Chương 13: Sân Thượng Và Chiếc Buộc Tóc

Vài ngày trôi qua. Vân Thành vào mùa gió hanh, bầu trời xanh đến mức tưởng chạm tay là vỡ. Trưa ấy, sau hai tiết học dồn công thức, lớp 12/1 ồn như ong vỡ tổ. Ghế kéo “kèn kẹt”, chai nước khui “tách” giòn, tiếng cười đuổi nhau qua hành lang.

An Dư thấy ngực chật như có sợi dây vô hình thít lại. Cô đóng nắp bút, ôm tập đứng lên. Men theo cầu thang cuối dãy, bậc xi măng mát lạnh dưới đế giày, đi thẳng lên sân thượng.

Cánh cửa sắt kêu “két” một tiếng dài. Gió ùa vào người, mang mùi nắng, mùi lá ngô đồng và chút bụi phấn còn vương trên tóc. Sân thượng rộng, lan can kẻ song song đường thẳng, phía xa là những mái tôn bạc và những ô cửa vuông như được đặt bằng thước.

Cô tưởng mình sẽ ở một mình. Nhưng ở góc tường phải, một bóng đồng phục xanh đen đã có sẵn.

Lại là Tống Dư Niên.

Cậu đứng nửa tựa lan can, tay trái cầm một lon nước suối chưa mở, tay phải kẹp sách mỏng. Tóc mái bị gió bứt ra vài sợi, phủ nhẹ trán. Nghe tiếng cửa, cậu chỉ nghiêng đầu rất khẽ bất động thanh sắc như một đường thẳng ngắn vừa điều chỉnh góc độ, rồi trả lại sự im ắng vốn có.

An Dư bước đến phía đối diện, giữ khoảng cách một nhịp cửa sổ. Gió cao tầng cạy từng lọn tóc khỏi dây buộc, lát sau tóc cô bung ra, lòa xòa trước trán. Cô định quay lưng tránh gió, ngón tay tìm sợi thun dự phòng trong túi áo - không có.

Tiếng bước chân rất nhẹ. Tống Dư Niên đã đến gần hơn nửa bước, tay đưa ra một vòng tròn đen nhỏ chiếc buộc tóc.

“Của cậu.” Cậu nói, giọng phẳng, không thừa một chữ.

An Dư chớp mắt. Cô nhận, đầu ngón tay chạm qua lòng bàn tay cậu một tích tắc. Sợi thun còn ấm, như vừa rời khỏi nơi được giữ kỹ. Cô quay mặt đi buộc tóc, động tác chậm để khỏi lúng túng. Tóc gom lại gọn ghẽ, gió qua không còn vướng.

“Cảm ơn.” Giọng cô mỏng như một sợi chỉ.

“Buộc chặt. Gió lớn.”

Một đám mây trôi qua che nắng; bóng hai người đổ cạnh nhau, mép bóng chạm rồi tách ra theo nhịp gió. Không ai nói gì thêm. Thành phố phía dưới nổ lốp bốp những âm thanh vỡ vụn còi xe, chuông xe đạp, tiếng chổi quét sân của bác lao công ở sân bóng nhỏ… Tất cả nghe xa và hiền.

An Dư tựa hờ lưng vào tường, buông mắt nhìn một vệt khói mỏng từ khu bếp ăn đang bốc lên. Từ hôm “bình nước ấm”, cô phát hiện mình hay vô thức đặt nhịp thở theo một người khác. Khi cậu đứng gần, nhịp phổi của cô đều lại, như có ai gõ một, hai trong đầu. Cảm giác ấy khiến cô hữu tâm thì loạn, thuận theo thì an.

“Chiều có tự học.” Tống Dư Niên nói, không hẳn hỏi, không hẳn thông báo.

“Ừm.” Cô đáp, chỉ thế.

Cậu đặt lon nước lên thành lan can, dùng ngón tay gẩy bật nắp “phập” một tiếng, nhưng không uống.

“Ít đường thôi.” Câu nói rơi xuống như một nhát bút chì gọn gàng, nhắc khẽ mà không can thiệp.

Gió quẩn qua áo đồng phục, kéo vạt vải phập phồng. Sợi thun mới ôm tóc sau gáy khiến cổ mát hơn, gáy nhẹ hơn. Trong quầng sáng nhạt của trưa, An Dư bỗng thấy rõ những chi tiết bình thường: mép sách Tống Dư Niên hay kẹp đúng góc, thước bạc lúc nào cũng chạm mép bàn, chữ “điều kiện” cậu viết nhỏ bằng nửa móng tay mọi thứ đều rõ ràng.

