Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức rung lên từng nhịp đều đặn. An Dư mở mắt, mí nặng trĩu như có ai đó đè xuống. Cả cơ thể uể oải, đầu óc quay cuồng, mũi nghẹt cứng, cổ họng khô rát. Cô ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống để lộ bờ vai gầy, cảm giác lạnh len lỏi qua lớp áo ngủ mỏng manh.
Trước gương, gương mặt hiện ra nhợt nhạt: làn da trắng bệch như thiếu máu, đôi môi khô tái, viền mắt hơi trũng xuống, chỉ có hàng mi còn rung nhẹ theo mỗi lần hít thở gấp gáp. Cô đưa tay chạm má, da nóng ran nhưng lòng bàn tay lại lạnh buốt.
Thôi xong, cảm rồi.
Xuống bếp, mùi bánh mì và sữa nóng dậy lên. Mẹ Trình đang cắt trái cây, ngẩng lên thấy sắc mặt con gái thì khựng lại, giọng đầy lo lắng:
"Dư Dư, con khó chịu lắm đúng không? Nếu thấy không ổn thì nghỉ học một hôm đi.”
Ánh mắt bà dịu dàng mà nghiêm, đôi lông mày nhíu lại lo âu.
An Dư cố nặn một nụ cười, khẽ lắc đầu:
“Không sao đâu mẹ, chắc chỉ hơi mệt thôi. Con vẫn đi học được.”
Nhưng giọng cô khàn khàn, tiếng mũi nghẹt rõ ràng. Ba dượng từ phòng khách đi ra, áo sơ mi còn chưa cài hết cúc, nghe vậy liền thêm lời:
“Nếu thật sự chịu không nổi thì gọi cho ba. Đừng cố quá.”
“Vâng ạ.” Cô đáp khẽ, cúi đầu, giấu đi gương mặt mệt mỏi.
Bữa sáng, cô gắng nuốt vài miếng bánh mì, nhưng vị bơ thường ngày vốn thơm ngậy giờ trở nên nhạt nhẽo. Sữa nóng vừa vào miệng, cổ họng lại nghẹn, như thể chẳng còn khẩu vị nào đọng lại. Cô ăn chậm, từng chút một, chỉ để ba mẹ yên lòng.
Ăn xong, An Dư khoác cặp, nói lời chào rồi đi ra bến xe. Hơi sương sáng sớm dính lại trên tóc mái, lạnh và nặng.
Xe buýt đông người, cô chọn ngồi sát cửa sổ. Ghế nhựa cứng, lưng dựa lạnh toát, khiến cô càng thêm mệt. Đầu hơi nghiêng, trán tựa vào kính, nhìn những con phố trượt qua mắt.
Mũi nghẹt, cô thỉnh thoảng nhăn mũi, đưa tay dụi nhẹ, giống mèo con vô tình bị bụi phấn bám lên mũi. Mắt cay rưng rưng, gió ngoài cửa thổi lùa vào càng làm cô thêm choáng. Âm thanh xe cộ, tiếng người, tất cả hòa thành một mảng ồn ào nặng nề.
Trong suốt quãng đường, An Dư chỉ biết siết quai cặp.
Cố lên, chỉ cần đến trường, rồi sẽ ổn thôi. Nhưng từng cơn nhức đầu nhè nhẹ vẫn gõ vào thái dương, khiến tâm trí cô như sợi dây bị kéo căng, chỉ chực đứt bất cứ lúc nào.
Vừa tới lớp, An Dư không còn chút sức lực. Đặt cặp xuống ghế, cô nằm úp mặt lên cánh tay, vùi nửa gương mặt vào mép bàn. Vành tai đỏ vì nóng, hơi thở phả ra từng nhịp nặng nề.
