Chương 14: Gió Mùa

An Dư giật mình tỉnh dậy khi đồng hồ báo thức rung khe khẽ ở đầu giường. Ánh nắng sớm lọt qua rèm cửa mỏng, vẽ thành từng vệt vàng dịu trên gối trắng. Cô dụi mắt, mái tóc xõa loà xoà rối nhẹ, lười biếng cuộn thêm một vòng trong chăn rồi mới chống tay ngồi dậy. Động tác chậm chạp, như một chú mèo nhỏ vừa bị đánh thức.

Đôi chân trần chạm xuống nền gạch hơi lạnh, cô khẽ rùng mình, rồi đi về phía gương. Bộ đồng phục xanh đen phối trắng đã được treo sẵn từ tối qua. Cô thay đồ, cài khuy áo, vuốt phẳng tà váy. Khuôn mặt trái xoan gọn gàng, không quá sắc nét, nhưng mỗi đường nét đều mềm mại, hiền dịu. Đôi mắt to, đen láy, trong ánh nhìn lại vương nét trầm tĩnh, đôi khi pha chút buồn khó tả, như bức tranh được quét thêm một lớp mờ sương. Cô buộc gọn tóc bằng sợi thun quen thuộc, cúi đầu chỉnh cổ áo, rồi khẽ gật.

Hôm nay cũng phải tốt nhé Trình An Dư!

Vì muốn đến sớm, An Dư không ăn sáng ở nhà. Cô khoác cặp, chào mẹ và ba dượng rồi ra cửa. Gió sớm mang theo hương cây, con ngõ nhỏ vẫn còn hơi sương. Bước ra phố lớn, quán ăn vặt đối diện cổng trường đã mở, mùi trứng rán và tương ớt phả vào gió.

An Dư khoác cặp, chào mẹ và ba dượng, rồi vội vã ra bến xe buýt. Sáng sớm, phố xá đã đông, tiếng chuông xe đạp, tiếng người rao hàng chen nhau trong làn gió se lạnh. Xe buýt số 3 dừng lại, cửa mở “xì” một tiếng, cô bước lên, tìm chỗ ngồi sát cửa sổ.

Xe lăn bánh qua dãy phố nhỏ. Khi đi ngang một ngã tư, mùi bánh kẹp từ xe hàng rong tỏa ra, hòa trong hơi gió lùa qua cửa sổ. Hương trứng rán béo ngậy quyện với mùi tương ớt nhè nhẹ làm bụng An Dư réo lên một tiếng. Cô ôm cặp, chớp mắt, ngẫm nghĩ vài giây Đến cổng trường sẽ ghé mua, ăn một chút cho ấm bụng.

Xe buýt thả khách ngay gần cổng Vân Tịch. An Dư xuống, dòng học sinh mặc đồng phục xanh đen tràn vào cổng. Cô lại quay bước sang phía đối diện, nơi một quầy bánh kẹp nhỏ đang nghi ngút khói, mùi thơm càng gần càng nồng.

“Cho cháu một cái bánh kẹp.” Cô nói, giọng nhỏ nhưng rõ.

“Vị nào cô bé.” Ông chủ đứng lên, đeo bao tay, giọng khàn khàn của người thường hay hút thuốc.

An Dư nhìn quanh một lượt menu rồi nhỏ giọng đáp: “Cho cháu nguyên bản, thêm một trứng ạ.”

Chủ quán gật đầu, nhanh nhẹn tráng bột, đập trứng, mùi thơm cuộn thành từng lớp bốc lên.

Trong lúc An Dư còn đang chờ, tiếng phanh xe đạp vang sát bên. Một bóng người cao dừng lại, dựng xe cạnh quán. Ông chủ vừa ngẩng lên đã cười:

“Ô, Tống đó hả, vẫn như thường ngày đúng không?”

Cậu khẽ gật, giọng trầm mà gọn:

“Vâng. Hôm nay thêm xúc xích đi chú.”

Ông chủ lại cười: “Được rồi, cháu lúc nào cũng đơn giản thế mà.”

Chính lúc ấy, mùi bạc hà quen thuộc len vào gió. Tai An Dư thoáng rùng, tim lỡ nhịp. Cô ngẩng đầu, và bắt gặp gương mặt quen thuộc ngay sát cạnh mình.