Chuông từ dưới sân vọng lên, âm ngân bị gió bẻ cong. Tống Dư Niên nhấc lon nước, nghiêng đầu về phía cửa. Cậu đi trước một bước, tay trái đẩy nhẹ cánh cửa sắt, giữ ở khoảng mở đủ cho một người đi qua.

An Dư tiến đến. Lúc lách qua, khoảng cách giữa hai người mỏng như một tờ giấy. Cô nghe thoảng mùi xà phòng nhài rất nhạt thứ mùi cô từng cảm nhận trên cầu thang. Ở bậc thứ ba, cô quay đầu một chút, chỉ thấy nửa mái tóc cậu dưới ánh sáng, đường sống mũi bình lặng. Cô quay đi, bước xuống chậm hơn thường lệ, nhịp chân giống như đang thử khớp với một nhịp khác.

Hành lang tầng ba đón họ bằng mùi phấn ẩm và tiếng ghế kéo. Vào đến cửa lớp, Tống Dư Niên không nói gì. Cậu đẩy ghế ngồi, mở vở, nét bút trượt lên trang giấy như nặng mà nhẹ. An Dư đặt cặp xuống, ngồi vào vị trí của mình, chạm tay lên sợi buộc tóc vừa thắt. Sợi thun bình thường đến mức chẳng có chi đặc biệt vậy mà lúc này, nó giống như một dấu đánh dấu trang, kẹp giữa một cuốn sách đang đọc dở.

Buổi chiều trôi đi theo kiểu của những buổi chiều trước kỳ thi: bài tập, tiếng thì thầm, âm quạt. Không ai nhắc đến sân thượng. Nhưng ngay khi tan học, trên thềm cầu thang rẽ xuống sân, An Dư dừng nửa nhịp, mắt theo thói quen liếc lêи đỉиɦ bậc thang: trống không. Cô mím môi, tự giận mình mới một việc nhỏ đã bắt đầu biết chờ.

Tối đến, đèn đường bật theo hàng, bóng cây đổ thành dải dài trên vỉa. Xe buýt số 3 lướt qua, kính phản chiếu vệt trời sẫm. Trong lòng An Dư, một mạch nước mảnh chảy qua không ồn ã, không vỡ bờ chỉ là đủ để làm ấm bàn tay. Cô nhận ra thứ “hơi lệch khỏi đường ray” từ mấy hôm trước không những chưa trở lại vị trí cũ, mà còn lặng lẽ tăng thêm một độ.

An Dư về đến nhà thì mùi cơm đã lan khắp gian bếp. Bàn ăn sáng đèn vàng, trên bàn là đĩa rau xào còn nghi ngút hơi, bát canh cà chua trứng đỏ ấm, thêm con cá chiên vàng giòn.

Mẹ mặc chiếc váy nhàu nhẹ, tóc búi cao sau gáy, dáng người gọn gàng, vừa bưng canh vừa hỏi:

“Dạo này học hành thế nào rồi con? Chuẩn bị thi nhiều chưa?”

An Dư ngồi xuống, đặt cặp cạnh ghế, gật đầu:

“Cũng… được mẹ ạ. Nhiều bài, nhưng con nghĩ vẫn theo kịp.”

Ba dượng gắp thêm rau vào bát cô, giọng trầm ổn:

“Cứ làm đến đâu chắc đến đó. Đừng tự ép quá, có gì thì hỏi thêm thầy cô hoặc bạn bè.”

“Con biết rồi.” An Dư khẽ mỉm cười.

Bữa cơm giản dị, nhưng tiếng trò chuyện nhỏ khiến căn phòng ấm lên. Mẹ cô nhìn con gái, ánh mắt vừa yên tâm vừa có chút thương xót. Dưới ánh đèn vàng, gương mặt mẹ thanh nhã, nụ cười dịu như một nốt nhạc dài.

Ăn xong, An Dư dọn bát phụ mẹ. Bà xua tay:

“Mai có tiết sớm, đi nghỉ sớm đi. Con gái lớn rồi, giữ gìn sức khỏe quan trọng hơn điểm số.”

An Dư gật đầu, lòng nhẹ hơn chút, trở về phòng.

Đêm, phòng học nhỏ sáng vàng. Cô mở cuốn sổ bìa xanh, đầu bút dừng một nhịp rồi viết rất ít:

“Ngày DD/MM/YYYY. Trưa gió mạnh. Sân thượng.”

Cô chấm một dấu chấm, khép sổ, tắt đèn. Ngoài ô cửa, gió lùa qua giàn mướp, phát ra những tiếng leng keng rất khẽ. Trong bóng tối, cô nghe tim mình đổi sang một nhịp mới nhỏ thôi, nhưng đủ để người ta biết. Đã bắt đầu nhớ, đã bắt đầu chờ.