Một lúc sau, cửa lớp mở. Tống Dư Niên bước vào, trong tay cầm một xấp giấy mới in từ văn phòng. Ánh mắt cậu quét qua, dừng lại vài giây nơi bóng dáng nhỏ bé gục xuống bàn. Không một lời, không một biểu cảm, cậu chỉ đi về chỗ, đặt giấy xuống, song ánh nhìn kia rõ ràng đã lưu lại lâu hơn bình thường.
Tiết học bắt đầu. Giọng giáo viên vang đều đều, An Dư cố gắng chống đỡ, chống mắt lên nhìn bảng, nhưng mọi thứ cứ mờ dần. Mỗi khi viết vào vở, chữ cô xiêu vẹo như sắp trượt khỏi dòng kẻ. Tiếng giảng bài chỉ còn lại như âm thanh xa xăm, lọt qua một tấm màn mờ đυ.c.
Giờ ra chơi, lớp học bỗng ồn hẳn lên. Tiếng ghế kéo, tiếng bước chân chạy rầm rập, mấy bạn nam gọi nhau sang căn-tin, mấy bạn nữ thì tụm lại bàn chuyện phim mới.
Ở bàn cuối cạnh cửa sổ, An Dư không tham gia bất kỳ cuộc trò chuyện nào. Cô gục xuống, cánh tay làm gối, trán áp vào mặt bàn lạnh lẽo. Vành trán thấm mồ hôi, tóc mai dính nhẹ vào da, mỗi lần hít thở lại nặng nề như kéo theo cả l*иg ngực.
Một nhóm con trai đi ngang, tiếng nói cười rộn ràng. Trong đó có người huýt sáo, cười to:
“Ê, đi ra căn-tin đi. Mau lên, bóng rổ xong rồi qua đó uống nước.”
Cậu ngồi yên, mắt lướt qua trang vở vẫn đang mở. Không đáp.
“Đi mà, lúc nào cũng ngồi lì một chỗ…” Một bạn khác nhăn nhó kéo ghế cậu.
Tiếng động ồn ào khiến An Dư cau mày khẽ, trong mơ màng cựa người, bàn tay nhỏ đặt trên trán trượt nhẹ xuống má. Động tác rất nhỏ, nhưng Tống Dư Niên lập tức chú ý.
Cậu thu vở lại, đứng lên. Chiều cao nổi bật khiến nhóm bạn tự khựng. Đôi mắt đen lạnh nhạt đảo qua, không chứa một tia cảm xúc nào, nhưng đủ khiến bầu không khí chùng xuống.
“Ra ngoài đi.” Giọng trầm thấp, gọn gàng, không cần thêm một chữ.
Đám bạn ồn ào thoáng khựng lại, rồi cười cười, lôi kéo nhau tản ra ngoài hành lang.
Trong lớp yên ắng lại, Tống Dư Niên đứng cạnh bàn vài giây. Ánh mắt lặng lẽ dừng trên dáng người đang gục xuống bàn, ngón tay khẽ siết chặt mép sách. Cậu hơi cúi đầu, nhìn kỹ, xác định hơi thở của An Dư vẫn đều, không đến mức nguy hiểm ngay.
Chỉ lúc đó, cậu mới xoay người, bước ra cửa.
Ngay khi đi qua ngưỡng cửa lớp, Tống Dư Niên bất giác ngoái đầu nhìn lại một thoáng. Dáng người nhỏ bé kia vẫn im lìm, mái tóc rũ xuống che nửa gương mặt. Trong mắt cậu thoáng qua một thứ cảm xúc không gọi thành tên, rồi nhanh chóng biến mất.
Cậu bước đi, nhưng đôi vai khẽ căng, như thể vẫn còn để tâm ở nơi bàn cuối kia.
Chuông báo vào lớp reo lên, âm thanh “reng reng” kéo dài, chấn động cả bốn bức tường. Những tiếng trò chuyện dần tắt, học sinh lục tục trở lại chỗ ngồi. Lớp trưởng ôm xấp tập dày cộp, đi dọc từng dãy bàn để thu vở bài tập.