Ánh mắt cậu hơi nghiêng, dừng nửa giây như nhận ra sự tồn tại của cô, rồi quay sang chờ ông chủ nướng bánh.

An Dư giật mình, vội cúi đầu, tay siết chặt quai cặp. Hơi nóng từ chảo bánh phả lên, cùng với hơi nóng dồn trong mặt, khiến cô bối rối đến mức chỉ muốn bước nhanh đi ngay.

Chủ quán gói xong chiếc bánh, đưa cho cô.

“Của cháu đây.”

“Cháu cảm ơn.” An Dư nhận lấy, ôm chặt rồi nhanh bước về phía trường.

Bánh nóng hổi, hơi tỏa mờ làm mắt cô cay nhẹ. An Dư vừa đi vừa thổi “phù phù”, hai má phồng lên, dáng vẻ vội vàng mà vụng về, giống như một chú sóc nhỏ ôm chặt món ăn.

Phía sau, Tống Dư Niên nhận lấy phần bánh của mình. Cậu không nói gì, chỉ đứng một lúc, ánh mắt khẽ lướt theo bóng dáng nhỏ bé đang lom khom thổi bánh giữa dòng học sinh vội vã. Trên gương mặt cậu, chẳng có biểu cảm nào rõ ràng, nhưng trong lòng, một sợi dây mảnh nào đó đã rung lên khe khẽ.



Trong lớp, bầu không khí đặc quánh như có thể cắt ra được. Trên bảng đen phủ đầy công thức, những ký hiệu toán học chằng chịt xếp thành hàng thẳng tắp, phấn trắng lem ra bụi mịn, ánh nắng chiếu vào càng làm chúng chói mắt. Thầy Toán gõ đầu phấn “cộp, cộp” vào cạnh bảng, âm thanh khô khốc vang lên giữa lớp học vốn đã căng thẳng.

“Câu này…” Giọng ông vang đều đều nhưng nghiêm khắc: “Ai làm?”

Tiếng xì xào lập tức lan khắp lớp. Ghế nhựa kêu kèn kẹt khi vài người cúi gằm, vài người khác lật tập vờ như đang tìm lời giải. Một bạn nam lấy hết dũng khí đứng lên, tay run nhẹ khi cầm viên phấn. Cậu viết được hai dòng rồi khựng lại, mắt dán chặt vào chỗ điều kiện bài toán, không biết phải tiếp tục thế nào. Không gian như đặc quánh thêm.

Thầy chau mày, gằn giọng:

“Ngồi xuống. Người khác.”

Âm thanh dứt khoát như cắt phăng cả căn phòng. Ánh mắt ông lia khắp lớp, như một cây đèn pin soi vào từng người. Ở hàng cuối gần cửa sổ, An Dư ngồi thẳng mà vẫn cảm thấy lưng lạnh toát. Cô vội cúi gằm xuống vở, ngón tay siết chặt chiếc bút, tim đập nhanh không kiểm soát, thiếu điều muốn chắp tay cầu nguyện.

Xin đừng gọi tên mình…

Không gian lặng đi một nhịp, đến mức tiếng quạt trần xoay vòng cũng nghe rõ. Ánh mắt nghiêm nghị của thầy Toán đang dần dừng lại ở bàn An Dư.

“Em Trình…”

Tim An Dư thót mạnh. Đầu ngón tay siết chặt cây bút đến trắng bệch, hơi thở như nghẹn nơi cổ họng.

Ngay khoảnh khắc ấy, một giọng trầm thấp vang lên, điềm tĩnh nhưng dứt khoát, cắt ngang cả tiếng gọi chưa kịp thốt hết:

“Em làm.”

Âm thanh phát ra từ dãy cuối, bên cạnh cửa sổ.

Cả lớp theo bản năng đồng loạt xoay đầu. Tống Dư Niên đứng dậy, động tác dứt khoát, không nhanh không chậm, như thể chuyện cậu sắp làm chỉ là lẽ hiển nhiên. Ánh sáng từ khung cửa nghiêng xuống, phủ lên vạt áo xanh đen sạch sẽ, viền gương mặt cậu càng thêm sắc nét.

Thầy Toán thoáng khựng lại, đôi mắt lóe lên một tia ngạc nhiên.

