gỗ mộc thoảng ra ngoài.

An Dư đẩy cửa bước vào văn phòng phẩm. Cái chuông gió leng keng, bà chủ tiệm cười hiền, hỏi:

“Muốn tìm gì hả cháu?”

“Dạ… cho cháu mấy cuốn sổ nhỏ, ruột bút và ít giấy note ạ.” An Dư đáp, giọng khẽ khàng.

Bà chủ gật đầu, lấy cho cô từng món. Cô thử bút, nét mực xanh mượt mà trên tờ giấy nháp khiến cô khẽ gật đầu hài lòng. Khi thanh toán xong, An Dư ôm túi đồ sang tiệm sách kế bên.

Cửa tiệm sách nhỏ nằm khiêm tốn ở góc phố, biển hiệu màu xanh nhạt hơi bạc, khung gỗ đã ngả màu nhưng vẫn chắc chắn. Khi An Dư đẩy cửa bước vào, chiếc chuông gió leng keng khẽ rung, hòa vào mùi giấy cũ và hương gỗ mộc thoảng ra từ kệ sách.

Không gian bên trong không rộng, ánh đèn vàng dịu tỏa xuống, soi từng dãy kệ gọn gàng. Ngay phía trong, có một chiếc bàn gỗ kê sát cửa sổ, phủ khăn ca rô cũ kỹ. Trên bàn bày vài tập sách đang mở, nhưng góc ngồi bị che khuất bởi kệ sách cao nên cô không để ý có ai ngồi đó.

Người đàn ông trung niên họ Hàn, dáng người đẫy đà, khuôn mặt hiền hậu, đứng sau quầy mỉm cười: “Cháu tìm loại sách nào? Văn, sử, hay tham khảo?”

An Dư lắc đầu, giọng nhỏ nhưng lễ phép: “Cháu… xem một chút đã ạ.”

Ông gật đầu, ánh mắt hiền hòa, rồi tiếp tục sắp xếp lại mấy cuốn mới nhập.

An Dư đi dọc theo kệ sách, ngón tay khẽ lướt qua gáy sách thơ, rồi dừng ở mảng văn học nước ngoài. Tựa đề in chữ đen, giấy in hơi vàng, cô rút một cuốn, mở ra, mùi giấy mới pha chút hương bụi lâu năm lập tức xộc vào mũi, khiến lòng cô lặng lại.

Ở góc bàn trong cùng, một người con trai vốn đang cúi đầu đọc sách nghe tiếng chuông gió từ lúc nãy, giờ mới khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt đen trầm ổn, đường nét gương mặt dưới ánh đèn vàng càng hiện rõ: là Tống Dư Niên.

Ánh mắt cậu dừng trên bóng dáng mảnh khảnh bên kệ sách, mái tóc dài buộc gọn, cổ áo trắng lộ ra chiếc cổ thanh mảnh, động tác lật sách chậm rãi, tập trung đến mức chưa hề phát giác ra sự tồn tại của cậu.

Đúng lúc ấy, điện thoại ông Hàn reo vang. Ông chau mày, nghe máy một lát, giọng có chút vội vã:

“Bên kho sách gọi, tôi phải chạy qua một chuyến… Dư Niên, cháu giúp chú trông tiệm một lát nhé. Dù gì chỗ này cháu đã quen rồi còn gì.”

“Được”

Tiếng “ Dư Niên” vang lên rõ ràng giữa không gian yên tĩnh.

An Dư đang mải ngắm một cuốn sách ngữ văn liền sững người. Tim như khựng lại nửa nhịp, cơ thể thoáng cứng đờ. Âm thanh kia quá quen thuộc trầm thấp, dứt khoát, từng chữ đọng lại bên tai.

Cô chậm rãi quay đầu, ánh mắt lúng túng liếc về phía quầy.