Tới bàn cuối cạnh cửa sổ, cô dừng lại, khom người, gọi khẽ: “An Dư, cho mình xin vở Toán với.”
Bàn tay An Dư vẫn đặt trên mặt bàn, nhưng cơ thể không nhúc nhích. Mái tóc rũ xuống che nửa gương mặt, che cả đôi mắt.
Lớp trưởng thoáng ngạc nhiên, gọi lần nữa, giọng cao hơn: “An Dư?”
Không có phản ứng.
Không khí xung quanh khựng lại. Cô gái nhíu mày, đưa tay chạm thử lên vai bạn. Chỉ vừa đặt tay xuống ngay lập tức giật thót người.
Nóng. Một thứ nóng bỏng rát lan ra từ đầu ngón tay, như vừa chạm phải than hồng đang ủ lửa.
“Trời ơi, An Dư… nóng quá!” Lớp trưởng hốt hoảng, tiếng run run.
Tiếng gọi ấy khiến mấy bạn bàn trên lập tức quay lại. Có người chạy đến, có người lo lắng hỏi dồn dập:
“Sao thế? Cậu ấy làm sao vậy?”
“Hình như sốt… người đỏ hết rồi kìa!”
Không gian vốn yên lặng ngay trước tiết học, giờ rộ lên như ong vỡ tổ. Ghế nhựa kéo kèn kẹt, bàn tay luống cuống lật vở, ai cũng muốn giúp nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
An Dư vẫn bất động, hơi thở mong manh, gò má đỏ bừng như bị lửa nung, trán rịn mồ hôi lạnh. Cô gái vốn yên tĩnh, ít khi gây chú ý, giờ lại khiến cả lớp rối loạn.
“Gọi bạn nam nào bế lên phòng y tế đi!” Một bạn nữ đề nghị, giọng gấp gáp.
Tiếng bàn tán chồng chéo, sự hỗn loạn càng lúc càng lớn, như một vòng xoáy.
Cửa lớp khẽ kêu “cạch” một tiếng, kéo theo luồng gió hành lang ùa vào. Tống Dư Niên xuất hiện ở ngưỡng cửa, bóng dáng cao thẳng nổi bật giữa ánh sáng mờ mờ của buổi chiều. Trên tay cậu vẫn cầm chai nước, vài giọt lăn xuống theo thành chai, nhỏ xuống nền gạch một tiếng rất khẽ.
Nghe ồn ào, ánh mắt cậu lập tức hướng thẳng đến chỗ cuối lớp.
Trong tích tắc ấy, gương mặt trắng bệch và thân hình nhỏ bé run nhẹ của cô in hằn trong đồng tử. Ánh mắt cậu trầm hẳn lại.
Không do dự, cậu đặt vội chai nước lên bàn gần đó, động tác hơi mạnh khiến âm thanh “cạch” vang lên, vài giọt nước bắn ra. Đôi chân dài sải bước, nhanh và dứt khoát, đám bạn đứng chắn cũng lập tức dạt sang hai bên.
Đến nơi, cậu cúi người, luồn tay ra sau lưng cô, một tay khác đỡ lấy đầu gối. Ngay khi chạm vào, bàn tay cậu hơi khựng lại. Nóng. Quá nóng, như một ngọn lửa đang cháy dưới lớp da mỏng. Một thoáng bất an lóe lên trong mắt cậu, nhưng ngay sau đó đã biến mất.
Không kịp nghĩ nhiều, cậu nâng An Dư lên. Cơ thể cô nhẹ đến mức khiến vòng tay cậu càng siết chặt hơn, như sợ chỉ lơi đi một chút là cô sẽ tuột khỏi.