“Em làm hả, Dư Niên?” Giọng thầy cũng hơi bất ngờ, nhẹ đi nửa phần.

Tống Dư Niên gật đầu nhẹ, ánh mắt không có gì dao động, chỉ đơn giản là chấp nhận một việc nên làm.

Một làn sóng thở phào nhỏ rộ lên khắp lớp. Nhiều ánh mắt âm thầm nhìn theo bóng lưng ấy, trong lòng dâng lên sự cảm kích vô hình thật ra, không ai muốn bị gọi, cũng không ai chắc chắn mình giải ra. Có người thay thế, lại là người giỏi nhất trường, thì chẳng khác nào được cứu thoát khỏi một cơn bão bất ngờ. Vài bạn khẽ thở ra, xì xào nhỏ: “Cuối cùng cũng có người phù hộ…”

Cậu bước chậm rãi về phía bảng, dáng đi không vội vã, nhưng mỗi bước đều chắc chắn. Đồng phục xanh đen phẳng phiu, gấu áo khẽ đung đưa theo nhịp chân. Tay trái đút túi quần, tay phải cầm viên phấn, dáng cao nổi bật giữa lớp học vốn đang yên tĩnh như mặt hồ.

Cậu không nhìn quanh, cũng không cần dò xét ai. Ánh mắt bình thản, thẳng về phía đề bài đang chờ. Dưới ánh nắng xiên từ khung cửa sổ, gương mặt ấy sáng lên từng nét: sống mũi cao, đường viền hàm rõ ràng, trán rộng và trầm tĩnh, tựa như chẳng có gì có thể khiến cậu rối loạn.

Tống Dư Niên cầm phấn lên, vẽ một đường thẳng đầu tiên trên bảng. Nét phấn trắng đều đặn, không quá mạnh, không quá nhẹ, như thể đã tính toán lực tay từ trước. Cậu viết phương trình, chú thích điều kiện, biến đổi từng dòng gọn gàng như viết trên giấy trắng.

Không một động tác dư thừa. Không cần ngập ngừng, cũng không cần nhìn lại đề quá nhiều. Tựa như trong đầu đã có sẵn toàn bộ sơ đồ dẫn đến đáp án, chỉ là giờ đang từ tốn vẽ lại cho người khác thấy.

Tiếng phấn chạm bảng vang đều, từng “két két” một. Cả lớp lặng im, không ai dám cắt ngang.

Ánh nắng qua cửa sổ đổ xiên lên bảng, hắt bóng cậu xuống nền lớp học một cái bóng dài, thẳng tắp, không lệch đi đâu.

Khi dòng cuối cùng hoàn thành, đáp án hiện ra rõ ràng, ngắn gọn, sạch sẽ.

Tống Dư Niên đặt phấn lại vào rãnh bảng, xoay người, bước về chỗ. Cậu không nói gì, cũng chẳng tỏ ra đắc ý. Chỉ là ngồi xuống, mở vở, tiếp tục viết như chưa từng bước lên bảng.

Thầy Toán khẽ gật đầu, giọng trầm xuống một nửa:

“Đúng. Rất tốt. Cách làm gọn, mạch lạc. Cả lớp chép vào vở.”

Phía cuối lớp, An Dư từ nãy giờ vẫn còn ngẩn người nhìn theo bóng lưng cao ráo ấy, ánh mắt như bị giữ lại. Nỗi sợ phút chốc biến mất, thay vào đó là cảm giác như vừa được ai đó gỡ ra khỏi một cái lưới vô hình. Thấy cậu bước xuống cô giật mình cúi đầu, nhìn vết mực loang trên trang giấy, lòng vừa bối rối vừa… lạ lẫm.… ánh mắt cô tự động đi theo, không cách nào kiểm soát.

Tiết học kết thúc, tiếng chuông vừa vang lên, không khí trong lớp lập tức vỡ bung như bong bóng bị châm. Mấy bạn nam túm tụm cười ầm ỹ, còn mấy bạn nữ thì vẫn chưa hết xôn xao về màn Tống Dư Niên giải bài.

“Cậu ấy đứng lên làm bài, nhìn thôi mà tim xoa xuyến hì hì.”

“Ngồi cạnh một học bá như thế, sướиɠ thật đấy.”