Tống Dư Niên đã đứng dậy, bóng dáng cao gầy bước ra khỏi chỗ ngồi. Cậu điềm tĩnh gật đầu với ông Hàn, sau đó quay sang quầy, vừa vặn chạm ánh mắt với An Dư.

Trong thoáng chốc, bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt cậu vẫn bình thản, lạnh như mặt nước, nhưng sâu thẳm có một tia dao động. Còn An Dư, trái tim bỗng nảy lên như bị ai gõ nhịp, bàn tay khẽ siết chặt gáy cuốn sách, lúng túng không biết nên làm gì, chỉ biết cụp mắt thật nhanh, tim đập rộn ràng nơi l*иg ngực, giả vờ chăm chú lật cuốn sách trong tay, nhưng bàn tay run nhẹ, góc trang bị gập lại một nếp nhỏ. Tai cô đỏ lên, không hiểu sao trong lòng lại khẽ run, như bị ai đó đặt sẵn một chiếc nhịp trống ẩn dưới ngực, cứ gõ “thình thịch” từng hồi.

Để che giấu, cô rút đại một quyển tập san văn học ở kệ gần đó, đứng dựa vào kệ lật xem. Ban đầu chỉ định đọc qua loa, nhưng chẳng biết từ lúc nào lại bị cuốn theo những trang chữ, ánh mắt không rời, đến cả hơi thở cũng lặng lại theo nhịp câu văn.

Ở phía sau, Tống Dư Niên vẫn lặng lẽ quan sát. Dáng cô đứng nghiêng dưới ánh đèn vàng, tóc buộc cao để lộ vành tai đang ửng hồng, bóng mảnh khảnh in dài trên sàn gỗ. Cô đứng khá lâu, đôi chân mảnh mai khẽ cử động, như có chút mỏi mà vẫn không nỡ rời trang sách.

Cậu im lặng rời quầy, đi về phía chiếc bàn cạnh cửa sổ, kéo nhẹ chiếc ghế gỗ mà nãy giờ cậu vẫn ngồi đọc, rồi đặt nó gần chỗ cô. Động tác không ồn ào, nhưng rõ ràng là cố ý.

“Ngồi đi.” Giọng cậu trầm thấp, vang lên ngay sát bên.

An Dư giật mình, cả người khẽ lùi lại một bước, ngón tay suýt tuột khỏi gáy sách. Khi cô còn đang ngơ ngác, một bàn tay đã giữ lấy cổ tay cô một thoáng, lực rất nhẹ, chỉ đủ để cô không lùi quá nhanh, rồi buông ra ngay.

“Đọc lâu thì ngồi xuống.” Tống Dư Niên nói, ngắn gọn, dứt khoát.

An Dư cứng người trong giây lát, tai càng đỏ hơn. Cô khẽ “ừm” một tiếng, cúi đầu xoa nhẹ vành tai nóng ran, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.

Ánh nắng chiều len qua khung cửa sổ, rọi thành từng vệt mỏng, chiếu lên mái tóc đen và gò má trắng mịn của cô. Cảnh tượng yên bình như một bức tranh tĩnh. An Dư tiếp tục cúi đọc, từng trang lật qua, lòng dần lắng lại.

Sau quầy, Tống Dư Niên quay lại vị trí, nhưng ánh mắt không hoàn toàn đặt trên cuốn sách trong tay. Thỉnh thoảng, cậu lại nghiêng đầu nhìn thoáng sang, đôi môi khẽ mím, biểu cảm vẫn tĩnh như nước nhưng đáy mắt có một gợn sóng rất khó nhận ra.

Thời gian trôi trong sự yên lặng dịu dàng của tiệm sách. Kim đồng hồ nhích từng nấc, ngoài cửa kính nắng chiều rót xuống thành những vệt dài loang lổ.

An Dư say sưa đọc, đến khi đã trôi qua hơn hai mươi phút mới khẽ ngẩng lên, đưa tay duỗi người cho đỡ mỏi. Cánh tay vừa vươn cao, tấm lưng mảnh khảnh kéo căng đường cong tự nhiên, thì bỗng ánh mắt chạm ngay cái nhìn từ phía quầy.