Cả lớp sững người. Hơi thở ngỡ ngàng vang rộ khắp nơi, có người che miệng, có người mở to mắt. Học bá lạnh lùng, ít nói, luôn giữ khoảng cách ấy… lại đang bế một người con gái ngay trước mặt họ
An Dư trong cơn sốt mơ màng, không còn biết gì nhiều. Chỉ mơ hồ cảm nhận được một vòng tay rộng, vững vàng, hơi thở cậu phả xuống mang theo mùi bạc hà rất nhạt. Đầu cô vô thức tựa vào vai áo xanh thẫm, mái tóc ẩm mồ hôi dính trên cổ áo cậu. Trong vô thức, trái tim cô khẽ lệch nhịp, như thể bị đánh động bởi một thứ gì đó mơ hồ.
Không quan tâm đến bất kỳ ánh mắt nào, Tống Dư Niên xoay người, bước nhanh ra khỏi lớp. Bước chân dài, gấp gáp nhưng vững vàng, tiếng giày dội xuống hành lang nghe dồn dập, khiến cả bầu không khí như căng ra.
Ngoài cửa sổ, mưa bụi rơi nặng hạt hơn, lặng lẽ phủ lên hình ảnh một chàng trai ôm lấy cô gái đang nóng sốt, lao thẳng về phía phòng y tế.
Phòng y tế sáng đèn vàng nhạt, mùi cồn sát trùng lạnh lạnh tràn khắp không gian. Tiếng mưa ngoài sân vọng vào như một tấm nền xa xăm, làm cho sự yên tĩnh nơi này càng đặc biệt.
Tống Dư Niên đẩy cửa bước vào, động tác gấp gáp nhưng vẫn chắc chắn. Cậu đặt An Dư xuống chiếc giường sắt kê sát tường, nệm trắng cũ mềm xẹp xuống, gối hơi mát. Đặt cô nằm ngay ngắn rồi rút tay lại, cậu thoáng khựng một giây nhìn bàn tay mình, dường như vẫn còn vương lại độ nóng từ cơ thể cô gái ấy.
Y tá trực liền bước nhanh tới, giọng trầm tĩnh, từ tốn:
“Làm sao thế này?”
Cậu mím môi, ánh mắt vẫn dán chặt lên gương mặt đỏ bừng kia, giọng trầm thấp:
“Sốt rồi.”
Nghe thế, y tá lập tức cúi xuống, đưa tay áp vào trán An Dư. Vừa chạm phải, bà cau mày, lắc đầu:
“Nóng quá… đã sốt cao đến mức này rồi mà còn cố ngồi lớp à?”
Nói xong, bà nhanh chóng lấy nhiệt kế, kẹp vào nách An Dư. Căn phòng yên lặng, chỉ còn tiếng kim nhảy lách tách trong vài chục giây chờ đợi.
Cậu không nói gì, chỉ đứng lùi lại một bước, ánh mắt dõi chặt không rời bóng dáng trên giường bệnh, hàng mi khẽ chau lại, bàn tay đặt túi quần siết nhẹ. Bàn tay gân nổi rõ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ sự trầm tĩnh, không để lộ cảm xúc.
Khi rút ra, con số hiện lên đỏ chót 38,9 độ.
“Cao thế này rồi. Tôi đi lấy thuốc.” Y tá vừa lắc đầu vừa đi chuẩn bị thuốc và khăn lạnh.
Trong phòng chỉ còn lại Tống Dư Niên. Cậu kéo ghế ngồi cạnh, mắt dõi theo từng nhịp thở của An Dư. Khi y tá mang chậu nước tới, cậu đón lấy khăn sạch, tự mình thấm nước, vắt khô, rồi đặt nhẹ lên trán cô.
Động tác chậm, cẩn thận, như thể sợ chạm mạnh sẽ khiến cô đau thêm.
Trong cơn mê man, An Dư khẽ rên, mí mắt mấp máy. Mơ hồ, cô thì thào một cái tên:
“…Tống Dư Niên…”
Cậu hơi khựng, rồi cúi đầu, giọng thấp:
“Ừ. Ngủ đi.”