Những lời nửa trêu nửa thật vang sát bên tai, khiến An Dư cúi đầu viết vào vở, giả vờ chăm chú như không nghe thấy gì.

Ngay lúc ấy, một bạn nữ ngồi dãy giữa người vốn nổi tiếng thích nam sinh đẹp bước chậm đến, đứng ngay cạnh bàn An Dư. Đôi mắt cô ta liếc sang, có một thoáng trầm ngâm rồi cong môi cười, giọng mềm mại nhưng hàm ý không hề nhẹ:

“An Dư này, hay là… cậu đổi chỗ với tớ đi? Ngồi cạnh Tống Dư Niên chắc cũng áp lực lắm nhỉ.”

Cả lớp thoáng lặng một nhịp, vài ánh mắt tò mò hướng về. Bạn nữ kia còn đang mỉm cười nửa thật nửa giả, chờ đợi câu trả lời. Không khí xung quanh hơi chùng xuống, vài ánh mắt hiếu kỳ dõi theo. An Dư cắn môi, tay đặt trên mép vở, chưa biết phải mở lời thế nào.

Đúng lúc đó, cửa lớp “két” một tiếng mở ra. Ánh sáng hành lang ùa vào, kèm theo hơi gió mát. Tống Dư Niên bước vào, trên tay cầm chiếc bình nước bằng thép đã đầy, giọt nước còn đọng lại ở miệng bình, lăn xuống đầu ngón tay cậu.

Bước chân cậu chậm rãi, dáng người cao thẳng, không hề vội vàng. Ánh mắt quét qua tình huống trước mặt, dừng lại trong thoáng chốc. Không có một lời, không cần biểu cảm, chỉ là một ánh nhìn lạnh lùng và xa cách, nhưng ngay lập tức khiến không khí căng ra như sợi dây vừa bị kéo mạnh.

Bạn nữ kia thoáng khựng lại, nụ cười gượng gạo trên môi cứng đờ. Những bạn khác đứng gần cũng theo phản xạ lùi xuống một bước, không ai còn tiếp tục cười đùa.

An Dư lúc này mới hoàn hồn, khẽ cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát:

“Chuyện, chuyện đổi chỗ… hay là cậu đi hỏi cô giáo chủ nhiệm đi. Tớ không tự quyết được.”

Một câu nói ngắn, vừa đủ để đặt dấu chấm hết cho tình huống.

Bạn nữ ấy thoáng ngẩn ra, trong mắt hiện lên chút tiếc nuối, nụ cười mất đi sự tự tin ban đầu. Cô ta chép miệng khẽ:

“Ừ… cũng đúng…”

Rồi xoay người rời đi, để lại khoảng trống dần trở lại yên tĩnh.

Tống Dư Niên không nói gì thêm. Nhưng dường như khoé miệng cậu ấy cong lên một đường cong rất nhỏ. Cậu đặt bình nước vào ngăn bàn bên trái, rút ghế ngồi xuống, cúi đầu mở tập viết. Tựa như vừa rồi chỉ là một khoảnh khắc không đáng để bận tâm, thế nhưng dư âm của ánh mắt ấy vẫn còn đọng lại trong tim An Dư, khiến ngực cô khẽ nhói mà nóng ran.

Buổi chiều, ngay đầu tiết hai, bầu trời bỗng chốc đổi sắc. Mới buổi sáng còn xanh trong, nắng mỏng trải đều khắp sân, vậy mà đến giờ phút này, mây đen đã ùn ùn kéo tới, lớp lớp chồng lên nhau như mực tàu loang kín bức giấy trắng. Gió rít mạnh ngoài hành lang, cuốn bụi lá vào từng đợt.

An Dư ngồi cạnh cửa sổ, mái tóc dài khẽ tung lên trong cơn gió lùa bất ngờ. Cô quay sang nhìn ngoài trời, lòng thoáng chùng xuống. Buổi sáng trời đẹp, cô chủ quan không mang theo dù. Nhìn những đám mây dày đặc, An Dư mím môi, thở dài, nghĩ đến cảnh chiều về phải chạy qua mưa mới bắt được xe buýt, lòng lo lắng mà không biết phải làm sao.