Tống Dư Niên vẫn dựa nhẹ vào cạnh quầy, một tay cầm bút chì, một tay khẽ gõ nhịp trên mặt bàn, ánh mắt thản nhiên như nước, nhưng rõ ràng là đang nhìn cô.

Khoảnh khắc ấy khiến An Dư khựng lại, bàn tay vẫn còn giữ ở tư thế vươn dở, rồi vội rụt xuống. Gò má nóng bừng, giống hệt một con mèo nhỏ bị bắt gặp đang lén ăn vụng.

Cô cúi đầu, đứng dậy lúng túng cất quyển tập san văn học trở lại kệ, ngón tay hơi run, động tác có chút rối loạn. Sau đó, để che đi sự ngượng ngập, An Dư bước nhanh tới khu sách tham khảo ở góc bên kia nơi xếp đủ loại đề thi và sách giải Toán.

Ngón tay cô khẽ trượt trên mấy gáy sách dày cộp, do dự không biết nên chọn cuốn nào. Lúc ấy, giọng trầm thấp quen thuộc từ quầy vang lên, cắt ngang khoảng không tĩnh mịch:

“Kệ bên phải hàng thứ hai có bộ đề tham khảo Toán, bản in mới. Dễ dùng hơn mấy bản kia.”

An Dư thoáng sững, ngẩng lên nhìn theo âm thanh. Ánh mắt bắt gặp Tống Dư Niên vừa rời quầy, bước chậm lại gần, bàn tay thon dài khẽ rút đúng một quyển đưa cho cô.

Cô nhận lấy, hơi cúi đầu: “Cảm ơn…”

Trong lòng, nhịp tim một lần nữa rối loạn, không rõ vì cuốn sách trong tay, hay vì khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức nghe rõ cả nhịp thở của đối phương.

An Dư ôm quyển sách trong tay, cúi đầu cảm ơn, giọng nhỏ đến mức như tan ra giữa khoảng không.

Tống Dư Niên không đáp ngay. Cậu đứng im một nhịp, ánh mắt hạ xuống dừng nơi bàn tay cô đang giữ chặt gáy sách, trắng trẻo nhưng hơi gầy, khớp xương nhô lên rõ ràng. Trong khoảnh khắc ấy, đường nét lạnh lùng nơi gương mặt cậu chợt dịu đi.

“Hôm qua…” Giọng cậu trầm thấp, dứt khoát nhưng hơi ngập ngừng một giây: “đã ổn chưa?”

An Dư thoáng ngẩng lên, đôi mắt sáng ướt phản chiếu bóng dáng cậu dưới ánh đèn vàng. Câu hỏi ngắn gọn, nhưng mang theo một sự quan tâm khó giấu, khiến tim cô bất giác run rẩy.

Cô cắn nhẹ môi, rồi gật đầu thật khẽ: “Đ…Đỡ nhiều rồi. C… cảm ơn cậu.”

Một thoáng im lặng bao phủ giữa hai người. Tống Dư Niên không nói thêm, chỉ khẽ “ừ” một tiếng, sau đó cất bước quay về quầy. Dáng cao gầy, vai rộng, động tác bình thản như chưa từng có câu hỏi nào được buông ra.

Nhưng An Dư vẫn đứng ngây tại chỗ, ngón tay siết chặt quyển sách đến mức lòng bàn tay rịn mồ hôi. Câu hỏi kia ngắn ngủi, song lại giống như một nhịp trống bất ngờ gõ lên, khiến lòng cô rung động mãi không thôi.

An Dư ôm túi sách bước ra quầy, đặt quyển tham khảo Toán cùng vài cuốn tập nhỏ xuống. Tống Dư Niên liếc qua, bấm máy tính rồi viết con số vào giấy nháp, giọng trầm ổn:

“Bốn mươi tám tệ.”