Ngoài cửa phòng y tế, có tiếng gõ nhè nhẹ. Lớp trưởng bước vào, ánh mắt vô thức khựng lại khi thấy Tống Dư Niên ngồi bên giường, tay cầm khăn, chậm rãi lau từng giọt mồ hôi trên trán An Dư. Động tác tỉ mỉ, bình tĩnh, dường như đã quen từ trước.
Cô gái hơi ngạc nhiên, rồi mới lấy lại giọng:
“An Dư có sao không?”
Tống Dư Niên vắt khăn, lau xong nốt mu bàn tay nhỏ bé kia mới ngẩng lên, giọng thấp và đều:
“Không sao. Chỉ sốt cao thôi. Giúp tôi báo giáo viên chủ nhiệm, gọi gia đình cậu ấy đến.”
Lớp trưởng thoáng khựng, rồi gật đầu, quay ra chào y tá, bước vội lên phòng giáo viên.
Khoảng nửa tiếng sau, tiếng giày gấp gáp vang lên hành lang. Cửa phòng y tế bật mở, người phụ nữ có dáng dấp thanh lịch bước vào. Gương mặt bà mang nét tao nhã, đường nét mềm mại ấy khiến người ta ngay lập tức nhận ra sự giống nhau giữa mẹ và con gái.
Tống Dư Niên nghe động tĩnh, ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen vốn trầm lặng bỗng chốc trở nên ôn hòa hơn một chút. Cậu đứng dậy, gật đầu chào:
“Chào cô.”
Trình Nhu đáp lại bằng cái gật đầu nhanh, đôi mắt lo lắng dán chặt vào con gái.
Cậu không nói thêm, chỉ lùi một bước nhường chỗ, ánh mắt vẫn dõi theo An Dư.
Mẹ Trình cúi người, cố đỡ con gái ngồi dậy. Nhưng thân hình gầy gò kia nặng nề hơn bà tưởng, mà sức lực của một người phụ nữ lại chẳng đủ để nâng đỡ vững vàng.
Thấy vậy, Tống Dư Niên tiến lên nửa bước, giọng bình tĩnh: “Để cháu giúp đưa bạn ấy ra xe.”
Bà hơi chần chừ, nhìn cậu: “Có phiền cháu không?”
“Không sao cô.” Cậu đáp ngắn gọn, giọng chắc nịch: “Đều là bạn học.”
Nói rồi, cậu luồn tay bế An Dư lên lần nữa. Cơ thể cô ngoan ngoãn tựa vào ngực cậu, gương mặt đỏ hồng vì sốt, hơi thở yếu ớt. Bước chân Tống Dư Niên chắc chắn, đưa cô ra tận cổng trường, nơi chiếc taxi đã đợi sẵn.
Trên tầng, mấy lớp đang giờ tự học. Có vài gương mặt thò ra khỏi cửa sổ, mắt tròn xoe:
“Ê, đó là Tống Dư Niên hả…”
“Cậu ta bế ai vậy nhỉ?”
“Không thấy được, hình như là con gái.”
“Chắc là lần đầu Tống bế con gái đấy, trước giờ ai thấy bao giờ?”
Tiếng xì xào lan nhanh, nửa đùa nửa thật.
Trong lớp 12/1, vừa khi lớp trưởng quay lại, đã thấy mấy bạn nam ồ ào bàn tán. Có người nhanh miệng hỏi: “Tống Dư Niên đi đâu vậy lớp trưởng?”
Cô khẽ gõ thước xuống bàn, ánh mắt nghiêm:
“Về chỗ đi. Mẹ An Dư tới đón rồi, Tống Dư Niên chỉ giúp đưa bạn ấy ra xe thôi.”
Bên ngoài, Tống Dư Niên nhẹ nhàng đặt An Dư vào ghế sau taxi, để cô dựa an ổn vào vai mẹ. Khi chắc rằng cô đã ổn, cậu mới khép cửa xe. Chiếc taxi nổ máy, chậm rãi lăn bánh, bóng dáng mảnh khảnh kia dần xa khuất.