Một cơn gió mạnh hơn nữa bất ngờ thổi tung màn cửa. Vạt vải trắng phất mạnh vào mặt cô, lạnh lẽo và ẩm hơi gió. An Dư vội vàng đưa tay túm lại, nhưng tay cô nhỏ, không đủ để giữ hết cả tấm màn dài. Mỗi lần vừa kéo xuống thì gió lại hất tung, vụng về đến nỗi khiến mấy bạn bàn gần đó bật cười khe khẽ.

Từ bên cạnh, Tống Dư Niên hơi nghiêng mắt nhìn sang. Ánh nhìn nhàn nhạt, dừng lại một giây nơi dáng vẻ lúng túng của cô. Cậu khẽ đưa tay, nắm gọn lấy mép màn, động tác dứt khoát mà tự nhiên, sau đó cuộn màn lại, buộc gọn vào chốt cửa sổ. Tất cả chỉ vài giây, gọn ghẽ như cách cậu đặt một dòng công thức đúng chỗ trên giấy.

An Dư thoáng khựng lại, ngẩng lên nhìn cậu, nhưng ánh mắt lạnh lùng kia chẳng dừng lâu nơi cô. Cậu đã quay lại bàn, mở vở viết tiếp, tựa như vừa rồi chỉ là một hành động quá bình thường, không đáng để nhắc đến.

Buổi chiều tan học. Trời đã đổ mưa lớn. Hạt mưa xối xả, rơi dày như những sợi dây bạc kéo kín cả sân trường. Âm thanh rào rào như vỗ trống, át đi cả tiếng người.

An Dư đứng dưới mái hiên gần cổng, ôm cặp, chờ suốt mười lăm phút mà mưa vẫn không hề ngớt. Nước từ mái ngói dội xuống thành dòng, bắn tung tóe cả nền xi măng. Học sinh tản dần, người có dù, người được phụ huynh đón, chỉ còn lại vài bóng dáng lác đác.

Cô ngước nhìn đồng hồ. Nếu cứ đợi, chuyến xe buýt sắp tới sẽ chạy mất. Mím môi, An Dư ôm chặt cặp, hít sâu, rồi đột ngột lao ra mưa.

Từng hạt mưa đập xuống vai, xuống tóc, lạnh buốt. Chỉ một đoạn từ cổng trường đến bến xe buýt mà quần áo đã ướt nửa người. Cô vừa chạy vừa nâng cặp lên che đỉnh đầu, bước chân gấp gáp bắn tung nước dưới nền.

Khi tới nơi, chiếc xe buýt số 3 vừa khởi động. An Dư cố gắng tăng tốc, nhưng cuối cùng vẫn hụt một bước. Đèn đỏ nhấp nháy rồi xe lăn bánh đi xa, để lại cô đứng thở dốc dưới mái hiên, mím môi, bất lực nhìn theo.

Người ướt nửa, tóc mai dính vào má, áo đồng phục nặng vì nước. An Dư chậm rãi ngồi xuống bậc hiên, ôm cặp vào lòng, lấy điện thoại gọi cho ba dượng. Giọng ông trong máy vang trầm ổn:

“Ba đang ở công ty, tầm ba mươi phút nữa mới tới. Con ngồi chờ trong mái hiên nhé, đừng ra mưa.”

“Vâng.” Giọng cô nhỏ đi, tay siết chặt điện thoại.

Cùng lúc ấy, ở khu bảo vệ gần cổng, Tống Dư Niên không đi xe đạp như mọi ngày. Cậu vừa mượn được một chiếc dù đen từ chú bảo vệ, định mang sang cho An Dư. Nhưng khi quay lại, bóng dáng nhỏ bé kia đã chạy vụt ra mưa.

Ánh mắt cậu hơi trầm xuống, mím môi, sải bước theo. Đến khi bắt kịp, An Dư đã ướt một nửa, đang ngồi co lại dưới mái hiên bến xe buýt.

Cậu không nói gì, chỉ giả vờ như vừa đi ngang qua. Tống Dư Niên bước đến, đứng bên cạnh, mở dù che nghiêng về phía cô. Dù không đủ lớn để che trọn, nhưng phần nửa vai và mái tóc đang ướt sũng kia đã được chắn bớt.

An Dư giật mình ngẩng lên, chạm phải ánh nhìn lạnh nhạt. Cậu vẫn không mở miệng, chỉ đứng im, tay giữ chặt cán dù, che cho cô một khoảng yên bình giữa mưa.