Cô hơi ngạc nhiên giá này thấp hơn so với bản in mới mà cô từng thấy. Nhưng không nghĩ nhiều, cô nhanh chóng móc ví trả tiền. Tống Dư Niên nhận lấy, không giải thích gì thêm, chỉ đưa lại túi giấy, ánh mắt bình thản.

“Cảm ơn.” An Dư cúi đầu, giọng nhỏ như tiếng gió lướt qua.

Cô xoay người ra khỏi tiệm. Chuông gió lại leng keng, bóng dáng nhỏ nhắn khuất dần nơi con hẻm vắng.

Sau quầy, Tống Dư Niên vẫn đứng yên, ánh mắt dõi theo cho đến khi bóng cô biến mất khỏi tầm nhìn. Cậu mím môi, ngón tay khẽ gõ một nhịp trên mặt bàn rồi mới quay người.

Đúng lúc ấy, cửa sau mở, ông Hàn trở lại, tay còn xách một chồng sách cũ. Ông vừa bước vào vừa cười ha hả: “Ôi mệt chết ta. May có cháu trông hộ.”

Tống Dư Niên gật nhẹ, không nói gì. Cậu cầm lấy balo của mình, đặt lại thêm tờ tiền vào ngăn kéo quầy. Số tiền ấy vừa đủ bù phần mà cậu đã tự ý giảm cho An Dư.

“Cháu đi trước.” Cậu nói ngắn gọn.

Ông Hàn còn định hỏi thêm, nhưng bóng dáng cao gầy đã rời khỏi cửa, lên chiếc xe đạp dựng ngoài hiên. Dáng lưng thẳng, mái tóc hơi rối khẽ bay theo gió, từng vòng xe thong thả lăn đi trên con phố lát gạch.

Bên kia, An Dư đã về đến nhà. Căn nhà cấp bốn giản dị nhưng có giàn mướp xanh mát ngoài hiên, cửa sổ mở để gió chiều lùa vào. Cô thay giày, đặt túi sách xuống bàn học, rồi rót một cốc nước ấm uống. Khi rút cuốn tham khảo Toán mới mua ra, mùi giấy in mới hòa vào hương gỗ của căn phòng, khiến lòng cô bất giác mềm xuống.

Lật trang đầu tiên, nét chữ in ngay ngắn, công thức rõ ràng. Cô chậm rãi vuốt tay qua, nhớ lại giọng cậu trầm thấp: “Hôm qua… đã ổn chưa?”

Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy lại nổi lên như sóng, khiến đôi tai nóng lên lần nữa.

Ngoài hiên, gió thổi làm giàn mướp xao động, bóng lá in xuống mặt tường thành những mảng sáng tối giao thoa, y hệt tâm trạng trong lòng cô lúc này: vừa bối rối, vừa có chút vui khó gọi tên.

Buổi tối, An Dư ngồi vào bàn, mở cuốn sổ bìa xanh quen thuộc. Ngòi bút chạm giấy, cô chần chừ một lát, rồi viết vài dòng ngắn ngủi:

“Ngày DD/MM/YYYY, Trời xanh, nắng nhẹ. Mua thêm sách. Tiệm nhỏ, yên tĩnh. Chuông gió leng keng. Hôm nay gặp được Tống Dư Niên.”

Cô dừng bút, thêm một dấu chấm nhỏ. Sau đó khép sổ lại, thổi nhẹ cho mực khô, đặt gọn sang bên.

Ngoài cửa sổ, gió chiều khẽ lay động giàn mướp, mang theo mùi hương mát lành. An Dư hít sâu một hơi, kéo rèm lại, rồi tắt đèn.

Trong bóng tối dịu, trái tim nhỏ bé vẫn rung lên từng nhịp, giống như… vừa lạc khỏi đường ray vốn dĩ bình lặng.