Cậu đứng lại dưới mái hiên một thoáng, mắt nhìn theo đến khi chiếc xe mất hút trong dòng xe ngoài cổng trường, mới xoay người quay về lớp học.
Vừa bước vào, mấy bạn nam lại rộ lên một trận ồn ào. Lớp trưởng không nói nhiều, chỉ gõ nhẹ thước thêm một lần, không khí lập tức lắng xuống.
Tống Dư Niên ngồi xuống, mở vở ra, đầu bút lướt trên giấy như bình thường. Nhưng trong thoáng chốc, ánh mắt cậu khẽ liếc sang bàn bên cạnh. Balo của An Dư vẫn nằm đó, dây đeo buông thõng, tập vở còn mở dang dở, trang giấy giữa chừng dừng lại ở một dòng chữ xiêu vẹo. Góc bàn vắng bóng người, yên tĩnh đến lạ lùng.
Cậu cụp mắt, không biểu lộ gì thêm, nhưng nét bút cũng khựng nhẹ một giây.
Đến cuối giờ, tiếng chuông tan học vang lên. Cả lớp ào ra như thường, tiếng bước chân, tiếng trò chuyện rộn rã. Riêng Tống Dư Niên vẫn ngồi yên. Cậu chậm rãi thu dọn balo của mình, sau đó, động tác hơi ngừng lại trước chiếc balo của An Dư.
Một thoáng lặng im, rồi cậu cúi người, gọn gàng xếp vở vào, kéo khóa balo lại. Bàn tay dài thon đặt lên quai đeo, nhẹ mà chắc. Tất cả làm trong im lặng, không ai để ý.
Vài phút sau, tại phòng giáo viên.
Giáo viên chủ nhiệm một cô giáo trung niên tên Lữ Giai với dáng người nhỏ nhắn ngẩng lên khi thấy cậu học trò nổi tiếng đứng ở cửa:
“Là Tống Dư Niên à? Có chuyện gì vậy?”
Cậu gật đầu chào, tay giơ chiếc balo:
“Cô cho em xin địa chỉ nhà của bạn Trình An Dư.”
Ánh mắt cô thoáng bất ngờ.
“Em xin địa chỉ làm gì?”
Tống Dư Niên bình thản đáp, giọng trầm đều, không nhanh không chậm:
“Hôm nay cậu ấy sốt, đã được mẹ đón về. Nhưng balo còn để ở lớp. Em mang sang đưa cho cậu ấy.”
Giáo viên nhìn cậu, định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ gật đầu, lấy giấy bút ghi lại địa chỉ. Trong không khí yên tĩnh, âm thanh cây bút chạm giấy vang lên rõ ràng, như kéo dài hơn thường lệ.
Cậu nhận tờ giấy, cúi đầu cảm ơn, rồi xoay người bước ra, chiếc balo thứ hai đeo thêm trên vai, sải bước dài và dứt khoát.
Chiều muộn, Vân Thành vừa đổ mưa xong, mặt đường loang loáng ánh nước phản chiếu đèn đường mới bật. Thay vì lấy xe đạp ở chỗ gửi, Tống Dư Niên gọi một chiếc taxi, ngồi vào ghế sau, tay đặt balo của An Dư ngay ngắn bên cạnh.
Xe lăn bánh qua vài con phố, hàng cây bên đường còn đọng giọt mưa, gió lạnh len qua khe cửa kính. Thành phố lúc này đã có ánh hoàng hôn sẫm màu, dòng người vội vã tan tầm, tiếng còi xe kéo dài hòa cùng tiếng rao hàng, chen chúc thành một nhịp sống ồn ào nhưng thân thuộc.
Khoảng mười lăm phút sau, taxi dừng trước một căn nhà nhỏ ở phố Vĩnh Hoà. Ngôi nhà cấp bốn đơn giản, tường sơn màu be, trước có hàng rào thấp phủ dây leo xanh. Một mảnh vườn nhỏ được chăm sóc cẩn thận, có chậu hoa mười giờ vẫn còn sót lại vài bông hé nở, bên góc vườn là cây lựu non mới trồng. Không sang trọng, nhưng gọn gàng, ấm cúng, toát lên hơi thở của một gia đình yên ổn tầng lớp trung lưu.