Mưa vẫn rơi dày, gió tạt làm mép áo cậu ướt theo. Không ai nói với ai câu nào. Chỉ có tiếng mưa lộp bộp, xen lẫn tiếng còi xe ngoài phố.

Đến khi xe của màu đen tuyền dừng lại trước cổng, Tống Dư Niên mới khẽ nghiêng đầu, mím môi, đưa hẳn chiếc dù cho cô.

“Cầm đi.” Giọng ngắn gọn, không nhiều sắc thái, nhưng lại khiến tim cô rung nhẹ.

Nói xong, cậu xoay người, bước nhanh ra chiếc xe đang đợi sẵn. Không một lần quay đầu.

Chỉ còn An Dư đứng ngẩn ngơ dưới hiên, tay nắm chặt cán dù ấm nóng còn vương nhiệt độ của người khác, lòng dậy lên một cảm xúc khó gọi thành tên.

Vừa lúc Tống Dư Niên khép dù lại, xoay người bước lên chiếc xe riêng, thì ở bên kia cổng, một chiếc xe màu bạc cũng dừng lại. Đèn pha hắt sáng cả vệt mưa dày. Là xe của ba dượng An Dư.

Cô siết chặt quai cặp, tay cầm chiếc dù vừa nhận, đứng bật dậy khỏi bậc hiên, bước nhanh ra. Nửa người trên đồng phục ướt sũng, tóc dính thành từng lọn nhỏ, mái che xuống má vẫn còn nhỏ giọt.

Ba dượng thoáng giật mình khi thấy dáng vẻ ấy. Ông vội mở cửa, vơ tay lấy chiếc áo khoác ở ghế phụ đưa cho cô:

“Lạnh không? Sao không đợi ba, chạy mưa làm gì…”

Giọng ông trách nhẹ, nhưng ẩn chứa lo lắng rõ ràng.

“Con cảm ơn..” An Dư nhỏ giọng, khẽ cúi đầu.

Ông chỉ thở dài, rồi bật máy sưởi trong xe. Hơi nóng lan ra, làm bớt đi giá lạnh ngấm từ cơn mưa.

Về đến nhà, vừa bước vào, mẹ Trình đã đi ra từ bếp, thấy quần áo và tóc con gái còn nhỏ nước thì chau mày:

“Sao ướt nhẹp thế này, mau lên tắm nước nóng đi. Không khéo cảm lạnh bây giờ.”

Cô “dạ” một tiếng, ôm cặp chạy nhanh lên lầu. Nước nóng gột đi hơi mưa, để lại mùi xà phòng hương nhài thoang thoảng. Khi thay đồ khô, An Dư cảm thấy dễ chịu hơn, xuống ăn cơm tối cùng cha mẹ.

Sau bữa tối, cô về phòng ngồi học bài. Nhưng ngồi được một lát, mũi đã hơi nghẹt, đầu óc không còn tập trung. Cô đặt bút xuống, lặng lẽ bước xuống lầu tìm thuốc.

Trong tủ gỗ cạnh bếp có vài hộp thuốc, nhưng An Dư lục mãi cũng không chắc thuốc nào dùng cho cảm nhẹ. Mẹ đã lên phòng nghỉ, đèn cầu thang hắt xuống chỉ còn ánh vàng lờ mờ. Đành phải thở dài rót cốc nước ấm, uống từng ngụm, tự nhủ mai sẽ khỏe lại.

Trở lên phòng, An Dư mở cuốn nhật ký bìa xanh. Ngòi bút dừng một lát rồi khẽ viết:

“Ngày DD/MM/YY, hôm nay trời mưa lớn. Không kịp xe buýt. Cậu ấy đưa cho mình cây dù, cảm ơn nhé.”

Cô chấm một dấu nhỏ ở cuối dòng, khép sổ lại. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa đã ngớt, chỉ còn hơi đất ẩm thấm vào gió. An Dư kéo rèm, tắt đèn, chui vào chăn. Mũi hơi khó thở nhưng trong lòng, vẫn còn vương chút ấm áp từ chiếc áo khoác dày của ba dượng, và một khoảng lặng khó gọi thành tên từ chiếc dù nghiêng về phía cô trong cơn mưa ban chiều.