Tống Dư Niên xuống xe, đưa tay vẫy bác tài:
“Bác đợi cháu một lát.”
Nói rồi, cậu bước tới, ấn chuông cửa. Âm thanh “ting tong” vang lên ngắn gọn.
Trong nhà, tiếng lách cách xoong nồi dừng lại, rồi tiếng bước chân từ phòng khách vang ra. Cửa mở. Người đàn ông trung niên trong áo sơ mi giản dị xuất hiện. Mái tóc ông đã lốm đốm sợi bạc, nhưng dáng người vững vàng, ánh mắt trầm ổn.
Ông hơi ngạc nhiên khi thấy cậu thiếu niên cao gầy đứng ngay ngắn ngoài cổng, tay xách balo. Ánh mắt ông nhìn Dư Niên, như muốn dò xét, nhưng chỉ trong một thoáng, khóe môi đã cong nhẹ thành nụ cười hiền hậu:
“Cháu tìm ai?”
Tống Dư Niên khẽ gật đầu chào, giọng điềm đạm:
“Chào chú, đây có phải nhà của An Dư không ạ?”
“Đúng vậy.” Người đàn ông trung niên hơi gật đầu, trả lời
“Cháu là Tống Dư Niên, bạn học cùng lớp với An Dư. Cậu ấy để quên balo ở lớp, nên tiện đường cháu mang sang trả.”
Vừa nói, cậu đưa chiếc balo tới bằng hai tay.
Ba dượng An Dư đưa tay nhận lấy chiếc balo, ánh mắt dịu lại, gật đầu: “Đúng rồi. Cảm ơn cháu đã mang tới.”
Tống Dư Niên thoáng ngập ngừng, rồi hỏi ngắn gọn, giọng trầm đều: “An Dư đã ổn hơn chưa ạ?”
Người đàn ông khẽ thở ra, gương mặt trầm tĩnh: “Đỡ hơn rồi. Mẹ nó đang nấu cháo. Cảm ơn cháu đã quan tâm.”
Cậu gật đầu, đáp lễ phép:
“Vậy cháu xin phép về trước, không làm phiền nữa.”
“Ừ, đi đường cẩn thận nhé.” Ông mỉm cười, nhìn bước ra ngoài.
Tống Dư Niên cúi đầu chào lần nữa rồi xoay người ra khỏi cổng. Ba dượng An Dư đứng bên trong, tay vẫn cầm balo, nhìn theo dáng cậu thiếu niên cao gầy sải bước.
Con phố Vĩnh Hoà sau cơn mưa lấp lánh nước, ánh hoàng hôn rải xuống mặt đường, kéo bóng người dài in trên nền gạch ướt. Chiếc taxi đợi sẵn nổ máy, cửa xe mở, cậu ngồi vào, chỉ để lại một cái bóng thẳng tắp dần lẫn vào màu chiều.
Ngôi nhà nhỏ trở lại yên tĩnh. Trong bếp, tiếng thìa va vào nồi cháo khẽ vang lên, hương gạo nóng tỏa ra, ấm áp phủ kín không gian.
Ở một nơi khác, trong khoang xe chật hẹp, thiếu niên ấy dựa lưng vào ghế, ánh mắt lặng lẽ dõi qua ô cửa kính đầy vệt mưa, không biểu cảm, nhưng hàng mi dài hơi cụp xuống, như thể đã cất đi điều gì.
…
Có một bí mật nhỏ, thực ra thì nhà Tống Dư Niên nằm ở phố Vĩnh Hiên, chỉ cách trường chừng mười lăm phút đạp xe, ngược hướng so với nhà An Dư. Tối nay, cậu vòng thêm vài con phố, chỉ để đưa tận tay chiếc balo kia.